Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Còn lắng mãi khúc tình ca

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Hai 11 02, 2015 9:26 pm    Tiêu đề: Còn lắng mãi khúc tình ca Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Còn lắng mãi khúc tình ca.

Khi chúng tôi đặt bút viết về cho một thoáng cảm xúc, nhưng dư âm của Đêm nhạc Khai trương tại Hội quán Ca Dao vẫn còn cứ văng vẳng đâu đây với những khúc ru tình, hình như chưa thể tan đi và một ký ức nào đó… mà cứ còn mãi quấn quýt trong cõi lòng của mỗi con người tham dự chính ngay đêm đó, không những chúng tôi mà thôi – mà còn có nhiều bạn trẻ, nhiều vị khách ngồi phía ngoài cũng như đang chìm đắm vào cho những bản tình ca Tiền chiến, hoặc say sưa và đam mê với tấu khúc của các thành viên PalletBand Music…. Có lẽ trong đêm nay Chủ quán NgNgNghĩa đã cố ý sắp xếp hai dòng nhạc giữa đời thường với HAI THẾ HỆ con người cùng chung một cuộc sống với lĩnh vực âm nhạc…. thế hệ đi trước thì với những tình khúc trữ tình lãng mạn và sâu lắng cho lòng người, còn thế hệ đi sau thì sôi động cho mình với những Điệp khúc trẻ trung như mùa xuân, Có lẽ hai thế hệ với hai dòng nhạc đã gặp nhau trong đêm hội ngộ giao lưu … để rồi cùng nhau hòa quyện cho tất cả CHỈ LÀ ÂM NHẠC mà thôi….

[img]<a href=[/img]" />  [img]<a href=[/img]" />
Giọng ca của DiệuNguyệt và DiệuHuyền...

[img]<a href=[/img]" />  [img]<a href=[/img]" />
Phần trình diễn của Chị Mỹ Hạnh và lời ca mở đầu chương trình Giao lưu HAI THẾ HỆ của ca sĩ trẻ SireanSirean.

Font sân khấu chỉ là một bức tranh sơn thủy – hầu như ngụ ý của Chủ quán đã muốn nói lên tất cả những ưu tư và sâu lắng nhất – nhìn về khía cạnh khách quan – thì chỉ là một đôi hạc  đang ở hai đầu nỗi nhớ - dưới ánh mặt trời luôn được cháy bỏng , và rong rêu như những tình khúc TrinhCôngSơn đã phủ kín chúng ta trong cuộc đời…. dưới cùng – chỉ là một thế giới thủy long với đàn cá tung lượn và đua tài khoe sắc…. toàn bộ được thiết kế với một hệ thống đèn Paraled giấu kín để cho khách tham dự chỉ thấy được ba gam màu xanh đỏ và hồng…. Nếu nhìn vào tấm gương phản chiếu với chính mình – chính với những con người chúng ta – thì có thể nói lên được rằng – con người rồi cũng chỉ là hiện hữu vô ảo – tất cả rồi cũng sẽ đi về một cõi hư không triết lý nào đó – mà một khi nhìn vào bức phong thủy điện ấy – với lời ca trầm lắng, bay bổng và dạt dào – hoặc sôi động và trẻ trung – thì Tất cả chỉ là một bức tranh mà từng chiếc lá sẽ rơi dần và rơi dần….

Ngày hôm nay - ở trong cái không gian nhỏ bé của đêm hội ngộ giao lưu HAI THẾ HỆ với hai dòng nhạc tạm gọi là trữ tình – chúng tôi xin được mạn phép được đề cập đến cho những giọng ca oanh vàng của cái thời đại xa xưa lắm rồi – hoặc với những giọng ca được mệnh danh là Thiên thần nhỏ của nhóm PalletBand Music hôm nay – hầu như tất cả cũng chỉ là bắt đầu bằng một khóa Sol tiêu biểu mà thôi…
Chúng tôi còn nhớ cách đây đã lâu – mùa đông năm 2014, trong cái không gian đầm ấm cứ tạm gọi là gió lạnh – trong Nnice Restaurant ở quận Tân Bình… Giọng ca DiệuNguyệt cũng đã từng nức nở trong ba tình khúc làm ngây ngất lòng người….. thì cũng trong chính đêm nay ngày 01/11/2015 tại CaDao Club Night Coffee…. Cũng với người em út SM DiệuNguyệt cũng đã ru hồn chúng ta trầm lắng vào với những tình khúc cổ xa xưa…. Ngày hôm nay còn có thêm chị DiệuHuyền, một người chị gái mang một dáng dấp phong nhã nhưng dễ thương – con người của bản tình khúc ruột Qua Cầu Gió Bay…. Nhưng hôm nay ngoài những bản nhạc tiền chiến của Diệu Nguyệt đã trình bày… thì giọng ca oanh vàng trữ tình mang một dáng vẻ nho phong - DiệuHuyền lại trình bày bản Gửi Gió Cho Mây ngàn bay – có lẽ với bức font nền sân khấu nhỏ mini mà chị cứ nhìn ngắm mãi… để rồi hình như có một triết lý nhân sinh nào đó sống dậy trong chị… và bản nhạc mà hôm nay mà chị đã gửi gấm như thế…

Nhớ về Mùa Giáng sinh năm 2014 tại Nnice Restaurant / Tân Bình trong cái gió hơi se lạnh mà với bản nhạc Lặng Lẽ nơi này – mà chị đã trình bày – chúng tôi còn nhớ:

. . . . . . . . . . . . . . . . . .
Chợt nhiên tôi không thể hiều được ý nghĩ của chị là gì nhỉ ???  và chị có tiết lộ là không biết viết gì, thơ văn cũng không có, chỉ có là khôi hài cho vui quên đi công việc và cuộc sống hiện tại thôi anh à…
Tôi nhìn Chị DiệuNguyệt đang cầm micro và mở đầu bài hát của chị trong hôm nay…. Bản “Lặng lẽ nơi này” – và hầu như với bản nhạc mở đầu này, chị DiệuNguyệt cũng đã thố lộ hết những tâm tư suy nghĩ của mình trong từng lời ca, ở đây chúng tôi không cần nêu lại những lời ca có vẻ sâu lắng và chua xót này của bản nhạc, nhưng chúng tôi chợt nghĩ – đó là cả một nỗi niềm riêng tư trong chị, trong tâm hồn của chị đã được thể hiện qua từng lời ca, lúc này chị còn ngồi tại chỗ, bản nhạc hầu như chưa đủ để nói lên với nỗi lòng của chị… Lặng lẽ nơi này, hình như trong cái không gian lạnh se se của mùa đông Saigon này – có thể chưa đủ cho chị diễn đạt hết tâm tư trong từng lời ca đó, nếu trầm lắng xuống cho cõi lòng, lời ca của chị cứ mãi réo rắt và buông trôi theo từng cảm xúc của người ca mà có lẽ chị đã mượn bản nhạc này để thố lộ tâm tư với chính mình trong căn phòng này… Lặng lẽ nơi này – một bản tình ca… mà hầu như cái triết lý của TrinhCongSon  đã viết lên trên một trang giấy cuộc đời mà hôm nay trong căn phòng này, trong mùa Noel này, chị DiệuNguyệt, một Cựu nữ sinh SaoMai của ngày xưa và hôm nay cũng đã thể hiện như thế…. có thể nói giọng ca của danh ca SaoMai tại Saigon cũng đã thét lên trong từng lời với những suy tư của chính chị mà hình như chị muốn tâm sự cho mình trong bản nhạc của chị hôm nay…

Chúng tôi đã có những cảm xúc khi những lời ca của chị DiệuNguyệt được hòa quyện trong cái không gian nhỏ bé của căn phòng ca nhạc này, để cho những niềm suy tư của chị hầu như không thể thoát ra ngoài khoảng không bao la kia được, và có thể là chị muốn giữ lại cho mình cũng như tất cả những con người đang hiện diện trong căn phòng một niềm suy tư đầy nuối tiếc của một thời dĩ vãng … Và cái gì cũng phải tàn lụi – bản nhạc rồi cũng sẽ được kết thúc, chị DiệuNguyệt nhìn mọi người cười cười trong tràng vỗ tay tán thưởng của bạn bè….

(Phần trích đoạn trong bài viết: DiệuNguyệt- Mãi réo rắt những bản tình ca – NNH)    

[img]<a href=[/img]" />
            Giọng ca SM DiệuNguyệt

Nếu giọng ca DiệuNguyệt đã từng làm cho những tâm hồn người nghe phải xót xa và nức nở, thì có lẽ hầu như những bản tình ca mà một khi chị đã được giới thiệu và trình bày, thì luôn luôn sẽ là những dư âm buồn bã và làm sâu lắng lòng người – nhưng hôm nay không những với DiệuNguyệt mà thôi… mà phía dưới một góc hội quán – chúng tôi đã ngồi lại và chú ý về thêm cho một giọng ca chị DiệuHuyền – có lẽ hai người chị em với nhau đã cùng nhau cho chúng ta một cái nhìn về cho cái thưở xa xưa nào…Nếu DiệuNguyệt mang một sắc thái trong mỗi phòng trà với Lặng Lẽ Nơi này – thì chị DiệuHuyền cũng mang được cái âm hưởng của Nhìn những mùa thu đi – hay là chút hương thầm của Diễm Xưa nào đó – Nếu DiệuNguyệt còn cứ mãi Im Lặng Đêm Hà Nội – thì sau khi được tiếp chuyện cùng chị DiệuHuyền – chúng tôi được biết chị vẫn còn như Một Thoáng Hương Xưa – để rồi chị Diệu Huyền cứ còn coi phận mình như những loài Cỏ Xót Xa Đưa…

Một giọng ca – hoặc hai ba giọng ca – chắc chắn cũng không thể lay động hết lòng người, nếu giọng ca ấy không nhờ vào cho mình với những làn điệu du dương của những tiếng đàn…. Ở đây đêm hôm nay – chúng tôi muốn đề cập đến cho một tiếng đàn Guitare của vị Giáo sư Thanh nhạc – đó là chị MỹHạnh…
Chị MỹHạnh là một người con đất Cố đô thương nhớ - nói đến đây có lẽ ai ai cũng biết về cho hai tình khúc: Thương Về Miền Trung và Mưa Trên phố Huế hay là Ai ra xứ Huế…. Thì chúng tôi lại nhớ đến vị Cựu Giáo sư Mỹ Hạnh – đã tốt nghiệp Trường QGÂN tại Viện Đại học Huế trước thời kỳ năm 1975… Và đêm nay – người thầy MỹHạnh của chúng ta cũng bước lên sân khấu để còn cất lên cho mọi người thưởng thức tiếng đàn của người thầy lão thành cũng còn một chút nào đó điêu luyện và réo rắt vào lòng người – đêm nay – người Thầy MỹHạnh sẽ cho chúng ta thưởng thức hai tình khúc – một là nhạc Pháp và một lời Việt - người thầy đó đã tự đệm đàn và hát trước mọi người – cho dẫu là sức khỏe đã không được mấy tốt lành – nhưng có lẽ với một con người làm Thầy của âm nhạc – chị cũng đã bước lên sâu khấu với sự trợ giúp của một người…. và ôm đàn guitar… thầy Mỹ Hạnh cũng đã cống hiến cho khán giả hai bản tình ca – và đệm đàn cho DiệuNguyệt trong ca khúc Tìm Nhau….

[img]<a href=[/img]" />  [img]<a href=[/img]" />
 Cặp đôi DiệuNguyệt-Bích Liên      và      TrVietAnh-BíchLiên

Có lẽ âm nhạc là một lĩnh vực nào đó làm cho con người sống lại hoặc ngây ngất với những bản nhạc bất hủ… mà hình ảnh của DiệuNguyệt, DiệuHuyền hoặc cũng như với Nguyễn Thị Nguyệt (Khúc Thụy Du và Tình Ca trên biển), và giọng ca TrầnViêtAnh (Vì đó Là Em), hoặc AnhCường (Chiều trên Maxcơva và Nếu Một Ngày)… cũng đã đủ làm cho chúng ta ngây ngất khôn nguôi của đêm hội ngộ khai trương này…
Nhân tiện – chúng tôi cũng xin được phép nói về cho nhóm nhạc trẻ PalletBand Music, một nhóm nhạc được quy tụ nhiều tay nhạc công nói chung với một tấm lòng nhiệt huyết âm nhạc – các em đã quy tụ cho mình được một khía cạnh rất hay và khéo léo để làm tăng thêm giá trị của cuộc sống này – về Thiên thần – cũng cần nói đến giọng ca oanh vàng của em Siraen Siraen, hoặc còn một em trai nữa mà chúng tôi không nhớ tên… Chúng tôi rất ấn tượng với các em nhất là với bản nhạc sôi động mang âm hưởng remix: La Posion Number Nine… ngồi nghe mà chúng tôi cứ ngỡ như là mình đang ở đâu tận bên trời Âu với nhóm nhạc: The Searchers, hoặc với bản tình khúc: The House Of Rising Sun với nhóm nhạc Animals…. Hay là với bản Yellow River cũng với nhóm nhạc Christi… Phải nói ở đây – nhất là đêm nay, đêm mở đầu của CaDao Club Night Coffee… thì nhóm nhạc PalletBand của các em – cũng đã làm cho chúng tôi được sống lại với khoảng tháng ngày xưa vào thập niên 70 vậy… dẫu sao đi nữa – các em cũng như chúng tôi – có lẽ HAI THẾ HỆ cùng nhau làm cho nhau được sống lại với một lĩnh vực âm nhạc cùng nhau trong cuộc sống – cho dù là hai dòng nhạc có khác nhau…  Chúng tôi còn nhớ rõ câu chào đầu tiên của ca sĩ trẻ SiraenSiraen đã nói:
- Cho dù với thế hệ của chúng cháu chỉ là lớp người sau của quý cô chú ở đây, cũng như lời chú Nghĩa đã giới thiệu..và chúng cháu chắc chắn cũng không biết về dòng nhạc của quý cô chú – nhưng hôm nay chúng cháu cho dù lĩnh vực âm nhạc chưa đủ tới chín độ, nhưng cũng kính mời quý cô chú thay đổi không khí với chúng cháu để thưởng thức dòng nhạc này….

Có lẽ một lời mời rất khéo léo và chân thật của các em – mà chúng tôi đã nhận thấy dạt dào rất nhiều tình cảm mến về cho một thế hệ đi sau… từ đó HAI THẾ HỆ, và hai dòng nhạc cứ mãi quấn quýt và hòa quyện vào trong nhau vậy… Tạo thành một đêm hội ngộ và khai trương của Hội quán CaDao trở thành một điểm nhấn và mang rất nhiều âm hưởng thanh lịch và trẻ trung như thế…

Nếu một DiệuNguyệt với Tìm Nhau và Phúc âm buồn, Thì phía PalletBand đã có Bây giờ Tháng mấy… nếu DiệuHuyền đã trình bày Gửi gió cho mây ngàn bay – thì PalletBand cũng đã có MaxShal hoặc Hoang Vu, nếu người thầy lão thành Mỹ Hạnh đã điêu luyện với tiếng đàn réo rắt và một giọng ca trữ tình với bản nhạc Pháp, thì PalletBand cũng đã có thiên thần SireanSirean với MaxShal hay là với: La Posion Number Nine…. Chắc chắn rằng tất cả ở đây không phải là một cuộc thi tài – mà tất cả chúng tôi đều nhận thấy đó là một sự hòa hợp giao lưu của HAI THẾ HỆ con người – đều chung với một lĩnh vực và một khía cạnh như thế …

Khi chia tay nhau ra về để nhường lại cái không gian mang tính trẻ trung và sôi động cho nhiều bạn trẻ PalletBand đang còn chờ đợi – có lẽ với đặc tình của bài viết này – chúng tôi vẫn nhớ về cho giọng ca trữ tình DiệuNguyệt, giọng ca oanh vàng DiệuHuyền và một ngón đàn về cho người thầy MỹHạnh… Tất cả và tất cả như đã làm cho chúng tôi vẫn còn mãi một âm hưởng lắng đọng nào đó về cho một đêm sẽ đi vào ký ức và nhớ mãi – đến đây – chúng tôi khi thực hiện bài viết này – xin chân thành kính chúc cho những giọng ca vàng, những nhóm nhạc trẻ trung – cứ mãi dồi dào tài năng và còn mãi thăng tiến trên con đường sự nghiệp tinh thần của  mỗi chính mình vậy…

Trời đã khuya – trên đường phố Saigon vẫn nhiều ánh đèn phố thị cứ mãi lung linh, nhưng từ những đèn mờ trong hội quán lúc nãy, hình như vẫn còn cứ mãi mập mờ trước mặt để chúng tôi cứ mãi nhớ về cho một đêm nhạc …

Nguyễn Ngọc Hải.

[img]<a href=[/img]" />   [img]<a href=[/img]" />



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI