Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Mùi Nhà Quê.

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 10 24, 2008 10:17 pm    Tiêu đề: Mùi Nhà Quê. Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


MÙI NHÀ QUÊ

Nhà Ngoại và nhà tôi ở cách xa nhau hơn trăm cây số, cách một cái đèo. Nhà tôi nằm ở Trung tâm Thị xã cách biển vài cây số, nhưng lúc nào cũng đều nhìn thấy biển. Nhà Ngoại không gần biển, cả đời Ngoại cũng chưa một lần được tắm biển, chưa một lần nhìn thấy mặt trời mọc lên từ đường chân trời. Ngoại chỉ biết có ruộng đồng, vườn tược.

Từ Ngoại - tôi hiểu được thế nào là sự gắn bó của người dân với đồng ruộng. Khi chúng tôi lớn lên, lưng Ngoại đã còng theo thời gian. Đấy là dấu ấn cả đời khom lưng trên đồng ruộng, quanh năm hết đến mùa gieo mạ lại cấy lúa, khi lúa chín vàng thì kéo nhau đi gặt. Xen kẻ là mùa đậu phọng, đậu xanh, đậu nành, đậu đen... Tôi cảm nhận được sự hòa quyện ngọt ngào lẫn mùi lúa đang thì con gái, mùi khi lúa trổ đòng, mùi khi lúa chín và mùi rơm rạ thơm ngai ngái. Đó là cái mùi mà tôi thích nhất - mà tụi bạn trong lớp - khi nghe tôi kể, nói đó là "mùi nhà quê".

Một buổi sáng mùa hè, nắng vàng rực rỡ trên những cành vú sữa sai trái, Ngoại lấy cây khều cho tôi một rổ vú sữa khi tôi về thăm Ngoại. Khi đó tôi còn nhỏ xíu, đâu chừng đang học cấp một. Đối với tôi, vú sữa không đâu ngon bằng của nhà Ngoại trồng. Tôi theo Ngoại đi khắp nơi trong thôn xóm - từ bờ ruộng, mãnh vườn sau nhà, múc từng gàu nước từ dưới ao lên cho ngoại tưới từng luống rau, từng giàn dưa leo hay từng bụi khóm ...

Kỳ nghĩ hè rồi cũng chóng qua, tôi trở về - mang theo cả sự nuối tiếc, ngậm ngùi như thể chẳng bao giờ được trở về nhà Ngoại nữa. Tôi mang nó vào cả trong giấc ngủ của mình. Trong giấc mơ, tôi thấy mình được trở về quê Ngoại, trên con đường làng - những cành vú sữa sum suê, mùi ruộng đồng ngào ngạt, tôi lại theo các cậu ra đồng tát nước, bắt cá, bắt cua ...

Những buổi trưa hè, Ngoại ru tôi ngủ giữa làn gió mát rượi thổi từ rặng tre già ở ngoài vườn vào. Tôi mang giấc mơ của mình đến lớp, giờ ra chơi ngồi một mình miên man hổi tưởng về quê Ngoại.

Rồi một ngày - Ngoại tôi qua đời ....

Tôi lại về thăm quê Ngoại. Ngôi nhà giờ đây trở nên im ắng hơn khi không còn bóng Ngoại ngồi. Không còn tiếng lục đục của Ngoại mỗi sớm mai khi ông mặt trời chưa ló dạng, khi mà mọi người trong nhà vẫn còn đang say giấc. Ngày trước, mỗi lần về nhà Ngoại ngủ lại, thỉnh thoảng tôi giật mình khi nghe tiếng võng kẽo kẹt, tiếng dép lẹt xẹt, tiếng lục đục sau bếp và cả tiếng rón rén bước chân của Ngoại đắp lại cho tôi cái mền ...

Tôi giật mình thức giấc vì tưởng như Ngoại vẫn còn, giật mình vì tưởng như không có gì thay đổi, để rồi hụt hẩng trong lòng khi nhận ra - tất cả chỉ là nỗi nhớ mà thôi ...

THÁI CHÂU (đã được chọn đăng Báo PN ngày 28/3 /2006)..



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 10 25, 2008 1:03 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Từ ngày Ngoại tôi mất - Bài thơ "Khóc Ngoại" đã theo tôi suốt từ đó đến nay. Cám ơn nhà thơ HỒ THẾ HÀ. Ông đã thay tôi nói lên muôn vàn nổi niềm thương nhớ.

HỒ THẾ HÀ sinh năm 1955. Quê quán: Bình Định. Tác phẩm chính: Khoảnh khắc (thơ 1990), Nghìn trùng (thơ 1991), Văn học dân gian Quảng Trị (soạn chung 1992), Sức bền của Thơ (Tiểu luận -Phê bình 1993), Thức cùng trang văn (Phê bình 1993).

KHÓC NGOẠI.

Năm Ngoại mất cháu hãy còn nhỏ dại .
Chẳng biết chi ngoài nước mắt rơi
Cháu đã khóc - Như bao người - Cháu khóc.
Chốc đấy mà mười mấy năm trời
Và từ đấy cháu không còn Ngoại nữa
Dáng lưng còng gậy trúc của bà đâu?
Cháu lớn lên đi chân trời cuối bể
Nghĩ mà thương đời Ngoại khổ nghèo
Để hôm nay cháu về đây thăm Ngoại
Thắp nén hương lặng lẽ nguyện cầu
Lặng lẽ đau bên nấm mồ của Ngoại.
Cỏ thời gian tàn úa đã từ lâu

Cháu lại khóc - trong tủi buồn cháu khóc
Chưa bao giờ thương Ngoại thế - Ngoại ơi!
Trong hoang vắng nắm hương tàn lạnh ngắt
Đủ thiêng liêng cao quý một kiếp người

Ngoại ở lại - cháu cuí đầu lạy Ngoại
Xin đất lành hãy che chở Ngoại tôi.
Nếu có thật vòng luân hồi của Phật.
Xin cho Ngoại tôi - Phía ấy sớm luân hồi.

(1989)





Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Bảy 10 25, 2008 9:36 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Các bạn ơi ! Nhung mới phát hiện bài Mùi nhà quê Thái Ngô được tiền nhuận bút 150.000đ, đang khịa Thái Ngô khao chè Laughing Laughing Laughing


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
smdn
Site Admin
Site Admin


Ngày tham gia: 03 6 2008
Số bài: 869

Bài gửiGửi: Tư 10 29, 2008 7:00 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này




VĨNH BIỆT NGOẠI


Tin buồn đến nhói đau bờ cảm xúc
Lòng nghẹn lòng con thầm gọi Ngoại ơi
Làm sao quên chiều buồn đầu tháng sáu
Ngoại đã đi và về với Ông rồi

Chúng con vẫn gắng về thăm viếng Ngoại
Nhưng đời thường vốn bề bộn nhiêu khê
Và thầm lặng nghe lòng mình có lỗi
Chưa kịp về Bà đã khuất sao khuê

Nhớ những ngày Ngoại hàn huyên trò chuyện
Còn đó bao điều khuyên nhủ xa xôi
Lời Bà kể dẫu thời xưa tích cũ
Mà con nghe như bài học cho đời

Ngồi bên Bà nắm bàn tay gầy guộc
Bàn tay một đời gầy dựng chắt chiu
Để cho cháu con và cho tất cả
Ngoại còn lại gì ngoài nỗi quạnh hiu

Trái tim Bà chiều nay không đập nữa
Trái tim một đời nồng hậu sắc son
Ngoại cho rất nhiều không cần đòi hỏi
Ôi mẫu từ Mẹ của Mẹ chúng con

Ngoại nằm đó với dáng người còm cõi
Nhưng tràn đầy một sức sống bao la
Hai mươi năm sau ngày Ông Ngoại mất
Tháng ngày qua mà tuổi hạc không già

Nhưng trường thọ không nghĩa là vĩnh cửu
Vẫn biết rằng "nhân thất thập lai hy"
Thắp nén hương lòng cháu con xúc cảm
Đại Lãnh cố hương tiễn Ngoại hồi quy

Mưa chợt về từ bão xa tháng sáu
Như đất trời thương tiếc khóc Bà đi
Và nước mắt cũng âm thầm rơi xuống
Trong lòng con Ngoại còn mãi diệu kỳ
PhanThịLiênChi-2004




Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI