Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Tư 9 03, 2014 12:41 pm Tiêu đề: Còn vương chút mà u nắng |
|
|
Äoản khúc tùy bút vá» mùa thu ngà y khai trưá»ng
Còn vương chút mà u nắng.
(Riêng kÃnh tặng vá» cho những ai hiện còn đứng trên bục giảng hôm nay).
Gió mùa thu – mẹ thưá»ng ru con ngá»§
Nắng mùa thu – em tung tăng đến trưá»ng
Có lẽ trong Ä‘á»i tôi sẽ không bao giá» quên được cái hình ảnh cá»§a những ngà y khai trưá»ng. Từ lúc còn bé thÆ¡ – mẹ tôi đã nắm tay tôi dẫn đến ngôi trưá»ng Jandar’s ở Huế để và o há»c lá»›p 5 (Lá»›p 1 bây giá»)… Cho đến vá» sau nà y – mùa hè năm 1972 thì tôi đã rá»i xa trưá»ng xa lá»›p trong nhiá»u niá»m nuối tiếc khôn nguôi – Nhưng hình ảnh cứ má»—i độ thu vá», như Äại Văn hà o Thanh Tịnh vá»›i bà i há»c bất há»§ Tôi Ä‘i há»c. Hình như có má»™t chút gì đó thôi thúc tôi dữ lắm ???
Thế là hà ng năm cứ và o cuối thu, lá ngoà i đưá»ng rụng nhiá»u. Mẹ tôi nắm tay tôi dẫn Ä‘i trên con đưá»ng là ng dà i và hẹp, con đưá»ng sao hôm nay tá»± nhiên tôi thấy lạ, trong lòng nôn nao má»™t niá»m vui khôn tả, má»™t ná»—i lo khôn xiết… Nhưng đó là cảm giác cá»§a má»™t cáºu bé ở miá»n quê nghèo nÆ¡i ngôi là ng Mỹ Lý ngà y xưa… Còn hôm nay cÅ©ng trên con đưá»ng là ng nà y cÅ©ng Ä‘i qua má»™t cánh đồng, tôi không còn là má»™t cáºu há»c trò bé bá»ng cá»§a những ngà y xưa nữa – hình ảnh rợp bóng cá» bay cá»§a ngà y há»™i đến trưá»ng đã là m cho tôi niá»m nôn nao cÅ©ng có thể nói là khó tả.
Ngà y hôm nay – đứng trên báºc thá»m nhà trưá»ng, biết bao nhiêu hình ảnh cá»§a những ngưá»i mẹ, bao nhiêu nét mặt ngây dại cá»§a các “cô cáºu há»c sinh†và o lá»›p 1 – cÅ©ng rụt rè, cÅ©ng sợ sệt và cÅ©ng chắc chắn cùng vá»›i những lo âu – hình ảnh ấy Ä‘áºp và o mắt tôi và cứ mãi dần Ä‘i sâu và o tiá»m thức mà cách nay mấy mươi năm – chÃnh tôi cÅ©ng như thế.
Trong sân trưá»ng rá»™n rã tiếng cưá»i nói, tiếng trò chuyện cá»§a các em lá»›p lá»›n hÆ¡n, nhưng cÅ©ng không đủ là m xua tan Ä‘i cái nắng yếu á»›t và chạnh lòng trong từng cÆ¡n gió se se cá»§a mùa thu nÆ¡i là ng quê hôm nay.
Ngà y khai trưá»ng, như đã mở ra trong tôi má»™t miá»n ký ức tháºt khó tả và khó nói. Tôi đứng lặng im để nhìn cho má»™t cảnh váºt Ä‘ang thay đổi tháºt rá»™n rà ng đã qua Ä‘i vá»›i những tháng ngà y hè vắng bóng, để rồi cứ thế tiếp nối cho những ai trong cuá»™c Ä‘á»i… Hình như cá nhân tôi vẫn còn may mắn hÆ¡n nhiá»u bạn bè khác – là ước mÆ¡ Ä‘á»i tôi đã được thà nh tá»±u đã được là m “ông thầy giáo†– đó là má»™t trong hai ước mÆ¡ cá»§a tôi mà nay đã đạt được – nghÄ©a là vẫn còn gặp lại trưá»ng, gặp lại những lá»›p há»c, truyá»n giảng hết má»™t Ä‘á»i vá»›i má»™t bà i há»c chữ Tâm mà cuá»™c sống chưa há» có Ä‘oạn kết.
Sân trưá»ng ồn à o – bá»—ng trở nên vắng lặng sau hồi trống xếp hà ng vang lên. Hình ảnh những “cô cáºu lá»›p 1â€; hình như đã khÆ¡i lại trong tôi những ấn tượng đầu Ä‘á»i khi tôi cÅ©ng như thế ở ngôi trưá»ng Jandar’s – cho đến hôm nay trong tôi vẫn cứ còn hoà i mang nặng má»™t cảm xúc lá»›n lao là ngà y tôi bắt đầu Ä‘i há»c. Rồi hôm nay, không phải ở nÆ¡i sân trưá»ng Mỹ Lý trong má»™t ký ức huyá»n thoại xa vá»i, không phải nÆ¡i sân trưá»ng ká»· niệm cá»§a cuá»™c Ä‘á»i tôi ngà y xưa – mà tôi Ä‘ang thá»±c tại đứng trên sân trưá»ng, cÅ©ng nÆ¡i má»™t là ng quê nghèo có chút nắng cá»§a buổi sáng mùa thu, có từng cÆ¡n gió nhưng chưa se lạnh trong cái cảm giác sợ sệt cá»§a lứa tuổi đầu Ä‘á»i.
Sân trưá»ng ngà y khai giảng, có thể nói mùa tá»±u trưá»ng trên khắp má»i miá»n quê nhà – có lẽ ai ai cÅ©ng phải thế, má»™t chút gì đó cứ lâng lâng và sợ hãi như những cô cáºu há»c trò bé nhá» - má»™t chút gì đó hoà i niệm cá»§a những con ngưá»i là m nghá» mô phạm như chúng tôi – chúng tôi cÅ©ng như những ngưá»i khác là cuá»™c Ä‘á»i cứ Ä‘i là m cái nghá» truyá»n bá cái chữ, truyá»n đạt cái Tâm, và cÅ©ng đã truyá»n giảng vá» cái Tâm và cái Nhân cá»§a má»™t con ngưá»i cho nhiá»u  thế hệ đà n em và con cháu… Dẫu biết rằng cái gì rồi cÅ©ng sẽ qua Ä‘i như chúng tôi ngà y xưa cÅ©ng đã từng đứng trong hà ng ngÅ© các cô cáºu há»c sinh – rồi cÅ©ng sẽ qua Ä‘i, để rồi hôm nay, trên báºc cao khán đà i nà y, trong ngôi trưá»ng là ng nà y, tôi và những ngưá»i khác, chắc hẵn cÅ©ng nhá»› vá» cho những ngà y xa xưa ấy – cÅ©ng như nhiá»u cô cáºu há»c trò nhá» dưới sân trưá»ng hôm nay.
Hoà i niệm cá»§a má»™t Ä‘á»i, có lẽ cÅ©ng đã mang theo cho những con ngưá»i hôm nay cá»§a chúng tôi vá»›i những hoà i bão to lá»›n, nhưng sá»± thà nh đạt cá»§a các lá»›p há»c trò phÃa dưới kia, có lẽ sẽ còn đòi há»i nÆ¡i chÃnh bản thân cá»§a các em phải có những nổ lá»±c và nhiá»u cố gắng.
Ngà y hôm nay, trong tiếng trống khai trưá»ng cá»§a ngà y há»™i đến trưá»ng đến lá»›p – chúng tôi ở trên nà y – các em ở phÃa dưới, có lẽ hai thái cá»±c vẫn còn mang nặng những hoà i bão cho riêng mình, để rồi tôi sẽ biết chắc rằng: trong số đông há»c trò dưới kia, trong đó sẽ có những niá»m mÆ¡ ước cá»§a ngà y mai – em cÅ©ng muốn mai sau chúng em cÅ©ng sẽ là những thầy giáo cô giáo như quý thầy cô hôm nay váºy.
Nắng vẫn rÆ¡i Ä‘á»u – gió vẫn nhè nhẹ thổi – hình ảnh thêm má»™t mùa thu tá»±u trưá»ng nữa lại đến thầm trong tôi và ngay cả những ai đó. Äôi khi không biết hiện tại đây là hoà i niệm ký ức hay Ä‘ang là má»™t thá»±c tại nữa ? ! ?
NguyenNgocHai
Ấn tượng bâng khuâng ngà y khai trưá»ng.

|
|