HTLong HS SaoMai

Ngày tham gia: 14 11 2011 Số bài: 75 Đến từ: Da Nang
|
Gửi: Ba 2 07, 2012 1:08 pm Tiêu đề: Äối phó vá»›i thất bại và mất mát |
|
|
Sưu tầm.
Quán Không
Nhiên Như
Cuá»™c sống con ngưá»i vốn đầy dẫy những biến động, dịch chuyển. Trong đó, có không Ãt những đổi thay bất lợi, không như ý khiến chúng ta tuyệt vá»ng. Không Ãt ngưá»i, chỉ sau má»™t đêm thức dáºy, cÆ¡ nghiệp tÃch cóp bấy lâu bá»—ng chốc hóa thà nh mây khói, những ngưá»i thân thiết thì ngoảnh mặt quay lưng, còn chăng là chết lặng, cay đắng và ngáºm ngùi.
Vịn và o đâu để gượng dáºy và đứng lên? Äây là má»™t câu há»i lá»›n mà không phải ai cÅ©ng tìm ra lá»i giải đáp. Nên hà ng ngà y trong xã há»™i xảy ra nhan nhản những chuyện bi thương, chá»n cái chết như là giải pháp cuối cùng. Nhưng chết cÅ©ng chưa phải là hết. Trong khi chiếc phao cứu sinh cho con ngưá»i và cuá»™c Ä‘á»i vẫn còn đó nhưng mấy ai chịu bám và o. Äó là quán không!
Quán chiếu sâu sắc và o sá»± sống, ta thấy rất rõ trước khi ta có được bất cứ Ä‘iá»u gì như tà i sản, danh vá»ng, sá»± nghiệp thì đó là má»™t con số không to tướng. Hiếm ngưá»i khi má»›i sinh ra đã đầy đủ phước phần, dư ăn dư để mà phần lá»›n chúng ta Ä‘á»u Ä‘i lên từ khó nhá»c cá»§a quá khứ hà n vi, tháºm chà từ tay trắng. Ấy váºy mà khi có được rồi há» thưá»ng nghÄ© cách là m cho được nhiá»u thêm. Nếu rá»§i thá»i không đủ phước duyên khiến mất Ä‘i những gì đã có thì há» Ä‘au khổ cùng cá»±c đến ná»—i không còn thiết sống.
"Quán không" là nhìn lại cái sá»± Ä‘á»i để thấy tuy có tổn hại, mất mát tháºt đấy nhưng Ä‘iá»u đó có nghiêm trá»ng đến mức phải tìm đến cái chết không? Vì trước đây khi chưa có gì ta vẫn sống khá»e, sống vui trong hy vá»ng nữa là khác. Ngà y xưa tay trắng ta vẫn vui vẻ lạc quan phấn đấu thì nay lại trắng tay quá lắm cÅ©ng bằng ngà y xưa chứ đâu đã đến ná»—i nà o!
Quán chiếu để thấy được cái sá»± Ä‘á»i vốn “không†như váºy thì chắc chắn ta sẽ không dại dá»™t mà tìm đến cái chết. Nếu không đủ sức để “thua keo nà y, bà y keo khác†thì ta vẫn tìm được sá»± quân bình, sống thanh thản và nhẹ nhà ng.
Có câu chuyện kể rằng: “Má»™t vị thương gia láºp nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiá»u tiá»n nhưng vì buôn bán trong thá»i kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. NghÄ© mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bá» sông tá»± tá».
Và o lúc canh ba má»™t đêm ná», anh ta đến trước bá» sông, bá»—ng nhiên nhìn thấy má»™t thiếu nữ Ä‘ang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến há»i cô gái:
- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
Cô gái buồn bã nói:
- Tôi bị ngưá»i yêu ruồng bá», tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống ná»—i.
Vị thương gia vừa nghe xong láºp tức nói:
- Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.
Cô gái vừa nghe xong liá»n bừng tỉnh và bá» ngay ý định tá»± tá».
Ngay lúc đó vị thương gia ná» cÅ©ng chợt nháºn ra rằng: Khi chưa già u có ta vẫn sống bình thưá»ng, ta cÅ©ng tay trắng là m nên mà !
Lúc đó cô gái quay sang há»i vị thương gia:
- Äêm hôm lạnh lẽo như váºy, anh ra đây để là m gì?
Vị thương gia áºm ừ trả lá»i:
- Ừ… đâu có là m gì, chỉ là tản bá»™ chút váºy thôiâ€.
Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thá»±c sá»± cÅ©ng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Äây là má»™t tuệ giác lá»›n! Phần lá»›n thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lá»›n lên trong giai Ä‘oạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gá»n trong má»™t chiếc ba lô nhưng vẫn yêu Ä‘á»i, tin tưởng và o tương lai tươi sáng thì giỠđây rá»§i thá»i dẫu có thất thế sa cÆ¡ đến tay trắng cÅ©ng chẳng đến ná»—i nà o, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được Ä‘iá»u nà y là có trà tuệ. Vì khổ Ä‘au, váºt vả, thù háºn tháºm chà quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cÅ©ng chỉ thiệt cho mình.
Nhá» "quán không" nên ngưá»i con gái trong câu chuyện trên khi mất ngưá»i yêu nghÄ© rằng không có ngưá»i yêu thì không sống ná»—i, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bá»™i†kia thì ta vẫn sống vui, liá»n láºp tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Ngưá»i thương gia trắng tay cÅ©ng đổi ý khi ngá»™ ra rằng trước đây ta cÅ©ng từ tay trắng mà lên. Bây giá» trắng tay nhưng cÅ©ng chỉ bằng ngà y xưa chứ chưa mất mát tà gì.
Con ngưá»i sinh ra Ä‘á»i vá»›i hai bà n tay trắng và dù thà nh công hay thất bại thì cÅ©ng trở vá» cát bụi vá»›i hai bà n tay không, váºy thì sá gì vá»›i được mất, có không, vì vô thưá»ng thay đổi vốn là bản chất cá»§a cuá»™c Ä‘á»i nà y. Chúng ta hãy quán chiếu tháºt sâu sắc và o sá»± chuyển biến vô thưá»ng cá»§a cuá»™c Ä‘á»i để sống bình thưá»ng trước má»i biến động có thể xảy đến vá»›i ta bất cứ lúc nà o.
|
|