VÔ THƯỜNG
Không có tiếng chim vá» bên cá»a sổ
Chẳng bao giỠta cảm được mùa xuân
Xuân đến và đi lặng lẽ âm thầm
Trong đêm vắng lặng ngưá»i...ôm mặt khóc
Không có lá bà ng rÆ¡i bên cá»a sổ
Mùa xuân vỠphơi áo đỠđầy sân
Trong ý nghĩ ta mạch máu căng dần
Theo chiếc lá rÆ¡i...trêu ngươi số pháºn
Không có cội mai và ng khoe sắc thắm
Chắc gì ta ý niệm được mùa xuân
Cầm trên tay niá»m vui nà o yên ắng
Chưa ấm bà n tay vội vã chia lìa
Không có trá»i chiá»u hắt mà u tro lạnh
Ủ trái buồn thương á»ng chÃn hồn Ä‘au
Chắc gì nỗi cô đơn tìm nơi nương náu
Trong Tim ta hiu hắt đến lạ thưá»ng
Không có ta cuá»™c Ä‘á»i vẫn mãi xanh
Vẫn nắng gió chiá»u mưa đêm sương lạnh
Câu tình ca vẫn từ bi ngát hạnh
Vẫn mãi đợi chỠvạt nắng lung linh
VÔ THƯỜNG NGƯỜI ÄẾN NGƯỜI ÄI
TRONG TA LÒNG VẪN TỪ BI VỚI LÒNG
DL
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm