NÃU...
Thơ DaoLam
Nhạc Lê Hát Sơn
Ca sÄ© Äình Nguyên
Có! Có một mùa thu mùa thu xa xôi lắm.
Sẽ mãi... cứ mãi má»™t Ä‘á»i là m úa nắng trong tôi,hoang vắng Ä‘á»i tôi.
Có! Bà i thÆ¡ mang tiếc nuối con dốc Ä‘á»i lẻ loi ,má»™t mình tôi
Có ! Má»™t bà i thÆ¡ ngắn đã xa xôi.NÃu cả đôi tay,nÃu cả đôi vai má»i má»c
Ta nÃu lại mùa xanh xưa đã mất.NÃu tháng ngà y hao hụt mãi trong nhau.
NÃu nụ cưá»i mong lấp che nước mắt.NÃu cả thương Ä‘au dâng hết Ä‘á»i nhau.
NÃu ! NÃu nụ tình đã héo,Tiếng thở dà i thắp đêm,rót mưa nguồn xót xa
Lặng thầm lá»i ru chá»›p biển nghe hoang vắng ngà y qua Ä‘á»i qua.
NÃu! NÃu lại ngà y thứ nhất để thương ngà y thứ hai,cánh hoa và ng đã phai
Bá»nh bồng lá»i ru thÆ¡ bé theo năm tháng lá»i ru nghìn trùng!
Có! khoảng lặng Ä‘á»i nhau,tìm nhau trong ký ức,nắng úa hong ấm xuân thì
Ngá»t sắc giấc mÆ¡ nôi,thương nhá»› đầy vÆ¡i.
Có! má»™t dòng sông tÃt tắp,con dốc mù mịt sương,ngáºm ngùi hương
Có! Một vầng trăng khuyết lấp khuya vơi,giấu nỗi khát khao môi
Giấu hỠhững trong tôi chỠđợi
Ta nÃu lại bá» vai không thể thiếu.NÃu tâm hồn mong đợi đã bao lâu...
Tôi lại phải ra đi,phải ra đi mà không nơi nương náu!...
Tôi lại bắt đầu từ chỗ đã ra đi...Tôi lại ra đi không nơi nương náu!
TÔI LẠI RA ÄI TỪ NÆ I CHá»N Äà BẮT ÄẦU
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm