Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Mưa trong Tim

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: CN 7 13, 2014 9:56 pm    Tiêu đề: Mưa trong Tim Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

MƯA TRONG TIM





Em không biết trong lòng em hôm nay đã nghĩ gì nữa....

Tôi hỏi mây ngàn, hỏi gió mưa
Làm sao tìm lại chút hương xưa?
Làm sao đêm tới không trăn trở
Để sớm theo dòng lạc bến mơ?

Tuần trước, anh vừa đánh đàn vừa hát bản tình ca “And I will love you, baby - Always” - anh nói em là tất cả, anh sẽ ở bên cạnh em tới khi nào không còn ánh trăng chiếu sáng.... Vậy mà hôm sau anh nhắn tin qua Phone để nói lời chia tay. Em nhìn những dòng chữ thật ngỡ ngàng và khó hiểu. Anh đùa với em có phải không?

Sau khi anh đã đi qua cuộc đời của em rồi, mặt đất dưới chân em rạn nứt, em thấy mình từ từ rơi vào trũng lõm của miền đau – một cảm giác chao chát, vỡ òa. Em cũng không hiểu sao mình không thể khóc lúc đấy, người con gái đa sầu đa cảm, yếu đuối trong em trở nên xơ cứng và lãnh đạm. Còn bây giờ khi nghe từng nỗi đau đang ngậm nhấm, em lại không còn nước mắt để mà khóc. Muốn gặp anh để hỏi "tại sao?" "là người thứ ba?" Hay là những lời anh nói yêu em trước đây hoàn toàn là giả dối? Thôi đi, những câu trả lời bây giờ của anh cũng sẽ là giả dối thôi mà, phải không anh?

Và rồi vô tình mình gặp nhau trưa nay, anh nhè nhẹ nói “Hãy tha lỗi cho anh” rồi lại quay đi, không một lời giải thích, không để cho em cơ hội hỏi tại sao? Đơn giản vậy sao anh? Không phải vì em muốn níu giữ một cái gì đã và đang rơi khỏi tầm tay – cái hạnh phúc mong manh dễ vỡ, là là như sương khói – mà vì em muốn chính mình cho em một sự thanh thản và bình an trong tâm hồn.

Thôi anh à, anh không còn yêu em nữa nhưng sao lại lấy đi của em niềm tin và hy vọng vào cuộc tình, vào cuộc sống? Có biết là em không còn tâm hồn về thể chất lẫn tinh thần mà, sao lại phủ nhận tình mình bằng lý do gì? Em không trách ai hết, chỉ trách sự ngu si và ngây thơ của em, cũng không hận anh đâu vì tình yêu không có thể đến trong nhau bằng những phút giây không thật phải không anh? Chiếc cầu hạnh phúc giữa anh và em vừa xây chưa ráo hồ đã vội tách đôi về hai ngả, quăng em về phía dòng xoáy của cuộc đời. Mất anh rồi, niềm tin cũng chỉ là ảnh ảo. Có lẽ nào trái đắng tình đầu lại quá đậm vị vậy sao anh?

Em sẽ không buồn và trách ai cả, chỉ tại chúng mình không có duyên nên mới vậy. Mặc dầu em sẽ buồn, thất vọng và đau đớn nhưng em sẽ chấp nhận sự thật. Vết đau này đối với em thật khó để xoa dịu nhưng em biết “sau cơn mưa nào cũng chứa nắng bên trong”. Phải không anh?

Mây xám từ đâu bỗng kéo về
Thêm từng làn gió lạnh lùng tê
Đêm nay lặng tiếng, không gian thở
Để đón hồn vào cỏi đam mê...

~lmm
6/24/2014





_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI