RIÊNG
Thơ DaoLam
Nhạc Lê Hát Sơn
Äôi khi Anh trách khẻ
Có khi lại trách nhẹ
Vì sao? Vì vì sao?
Vì sao ta không đưa nhau trở lại đồi Cù
Ngủ trong vòng tay cỠlá
Vì sao ta không thể quay vá» con đưá»ng xanh hò hẹn
Má»™t thá»i in dấu chân ta qua
Những ngóc ngách táºn cùng sâu thẳm
Nỗi cô đơn gặm nhấm tâm hồn
Một chỗ ngồi bên hà ng cây góc phố
Có gốc thông má»™t thá»i khắc đầy à nghÄ© ngây ngô
Äừng! Äừng Anh Æ¡i!đừng !Anh Æ¡i!Anh Æ¡i!
Em chỉ muốn mình em quay vỠlại
Chỉ riêng em vá»›i má»™t thá»i con gái
Một mình em cô đơn giữa núi đồi
Thương môi khói dựng sầu lên cao
Thương môi khói gá»i sầu xuống thấp
Äể trăm năm thương má»™t thuở tình vừa
Nghe muá»™n phiá»n cháy đỠmắt xưa
Thương Anh câu trách khẻ
Thương Anh lá»i trách nhẹ
Mà em đà nh! Äà nh thôi
Niá»m riêng em mang riêng mang suốt má»™t Ä‘á»i ngưá»i
Buồn vui mình em nÃu giữ...
Là m sao Anh có thể hiểu được ,Äêm từng đêm lặng thầm
Lặng thầm mong nắng xuân qua thá»m
Những ngón tay má»™t Ä‘á»i vá vÃu
Những hư hao gặm nhấm tâm hồn
Một cõi vỠriêng mình em đối bóng
Giấu mãi trong táºn cùng
Má»™t Trá»i ký ức vẹn nguyên
Riêng...niá»m riêng,nguyên...vẹn nguyên
Æ i! Ngưá»i Æ¡i.Æ¡i! Ngưá»i Æ¡i!...
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm