Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Đi tìm di cốt thần y TUỆ TĨNH.

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn Hoá - Khoa Học & Kỹ Thuật
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Năm 10 16, 2008 9:57 am    Tiêu đề: Đi tìm di cốt thần y TUỆ TĨNH. Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đi TÌM DI CỐT THẦN Y TUỆ TĨNH.

Để giữ trọn Y đạo, Thần Y Tuệ Tĩnh đã phải chấp nhận cuộc sống tha hương vĩnh viễn và vùi lấp thân xác mình trong cát bụi xứ Giang Nam xa xôi.
Đời sau, Tiến sĩ Nguyễn Danh Nho, người cùng làng, đi sứ sang Trung Quốc, tình cờ ngang qua mộ Thần Y, Vị Tiến sĩ quỳ sụp xuống nức nở trước dòng chữ khắc trên bia mộ: "Về sau có ai bên nước Nam sang, nhớ cho di cốt tôi về với ".

Từ đó, cuộc tìm kiếm di cốt Thần Y Tuệ Tĩnh ly kỳ cho đến tận ngày nay. .....

Cuối thế kỷ XIV, nhà Trần suy yếu, bệnh dịch nổi lên khắp nơi. Những thương gia và thầy cúng Trung Quốc vội trở về và báo tin cho triều đình nhà Minh tình hình nước Nam. Nhiều kẻ hiến kế rằng: nhân dịp nước Nam đang bị dịch bệnh hoành hành, sức dân suy yếu ..... nên có thể đem quân sang xâm lược. Vua nhà Minh đồng ý ngay vì dã tâm muốn chiếm nước Nam đã có từ lâu. Nhưng quân lương chưa kịp chuẩn bị xong, một tin bay về từ biên ải khiến cả triều đình nhà Minh sửng sờ. Dịch bệnh tràn lan ở nước Nam bỗng chốc biến mất như thể có một vị thần y xuống chữa bệnh cho dân vậy. Vua nhà Minh sợ điềm lạ, dừng chuyện khởi binh. Vị thần y đó chính là TUỆ TĨNH. Do tài liệu cổ bị thất lạc nên có nhiều ý kiến trái ngược nhau về thân thế và sự nghiệp của Tuệ Tĩnh (Thậm chí có người cho rằng: Tuệ Tĩnh sống ở thế kỷ XVII ?)

Thần Y tên thật là: Nguyễn Bá Tĩnh, sinh ở Nghĩa Lư, Hồng Châu (nay là thôn Nghĩa Phú, xã Cẩm Vũ, huyện Cẩm Bình, Hải Dương) .Lên 6 tuổi thì Cha Mẹ mất, được các nhà sư nuôi dưỡng và truyền dạy kinh sách cùng nghề thuốc cho. Bá Tĩnh học rất giỏi, thông hiểu kinh sử, dịch lý, ứng thí đậu đến Hoàng Giáp nhưng kiên quyết không ra làm quan mà trở lại chùa đi tu lấy pháp hiệu là: Tuệ Tĩnh, vừa tiếp tục nghiên cứu kinh sách vừa tìm kiếm những liều thuốc dân gian để chữa bệnh cho dân chúng quanh vùng. Khi đó, giới quan lại trong triều khi ốm đau vẫn thường chỉ mời các thầy cúng, thầy lang người Tàu đến chữa vì họ chỉ tin vào các phương thuốc từ phương Bắc. Các thầy lang ấy cũng ra sức quảng bá những vị thuốc quý chỉ có thể tìm thấy ở vùng núi cao, rừng sâu, đầy tuyết xứ Bắc thôi, chứ xứ Nam nóng lắm, mưa nhiều không thể có được. Những người dân bình thường khi mắc bệnh trầm trọng thường chỉ nằm chờ chết vì không có điều kiện để mua thuốc của người phương Bắc.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Năm 10 16, 2008 8:05 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Qua những phương pháp chựa bệnh được các vì sư truyền dạy cộng với nghiên cứu cây cỏ của mình, Tuệ Tĩnh biết được rằng mỗi lá cỏ bình thường nhất cũng chứa đựng những vị thuốc quý giá. Thần Y liền khởi xướng ý tưởng " thuốc Nam Việt chữa người Nam Việt " và trực tiếp chữa khỏi bệnh cho rất nhiều người dân. Ngoài những sách về y học, Tuệ Tĩnh còn làm rạng rỡ thêm nền Phật học tinh túy đời Trần với những niệm giải vô cùng uyên bác.

Những bậc danh y sau nầy như: Hoàng Đôn Hòa; Hải Thượng Lãn Ông đều dựa vào y lý của Tuệ Tĩnh để phát triển Y đạo của mình. Sau khi biết được đất Nam có Thần y xuất hiện, triều đình nhà Minh ra sức ép Vua Trần Dụ Tông phải đưa Tuệ Tĩnh đi sứ sang Trung Quốc, thực chất là bắt nhà Trần, muốn sống hòa bình thì phải cống nạp vị Thần y. Tuệ Tĩnh bị Cống nạp sang Trung Quốc. Tất cả các danh y Trung Quốc được triệu về triều để thử tài vị Thần y đến từ đất Việt. Tuệ Tĩnh biết rằng: nếu mình tỏ ra hiểu biết Y lý thì không bao giờ có cơ hội trở lại quê nhà nữa. Do vậy, Thần y giả ngây ngô, luận bàn rất ngờ nghệch và lõm bõm về các loại bệnh. Các danh y xứ Bắc phá lên cười, còn Vua nhà Minh thất vọng phẩy tay ra hiệu không buồn nghe nữa. Thần Y bị giam lỏng.

Bấy giờ, Tống Vương Phi đang được Vua Minh sủng ái, Vương Phi không những đẹp, mà còn đàn hay, múa giỏi, biết ngâm nga thơ của vị Tiên tửu Lý Bạch mà còn biết chìu chuộng nhà Vua. Năm đó, Vương Phi trở dạ sinh một vị Hoàng Tử. Nhà Vua chưa kịp vui mừng vì có người nối nghiệp lại sầu muộn vì Vương Phi đột ngột lâm bệnh nặng. Tất cả các thầy lang giỏi nhất được vời tới, các nhà sư được lệnh cầu kinh suốt ngày đêm. Nhưng bao nhiêu bài thuốc lạ, độc đáo của xứ Bắc cũng không thể chữa hết bệnh cho Vương Phi. Vua Minh đành đứng nhìn người thiếp yêu của mình chờ chết.

Lúc nầy, Tuệ Tĩnh đã tìm được cách để Triều đình nhà minh cho mình trở về quê nhà. Thần Y luôn tỏ ra là một người rất tầm thường. Một lần bị cảm, Tuệ Tĩnh có thể tìm thuốc chữa bệnh cho mình một cách nhanh chóng, nhưng vẫn không tự chữa mà để cho bệnh nặng thêm chờ đến khi mấy thầy lang Tàu khác chữa hộ. Triều đình nhà Minh quyết định cho Tuệ Tĩnh trở lại quê nhà vì giữ lại cũng vô ích. Giấc mơ quê hương đau đáu đã đến gần. Chỉ một thời gian ngắn nữa là Tuệ Tĩnh có thể trở về với quê hương thiêng liêng của mình. Thần Y kềm chế niềm hân hoan vô bờ, lặng lẽ vào chào vua nhà Minh trước khi lên đường về đất Mẹ. Lúc này vua nhà Minh luôn túc trực chổ Vương Phi đang hấp hối. Nghe các danh y đoán bệnh rồi bất lực lui ra, Thần Y đoán được Vương Phi bị bệnh gì và có thể dùng vị thuốc gì để chữa khỏi. Nhưng Ông biết rằng: nếu như mình ra tay chữa khỏi bệnh cho Vương Phi thì mãi mãi sẽ phải chịu nổi buồn vong quốc. Giấc mơ miếng cơm tha hương đắng như thế nào, Thần Y là người hiểu hơn ai hết. Nhưng Tuệ Tĩnh không thể thấy người hấp hối mà không cứu. Y Đạo của Tuệ Tĩnh, Thiên Đạo của tâm hồn Việt mạnh hơn tất cả những tị hiềm xứ sở, Thần Y cứu sống Vương Phi. Vua nhà Minh lưu giữ Thần Y lại mãi mãi bằng cách phong Tuệ Tĩnh làm Đại Y Thiền Sư. Tuệ Tĩnh cho đến khi vùi tấm thân phàm xuống cát bụi Giang Nam vẫn khắc khoải giấc mơ quê nhà yêu dấu.

Năm 1699, Tiến sĩ Nguyễn Danh Nho (1638 -?) là người cùng làng với Thần Y, được lệnh đi sứ Trung Quốc.Khi qua Giang Nam, tình cờ dân quanh vùng đó kể cho Ông nghe vể mộ của một Thần Y đất Việt. Vị Thần y này rất thiêng nên dân chúng quanh vùng ai có bệnh gì, đều vào mộ ông khấn vái rồi hái lá, cỏ ở mộ, sắc uống là khỏi bệnh. Trước khi mất, Tuệ Tĩnh đã dặn trồng ở mộ mình những loại cây thuốc quý nầy. Vị Tiến Sĩ đoán ra ngay là mộ của ai bèn quỳ xuống vái lạy. Khi ngước lên, Ông chợt òa khóc, vì một mối đau xót dâng lên trong lòng. Tấm bia trên mộ Thần Y vẫn hiện rõ dòng chữ: " Về sau có ai bên nước Nam sang, nhớ cho di cốt tôi về với ".

(còn tiếp)



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn Hoá - Khoa Học & Kỹ Thuật Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI