Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Năm 8 30, 2012 10:42 pm Tiêu đề: Hoà ng Hạc và những chuyện tình |
|
|
HOÀNG HẠC VÀ NHỮNG CHUYỆN TÌNH
Không biết là tá»± bao giá», Kiên bá»—ng dưng chú ý đến Hoà ng Hạc nhiá»u hÆ¡n trước.
CÅ©ng bởi vì, Hoà ng Hạc vừa tốt nghiệp xong bốn năm ở UCI, Ä‘ang vá» nhà nghỉ hè, trong lúc chỠđợi xin má»™t công việc thÃch hợp cho ngà nh há»c cá»§a mình, để khá»i buồn chán, Hoà ng Hạc nháºn là m receptionist part-time cho văn phòng Bác sÄ© cá»§a Kiên đã hÆ¡n má»™t tháng nay. Hình như mối quan hệ giữa bác sÄ© và nhân viên đã có những khoảng cách cố định nà o đó, nên Kiên thấy Hoà ng Hạc luôn giữ chừng má»±c khi đối diện vá»›i mình. Chỉ là những lá»i chà o xã giao thông thưá»ng cho buổi sáng, buổi chiá»u bắt buá»™c phải có. Cho đến khi Kiên tình cá» ngồi chung bà n vá»›i Hoà ng Hạc, trong buổi tiệc cưới con gái má»™t ngưá»i thân cá»§a Kiên thì má»i chuyện thay đổi.
Vá»›i chiếc đầm mà u xanh thẫm ôm sát ngưá»i, Hoà ng Hạc rất thanh lịch và mảnh mai, vô cùng dá»… thương khi được ngưá»i MC giá»›i thiệu tiết mục đơn ca, và Hoà ng Hạc cất cao tiếng hát tặng đôi tân hôn trong nhạc phẩm Ngà y đó chúng mình:
Ngà y đó có em Ä‘i nhẹ và o Ä‘á»i
Và mang theo trăng sao đến vá»›i lá»i thÆ¡ nuối
Ngà y đó có anh mÆ¡ lại má»™ng ngá»i
Và se tơ kết tóc giam em và o lòng tôi
Ngà y đôi ta vui tiếng hát vá»›i đưá»ng dà i
Ngâm khẽ tiếng thơ khơi, mạch sầu lơi
Ngà y đôi môi, đôi môi đã quyết trói Ä‘á»i ngưá»i
Ôi những cánh tay đan vòng tình ái...
( PD)
Tiếng hát Hoà ng Hạc ngá»t ngà o, du dương, bay bá»—ng, Kiên chăm chú lắng nghe và rất ngạc nhiên thÃch thú trước bất ngá» nà y. Khi trình diá»…n xong, Hoà ng Hạc vá» lại chá»— ngồi bên cạnh Kiên thì anh cất tiếng khen:
- Cám Æ¡n Hoà ng Hạc đã cho nghe má»™t nhạc phẩm hay, tuyệt vá»i lắm. Váºy mà bấy lâu nay, được là m việc chung vá»›i má»™t ca sÄ© mà tôi vô tình không há» hay biết.
Hoà ng Hạc cưá»i, hÆ¡i e dè:
- Dạ, cám ơn anh đã khen tặng.
- Tôi cÅ©ng rất thÃch đà n và hát, ngà y xưa khi còn ở UCLA tôi có tham gia ban văn nghệ cá»§a Há»™i sinh viên Việt Nam, có dịp tôi sẽ má»i Hoà ng Hạc đến nhà ca hát cho vui, OK nhé?
- Vâng được ạ.
Tưởng Kiên nói cho vui thôi, nhưng sau đó khoảng má»™t tuần thì anh chÃnh thức má»i Hoà ng Hạc đến nhà như lá»i hứa.
Ra mở cá»a cho Hoà ng Hạc là má»™t anh chà ng mang kiếng trắng, nét mặt hao hao giống Kiên.
- Hello, có phải là Hoà ng Hạc?
- Thưa đúng, xin lỗi anh là ...
- Tôi là Äịnh, em trai cá»§a anh Kiên, nghe nói Hoà ng Hạc hát hay lắm đúng không?
Hoà ng Hạc hơi lúng túng:
- CÅ©ng thưá»ng thôi...
Äịnh cưá»i:
- Anh Kiên mà khen là chắc chắn phải tuyệt hay rồi. Hoà ng Hạc cứ tá»± nhiên nhé. Dạo nà y ba mẹ Äịnh Ä‘ang du lịch Việt Nam nên nhà chỉ còn hai anh em thôi. Có lẽ anh Kiên cÅ©ng sắp vá» tá»›i.
Trong buổi chiá»u đó Kiên đã đệm đà n cho Hoà ng Hạc hát, cÅ©ng Ngà y đó chúng mình:
Ngà y đó có ta mÆ¡ được trá»n Ä‘á»i
Tình vươn vai lên khÆ¡i tá»›i chÃn trá»i mây khói
Ngà y đó có se duyên vượt biển ngoà i
Trùng dương Æ¡i giữ kÃn cho lâu đà i tình đôi
Ngà y đó có bÆ¡ vÆ¡ lạc vá» trá»i
Tìm trên mây xa khơi có áo dà i khăn cưới
Ngà y đó có kêu lên gá»i hồn ngưá»i
Trùng dương ơi có xót xa cũng hoà i mà thôi...
Có lúc Kiên ngưng đà n, nhìn Hoà ng Hạc và nói:
- Cái tên cá»§a Hoà ng Hạc tháºt hay, tháºt đặc biệt, tôi chưa bao giá» nghe qua...
- Bố Hoà ng Hạc là ngưá»i rất thÃch văn chương, tên Hoà ng Hạc là do bố đặt cho, để khi nà o Hoà ng Hạc nói bố tặng anh những táºp thÆ¡ cá»§a bố đã được xuất bản...
- Cám ơn Hoà ng Hạc. Không ngỠcô bé thà nh thạo tiếng Việt ghê đi.
- Hoà ng Hạc nói và hát được như váºy là nhá» bố nhiá»u lắm.
Nhá»› lại khi còn bé, Hoà ng Hạc thưá»ng Ä‘em những thắc mắc cá»§a mình để há»i bố:
- Bố Æ¡i, Hoà ng Hạc nghÄ©a là gì váºy hả bố?
Bố xoa đầu cô con gái rượu:
- Äể bố Ä‘á»c cho con nghe bà i thÆ¡ nà y:
Ngưá»i xưa cưỡi hạc đã Ä‘i đâu?
Hoà ng hạc còn đây một bóng lầu
Hạc và ng một đi không trở lại
Lững trôi mây trắng tự ngà n thâu
(Thái ÄÆ°á»ng Thi dịch)
Rồi bố nói tiếp:
- Äây là bản dịch bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu hay nổi tiếng cá»§a thi sÄ© Thôi Hiệu thá»i nhÃ ÄÆ°á»ng bên Trung Quốc mà ông ná»™i và bố rất thÃch, khi chưa đám cưới vá»›i mẹ con, bố nghÄ© là bố sẽ lấy hình ảnh con chim hoà ng hạc trong bà i thÆ¡ nà y để đặt tên cho đứa con đầu lòng dù trai hay gái cÅ©ng váºy, không ngá» bố mẹ chỉ có mình con gái thôi nên bố cà ng quý và con phải biết yêu thÃch cái tên rất ý nghÄ©a nà y nhé.
- Vâng con hiểu rồi bố.
Äôi khi ngang qua bà n Hoà ng Hạc Ä‘ang ngồi cắm cúi ghi chép những cuá»™c hẹn cho bệnh nhân và o ngà y mai, Kiên thả xuống cạnh bà n má»™t mảnh giấy mà u hồng nhá», được xé ra từ notebook cá»§a Kiên, Hoà ng Hạc Ä‘á»c thấy có đôi giòng thÆ¡, nét chữ Kiên tháºt đẹp:
Có con hạc ngáºm trăng và ng
Qua sông để lại một là n khói sương...
(Thơ Trần VL)
Hoà ng Hạc viết lại: "Hay tuyệt vá»i! Thank you!" và dán lên bìa folder và o đưa cho Kiên.
Buổi trưa khi cùng Hoà ng Hạc Ä‘i ăn ở những khu thương xá Việt Nam bên kia đưá»ng, trong lúc đợi thức ăn, Kiên há»i:
- Sao tôi thấy Hoà ng Hạc có vẻ nghiêm nghị quá?
- Anh biết không, tại vì hồi xưa, mối tình đầu cá»§a Hoà ng Hạc là lúc mưá»i tám tuổi, vừa má»›i ra khá»i high school, Hoà ng Hạc bị má»™t tên con trai cùng lá»›p gạt gẫm nên bây giá» thấy đà n ông là Hoà ng Hạc không... cưá»i nổi đâu!
Kèm theo câu nói là một cái chép miệng than thở như một bà cụ non, Kiên có vẻ thương cảm:
- Má»›i mưá»i tám tuổi mà đã bị gạt, tháºt tá»™i nghiệp, cÅ©ng bởi vì lúc đó Hoà ng
Hạc còn nhá» quá, nhưng sao Hoà ng Hạc lại biết yêu đương sá»›m quá váºy?
- Mưá»i tám tuổi không nhỠđâu anh, tụi bạn cùng lá»›p vá»›i Hoà ng Hạc có đứa đã cặp bồ lúc má»›i há»c lá»›p sáu kìa, Hoà ng Hạc bị...già nhất lá»›p đó.
- Già váºy sao còn bị gạt?
Hoà ng Hạc lại chép miệng lần nữa :
- Già đâu có nghĩa là khôn. Có khi già lại còn dại hơn...
Kiên phì cưá»i :
- Sao kỳ váºy?
- Anh đừng há»i tại sao, Hoà ng Hạc không giải thÃch đâu!
Hai tô phở được bưng ra, Hoà ng Hạc nói:
- Lần sau Hoà ng Hạc không gá»i phở để ăn trưa nữa, vì thấy tô phở là lại nhá»› tá»›i ngưá»i tình thứ nhất, có vẻ ham ăn quá. Hoà ng Hạc quên nói vá»›i anh là gia đình ngưá»i ấy Ä‘iá»u hà nh má»™t hệ thống tiệm phở ở đây. Lúc quen vá»›i Hoà ng Hạc, ngưá»i ấy còn dám lấy má»™t tiệm phở để cầu hôn Hoà ng Hạc đó.
Kiên vừa ăn vừa cưá»i thú vị vì lối nói chuyện hay hay cá»§a Hoà ng Hạc:
- Rồi sao nữa?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên mẹ Hoà ng Hạc đâu có chịu. Mẹ không muốn con gái chưa há»c hà nh đến đâu bá»—ng dưng trở thà nh bà chá»§ tiệm phở.
Kiên cưá»i lá»›n:
- Tá»± nhiên tiá»n tà i vô như nước mà sao nói là bị gạt?
- Thì ngưá»i ấy lấy cá»§a cải cha mẹ tặng cho Hoà ng Hạc, vì má»›i mưá»i tám tuổi, lấy đâu ra tà i sản để đòi cầu hôn, váºy không phải gạt thì là gì?
- Ôi trá»i đất Æ¡i...
Hoà ng Hạc đăm chiêu:
- Chuyện buồn như váºy mà anh lại cưá»i thÃch thú quá, lần sau chắc là Hoà ng Hạc không kể chuyện cá»§a mình cho anh nghe nữa đâu!
Kiên vội và ng xua tay:
- Không sao đâu, trái lại tôi rất thÃch nghe Hoà ng Hạc kể lể, tôi cảm thấy nhẹ nhà ng lắm đó.
Hoà ng Hạc mỉm cưá»i kÃn đáo, trong mắt sáng lên tia nhìn ranh mãnh:
- Váºy thì từ từ Hoà ng Hạc sẽ kể, vì Hoà ng Hạc có khối chuyện tình, chỉ sợ anh không muốn nghe thôi.
|
|
Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Năm 8 30, 2012 10:54 pm Tiêu đề: |
|
|
Kể từ đó, Kiên và Hoà ng Hạc thưá»ng xuyên Ä‘i ăn trưa vá»›i nhau, đôi lần Kiên lái xe đưa Hoà ng Hạc Ä‘i những nÆ¡i xa hÆ¡n nếu ngà y hôm đó có Ãt bệnh nhân. Nhưng Hoà ng Hạc không kể chuyện tình cá»§a mình nữa mà lại quay hướng vá» Kiên:
- Trò chuyện vá»›i anh nhiá»u lần rồi, mà sao Hoà ng Hạc chưa bao giá» nghe anh nói vá» chuyện tình cá»§a anh váºy?
- Tại vì chuyện tình của tôi không có gì đặc biệt cả nên tôi thấy không cần thiết phải kể ra.
Hoà ng Hạc gặng há»i:
- Tháºt không có gì để kể sao?
- Thì lúc còn Ä‘i há»c, tôi cÅ©ng có quen và yêu má»™t ngưá»i, nhưng sau khi tốt nghiệp cách đây mấy năm, cô ấy vá» Houston là m việc, ở luôn bên đó và lấy chồng. Khi đám cưới, cô ấy có má»i tôi tham dá»±, nhưng tôi đã không Ä‘i.
Giá»ng Hoà ng Hạc nhẹ xuống:
- Anh không đi là đúng rồi, chứ nếu có đi thì đau lắm, vết thương sẽ rất khó là nh.
Kiên cưá»i bình thản:
- Tôi mà không chữa được bệnh cho tôi, coi có đáng buồn không? Nói cho vui váºy thôi, tôi đã quên cô ấy từ lâu rồi. Bởi váºy nên tôi má»›i nói là chuyện tình cá»§a tôi không có gì đặc biệt.
- Váºy anh là loại ngưá»i chóng quên, yêu anh cÅ©ng đâu có ý nghÄ©a gì...
Kiên phân trần:
- Äừng nói váºy chứ, theo tôi nghÄ© nếu mình không chịu quên ngưá»i trước Ä‘i, thì là m sao có thể yêu ngưá»i kế tiếp?
- Yeah, anh nói cÅ©ng đúng. Thế rồi bây giá» anh đã yêu ngưá»i khác chưa?
Kiên cưá»i nhẹ, có vẻ bà máºt :
- Sắp có, gần có rồi...
- Nghĩa là sao?
- NghÄ©a là , là ...có những bức tưá»ng ngăn cách sắp sá»a sụp đổ, Hoà ng Hạc gắng chá» chút xÃu nữa thôi là ngưá»i tình có chân dung cá»§a tôi sẽ lá»™ diện.
Vừa nói, Kiên vừa quay sang phÃa Hoà ng Hạc để dò phản ứng, nhưng bắt gặp đối phương cÅ©ng Ä‘ang nhìn lại mình, Kiên rùng vai:
- Giỡn cho vui thôi , không có ai cả Hoà ng Hạc Æ¡i. Có lẽ Äịnh sẽ đám cưới trước ông anh cá»§a mình đó.
- Váºy hả anh. Rồi Äịnh có má»i Hoà ng Hạc tham dá»± đám cưới không?
- Chắc chắn là có rồi, là m sao quên sự có mặt của cô ca sĩ vừa xinh đẹp vừa hát hay nà y chứ.
Hoà ng Hạc rùng vai lại đáp lễ Kiên:
- Hổng dám đâu...
Nhưng kể từ sau buổi ăn trưa đó, Hoà ng Hạc tìm cá»› thoái thác không chịu Ä‘i chung vá»›i Kiên nữa. Äến lần từ chối thứ ba, Kiên chịu hết ná»—i:
- Có chuyện gì váºy Hoà ng Hạc, định giữ eo hả?
- Äâu có, tại bố Hoà ng Hạc la lối um xùm đó mà .
Kiên ngạc nhiên:
- Ủa sao thế?
- Thì ngưá»i tình thứ hai cá»§a Hoà ng Hạc đó mà , có dáng dấp rất giống anh, đã có vợ con rồi. Hôm ná» Hoà ng Hạc Ä‘i ăn vá»›i anh, chú Ba cá»§a Hoà ng Hạc trông thấy nên tưởng lầm là Hoà ng Hạc muốn nối lại tình xưa, chú vá» mách lại bố, thế là bị "giảng đạo" ngay...
Kiên tình nguyện :
- Äể tôi Ä‘Ãnh chÃnh giùm cho Hoà ng Hạc nhé?
- Thôi bỠđi anh, dù sao Hoà ng Hạc cũng bị mang tiếng là ...hồ ly tinh rồi.
- Hồ ly tinh?
- Là ...cướp chồng ngưá»i ta đó. Có váºy mà anh cÅ©ng không hiểu.
Kiên cưá»i:
- Tôi đã quên Hoà ng Hạc là tÃn đồ cá»§a dòng phim bá»™ Hồng Kông, xin lá»—i, xin lá»—i nhiá»u lắm...
Khi ra đến cá»a, bất thần Kiên quay lại:
- Váºy rồi Hoà ng Hạc có muốn ăn gì không để tôi food to go cho?
- OK, gì cũng được mà , cám ơn anh.
Lúc vỠ, đưa cho Hoà ng Hạc phần ăn trưa, Kiên nói :
- Váºy là Hoà ng Hạc còn nợ tôi câu chuyện tình thứ hai đó nhé.
Giá» nà y, má»i ngưá»i trong văn phòng đã kéo nhau Ä‘i ăn nên Hoà ng Hạc không còn ngần ngại, tiếp tục kể kể thêm:
- Thì cÅ©ng là má»™t chuyện tình buồn, rút tỉa kinh nghiệm Ä‘au thương cá»§a lần thứ nhất không thà nh, lần thứ nhì Hoà ng Hạc khôn hÆ¡n, nhưng ngưá»i đó rất sợ con gái mà ... khôn, sợ cưới vá» sẽ dà nh hết uy quyá»n để là m bà chá»§ nhà nên... thôi thế thì chia tay!
- Còn lần thứ ba?
- Äâu có lần thứ ba, bây giá» Hoà ng Hạc sợ lắm rồi...
Kiên há»i tiếp:
- Mà sao lúc đó lại không chịu đám cưới luôn đi, đỡ lôi thôi rắc rối?
- Anh há»i kỳ quá, nếu cưới rồi thì Hoà ng Hạc là m sao có cÆ¡ há»™i để ngồi đây kể cho anh nghe?
Kiên lại cưá»i:
- Ờ hả, tôi lẩm cẩm quá.
- Nhưng mà không sao, và i ngà y nữa bố sẽ quên thôi...
Thá»i gian cứ như thế dần trôi, có con chim hoà ng hạc xưa đã bay và o má»™ng mị cá»§a Kiên từ khi nà o Kiên cÅ©ng không biết, cho đến má»™t ngà y, khi bên ngoà i muà thu Ä‘ang vá» cùng lúc muà há»c má»›i bắt đầu thì Hoà ng Hạc cất tiếng chà o từ giã:
- Anh Kiên ơi, có lẽ cuối tháng nà y Hoà ng Hạc xin nghỉ là m ở đây.
Kiên đứng báºt dáºy hoảng hốt :
- Ủa sao váºy, Hoà ng Hạc có gì không vừa ý?
- Bố muốn Hoà ng Hạc trở lại trưá»ng há»c tiếp, vì theo bố, Hoà ng Hạc phải táºp trung tất cả cho việc nà y, Ä‘i là m bây giá» khiến má»i chuyện dở dang hết.
Kiên thẫn thỠ:
- Bác nói cÅ©ng đúng. Nhưng Hoà ng Hạc Ä‘i há»c ở đâu?
- Có hai nÆ¡i cho Hoà ng Hạc chá»n, má»™t trưá»ng rất xa là ở New York và má»™t trưá»ng gần đây thôi, ở Berkeley đó anh.
- Váºy Hoà ng Hạc chá»n nÆ¡i nà o?
Hoà ng Hạc có vẻ ngáºp ngừng:
- Chắc là New York...
- New York thì xa quá, nhưng...
- Nhưng sao hả anh?
Kiên quay đi hướng khác:
- Không có gì...
Hoà ng Hạc cúi đầu xuống cuốn sổ ghi chép trước mặt, yên lặng không nói thêm nữa, đồng nghÄ©a vá»›i ý muốn chấm dứt câu chuyện. Hoặc là Hoà ng Hạc Ä‘ang chỠđợi ở Kiên má»™t lần trả lá»i khác hÆ¡n nhưng Kiên đã quay và o phòng là m việc cá»§a mình và khép cá»a lại.
Ngà y cuối cùng cá»§a Hoà ng Hạc ở phòng mạch trôi qua nhanh chóng như nhiá»u ngà y khác...
Kể từ lúc giỠăn trưa, suốt cả buổi chiá»u hôm đó Hoà ng Hạc cÅ©ng không thấy bóng dáng cá»§a Kiên đâu.Trên đưá»ng lái xe vá» nhà , hà ng phố đã lên đèn, Hoà ng Hạc có chút buồn nhẹ Ä‘ang vẩn vÆ¡ trong tâm trà thì cell vang lên, Kiên gá»i.
- Hello, Hoà ng Hạc đang ở đâu?
- Hoà ng Hạc vừa ra khá»i phòng mạch và i phút thôi.
- Hoà ng Hạc quay trở lại đây được không, tôi cần gặp Hoà ng Hạc một chút.
- OK.
Khi Hoà ng Hạc bước và o văn phòng đã thấy Kiên cầm trên tay cái há»™p tròn nhá» bằng nhung mà u Ä‘á», và Kiên mở ra, bên trong là chiếc nhẫn bằng bạch kim, được gắn phÃa trên má»™t hình trái tim óng ánh rất đẹp,
Kiên nói:
- Cả buổi chiá»u tôi vắng mặt là để Ä‘i tìm món quà nà y cho Hoà ng Hạc đây nè, thÃch không hả cô bé?
Hoà ng Hạc bỡ ngỡ trước bất ngỠcủa Kiên dà nh cho mình:
- Sao anh là m cho Hoà ng Hạc surprise quá váºy?
- Hoà ng Hạc biết tại sao không, là ...anh muốn cho em có má»™t ngạc nhiên lá»›n trong ngà y cuối ở đây, má»™t ká»· niệm tháºt đẹp, tháºt khó quên vá»›i anh, em chịu không?
Hoà ng Hạc đứng yên, không nói được nên lá»i, Kiên nói tiếp:
- Em hãy vá» há»c ở Berkeley, đừng há»c xa quá nghe, Hoà ng Hạc!
Cầm tay Hoà ng Hạc, Kiên lồng chiếc nhẫn và o, bà n tay tháºt đẹp, dịu dà ng và mát lạnh trong tay Kiên:
- Äồng ý váºy vá»›i anh nhé, Hoà ng Hạc Æ¡i...
Tôi đang mơ giấc mộng dà i
Äừng lay tôi nhé , cuá»™c Ä‘á»i chung quanh...
( PD )
Hãy cùng hát bản tình ca nà y với anh đi, Hoà ng Hạc!
Tammy Tran
11/2011
|
|