THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Sáu 10 24, 2008 4:20 am Tiêu đề: Hữu Loan vá»›i "MÀU TÃM HOA SIM" |
|
|
MÀU TÃM HOA SIM
Hữu Loan
Và o má»™t ngà y cuối năm 2003, dưới tán lá cây bồ đỠtrong vưá»n nhà ông, dưới chân núi Văn Lá»—i cá»§a là ng Văn Hoan (xã Nga LÄ©nh, huyện Nga SÆ¡n, cách TP Thanh Hóa chừng 50 km), bên chiếc chõng tre cÅ© kỹ, nhà thÆ¡ Hữu Loan đã kể cho tôi nghe vá» mối tình lãng mạn nhưng cÅ©ng hết sức bi thương cá»§a ông - mối tinh đã là m nên bà i thÆ¡ nổi tiếng “mà u tÃm hoa simâ€.
Hữu Loan sinh năm 1914, trong má»™t gia Ä‘inh tá Ä‘iá»n. Không được đến trưá»ng, chỉ há»c bữa được bữa không tại nhà do ngưá»i cha dạy dá»—. Bù lại, ông có tư chất rất thông minh. Ngưá»i là ng Văn Hoan kể rằng và o khoảng năm 1938, Hữu Loan vác lá»u chõng ra Hà Ná»™i Ä‘ua tà i. Số đỗ kỳ thi ấy tháºt hiếm hoi. Cùng đỗ vá»›i Hữu Loan còn có Nguyá»…n Äinh Thi, Hồ Trá»ng Gin, Trịnh Văn Xuân, Äá»— Thiện… Năm 24 tuổi. Hữu Loan rá»i quê nhà lên TP Thanh Hóa dạy há»c. Lúc bấy giá», ở TP Thanh Hóa có cá»a hà ng bán vải và sách cá»§a bà Tham Kỳ (tên tháºt là Äại Thị Ngá»c Chất, vợ cá»§a ông Lê Äá»— Kỳ - kỹ sư canh nông, có thá»i là m Tổng Thanh tra canh nông Äông Dương, sau nà y là đại biểu Quốc há»™i khóa đầu tiên cá»§a nước Việt Nam Dân chá»§ Cá»™ng hòa). Hữu Loan thưá»ng lại xem và mua sách, rồi trở thà nh gia sư cho ngưá»i con trai cùng cô con gái yêu cá»§a gia Ä‘inh bà là Lê Äá»— Thị Ninh, lúc ấy má»›i tám tuổi.
Hữu Loan kể: Lần đầu tiên tôi tá»›i nhà , bà Chất phải gá»i mãi cô bé Ninh má»›i chịu ra khoanh tay chà o thầy, miệng nói là nhÃ: Con chà o thầy ạ!?. Chà o xong cô bé bất ngá» mở to mắt nhin thẳng và o tôi. Äôi mắt to, Ä‘en láy, tròn xoe như có ánh chá»›p ấy đã in sâu và o tâm trà tôi, theo tôi suốt cả cuá»™c Ä‘á»i. Thế là từ hôm ấy, tôi dạy em Ä‘á»c, viết. Em là má»™t cô bé thông minh, it nói và má»—i lần mở miệng là giống y như má»™t bà cụ. Có lần tôi kể chuyện nà y cho hai ngưá»i anh cá»§a em nghe. Không ngá» câu đùa ấy đến tai em. Thế là em dá»—i! Suốt má»™t tuần liá»n, em nằm lì ở buồng trong, không chịu há»c hà nh. Trước đó, hằng ngà y em vẫn chăm sóc tôi má»™t cách rất thầm kÃn. Lúc thì đặt và o góc mâm chá»— tôi ngồi ăn má»™t và i quả á»›t đỠau em vừa hái ở vưá»n, lúc thì quả chanh má»ng nước… Những buổi trưa hè, khi tôi ngá»§ trưa, em lén lấy chiếc ao sÆ¡ mi trắng cá»§a tôi treo ở góc nhà đem ra giếng giặtâ€.
Má»™t hôm, em nằng nặc đòi tôi đưa em lên khu rừng thông. Tôi sợ em lại dá»—i nên đà nh liá»u xin vá»›i ông bà Tổng Thanh tra cho đưa em lên núi chÆ¡i. Xe kéo chạy chừng má»™t giá» má»›i tá»›i được chân đồi. Em leo đồi nhanh như má»™t con sóc. Tôi Ä‘uổi theo em đến đứt cả hÆ¡i. Lên tá»›i đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi: Thầy ngồi xuống Ä‘i!. Tôi ngồi xuống bên em. Chúng tôi cứ ngồi thế và chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tÃt táºn chân trá»i. Không hiểu lúc đó em nghÄ© gì. Bá»—ng em há»i tôi: Thầy có thÃch ăn sim không??. Tôi nhìn xuống sưá»n đồi: tÃm ngắt má»™t mà u sim. Em đứng lên và đi xuống sưá»n đồi. Tôi mệt quá và nằm thiếp Ä‘i trên thảm cá». Khi tỉnh dáºy, tôi thấy em Ä‘ang ngồi bên tôi vá»›i chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim Ä‘en nhánh, chÃn má»ng. Thầy ăn Ä‘i!. Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng. Ngá»t quá!- Tôi trầm trồ. Tôi sinh ra trong má»™t gia đình nông dân. Quả sim đối vá»›i tôi chẳng lạ lẫm gì nhưng thú tháºt chưa bao giá» tôi được ăn những quả sim ngá»t đến thế. Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả nà y tá»›i quả khác. Tôi ngước nhìn em, em cưá»i. Hai hà m răng em đỠtÃm, đôi môi, hai bên má tÃm đỠmá»™t mà u… sim. Tôi cưá»i phá lên, em cÅ©ng cưá»i …
Cuối mùa đông năm ấy, tôi lên đưá»ng Ä‘i kháng chiến. Hôm tiá»…n tôi, em cứ theo ra mãi táºn đầu là ng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi Ä‘i… Lên đến bỠđê, nhìn xuống đầu là ng, em vẫn đứng đó nhá» bé và mong manh. Em giÆ¡ bà n tay nhá» xÃu như chiếc lá sim vẫy tôi. Tôi Ä‘i… Tôi quay đầu nhìn lại… Tôi lại Ä‘i và nhìn lại cho tá»›i khi không còn thấy em nữa.
Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi có nháºn được tin tức từ quê lên, tôi biết em vẫn khá»e và đã khôn lá»›n. Tám năm sau, tôi trở lại nhà … Vá» Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu là ng, tôi há»i em, há»i rất nhiá»u nhưng em không nói, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gáºt đầu. Em giỠđây không còn là cô há»c trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã 16 tuổi, đã là má»™t cô gái xinh đẹp. Má»™t tuần sau đó, chúng tôi kết hôn. Äám cưới tháºt đơn sÆ¡:
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi già y đinh
bết bụi đất hà nh quân
nà ng cưá»i xinh xinh
bên anh chồng độc đáo?.
Khá»i phải nói chúng tôi hạnh phúc như thế nà o. Hai tuần phép cá»§a tôi trôi Ä‘i nhanh quá. Hôm tiá»…n tôi lên đưá»ng, em vẫn đứng ở đầu là ng, nÆ¡i tám năm vá» trước em đã đứng. Chỉ có Ä‘iá»u giỠđây em không còn là cô bé Ninh nữa mà đã là ngưá»i bạn Ä‘á»i yêu quý cá»§a tôi. Tôi Ä‘i, tôi lại quay đầu nhin lại… Nếu như tám năm vá» trước tôi Ä‘i, tôi nhin lại và chỉ cảm thấy má»™t ná»—i buồn man mác thì lần nà y tôi thá»±c sá»± Ä‘au buồn. Äôi chân tôi như quỵ xuống… Em cÅ©ng như quỵ xuống…
Ba tháng sau, tôi nháºn được tin dữ: Vợ tôi qua Ä‘á»i. Em chết tháºt thảm thương! Hôm đó là ngà y 29-5 âm lịch năm 1948. Em đưa quần áo ra giặt ở sông Chuông (thuá»™c ấp Thị Long, Nông Cống). Äang giặt em trượt chân. Con nước lá»›n đã cuốn em và o lòng nó, cướp Ä‘i cá»§a tôi ngưá»i bạn Ä‘á»i tri ká»·, để lại cho tôi ná»—i Ä‘au không gì có thể bù đắp nổi. Ná»—i Ä‘au ấy, hÆ¡n 60 năm qua, vẫn nằm sâu thẳm trong trái tim tôi…
Ná»—i Ä‘au ấy tôi phải giấu kÃn trong lòng. Tôi như má»™t cái xác không hồn. Dưá»ng như ná»—i Ä‘au cà ng bị kìm nén thì cà ng dữ dá»™i hÆ¡n. May sao sau đó có đợt chỉnh huấn. Cấp trên bảo ai có tâm tư gì thì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chá» có thế, cÆ¡n Ä‘au trong tôi được dịp bung ra. Chẳng cần phải suy nghÄ© gì, những chuyện má»™c mạc cứ trà o ra:
Nà ng có ba ngưá»i anh Ä‘i bá»™ đội
Những em nà ng
có em chưa biết nói
Khi tóc nà ng xanh xanh…
Tôi vá»
không gặp nà ng…?.
Nà ng có ba ngưá»i anh Ä‘i bá»™ đội
Những em nà ng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nà ng xanh xanh
Tôi ngưá»i Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nà ng như tình yêu em gái
Ngà y hợp hôn
nà ng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi già y đinh
bết bùn đất hà nh quân
Nà ng cưá»i xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị vá»
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ vỠái ngại
Lấy chồng thá»i chiến binh
Mấy ngưá»i Ä‘i trở lại
Nhỡ khi mình không vá»
thì thương
ngưá»i vợ chá»
bé bá»ng chiá»u quê...
Nhưng không chết
ngưá»i trai khói lá»a
Mà chết
ngưá»i gái nhá» háºu phương
Tôi vá»
không gặp nà ng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngà y cưới
thà nh bình hương
tà n lạnh vây quanh
Tóc nà ng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần
Ngà y xưa nà ng yêu hoa sim tÃm
áo nà ng mà u tÃm hoa sim
Ngà y xưa
một mình đèn khuya
bóng nhá»
Nà ng vá cho chồng tấm áo
ngà y xưa...
Má»™t chiá»u rừng mưa
Ba ngưá»i anh trên chiến trưá»ng đông bắc
ÄÆ°á»£c tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sá»›m thu vá» rá»n rợn nước sông
Äứa em nhá» lá»›n lên
Ngỡ ngà ng nhìn ảnh chị
Khi gió sá»›m thu vá»
cá» và ng chân má»™ chÃ
Chiá»u hà nh quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dà i trong chiá»u không hết
MÃ u tÃm hoa sim
tÃm chiá»u hoang biá»n biệt
Có ai và như từ chiá»u ca dao nà o xưa xa
Ão anh sứt chỉ đưá»ng tÃ
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai há»i vô tình hay ác ý vá»›i nhau
Chiá»u hoang tÃm có chiá»u hoang biết
Chiá»u hoang tÃm tÃm thêm mà u da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong mà u hoa
Ão anh sứt chỉ đưá»ng tÃ
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...
Mà u tÃm hoa sim, tÃm tình trang lệ rá»›m
TÃm tình Æ¡i lệ ứa
Ráng và ng ma và sừng rúc điệu quân hà nh
Vang vá»ng cháºp chá»n theo bóng những binh Ä‘oà n
Biá»n biệt hà nh binh và o thăm thẳm chiá»u hoang mà u tÃm
Tôi và vá»ng vỠđâu
Tôi vá»›i vá»ng vỠđâu
Ão anh nát chỉ dù lâu...
(1949, khóc vợ Lê Äá»— Thị Ninh)
|
|