Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Tư 7 03, 2013 8:14 pm Tiêu đề: Mùa Hoa Bồ Công Anh Và ng |
|
|
MÙA HOA BỒ CÔNG ANH VÀNG
Năm nay, từ San Jose, Tri Giao trở laị Charlotte và o đầu tháng hoa, khi mùa bồ công anh nở, là m rá»±c và ng cả má»™t khoảng đưá»ng nhá» Ä‘ang uốn mình lên con dốc Havenwood thÆ¡ má»™ng. Những đóa tròn hình mặt trá»i xinh xắn, xòe cánh li ti mảnh mai, thân gầy vươn cao lên trên đám cá» xanh mướt như ngá»c. Trá»i dịu mát lúc Tri Giao Ä‘i bá»™ dưới những lùm cây cổ thụ râm ran tiếng ve sầu gá»i muà hè. Äâu đây vẫn còn chút bóng dáng hoang dã cá»§a những khu rừng dà y lá đượm sắc mà u huyá»n bà ở trong cổ tÃch. Má»™t bầy thá» nâu Ä‘ang gặm những Ä‘á»t cá» non rất dá»… thương, hoảng hốt phóng mình tháºt nhanh và o buị ráºm gần đó khi có bóng dáng và i chiếc xe hÆ¡i chạy qua.
Bên phải, cuối con dốc hiá»n hòa là má»™t ngôi nhà xây bằng gạch đỠsáºm vá»›i hà ng rà o trắng bao quanh, phÃa trước Ä‘ua chen lẫn nhau những khóm cẩm tú cầu xanh tÃm, nổi báºt hẳn lên là từng nhánh thục quỳ cao cao, hoa cánh lá»›n mà u Ä‘en thẫm đẹp lạ lùng. Tiếp theo dãy dà i hoa lan chuông xanh nõn, ẻo lã cúi đầu là nhiá»u mảng hoa đỗ quyên hồng phấn. Bên góc phải cá»§a khu vưá»n, khoảng bồ công anh rá»±c rỡ tá»±a biển sóng nhấp nhô, là m cho ngôi nhà như bị nhấn chìm xuống dưới muôn và n mà u sắc. Lần nà o cÅ©ng váºy, Tri Giao rất say mê, thÃch thú khi bước qua đây để ngắm khoảng vưá»n tuyệt đẹp và biển hoa và ng rất yên bình cá»§a chá»§ nhân. Theo sở thÃch đã trở thà nh thói quen từ mấy năm trước cuả mình, sáng nay Tri Giao có ý định mang theo máy chụp hình để thu hết vẻ đẹp lôi cuốn lòng ngưá»i má»™t cách rất dịu nhẹ, êm ái cuả loà i cây cá» mong manh, rồi sau đó mang vá» nhà ở Cali là m Collection's hoa và ng.
Chưa có khi nà o Tri Giao bắt gặp má»™t ai từ trong nhà bước ra, nhưng hôm nay thì lại khác, lúc Ä‘ang chăm chú để ngắm nghÃa tìm lá»±a cho mình những góc ảnh đặc biệt, thì Tri Giao bất ngá» nghe giá»ng nói pha chút âm nhẹ miá»n bắc Việt Nam, đột ngá»™t cất lên cùng cánh cá»a mở:
- Morning cô bé, hình như cô là ngưá»i yêu thÃch hoa mà u và ng?
Tri Giao hoảng hốt suýt đánh rơi cái máy chụp hình trên tay:
- Hello... ông!
Ngưá»i đà n ông xua tay trấn an:
- Xin lá»—i đã là m cô giáºt mình. Có gì đâu, nếu cô muốn thì cứ tá»± nhiên thôi, và tôi rất lấy là m hân hạnh là vưá»n hoa cuả tôi phải đẹp đặc biệt lắm má»›i lá»t được và o ống kÃnh cuả cô chứ!
Trong lúc Tri Giao vẫn Ä‘ang lúng túng giây lát thì ngưá»i đà n ông nói tiếp:
- Tôi đã trông thấy cô ngang qua đây từ năm ngoái, có lẽ cả năm kia nữa đấy. Hình như là má»—i dịp tôi chỉ bắt gặp cô trong má»™t mùa thôi! Äúng không ạ?
á»’ thì ra ngưá»i ta đã rõ vá» mình, Tri Giao thầm nhá»§, còn nói luôn cả mấy năm trước nữa, váºy mà mình chẳng hay biết gì hết, tháºt là vô tư và hồn nhiên chưa!
Tri Giao gáºt đầu nhè nhẹ:
- Cám Æ¡n... ông nhiá»u, vì... ông đã biết tôi!
- Tôi thì cho đó là cái duyên thôi mà ! Nhưng không sao đâu, tôi vốn thÃch những gì đến tháºt tá»± nhiên, như cô đã ngang qua nhà tôi và dừng chân lại để ngắm vưá»n hoa nà y. Vả lại, theo tôi, mình biết ngưá»i ta trước khi ngưá»i đó biết mình thì vẫn tốt hÆ¡n!
"Ông tháºt là khôn!" Tri Giao định nói váºy nhưng kịp dừng ngay lại vì thoáng nghÄ© qua mình là ngưá»i má»›i quen nên đã chá»n cách im lặng.
Ngưá»i đà n ông há»i thêm:
- Cho tôi Ä‘oán, nếu không lầm, chắc cô không phải là ngưá»i cư ngụ trong vùng nà y?
- Äúng váºy thưa ông! Như ông nói, má»—i năm má»™t lần, tôi sang đây thăm gia đình, hiện tại tôi sinh sống ở Cali ông ạ.
Rồi Tri Giao dạn dĩ hơn:
- Ông có thể bấm giùm máy cho tôi vá»›i biển hoa cuả ông và i tấm hình được không, tôi rất là thÃch, để ká»· niệm đó mà .
Ngưá»i đà n ông sốt sắng:
- OK, nghe ra thì bức hình hoa và ng và cô gái vá»›i áo đầm trắng, tháºt là má»™t sá»± kết hợp rất tuyệt vá»i.
- Cám Æ¡n lá»i khen cuả ông nhé! Tên tôi là Tri Giao, rất vui khi quen biết ông!
Ngưá»i đà n ông cưá»i nhẹ, hóm hỉnh đáp lá»…:
- Tôi là Từ Äan, nhưng tôi nghÄ© rằng tôi chỉ cỡ trang lứa vá»›i ngưá»i anh trai lá»›n cuả cô thôi!
Tri Giao cÅ©ng cưá»i theo khi nghe ngưá»i đối diện trách khéo vá» lối xưng hô hÆ¡i khách sáo cá»§a mình:
- Váºy thì Tri Giao gá»i bằng anh được chứ? Thế là hôm nay Tri Giao may mắn có nhiá»u hình đẹp rồi!
- Cho phép tôi há»i, có phải là phụ nữ thưá»ng thÃch chụp hình vá»›i hoa cá» không hả Tri Giao?
Vừa nghiêng ngưá»i tránh má»™t nhánh lá, Tri Giao vừa trả lá»i:
- Ngưá»i khác không biết ra sao, nhưng Tri Giao thì rất thÃch!
- ThÃch nhiá»u như thế nhưng mà Tri Giao có cảm thấy là mình quá vô tâm, quá tà n nhẫn, là m cho hoa phải Ä‘au khổ lắm hay không?
Tri Giao tròn mắt, tỠvẻ rất ngạc nhiên:
- NghÄ©a là gì hả anh Từ Äan? Tri Giao không hiểu ý cuả anh!
- Nà y nhé, đơn giản thôi, thì Tri Giao xinh xắn hÆ¡n cả hoa đó mà . Tri Giao không nhá»› ngưá»i Trung Hoa cổ đã và bốn vẻ đẹp cuả tứ đại mỹ nhân thá»i xưa là "Trầm ngư, lạc nhạn, bế nguyệt, tu hoa" hay sao?
Tri Giao cưá»i:
- Khi đứng bên cạnh để chụp hình, Tri Giao đâu phải tuyệt trần đến ná»—i khiến hoa bị rÅ© héo như anh nói, chỉ ngại là hoa đẹp hÆ¡n ngưá»i, anh so sánh hÆ¡i có phần kháºp khiá»…ng là m Tri Giao buồn hÆ¡n thì có.
-Tri Giao không chịu nháºn mình là má»™t cà nh hoa khôi thì thôi, cÅ©ng không sao, con gái thưá»ng như váºy đấy! Nhưng tôi lại bất chợt có ý tưởng hay hay khác trong đầu, là thỉnh thoảng, khi nà o thÃch, lúc chữ nghÄ©a trà n trá», tôi cÅ©ng có là m thÆ¡, gởi dăm ba bà i đăng báo cho vui đó mà , xin chá» tôi má»™t lát nghe cô bé.
Ngưá»i đà n ông quay và o nhà , thoáng chốc đã trở ra vá»›i cây viết và cuốn sổ mà u nâu trong tay, vừa nói chuyện vá»›i Tri Giao, vừa ghi xuống và i dòng rất nhanh:
- Xin được thân tặng Tri Giao bà i thơ nhỠnà y.
Tri Giao đón lấy mảnh giấy được trao ra từ ngưá»i đà n ông vừa quen và tá» vẻ rất là thú vị khi Ä‘á»c qua:
Bồ công anh cuả em
Má»™t bá» lung linh
Dễ thương nắng sớm
Khe khẽ lặng im
Tình anh mới chớm
Cánh bồ công anh
Má»ng manh sương Ä‘á»ng
Äất trá»i lặng thinh
Ná»—i niá»m hoà i vá»ng
Em qua mái hiên
Chút phấn bà ng hoà ng
Hoa và ng như biển
Vương nÃu gót chân...
(Thá»§ bút cuả TÄ)
Rồi Tri Giao reo lên:
- Ôi! à thÆ¡ tinh khiết và trong trắng vô ngần quá, cám Æ¡n anh tháºt nhiá»u. Tri Giao thÃch nhất là hai câu cuối, anh Từ Äan à : "Hoa và ng như biển Vương nÃu gót chân..."
Tia nhìn ngưá»i đà n ông thoáng chút xa xăm và giá»ng Từ Äan trở nên chất chứa bùi ngùi:
- Thế à ... Tri Giao thÃch chữ "vương nÃu" phải không? Thì trong Ä‘á»i sống, có nhịp Ä‘iệu êm Ä‘á»m nà o mà không nÃu giữ mình ở lại hoà i chứ, có chút dịu dà ng nà o mà không vương vấn trái tim mình đâu...
- Vâng, chữ "nÃu" được anh Từ Äan dùng hay lắm, rất phù hợp. Tri Giao rất là thÃch!
- Cám ơn Tri Giao...
Từ Äan ngáºp ngừng nhìn và o đôi mắt Tri Giao, rồi tiếng nói cá»§a ngưá»i đà n ông nghe như má»™t tiếng thở nhẹ:
- Tri Giao có cảm thấy là hình ảnh Tri Giao đã phảng phất trong dòng thơ cuả tôi không?
Cúi xuống đám cá» xanh mượt mà như nhung nằm ngoan hiá»n dưới chân, và Tri Giao nói, rất nhá», như Ä‘ang thầm thì vá»›i chÃnh mình::
- Có thể là có, mơ hồ là có...
Rồi Tri Giao lại Ä‘i bá»™ trở vá», ngược qua má»™t con dốc dà i cong cong, lao xao lá nhá» cuống quÃt nữa là tá»›i lối rẽ và o nhà bố mẹ thương yêu.
"Tại sao có bóng dáng cá»§a mình trong bà i thÆ¡ nhỉ?" Câu há»i cứ lẩn quẩn, loanh quanh, vang lên mãi trong trà Tri Giao suốt những ngà y hôm sau nữa.
Hai tuần lá»… rong chÆ¡i nÆ¡i thà nh phố u buồn, trầm mặc có nhiá»u cây xanh Ä‘an nhau rồi cÅ©ng trôi qua má»™t cách nhanh chóng, Tri Giao Ä‘ang chuẩn bị hà nh trang cho ngà y trở vá» nhà San Jose. Buổi sáng cuối cùng trước khi rá»i khá»i Charlotte, những bước chân vô tình lần nữa không hò hẹn, lại tiếp tục dẫn đưa Tri Giao ngang qua ngôi nhà có biển hoa và ng lóng lánh, thần thoại đến diệu kỳ...
Như có chuẩn bị từ trước, ngưá»i đà n ông đã xuất hiện trên báºc thá»m nhà lát vuông đá xám, vương vương đầy hoa pansies sắc xanh tÃm biếc vá»›i cung giá»ng trầm ấm, có pha chút reo mừng không ká»m chế nổi:
- Hi! Tri Giao lại tới đó ư?
- Vâng, hello anh Từ Äan.
Tri Giao định cất lên tiếng chà o từ biệt nhưng lại ngáºp ngừng nhìn và o khu vưá»n:
- Anh khoẻ chứ? Hoa lá vẫn đong đưa khoe mà u...
Ngưá»i đà n ông kịp Ä‘oán ra:
- Có phải Tri Giao đã đến ngà y vỠrồi không?
Tri Giao mÃm môi, hình như là tiếc nuối:
- Ngà y mai Tri Giao lên máy bay, chuyến sá»›m nhất để vá» nhà mình rồi đó anh Từ Äan Æ¡i!
- Váºy hả, sao lại nhanh thế nhỉ...
Tiếng nói cá»§a Tri Giao thoảng chút ngáºm ngùi:
- Äúng rồi, thá»i gian qua nhanh lắm, má»™t Ä‘á»i cÅ©ng hết...
Từ Äan láºp lại câu cuối cuả Tri Giao, như má»™t vô thức:
- Vâng, má»™t Ä‘á»i cÅ©ng hết, huống chi là chỉ có mấy ngà y phù du!
Tri Giao cúi đầu xuống, bất giác thốt ra nghe như má»™t lá»i á»§i an:
- Tri Giao tháºt là tiếc ghê Ä‘i, bồ công anh bây giá» Ä‘ang ở và o thá»i kỳ đẹp nhất trong Ä‘á»i cuả cây cá». Khi Tri Giao vá» Cali sẽ nhá»› biển hoa và ng cuả anh Từ Äan lắm đó!
- Thế à !
Rồi ngưá»i đà n ông lại nói, âm vá»±c cao hÆ¡n:
- Chỉ cần má»—i năm má»™t lần, Tri Giao còn nhá»› để ghé bước qua đây, thì đám hoa nà y là cuả Tri Giao, tôi sẽ chăm sóc nó tháºt xanh tươi, mong rằng được gặp ngưá»i đẹp Cali!
- Anh nói sao nghe dễ dà ng quá đi!
Từ Äan khoát tay:
- Tôi mong là mà u hoa sẽ nÃu được những bước chân cuả Tri Giao thôi...
- OK, Tri Giao sẽ nhất định tìm gặp muà hoa và ng, cũng sẽ cất giữ lại bà i thơ "Bồ công anh cuả em" vì cuộc gặp gỡ nà y rất dễ thương!
Ngưá»i đà n ông chà o tạm biệt sau đám lá:
- Hi vá»ng là thế. Chúc Tri Giao nhanh vá» nhà vui!
Và một cái vẫy tay đáp trả của Tri Giao, ngôi nhà đầy hoa đã mỠkhuất đằng sau lưng rồi...
Ngà y mai, Tri Giao sẽ giã từ miá»n nắng chói lóa, trong trẻo như thá»§y tinh, có những bãi cá» xanh ngút ngà n, lấm tấm vô số nụ nhá» mà u trắng tÃm nhá» bé, rất ngá»t ngà o và mong manh cuả vùng Charlotte xa xôi...
Và nhất là Tri Giao đà nh rá»i xa góc biển mênh mông bồ công anh ở cuối con dốc Havenwood Dr."Vương nÃu gót chân..." Mà dưá»ng như đó là dấu chân cuả mình!
Hẹn mùa hoa và ng năm tới...
Tammy Tran
6/2013
|
|