Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

DươngThanhHương – còn lặng dấu một cuộc tình

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Hai Tháng 5 11, 2015 7:15 am    Tiêu đề: DươngThanhHương – còn lặng dấu má»™t cuá»™c tình Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một thoáng hương xưa về cho một thi phẩm…

DươngThanhHương – còn lặng dấu một cuộc tình

Khi chúng tôi bắt đầu viết bài này cho chị Hương Dương Thanh, thì mảnh đất Sài thành này lại có những hạt mưa rơi đầu mùa – có phải chăng những hạt mưa bắt đầu dội xuống cho một Tuổi đá buồn… Vì lần đầu tiên khi tấm hình của chị ThanhHương xuất hiện trên trang Fb chúng tôi mới nhìn thoáng qua – cứ ngỡ đó là một danh ca Khánh Ly… Nhưng khi chúng tôi tìm hiểu thì mới biết đó là chị thi nữ HươngDươngThanh… (hay là chị Dương Thị Thanh Hương)

[img]<a href=[/img]" />
Thi nữ: Dương Thị Thanh Hương (Hanoi)

Nếu một lần đã qua – chúng tôi đã có một loạt bài cảm nhận về cho thi tập Rồi đá cũng nở hoa, hay là bài Cảm nhận về cho những hồn thơ cũng về cho Thi Tập Rồi đá cũng nở hoa đó… Nhưng một điều là Tại sao trong Vườn đá Vô ưu ấy – chưa có tên chị HươngDươngThanh – và đó cũng là một dấu hỏi rất lớn trong chúng tôi – Có lẽ vì tính cách thầm kín và lặng lẽ, có lẽ vì chưa muốn ai biết nhiều về mình và cũng có lẽ chị còn ẩn giấu trong bóng tối – nên cái tên HươngDươngThanh cứ mãi còn nép mình dưới những tán lá ???  Một lần khi chúng tôi dạo chơi trên phố cũ Fb… chợt nhìn thấy chị trong một bức hình và một thi phẩm – mà thi phẩm chúng tôi nhìn thấy và tìm hoài không có tựa đề… Có phải chăng – cái hình ảnh của một Khánh Ly với những tình khúc của TrinhCongSơn… Chị ThanhHương cũng còn ẩn giấu một loài hoa cho mình với một Vũ Thành An trong những tình khúc KHÔNG TÊN chăng ???

Có lẽ với một nhân vật HươngDươngThanh của cái đất ngàn năm văn vật; của cái xứ Hà Thành nào đó – khi chân chạm đất Sài thành – có lẽ chị cũng còn chút e lệ nào đó như trong tình khúc của Tuổi Đá Buồn của chị, mà tuần qua sau khi thi tập Rồi đá cũng nở hoa cũng đã tung bay đi khắp bốn phương trời – thì con người của chị Thanh Hương vẫn còn cứ lặng lẽ đứng lại và nhìn về cho một chuyến đò ??? Chúng tôi đề cập “chuyến đò” ở đây đối với một con người thi nữ DươngThanhHương tại sao  là đã lỡ một chuyến đò ??? vì trong cái dòng sông cuộc đời ấy – Vườn đá Vô ưu mà chúng tôi đã đề cập rất nhiều về cho một loạt bài cảm xúc – thì chị DươngThanhHương kia đã không có trên chuyến đò ấy, mà trên bờ có lẽ còn mình chị đứng lại để vẫy tay chào cho một chuyến đò đang và đã ra khơi từ cái ngày 26/04 vừa qua !!! Hình như tên tuổi của nhiều người đã được công khai cũng như 13 thi nhân trên chuyến đò ấy đã ra khơi với 116 thi phẩm – để rồi chúng tôi cũng không thấy cái tên HươngDươngThanh và một thi phẩm nào – Cũng có lẽ với những thi phẩm không tên như với thi phẩm này – mà chị vẫn còn cứ mãi lặng thầm cho một phiến đá chưa có tên gọi… và khi chuyến đò đã đưa 13 con người đi khỏi dòng sông – chúng tôi nhìn lại thấy một mình chị đứng trên bờ với những nụ cười trên môi và vẫy chào cho một lần chia xa như thế ???

Ở đây – nếu chị còn đứng mãi trên bờ vô vọng ấy, mà chị cứ nhìn về cho một cõi xa xăm nào đó… Chị HươngThanh ơi ! Sao chi nhìn mãi chuyến đò Vẫy tay từ biệt có còn hoài mong ??? Thế mà chị vẫn cứ đứng lại và nhìn về cho một con đò ! – giống như chúng tôi với những con đò năm xưa một khi rời trường xa lớp, vẫn cứ đứng mãi trên đôi bờ và cứ vẫy tay và nhìn về cho những ngày mai vô vọng, hay còn nhìn về cho một chiều mùa thu khai trường với những giọt sầu tiếc nuối, cũng có kẻ chưa một lần ra đi vào cuộc đời này mà cũng chưa một lần nói lên câu vĩnh biệt để rồi phải cứ lặng lẽ ôm hoài giấc mộng nghìn thu…. Đó là chuyện của chúng tôi ngày xa xưa – lâu lắm rồi… còn hôm nay với con người thi nữ HươngDươngThanh chúng tôi thấy chị còn đứng mãi trên bờ  và nhìn về cũng cho một chuyến đò, chuyến đò đó đang chở nặng những loài hoa đá, mà chính chị cũng đã biết – nhưng khác với ngày xưa của chúng tôi – có kẽ đã khóc thầm – có kẽ hiện rõ lên nỗi buồn, và cũng có kẽ cứ giấu mãi nỗi lặng thầm riêng tư… còn chị ThanhHương hôm nay – có lẽ chị còn vẫn cứ nở một nụ cười – cái nụ cười thầm duyên lặng lẽ trong trái tim – nhưng có lẽ trái tim chị cũng đang nhỏ lệ xót xa cho một câu chuyện tình đi qua trong nỗi lặng lẽ….

Đừng nhìn em nữa người ơi
Không thì quả đất khung trời đều nghiêng
Cái nhìn sâu thẳm chung chiêng
Mỗi lần bắt gặp chẳng quên bao giờ.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(Thi phẩm không tên – HươngDươngThanh)

[img]<a href=[/img]" />   [img]<a href=[/img]" />
...khi nhìn vào bức ảnh của chị HươngDươngThanh, chúng tôi lại liên tưởng đến danh ca một thời và của mọi thời – Khánh Ly…


Ở đây – khi nhìn vào bức ảnh của chị HươngDươngThanh, chúng tôi lại liên tưởng đến danh ca một thời và của mọi thời – Khánh Ly… Vì mới lần đầu chúng tôi nhìn lên trang Fb – trang thơ văn của một cộng đồng xã hội với đủ mọi thành phần trong xã hội, chúng tôi cứ ngỡ đó là hình ảnh của một Khánh Ly – nhưng khi đi vào chiều sâu của bức ảnh thì chúng tôi mới thấy đó là chị HươngDươngThanh… nếu một Khánh Ly ngày xưa và bây giờ đã làm lay động lòng người qua những tình khúc… thì hôm nay – chúng tôi thiết nghĩ người thi nữ HươngDươngThanh cũng làm cho một số con người bị lay động với những thi phẩm – mà chúng tôi cứ tạm cho là những thi phẩm không tên của chị vậy… và sau đó chúng tôi lại liên tưởng đến Vũ thành An với những tình khúc không tên – thì chúng tôi lại thấy về cho chị với những thi phẩm cũng không tên như thế. Phải chăng tâm hồn của chị thi nữ HươngDươngThanh đã sống cho chính mình với những loài hoa – cũng như với những thi phẩm cũng không cần một cái tên ??? Đôi khi chúng tôi cứ mãi với những câu hỏi về cho chị - hay là chị vẫn còn mang một sắc thái cứ mãi lặng thầm như vậy ? Câu hỏi “Tại sao” cứ mãi quyến luyến trong chúng tôi với những thắc mắc và hoài nghi, nếu những tình khúc với những loài hoa, cuộc tình của Trịnh Công Sơn đã được Khánh Ly trình bày còn được, hay với những tình khúc cũng không tên của Vũ Thành An đã được nhiều ca sĩ trình bày vẫn còn những người nghe và hâm mộ… thì trái lại những thi phẩm của chị HươngDươngThanh hôm nay không có cho mình một cái tên – thì giọng diễn ngâm nào đây sẽ cứ còn lay động với lòng người – có lẽ chúng tôi thắc mắc và hoài nghi cũng không thừa như thế - vì chúng tôi còn nhớ trong ngày 26/4/2015 vừa qua tại Café Bar TQK ở Tân Bình-Saigon, cũng còn có những giọng diễn ngâm của một vài thi nữ nhân ra mắt và hình thành thi tập Rồi đá cũng nở hoa như thế - còn ở đây chị HươngDươngThanh sao cứ còn mãi lặng lẽ - cứ mãi âm thầm chưa có một cái tên; để ai đó ngày mai còn hát lên những tình khúc của chị một khi được phổ nhạc – ai đó còn diễn ngâm thi phẩm của chị trong tiếng sáo thiên thai và biết bao nhiêu con người cứ mãi say đắm ngồi nghe và thưởng ngoạn trong một hội quán nào đó – Hà Nội hay Saigon ??? Có lẽ chị vẫn còn ẩn dấu cho mình với một cái tên, chị vẫn còn lặng lẽ với mình cho một phiến đá mà hoa chưa nở cho dù mảnh đất Sài thành hôm nay đã có những giọt mưa làm ướt át cả lòng ai trong những lời ca !!!

HươngDươngThanh – một con người thi nhân chắc còn cứ mãi ẩn giấu – như chính chị còn mãi ẩn giấu cho một chuyện tình của chị… có lẽ cái đất xứ ngàn năm văn võ – của cái thời mấy ngàn năm văn hiến… nhưng con người HươngDươngThanh cứ mãi còn lặng thầm cho mình với một câu chuyện tình còn mãi lặng lẽ ??? Phải không chị ? Hôm nay – nhân được thưởng ngoạn một thi phẩm tuyệt tác của chị trên trang cộng đồng Fb… chúng tôi vẫn còn nhận thấy trên môi chị vẫn còn đó nụ cười, vẫn còn đó một cái duyên của một con người phụ nữ Á Đông, và vẫn với một con người  như bao nhiêu con người khác trong xã hội. HươngDươngThanh, một cái tên trót mang tên một loài hoa nhưng cứ mãi còn ẩn hoài trong nụ chưa bung ra và thắp sáng lên cho mình một ánh hào quang sáng chói – có lẽ với chính chị chưa tới lúc để chị công khai cho mình một cái tên hiện hữu… như một tựa đề mà chúng tôi xin tạm gọi với ban đầu là: Lặng dấu một chuyện tình… và câu chuyện tình của chị cứ còn mãi lặng lẽ nơi cái miền của xứ ngàn năm – và cái nắng ấm của mùa thu, hạt mưa của mùa đông, và không gian ấm áp của mùa xuân – có lẽ - chị HươngDươngThanh ơi – hình như chưa đủ cho chị để nở lên cho mình một loài hoa đá hay sao ? Bởi vì chị cũng đã từng nói lên: Người về chưa nhận được câu tỏ tình… !!!

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Mênh mông biển vẫn có bờ
Còn đôi mắt ngọc khó dò chiều sâu
Mấy mùa thêm trắng hoa cau
Người về chưa nhận được câu tỏ tình
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(Thi phẩm không tên – HươngDươngThanh)

Khi nhìn xuyên qua thi phẩm này của chị, như lời mà chúng tôi đã comment trên trang Fb của chị như sau:


Hai Nguyen Ngoc   THƠ - ngoài cái bay bổng - thẫn thờ - thướt tha và trìu mến - ngoài cái tình tứ và chút lãng mạn.... Bài thơ của chị còn ẩn giấu một chiều sâu khó nói... Tự nhiên NNH thấy một chiều sâu của bài thơ ẩn hiện trong một cái mượt mà và sâu thẳm trong ý nghĩ của mình... nếu không nói là một tính triết lý của tình yêu... Người và hình có một chút suy tư và thoáng chút nghĩ ngợi nào đó... Thơ ca và tâm hồn cùng nhau lắng đọng lại với một tình khúc và yêu rồi chưa dám tỏ cùng ai.... Lời thơ thôi chưa đủ nét diễm kiều sang trọng để nói lên cho một cuộc tình... Lời thơ chưa đủ vai vế và cái sang trọng để ca ngợi về cho một tình yêu... và có lẽ cái hình ảnh của chị Huong Duongthanh và một ca sĩ Khánh Ly... để hôm nay và ngày mai - AI BUỒN HƠN AI ???? Ôi chẳng còn gì là Tình ơi - chỉ còn biết gửi gió cho mây ngàn bay.....

Ở trong đoạn comment mà chúng tôi vừa đề cập – cũng có đoạn: nếu không nói là một tính triết lý của tình yêu,… thì ở đây sau khi chúng tôi xem đi xem lại nhiều lần như vậy, để còn có cho mình một cái tên – nhưng rồi cũng không thể dám đem lên đây – bởi vì chúng tôi không muốn làm tổn thương và hư hao nét xuân lặng thầm của một cái tính thơ ca của chị… phải nói là không dám… và cho đến giờ phút này chúng tôi cũng không dám đem cái tựa đề của chính mình để đem lên phần đầu của thi phẩm – vì chúng tôi luôn luôn tôn trọng cái chất KHÔNG TÊN trong thi ca của chị ThanhHương là như thế - cho dù hiện nay trong thâm tâm chúng tôi cũng đã có rất nhiều cái tên để gắn lên cho thi phẩm… !!! ??? Như đã nói phần trên và ở đoạn Comment – cái tính triết lý của thi ca HươngDươngThanh, cũng như cái tính triết học vô thường của những tình khúc Trịnh Công Sơn vậy – chúng tôi không có ý đem cá nhân của chị ThanhHương sánh ngang bằng với nhà triết học tình ca Trịnh Công Sơn được – nhưng chúng tôi chỉ đề cập với tính triết học trong thi ca của chị mà thôi… Nếu trong thi phẩm này chị đã nói: Cái nhìn nói thay mình mãi sao – hay còn là: Tôi chưa tìm được lối vào mắt em… nếu nhìn vào hai phần của hai câu đó thôi, chúng tôi chợt nghĩ ra có những cái gì sâu thẳm trong lời thơ để rồi chúng tôi dừng lại tại đó và có nhiều suy nghĩ cho chị !!! Ở đây thôi – chúng tôi nếu đề cập đến phạm trù triết lý trong tình ca của Trịnh Công Sơn thì nó còn rất nhiều và rất nhiều điều bao quát hơn nữa – nhiều và còn nhiều, cho dẫu chỉ nói là phạm trù nhưng với lĩnh vực tình ca của Trịnh thì cả là một biển trời bao la và không nhìn thấy được cõi chân mây…. Còn ở đây với một bài thi phẩm của chị HươngDươngThanh thì cũng có một phạm trù – nhưng nhỏ nhoi thôi – chỉ gói gọn trong một phạm trù tình yêu của riêng chị… Nếu một khi đề cập đến với “một cái nhìn” hoặc là con người trong tim của chị nào đó mà vẫn “Chưa tìm được lối vào mắt em” thì nó vẫn còn là một ẩn số - khi nói đến ẩn số - thì có nghĩa là lời nói yêu thương chưa đủ để tỏ bày với trái tim của chị HươngDươngThanh… Có phải chăng khi nói lên lời yêu thương – nó khó khăn quá – khó hơn vạn lần mà những con người chiến binh lao thân vào lửa đạn, khó hơn một con người cứ bơi qua một dòng sông, hay là con đò chở nặng ân tình, sao cho anh thấy được người anh thương… mà ai đó chưa thể nói lên với chính trái tim của HươngDươngThanh hay sao !!! Chúng tôi – chỉ là những con người khán giả, chỉ là những con người thường dân chỉ biết thưởng thức cho một tình ca – cho một thi phẩm một khi được đem lên trang cộng đồng xã hội – thì bài thi phẩm của chị HươngDươngThanh cũng như thế - như là một bản tình ca cất lên – và chúng tôi chỉ là những con người phía dưới hội trường và chỉ biết ngồi thưởng thức mà thôi – nhưng ở đây – ngoài cái hay – cái đẹp và còn có những nét lãng mạn trong câu chuyện tình của chị… chúng tôi cũng còn nhận thấy được một cái chiều sâu trong một tác phẩm mà chúng tôi cũng đã nhìn ngắm như thế… và ở đây thi phẩm của chị HươngDươngThanh không nằm ngoài phạm trù mục đích ấy… để cho chúng tôi còn có những cảm xúc mọn hèn và còn viết lên với chị những dòng tâm tư này như thế.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Mấy mùa em vẫn lặng thinh
Để cái nhìn nói thay mình mãi sao
Đất thì rộng , trời thì cao
Tôi chưa tìm được lối vào mắt em
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(Thi phẩm không tên – HươngDươngThanh)

[img]<a href=[/img]" />
Thi nữ Dương Thị Thanh Hương ngày hôm nay tại Hà Nội

Nếu như nhân gian thường nói Tình yêu là một ẩn số hay là nhà thơ Nguyễn Bính cũng từng nói: Nghĩa lý gì đâu một buổi chiều – Nó chiếm hồn tôi bằng nắng nhạt… thì ở đây hình như một thoáng nào đó chị HươngDươngThanh cũng còn nói lên: Xin đừng ngã nón làm duyên, Người trai hàng xóm lại quên lối về…  ở đây có lẽ chị cũng thấy cho mình một tình yêu ngấp nghé nào đó ? mà “người kia” chưa thể nói lên được với chị câu thề hẹn ước… cho dù cuộc đời đã qua đi cái tuổi ô mai và hồn nhiên, nhưng với nét xuân mày nở nang với một lứa tuổi và một dung nhan cũng gọi chút mặn mà – ai đó cũng đã một mình lặng thinh chưa nói lên lời yêu mà chị nhận thấy… cái “ngã nón” ở đây – tất nhiên chính là chị - người con gái nào mà lại không làm duyên khi đứng trước một tình yêu ? Cái “ngã nón” ở đây chính là một nụ cười, một cái nhìn, một sự e lệ, và cũng chính là đôi khi một cái lơ đễnh của người con gái, của một phụ nữ… bởi vì tình yêu cũng là những cái nét – những cử chỉ, những thái độ muôn hình vạn trạng để người đó cũng còn cho mình một cái duyên… từ cái duyên đó lộ hẵn ra ngoài với một cử chỉ mà “con người kia” nào đó cứ mãi còn ngẫn ngơ đến nỗi quên mất lối về, với chị HươngDươngThanh hôm nay chị không còn cài nón bên bờ vai, chị không để mái tóc dài buông xõa, và chị cũng không chống tay e lệ như cái thưở còn xuân xanh… nhưng ở đây chỉ với một cái nhìn – cái nhìn cứ mãi e thẹn khi “người nào đó” chú ý nhìn chị để duyên thầm cứ mãi sinh sôi trong chị… Nhưng với ai cũng không thể nói một lời nào – chỉ còn với những cử chỉ và thái độ - gặp nhau rồi cứ lặng lẽ qua đi, một cái duyên thầm cứ thoắt ẩn thoắt hiện – nhưng rồi ai nấy cũng còn cứ ngoái lại và nhìn về - không nói… và cuối cùng  thì – vẫn đứng bên lề tình yêu… Chừng ấy thôi – chắc cũng đủ cho ai đó một đoản tình khúc, cũng đủ cho ai đó còn được tỏ tường trong một bức thư tình làm quen, và còn đủ thời gian cho ai đó chưa nói nỗi lời tình yêu….

Rất tiếc trong bài thi phẩm của chị HươngDươngThanh hôm nay cứ mãi còn ẩn giấu một tựa đề - hầu như sau khi đã xin phép với chị - có lẽ chị cứ để thi phẩm này còn mãi một hoài vọng Lặng thầm và không tên, một câu chuyện tình chưa có lời đáp và một bản tình ca trong chị chưa có những ẩn số… Có phải thế không hỡi người chị HươngDươngThanh kính mến… ???

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Xin đừng ngả nón làm duyên
Người trai hàng xóm lại quên lối về
Một thời khát vọng đam mê
Để rồi vẫn đứng bên lề tình yêu .

.................... H DT .......................

Thế mới biết, lúc nào cũng vẫn còn cho đời với những loài hoa, một loài hoa hôm nay vẫn còn ẩn giấu về mình trong những tiềm thức, và còn với chính mình những nét lặng thầm về cho một dĩ vãng, mà dĩ vẵng đó còn có một ký ức buồn trôi, với một con người cứ còn mãi lặng lẽ nơi này của một HươngDươngThanh hôm nay, của những ngày qua và của với những ngày mai – với những thi phẩm chưa mang nỗi cho mình một cái tên hay chỉ xin mượn lại một đoản khúc hồn thiêng nào đó của Vũ Thành An !!!  để cho những thi phẩm lặng thầm của chị cứ còn mãi ẩn giấu cho mình những hoài bão và những ký ức đã qua… HươngDươngThanh, vẫn là một nhân vật và một con người thầm lặng chưa bước ra với những ánh sáng phồn hoa của xã hội đương thời – có lẽ chị cũng còn ẩn dật với những chiều thu hay còn mãi trốn tránh với những cái nắng hạ buồn như thế ???

Ngày hôm nay – Chúng tôi lại viết về cho con người của chị HươngDươngThanh hay là chúng tôi cũng đang nghe với những tình khúc của TrịnhCôngSơn với một Tuổi Buồn trong đá… mà trong Vườn hoa đá Vô ưu - chúng tôi vẫn chưa thấy tên chị… Con người của xứ sở ngàn năm văn vật – hay cái nắng và những hạt mưa của cái xứ Sài thành có làm cho chị ThanhHương có đủ sức bốn mùa để một loài hoa đá nào đó nở vội cho mình cũng với một loài hoa ??? Có lẽ câu trả lời cũng sẽ còn ẩn giấu trong chị - như chính chị cũng đã tự lặng lẽ cho mình với một câu chuyện tình như thế !!!

Nguyễn Ngọc Hải
Mưa Sài thành – nhớ về cho nhân vật xứ ngàn năm hoa trôi…

[img]<a href=[/img]" />
Nhìn Thi nữ DươngHươngThanh - chúng tôi lại nghĩ về cho danh ca Khánh Ly.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Ba 11 10, 2015 8:58 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Khúc hát ân tình
Lưu dấu về chị Dương Thị Thanh Hương - Hanoi

[youtube] https://www.youtube.com/watch?v=tsruGrWsWf4 [/youtube]


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI