Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: CN 4 12, 2015 11:44 pm Tiêu đề: Lại má»™t lần cứ mãi dấu hồn xưa… |
|
|
Chút Cảm nháºn vá» cho má»™t thi phẩm cá»§a NguyenMienTinh
Lại một lần cứ mãi dấu hồn xưa…
" />
Có lẽ chúng tôi cÅ©ng đã viết rất nhiá»u vá» cho ngôi trưá»ng cÅ© SaoMai cá»§a chúng tôi từ ngà y xa xưa ấy, những cảm xúc có – những cảm nháºn có và ngay cả những Hồi ký còn mãi ghi dấu ấn trong tâm cá»§a má»—i Ä‘á»i ngưá»i con nhà mẹ, cho dù trên khắp bốn phương trá»i, những ngưá»i con nhà Mẹ SaoMai có gì Ä‘i chăng nữa – nhá»› nhung bồi hồi và tiếc nuối – hay xót xa cho má»™t mảnh Ä‘á»i đã tà n tro, thì âu đó cÅ©ng chỉ là những dấu chân chim còn mãi in hằn lên khóe mắt mà thôi… ai ai cÅ©ng thế - và bất cứ ngôi trưá»ng nà o cÅ©ng thế, ai ra Ä‘i mà không má»™t lần nhá» lệ xót xa…. Ngà y xưa cÅ©ng đã có rất nhiá»u những vần thÆ¡ tiếc nuối vá» cho má»™t ngôi trưá»ng – ngà y xưa cÅ©ng có những áng văn xót xa cho má»™t ká»· niệm ấy… nhưng rồi có ngưá»i đã quên Ä‘i – nhưng có ngưá»i cứ còn mãi tiếc nhá»› cho nhau má»™t thá»i… Ở đây chúng tôi cÅ©ng đã vinh dá»± được chiêm ngắm biết bao nhiêu vần thÆ¡ vá» cho má»™t ká»· niệm hằn Ä‘á»i như thế, má»—i lần viết vá» cho ngôi trưá»ng dấu ái, là chúng tôi đã cảm xúc cho chÃnh mình biết ngần nà o, nói cho lắm – nói cho quá – than vãn cho lắm để rồi không ai còn lại được vá» vá»›i dấu xưa đầy những ká»· niệm ấy… Không biết cho đến khi nà o những ná»—i nhá»› nhung ấy cùng chôn sâu dưới huyệt lạnh vá» cho má»™t ngôi trưá»ng, không biết khi nà o những niá»m xót xa cá»§a những ngưá»i con nhà Mẹ nà y cứ còn vÆ¡i Ä‘i những nhá»› nhung dấu ái… Má»™t lần nà o đó – khi chiêm ngắm qua thi phẩm NÆ¡i Ta Vá» cá»§a thi nữ KimVui… chúng tôi cÅ©ng đã xót xa nhiá»u lắm…. và cứ thế thá»i gian cứ dần trôi – lẳng lặng theo từng cÆ¡n mưa chiá»u – bất chợt hôm nay, chúng tôi lại má»™t lần được chiêm ngắm qua thi phẩm má»›i nhất cá»§a thi nhân Nguyá»…nThu hay còn gá»i là nhà thÆ¡ Nguyá»…n Miên Tịnh vá»›i thi phẩm “má»›i nhất†đã được đăng đà n trên sân trưá»ng, đó là bà i: Hồn thiêng Trưá»ng xưa…
Còn nhá»› ngà y xưa khi chúng tôi cÅ©ng viết loạt bà i dấu ái ấy – má»™t bà i viết mang tên: Cuá»™c hà nh trình Ä‘i tìm Hồn Thiêng SaoMai – NNH (2009)… nhưng đó chỉ là má»™t niá»m cảm xúc mà cuá»™c hà nh trình nhân duyên ấy có vẻ như má»™t sá»± vô tình trên bước đưá»ng cá»§a chúng tôi tìm vá» cho má»™t ká»· niệm…. Còn hôm nay – cÅ©ng vá»›i cái Hồn Thiêng ấy – Thi nhân Miên Tịnh cÅ©ng đã cho lên thà nh những vần thÆ¡ vá»›i những ná»—i niá»m day dứt và cảm xúc…. Có thể nói đây là má»™t cái hồn – mà Hồn Thiêng ấy sao cứ mãi còn chất chứa hoà i trong lòng cá»§a má»—i ngưá»i con nhà Mẹ như thế không biết ???..
Nếu má»™t khi mùa hạ đã vá» - vá»›i tiếng gá»i nhạc lòng râm ran cá»§a những chú ve thì bất cứ ai đó còn là cá»§a cái thá»i áo trắng há»c trò – chắc cÅ©ng phải nhá»› mãi vá» cho má»™t thá»i cắp sách cá»§a mình… Và chÃnh Ngưá»i thi nhân Miên Tịnh cÅ©ng không còn ngoà i cái quy luáºt tá»± nhiên đó – nhưng hôm nay có lẽ tại nÆ¡i xứ rừng xa xôi nà o đó – khung cảnh quê nhà vá»›i những ánh trăng tà n đêm khuya vắng – Chà ng thi nhân Miên Tịnh khi nhìn trăng cÅ©ng đã nói lên vá»›i chÃnh mình như ngà y xưa Bà Huyện Thanh Quan cÅ©ng đã mượn tiếng quốc để gá»i hè… Có thể nói mùa hạ ngà y xa xưa cá»§a Bà Huyện Thanh Quan đã lấy tiếng chim quốc để gá»i hồn vá» cho má»™t cảnh nước non Ä‘iêu tà n trong thá»i chinh chiến má»™t khi Bà đã qua Äèo Ngang bóng xế chiá»u mà cứ nghÄ© như Ä‘á»i mình vá»›i cái tuổi chiá»u bóng xế hoà i cảm như váºy để nhá»› vá» cho má»™t thá»i mà con ngưá»i chinh phụ cứ ngóng chá» mãi ngưá»i chồng…
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Trá»i mây ngoảnh lại tình non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta
(Qua Äèo Ngang – Bà Huyện Thanh Quan)
Còn ở đây – vá»›i phân khúc mở đầu cho má»™t thi phẩm mang nhiá»u cảm xúc, thi nhân Miên Tịnh  cÅ©ng đã mượn hồn con chim quốc để gá»i hè sang, Vá»›i Bà Huyện ngà y xưa mượn tiếng chim quốc để gá»i hồn trong lá»i ai oán , còn Miên Tịnh hôm nay, cÅ©ng đã mượn lá»i ru cá»§a chim quốc để thầm thì vá» cho má»™t ná»—i lòng, má»™t lần mất Ä‘i vá»›i những mùa hạ mà hôm nay khi chợt ngồi nhìn lại thì Bốn mươi năm âm thầm rỉ máu trong tim…
Gá»i: Năm 4 09, 2015 2:21 am   Tiêu Ä‘á»: Há»’N THIÊNG TRƯỜNG XƯA
Như con quốc kêu má»—i chiá»u mùa hạ
Ta gá»i tên em sau tiếng thở dà i
Chỉ là dư âm má»™t thá»i vá»ng lại
Bốn mươi năm âm thầm rỉ máu trong tim
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
(Hồn Thiêng Trưá»ng xưa – NguyenMienTịnh)
CÅ©ng vá»›i hình bóng trưá»ng cÅ© ngà y xưa… má»™t lần tôi còn nhá»› vá»›i thi phẩm NÆ¡i Ta vá» cÅ©ng đã là m nao nức lòng dạ cá»§a ngưá»i viết bà i, qua lá»i thÆ¡ và từng cảm xúc, giống như hồn thi sÄ© cá»§a chị KimVui cÅ©ng đã nức nở và gá»i gắm lên nÆ¡i ấy má»™t chút tâm sá»± nà o đó
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ta vỠtìm lại xuân thì
Vui thêm bạn mới tiếc gì tháng năm
Ta vỠvừa mảnh trăng tan
Dư âm thu cũ lá và ng tiễn đưa
           (NÆ¡i Ta Vá»â€“ KimVui)
Nếu NÆ¡i Ta vá» cá»§a thi nữ KimVui đã đánh thức lòng dạ con ngưá»i xa quê vá»›i má»™t ná»—i niá»m trăn trở - thì Hồn Thiêng Trưá»ng xưa cÅ©ng còn có những nổi niá»m ngay trong lòng dạ cá»§a thi nhân Nguyá»…n Thu trên miá»n đất Long Thà nh xa xôi ấy… Thú tháºt đã từ lâu chúng tôi cÅ©ng muốn bà y tá» những cảm xúc cá»§a chÃnh mình vá»›i những vần thÆ¡ cá»§a Thi nhân Miên Tịnh, nhưng phải nói là  chưa có dịp để gặp gỡ và trao đổi – những vần thÆ¡ ngà y xưa cÅ©ng vẫn là những tâm tư ấy – những ná»—i lòng ấy, và những nét buồn sÆ¡n nặng hữu tình như thế, nhưng vì công việc và thá»i gian không cho phép chúng tôi gặp nhau được nên đã rất hạn chế… Cho đến khi thi phẩm Hồn Thiêng nà y được trình là ng trên sân trưá»ng… thì vá»›i niá»m cảm xúc lại dạt dà o dâng lên, và tôi còn nhá»› và o ngà y 9/4/2015, chúng tôi có gá»i (reply) cho anh Miên Tịnh má»™t nhắn gá»i:
Bà i thơ hay quá anh Miên Tịnh ui....
Anh Miên Tịnh cho NNH “mượn đỡ bà i thơ nà y nghe"
Nghe mà xót xa cõi lòng trong tim......
Cầu chúc anh với những tháng ngà y chưa chôn và o dĩ vãng với hai chữ SaoMai...
Lệ sầu buồn, gợi nhớ và còn mãi khúc thương đau....
SaoMai hỡi giỠđây đà nh vĩnh biệt
Dấu lệ nà o cứ mãi trong tim tôi
Sầu vạn cổ thoáng nghe lại bồi hồi
Hồn viá»…n xứ trong ta còn Ä‘á»ng lại..... (NNH)
Má»™t khi anh Miên Tịnh chưa reply lại, nhưng chúng tôi cÅ©ng đã mạnh dạn “mượn Ä‘i†bà i thÆ¡ cá»§a a – để hôm nay – và nhất là đêm nay khi ngoà i đưá»ng phố Sà i thà nh vẫn cứ những ánh đèn trôi và chỉ còn và i bóng ngưá»i qua lại, đưá»ng phố như má»™t ná»—i buồn dâng lên để gợi nhá»› trong tim vá» cho Danang má»™t thá»i – thì chúng tôi lại đối mặt vá»›i chiếc máy tÃnh để thả những cảm xúc nà y và o trên những trang giấy vô tri nà y váºy… Hai chữ SaoMai và xứ sở quê nhà Äanang – sao mà cứ quyện chặt trong hồn tôi mà cho đến hôm nay nó vẫn còn như buông trôi trên cõi Ä‘á»i nà y vá»›i những gì Ä‘ang có…. Hôm nay – những vết thương lòng cứ mãi dấy lên và nhức nhối – má»™t khi cái xứ sở Äà thà nh ngà y xưa chưa trá»n vẹn vá»›i má»™t niá»m tin – để rồi ngà y hôm nay phải ra Ä‘i tan tác và tưởng nhá»› vá» cho má»™t chuá»—i ngà y trăng sao gió lá»™ng… Äêm Sà i thà nh chợt nhá»› vá» cho đêm Äà thà nh – há»i có ai mấy khi dá»… được quên câu chuyện tình ngà y ấy bây giá» - để rồi lòng mình phải cứ mãi nát tan vá»›i má»™t hình bóng cá»§a hôm qua…Tiếng vá»ng buồn cá»§a bản nhạc Lưu bút Ngà y xanh mà chúng tôi cÅ©ng đã từng nghe má»—i khi mùa hoa phượng vá» như chÃnh hôm nay váºy…. Có thể nói – ngà y xưa tôi còn nhá»› má»™t Trần Việt Hùng, Hồn Thy, Nguyá»…n Vân Thiên, Hồ Mai, hay là những thi nữ tiếng tăm như MinhMong, NgoGaiPTH, LeHuong, HacGiay, TieuThư, DaoLamNguyenNga, KimVui, ThuLy, Cung Quang….. và còn nhiá»u nữa cÅ©ng đã có nhiá»u và rất nhiá»u cảm tác vá» cho trưá»ng cũ…. Nhưng rồi tháng ngà y qua Ä‘i – cái gì thuá»™c vá» dÄ© vãng hãy cứ để cho nó nằm yên… Và hôm nay chợt nhiên chúng tôi lại được nghe không còn là tiếng ve sầu râm ran nữa – mà anh MiênTịnh đã ÄÆ°a em và o hạ bằng những tiếng quốc cứ gá»i mãi hoà i má»™t hồn thiêng…. Và lòng dạ cá»§a anh cÅ©ng đã Ä‘au đớn nhiá»u lắm thì phải, cÅ©ng như ngà y xa xưa nà o đó – má»—i khi chúng tôi cứ mãi ngồi trước máy tÃnh để viết lại những dòng chữ vá» cho Trưá»ng xưa và những con ngưá»i – thì nÆ¡i xứ rừng Long Thà nh xa xôi ấy cÅ©ng còn có những tiếng oan hồn quốc kêu vá»ng lại từ những cánh rừng xa thẵm, nghe sao mà não nỠ…
Có phải chăng, tiếng quốc gá»i hồn trong đêm đã là m cho anh MiênTịnh lòng nao nao nhá»› vá» cho những ngà y xưa qua rồi – Phải không anh – thì cÅ©ng giống như ngà y xưa váºy – cÅ©ng nÆ¡i xứ rừng buồn thảm và hoang tà n vắng lặng kia, nÆ¡i cái vùng mà thiên hạ cứ gá»i là kinh tế má»›i, thì chÃnh ngưá»i viết bà i nà y cÅ©ng đã lầm tưởng cuá»™c Ä‘á»i từ đây đã bế tắc rồi chứ, nhưng rồi bá»—ng má»™t hôm không phải là tiếng quốc kêu gá»i hồn, không phải tiếng ve râm ran mà là những loà i côn trùng cứ mãi nỉ non trong đêm vắng – để cho mình cứ nhá»› mãi cái đêm cuối cùng trước dãy hà nh lang tầng trệt tại báºc thá»m phòng số 2 – ngưá»i viết bà i nà y và thằng bạn thân Äá»— Văn Minh cÅ©ng đã ngồi trò chuyện đến táºn khuya… trong cái đêm cuối cùng để ngà y mai mình giã biệt xứ Äà thân yêu bằng chuyến Ä‘i định mệnh và vÄ©nh biệt… Hôm nay – khi nhìn lại thi phẩm Hồn Thiêng Trưá»ng xưa cá»§a anh Miên Tịnh – có lẽ nÆ¡i chốn hoang vu gió lạnh Long Thà nh ấy… chắc anh cÅ©ng còn những ná»—i lòng và nhiá»u tâm trạng lắm phải không anh… Hình như cuá»™c Ä‘á»i đã dà nh cho anh quá nhiá»u đắng cay và xót xa, và còn nhiá»u đớn Ä‘au như chÃnh tôi đây váºy….
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Niá»m Ä‘au nà y ta chôn và o dÄ© vãng
Thương nhá»› trưá»ng xưa chết lịm bên song
Có phải tình ta giữa Ä‘á»i lồng lá»™ng
Hóa thà nh hồn thiêng từ lúc mất trưá»ng
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
(Hồn Thiêng Trưá»ng xưa – NguyenMiênTịnh)
GiỠđây – nếu nhìn lại Nơi Ta VỠcủa chị Kim Vui - nếu có xót thương cho một ngà y vỠmột khi đã đứng lại mà nhìn ngắm sông Hà n, thì trong một đoản khúc nhỠnhoi mà chúng tôi cũng đã viết:
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Quê nhà – có lẽ những ngà y vui ngắn ngá»§i qua Ä‘i vá»™i vã trên đất Thái, những ngà y mà hình như gợi lại cho chị cảnh quê hương trong những ngà y thÆ¡ kia – chị cÅ©ng nhá»› vá» cho hình bóng cá»§a ai đó chăng???? Nếu bản nhạc “Xin trả tôi vá»â€ mà chÃnh chị đã má»™t lần nghe qua…. Hay cÅ©ng phải má»™t lần vá»›i bản “Lưu bút ngà y xanh†– thì những ngà y trên cái xứ ngà n Voi ấy, có lẽ chị cÅ©ng còn nhá»› vá» cho xứ Äà thà nh thương yêu ấy má»™t và i giá»t lệ suy tư nhá» thầm, và cứ mãi tiếc nuối cho những tháng ngà y qua Ä‘i sao mà vá»™i nhanh quá… KimVui – ngưá»i con cá»§a xứ Äà thà nh ngà y xưa, má»™t lần Ä‘i qua xứ chùa Tháp Và ng, bá»—ng những ngá»n gió mùa khô thổi qua trên những cánh đồng, trên những dòng sông… có những con sông  Mea Nam, hay những buổi chiá»u chị Ä‘i qua trên bá» sông ChaoPraya, và có thể lúc nà o đó nhìn ra khung cá»a sổ máy bay và nhìn lại cho dòng sông Mekong….. mà cứ ngỡ rằng – ôi con sông quê hiá»n hòa – mang nặng những phù sa…  có thể phÃa bên trong khung cá»a sổ nhá» cá»§a chiếc phi cÆ¡ nà o đó – chị nhá»› vá» cho con sông Hà n giang hiá»n hòa, hay má»™t lần nghÄ© vá» con sông Hương êm Ä‘á»m cứ mãi trôi mà mắt chị bá»—ng cay và rung rung những giá»t sầu….
Bóng cá»§a ngưá»i Ä‘i giữa hoà ng hôn
Quay vỠda diết nỗi cô đơn
Vô hồn tôi bước không định hướng
Nước mắt chan hòa đã vội tuôn
Nếu ai đó khi đã được chiêm ngắm qua những hồn thÆ¡ cá»§a chị thi nữ KimVui, thì có lẽ má»›i thấy hết được cái chân tình ná»—i xót xa vá» cho quê nhà cá»§a chị qua những tác phẩm độc đáo cá»§a thi nữ KimVui, nếu ngà y hôm nay vá»›i tác phẩm Má»™ng tà n cá»§a chị đã được đăng đà n lên trong Fb nà y - thì ngà y xưa khi chúng tôi đã chú ý vá» cho thi phẩm “NÆ¡i ta vá»â€ cÅ©ng cá»§a thi nữ KimVui, để rồi chị đứng lại và ngại ngần cho nhiá»u câu há»i…
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
(TrÃch Ä‘oạn trong bà i: Chút cảm nháºn cho thi phẩm Má»™ng tà n / cá»§a KimVui – NNH)
Theo chúng tôi cÅ©ng đã nhiá»u lần tá»± há»i vá»›i chÃnh mình, có còn ai nghÄ© vá» Trưá»ng xưa cùng tâm trạng như mình không đây nhỉ ? – thì ra cho đến hôm nay – niá»m băn khoăn đó, bức cảm đó, đã còn có má»™t con ngưá»i đồng cảm cùng vá»›i mình vá»›i những con ngưá»i cùng xa quê và đã xa Ä‘i nÆ¡i “cái lò luyện thép†ấy – để rồi hôm nay – khi tuổi đã Ä‘i và o bóng xế, má»™t mai nhìn lại thì đã tà n tro lâu rồi trong ký ức, Phải công nháºn rằng ngưá»i thi nhân NguyenThuMienTinh cÅ©ng đã đóng góp rất nhiá»u trên văn đà n SaoMai nói chung vá»›i rất nhiá»u thi phẩm chạnh lòng má»™t khi nhắc đến Trưá»ng xưa cÅ©ng như chúng tôi váºy, biết bao nhiêu con ngưá»i đã nhá»›, để rồi có mấy dá»… ai quên được, nói tháºt – chúng tôi và anh MiênTịnh tuy không cùng chung lá»›p há»c, nhưng cái duy nhất là anh chị em cùng má»™t mái trưá»ng ngà y xưa, và má»—i lần nhắc đến hai chữ SaoMai có lẽ tất cả ai đó cÅ©ng còn cho mình má»™t chút bồi hồi xúc động… Ngà y ấy – và hôm nay trong má»™t thi phẩm như những lá»i than oán vá» cho má»™t ká»· niệm cuá»™c Ä‘á»i, anh MiênTịnh cÅ©ng như những con ngưá»i thi nhân SaoMai khác – chắc cÅ©ng còn phải nhá» lệ khóc thầm má»™t mình trong đêm vắng – ngồi đó mà nghÄ© vá» cho má»™t tháng ngà y ngây dại nhất cá»§a cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»—i con ngưá»i… Ở đây chúng tôi cứ mãi nhắm mắt và suy tư lại – hình như anh MiênTịnh đã má»™t mình trong đêm khuya dạo chÆ¡i trước hiên nhà , hay ngôi suy vá»ng má»™t góc nà o đó nÆ¡i chÃnh căn nhà cá»§a mình để tưởng nhá»› cho má»™t chút mây ngà n nà o đó phải không anh ? Cái xứ Long Thà nh nó cÅ©ng như cái xứ rừng hoang vu cá»§a chúng tôi ngà y xưa khi đã bị Ä‘uổi ra khá»i thà nh phố hoa đèn nà y… Lúc đó chúng tôi suy nghÄ© nhiá»u lắm…. Bây giá» ngồi đây mà chúng tôi nhá»› lại hình ảnh Ä‘au lòng cá»§a những ngà y xưa “đổi Ä‘á»i†– nhìn lại mảnh giấy quyết định Äi xây dá»±ng vùng kinh tế má»›i mà chÃnh quyá»n Quáºn 10 Saigon đã cấp cho chúng tôi và ký ngà y 18/5/1975, cho đến lúc ngay trong tác phẩm Hồi ký: Dạ khúc cho tình nhân mà tôi cÅ©ng đã viết:
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Buổi chiá»u hôm ấy, trên chuyến xe hà ng chở chúng tôi và gia đình ra Ä‘i vá» vùng kinh tế má»›i, trên chiếc cầu Saigon nhìn vá» phÃa xa xa, những áng mây Ä‘en vần vÅ© và báo hiệu má»™t cÆ¡n mưa hình như có vẻ lá»›n lắm, nhìn những cụm mây Ä‘en, mà hôm nay xa Ä‘i Saigon như chÃnh chúng tôi xa Ä‘i vá»›i tất cả tháng ngà y má»™t thá»i tuổi trẻ tươi đẹp và còn những Ä‘au đớn nhất trong cuá»™c Ä‘á»i mình… Thế là tất cả đã thay đổi – tất cả chắc có lẽ sẽ Ä‘i và o hư vô kể từ đây… Saigon Æ¡i – còn đâu những tháng ngà y hoang vu và thả hồn theo từng Ä‘iệu nhịp Slow vá»›i má»™t ngưá»i con gái, còn đâu những ngà y phép cùng nà ng dạo phố trên những con đưá»ng Nguyá»…n Huệ, rồi Ä‘i ra bến Bạch Äằng lá»™ng gió cá»§a bá» sông – đứng nhìn má»™t hồi rồi “hai đứa†cùng nhau Ä‘i và o Maxim’s Restaurent, cho dẫu chỉ là má»™t đôi bản nhạc thoáng qua nà o đó, nhưng ngần ấy cÅ©ng đã toát lên cho má»™t câu chuyện tình… Saigon Æ¡i còn đâu những buổi chiá»u tắt nắng, trên con đưá»ng Hiá»n Vương, rồi qua Nguyá»…n Tri Phương để vá» vá»›i căn nhà ấy…. ngồi thưởng thức chỉ má»™t ly trà nhưng hình ảnh ấy có lẽ ghi Ä‘áºm những dấu ấn trong tim không bao giá» phai nhạt… Cả má»™t không gian đầy ắp những hạnh phúc vô biên…
Bây giá» thì đã hết, ngưá»i con gái ngà y xưa cÅ©ng đã cất bước sang ngang từ khi chúng tôi đã là những ngưá»i tù trên má»™t xứ rừng thăm thẵm mà chiá»u trôi không hết, những tháng ngà y trên ấy, chúng tôi luôn nhá»› vá» cho má»™t Saigon Ä‘ong đầy những dấu chân hạnh phúc mà lặng thầm, những nhịp Ä‘iệu và những suy tư còn mãi niá»m say đắm… thế là tất cả cÅ©ng đã hết……
(TrÃch Ä‘oạn trong tác phẩm: Dạ khúc cho tình nhân – NNH – 1974)
Còn hôm nay, ở đây ngay chÃnh trên sân trưá»ng SaoMai, anh MiênTịnh chắc có lẽ cÅ©ng Ä‘ang nhá»› vá» cho má»™t tháng ngà y xa xưa phải không anh, vì anh cÅ©ng đã nghe má»™t giây phút đâu đó nÆ¡i cái xứ rừng LongThà nh cá»§a anh – những tiếng quốc từ xa vá»ng vá» có lẽ đã là m cho anh nhá»› vá» - cÅ©ng như chÃnh chúng tôi váºy…má»™t hình ảnh cá»§a tôi ngà y xưa, và má»™t chút suy tư nà o đó cá»§a anh ngà y hôm nay, cho dù chúng ta Ä‘ang ở nÆ¡i hai đầu ná»—i nhá»› - nhưng có lẽ anh Æ¡i – tiếng chim quốc hôm nay mà anh và chúng tôi đã cùng nghe và hình như cÅ©ng Ä‘ang hòa nhịp cho chúng ta và tất cả má»i ngưá»i má»™t niá»m nhá»› vá» cho những ngà y xưa khi chưa thể gá»i là hoang phế phải không anh ?????
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bóng dáng em đã nháºp và o tượng đá
Ta thấy hai hà ng lệ ứa trăm năm
Äà Nẵng Æ¡i, nÆ¡i đây chừ xa vắng
Bao nhiêu nỗi buồn hoang phế trong lòng
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
(Hồn Thiêng Trưá»ng xưa – NguyenMiênTịnh)
Ở Ä‘á»i – có những con ngưá»i phải ra Ä‘i – có những con ngưá»i còn ở lại – xứ sở quê nhà dấu ái ấy mà chÃnh ngay cá nhân tôi chưa được má»™t lần vá» thăm, vì cứ mãi còn nặng gánh phong trần và cứ mãi Ä‘i tìm cho mình những mảnh vỡ hồn hoang – phải váºy không anh. Có những ngưá»i con ra Ä‘i nhưng còn có ngà y vá» - nhưng cÅ©ng có những ngưá»i ra Ä‘i mà chưa má»™t lần ghé lại – hầu như anh và chúng tôi chưa má»™t lần vá» lại chốn xưa để nhìn vá» cho má»™t cây Ä‘a, con đò và bến cũ… năm 2007 cÅ©ng vá» má»™t lần trong má»™t chuyến công tác gấp gáp cá»§a ngà nh… nhưng khi ngang qua trưá»ng cÅ©, tôi xin bác tà i chạy cháºm lại để cho chúng tôi nhìn lại vách tưá»ng vá»›i những rêu phong, nhưng rồi anh Æ¡i – chỉ thoáng qua trong và i giây phút, đúng là qua Ä‘i như má»™t cÆ¡n gió vô tình thổi ùa qua những khung cá»a lá»›p ngà y xưa, thế rồi từ đó mất hút …. Cuối cùng – COI NHƯ KHÔNG đó anh ạ, vá»›i những ngưá»i khác má»—i khi vá» thăm lại quê nhà thì vẫn còn có ngưá»i nà y, ngưá»i kia biết mà đón đưa, còn chúng tôi – chỉ má»™t mình lặng lẽ Ä‘i vá» như má»™t cÆ¡n lốc – không có ai hay biết, không ai tiá»…n đưa, không ai chà o đón, hầu như chỉ vá»›i má»™t mình và má»™t bóng – nhìn lại cho ngôi trưá»ng quá nhiá»u ká»· niệm… để rồi tá»± vá» và tá»± ra Ä‘i, và o tá»›i khu vá»±c Äiện Bà n có lẽ cảm thấy mắt mình cay cay…. Từ đó hình ảnh Trưá»ng xưa và thà nh phố thân yêu… không má»™t ai hay biết là chÃnh mình Ä‘ang khóc thầm trong tim….
Còn ở đây, khi chúng trôi cÅ©ng đã trải lòng cho má»™t thi phẩm mang tÃnh đớn Ä‘au như thế - có lẽ anh MiênTịnh cÅ©ng như chúng tôi, trong chúng ta ai ai cÅ©ng còn có cho mình những tâm tư phải không anh, có thể chúng ta là những con ngưá»i vô tình vá»›i ká»· niệm phải không thưa anh, có lẽ chúng ta là những con ngưá»i vô Æ¡n vá»›i ngôi nhà Mẹ hay là chúng ta là những con ngưá»i quên mất biá»n biệt dấu tình xưa, phải thế không?  Äêm nay nÆ¡i thà nh phố hoa đèn nà y, khi má»i ngưá»i Ä‘á»u đã say chìm trong giấc nồng cá»§a má»™t ngà y đã qua – có lẽ chúng tôi ở nÆ¡i đây và anh Ä‘ang nÆ¡i ấy xa xôi kia – chúng ta Ä‘á»u chưa nghỉ được và cứ còn mãi những ná»—i sầu hoà i vá»ng phải không ?, ở đây khi viết loạt bà i nà y, chúng tôi đã nhá» lệ thầm xuống bà n phÃm và i giá»t buồn không tên – cÅ©ng như chÃnh anh khi cảm tác lên thi phẩm Hồn thiêng Trưá»ng xưa, có lẽ anh cÅ©ng phải nhá» và i giá»t buồn như chúng tôi váºy….  (ngưng viết và đi rá»a mặt……)
Cả anh và chúng tôi – cùng vá»›i nhiá»u ngưá»i con nhà mẹ, có lẽ chúng ta đã là những ngưá»i con tạm cho là xa xứ, tha phương chưa tìm vá» vá»›i má»™t tháng ngà y xưa cũ… như váºy có tá»™i tình lắm không anh… ai sẽ là ngưá»i trách mắng cho chúng ta đây ? ai sẽ là ngưá»i sẽ há»n dá»—i và quay lưng lại để má»™t lần không thèm nhìn vá» cho anh em mình đây? Và ai sẽ nói lên câu là anh em chúng ta là những con ngưá»i tệ bạc đây hả anh ?, có lẽ đây không còn là má»™t bà i cảm nháºn hay má»™t cảm xúc gì vá» cho má»™t hồn thÆ¡ SaoMai nữa, mà chÃnh ngay đây, giá» phút nà y trên mảnh đất Sà i thà nh Ä‘ang lặng yên cÅ©ng như trên vùng đất miên man Long Thà nh cá»§a anh Ä‘ang chìm đắm trong cÆ¡n mê gá»i hồn cá»§a loà i chim quốc ma quái… thì đây là má»™t lá thư mang nhiá»u ná»—i tâm tư chất chứa vá»›i những dạt dà o tình cảm, má»™t lá»i tâm sá»± cá»§a chúng ta trên má»™t bà n tiệc thần thoại nà o đó sau chén ly bôi, tôi và anh Ä‘ang cùng nhau ngồi tâm sá»± để trải hết lòng dạ cá»§a mình trên cuá»™c Ä‘á»i nà y đó phải không anh… Từ trước đến giá» chưa khi nà o mà tôi viết vá» cho má»™t thi phẩm nà o mà tôi đã nhá» lệ thầm trong tôi – kể cả thi phẩm NÆ¡i Ta Vá» cá»§a chị thi nữ KimVui – nhưng hôm nay thi phẩm Há»’N THIÊNG TRƯỜNG XƯA cá»§a Nguyá»…n Miên Tịnh đã lấy Ä‘i nước mắt cá»§a NgNgHải rồi đó anh ạ… rồi đến khi những tâm tư tình cảm nà y đã được đăng đà n lên sân trưá»ng cÅ© – thì ngoà i anh ra – còn biết bao nhiêu giá»t sầu buồn sẽ còn mãi chảy xuống nữa hả anh ???
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Là kẻ tha phương ta vỠchốn cũ
Kỷ niệm cho em ngà y ấy chưa phai
Tình yêu há»c trò ngáºm ngùi sống lại
Ão dà i em bay trắng cả con đưá»ng
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
(Hồn Thiêng Trưá»ng xưa – NguyenMiênTịnh)
Tại sao vá»›i tất cả những thi nhân SaoMai khác khi viết cảm xúc vá» cho những thi phẩm thì chúng tôi đã đưa rất nhiá»u tác phẩm thi ca cá»§a chÃnh ngưá»i đó để chúng tôi viết – còn ở đây vá»›i anh MiênTịnh thì chúng tôi chỉ chá»n lá»±a độc nhất má»™t bà i – Ä‘iá»u đó có lẽ vá»›i tất cả quý độc giả sẽ thừa hiểu rằng: vì má»™t khi chúng tôi đưa lên như thế - là vì trong Hồn Thiêng Trưá»ng Xưa nà y – hầu như anh Miên Tịnh cÅ©ng đã nói lên tất cả những ná»—i niá»m cá»§a chÃnh anh – cÅ©ng giống như những ná»—i nghẹn ngà o cảm xúc như là cá»§a má»—i con ngưá»i váºy, chÃnh vì váºy mà má»™t khi đã xem qua thi phẩm nà y cá»§a anh, thì chúng tôi đã Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại “rất nhiá»u lần†và cÅ©ng đã có những cảm xúc…. Còn vá»›i loạt bà i nà y hầu như vì tư duy cá»§a chúng tôi – hình như đây chưa phải là má»™t bà i viết vá» cho anh MiênTịnh, mà có lẽ chÃnh vì sá»± đồng cảm đó, thông suốt đó – mà những ná»—i tâm tư nhá»c nhằn ở đây, đã mang má»™t tÃnh chất cùng vá»›i anh để tâm sá»± vá» cho chúng ta những tình cảm vá» cho má»™t ká»· niệm ngà y xưa – thông qua những ly rượu tình Ä‘á»i mà hình như anh và chúng tôi – chúng ta cùng ngồi lại và uống nó váºy… Ở đây – anh MiênTịnh là ngưá»i nói trước sau khi anh đã cạn chén ly bôi trên má»™t bà n tiệc đơn lẻ… thì còn lại vá»›i chúng tôi cÅ©ng đã cạn hết chén sầu Ä‘á»i… để rồi đến phiên chúng tôi cÅ©ng lại nói và tá» bà y lên cho mình những tâm tư sầu lắng như thế…. Có thể chúng ta Ä‘ang cùng nhau trên má»™t bà n tiệc đơn lẻ trong má»™t không gian trầm lắng – để rồi anh nói tôi nghe, và chúng tôi nói anh ngồi anh suy tư, trong khi ở đâu đó xa lắm hòa nhịp trong từng câu chuyện… tiếng quốc cứ còn mãi gá»i vá» cho những linh hồn hoang dại – mà trong đó “hình ảnh Trưá»ng xưa†không thể nà o nhạt phai trong chúng ta được phải không anh ???
Nguyá»…nThuMiênTịnh- má»™t con ngưá»i mang nặng hoà i bão và luôn nhá»› vá» cho má»™t hoà i niệm như chúng tôi váºy, cÅ©ng còn có những nét suy tư, những nét tương đồng, và những sá»± đồng cảm – nhưng chúng ta chưa thể nói ra cá»a miệng, và anh đã là tác nhân cá»§a khoảng hà ng trăm thi phẩm trên sân trưá»ng cÅ©, còn chúng tôi – hầu như cÅ©ng đã trải dà i không biết đã hết chưa vá»›i những ná»—i niá»m như thế cÅ©ng trên sân trưá»ng nà y váºy. má»™t thá»i rồi má»™t Ä‘á»i cứ mãi bình lặng và trôi Ä‘i như má»™t dòng sông ngà y xưa cá»§a anh – cá»§a chúng tôi – và tất cả những ngưá»i con nhà Mẹ nà y – có lẽ - anh Æ¡i, tháng ngà y cứ mãi bôn ba- cuá»™c Ä‘á»i cứ còn lắm mãi xót xa và thương Ä‘au, và nhất là tiếng chim quốc cứ còn mãi vá»ng vá»â€¦ cứ là m cho chúng ta mãi mãi nghÄ© suy rất nhiá»u phải không anh ???
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ta ngỡ ngà ng đứng bên cầu hoà i niệm
Trưá»ng xưa cháºp chá»n dưới đáy sông sâu
GiỠra chơi, than ôi! nay còn đâu
Ai gá»i hồn ta giữa chiá»u cổ viện.
(Hồn Thiêng Trưá»ng xưa – NguyenMiênTịnh)
Hình như thế là hết rồi phải không, hôm nay trên những trang giấy giấy nhá» nà y, chúng tôi không hiểu đây là má»™t bà i cảm nháºn đúng nghÄ©a – hay là má»™t lá thư tâm tình cá»§a chúng tôi Ä‘ang gá»i vá» cho cái xứ Long Thà nh Ä‘ang có những tiếng quốc kêu gá»i hồn – để cho anh Miên Tịnh vÆ¡i bá»›t Ä‘i ná»—i nhá»c nhằn Ä‘ang vây bá»§a trong anh, nếu hiện giá» thi nhân Nguyá»…nThuMiênTịnh, nếu anh Ä‘ang có những dòng lệ nà o thấp thoáng trong tim, thì chúng tôi đây Ä‘ang còn hiện hữu trên cái mảnh đất Sà i thà nh nà y hay những lần Ä‘i công vụ bất cứ nÆ¡i rừng thẳm xa xôi nà o Ä‘i nữa – thì tiếng quốc oan gá»i hồn ai, vẫn cứ còn mãi kêu than để thay cho tiếng ve gá»i hè trong mùa hè nà y đó anh Miên Tịnh ạ… Nếu vì loạt bà i nà y mà ngưá»i viết bà i đã lấy Ä‘i những giá»t nước mắt cá»§a anh trong đêm nay hay má»™t khi loạt bà i đến vá»›i anh má»™t lúc nà o đó, thì đêm nay chÃnh ngưá»i viết bà i cÅ©ng đã có những giá»t sầu đã rÆ¡i xuống bà n phÃm rồi anh MiênTịnh ạ…. Ná»—i lòng và tâm tư, không còn như ngà y xưa vá»›i tiếng thở than cá»§a Bà Huyện, vá»›i tiếng quốc gá»i vá» cho má»™t cõi lòng… mà ngà y hôm nay – có lẽ ngay chÃnh trong giá» nà y – chúng tôi cÅ©ng đã nhá» những giá»t sầu buồn rÆ¡i xuống cõi Ä‘á»i nà y trước anh để chứng kiến cho má»™t tiếng gá»i loà i chim quốc oan hồn than trách cho má»™t câu chuyện – Rồi ngà y mai nà o đó khi anh đã Ä‘á»c được những dòng nà y thì anh cÅ©ng thế mà thôi. Có thể nói lên rằng Saigon – LongThanh – và cái xứ quê nhà Äanang… thôi thì ở đâu – cÅ©ng còn có những tiếng quốc kêu, tiếng quốc nhá»› nhà – nhá»› Trưá»ng xưa, và nhá»› vá» cho má»™t câu chuyện tình cá»§a chÃnh anh – hoặc cá»§a ai đó…. Äể rồi Sà i thà nh hôm nay, hình như tôi cÅ©ng còn mang máng nghe lại tiếng hú cá»§a má»™t loà i chim quốc – cÅ©ng than oán lên tiếng gá»i – cho má»™t hồn hoang nà o đó mà chúng ta chưa thể quay vỠđược….
Nguyá»…n Ngá»c Hải
Cảm nháºn vá» cho thi phẩm Hồn Thiêng Trưá»ng xưa _NMT
_____________________________________________
Được sửa bởi Nguyen Ngoc Hai ngày Ba 4 14, 2015 8:48 am; sửa lần 1. |
|