Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Giáng sinh – vài suy nghĩ của tính triết học

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Ba 12 15, 2015 9:41 am    Tiêu đề: Giáng sinh – vài suy nghÄ© cá»§a tính triết học Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

[Bài dự thi]
Giáng sinh – vài suy nghĩ của tính triết học



Giáng sinh, một mầu nhiệm từ Ngôi Hai nhập thể
Trong giáo lý Công giáo, chúng ta thường đã học từ đời này qua đời kia và còn có tính bất di bất dịch: Đức Chúa Trời có ba ngôi; điều này không ai có thể chối từ được, trong lĩnh vực triết học, thì mầu nhiệm Thiên Chúa ba ngôi và Ngôi Hai xuống thế làm người để mở đầu cho công cuộc Cứu Chuộc cho nhân loại; như vậy (có những người bạn ngoài Công giáo…) cũng đã đôi lần tự hỏi và đặt ra vấn đề tranh cãi giữa hai thái cực “mầu nhiệm” và “mặc khải” là nghĩa gì…


NNH và Công trình tác phẩm Máng Cỏ Giáng Sinh tại nhà thờ Giáo xứ XKP.

Nếu chúng ta cứ mãi tranh luận và đem hết những sự kiện và tình huống để đưa ra và “bàn cãi”; thì có lẽ (theo thiển ý của tôi) nó sẽ không bao giờ đi đến một sự hiệp nhất trong tư duy con người của chúng ta; bởi vì một lẽ - đó là những luật sư, giáo viên, ký giả và những người có địa vị trong xã hội trên lĩnh vực văn hóa giáo dục… Nhưng ở đây cho dù nói gì thì nói, có một số người “cùng đạo”; nhưng có một số người “khác đạo” và cuộc sống của họ chỉ luôn luôn nhắm vào tính duy vật hiện hữu – sống và sống mà thôi – đương nhiên trong cuộc sống của họ, với cái tính chất “đạo làm người” là một thứ tâm linh mang nhiều suy tư là chính yếu… Tuy nhiên qua sự tranh cãi và luận bàn giữa chúng tôi và một số người bạn than trong cuộc sống hàng ngày… để rồi đi đến kết luận cuối cùng là “đạo ai nấy theo” và “niềm của ai thì tin nấy” mà thôi.

Còn với chúng ta, là những người KiTô hữu; một điều lẽ đương nhiên là Đức Chúa Trời (God; Thượng Đế) là phải có ba ngôi, và ba ngôi đó hiệp nhất cùng là một Thiên Chúa; đã có những vị Đại Đức, Hòa Thượng (đương nhiên vấn đề học tập phải khổ luyện và dày công như thế nào) đôi lúc cũng phải công nhận Thiên Chúa (Thượng đế) là một thần thánh vô hình và có tính hằng hữu… vậy thì còn phía chúng ta, những con người KiTô hữu đều chắc chắn một điều: Thiên Chúa là Đấng tự có và hằng hữu, đó là điều được suy niệm trong nhiều trang Kinh Thánh và lĩnh vực Thần học về Thiên Chúa Ba ngôi;
Chúa Cha – Chúa Con và Thánh Linh chỉ là ba chiều hướng của một linh chức chắc chắn sẽ không còn mang tính thần thoại hay trừu tượng về bất cứ một lĩnh vực nào… trái lại đó là một định quyết trên tinh thần TIN và KÍNH;

Giờ đây chúng ta thử nghiên cứu và khảo nghiệm qua một Tông huấn Giáo lý của Đức thánh Cha Gioan Phaolo II về sự Phân biệt mối tương hệ nơi Thiên Chúa ba ngôi, có lẽ chúng ta cũng cảm nhận được phần nào với những lý do và yếu tố sau:

…. Một Thiên Chúa duy nhất Ba Ngôi

Các câu định nghĩa của các Công Ðồng cho thấy kết qủa của một giai đoạn suy tư dài bởi vì Giáo Hội nói về Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần như là ba "Bản Vị", những bản vị tự tại trong sự hiệp nhất của một bản thể thần linh đồng nhất.

Nói đến "bản vị" là nói đến một hữu thể riêng biệt có một bản tính biết suy luận, như Boethius đã làm sáng tỏ qua câu định nghĩa thời danh của mình ("Persona proprie dicitur rationalis naturae individua substantia" trong De duabus naturis et una persona Christi, PL 64, 1343 D). Thế nhưng, Giáo Hội ngày xưa ấy đã phải đính chính ngay là bản tính thông minh nơi Thiên Chúa không tăng bội lên theo các Bản Vị. Bản tính thông minh này vẫn là một, nhờ đó, tín hữu mới có thể cùng với Kinh Tin Kính Quicumque tuyên xưng rằng: "Không phải là ba Thiên Chúa nhưng chỉ là một Thiên Chúa duy nhất".

Mầu nhiệm sâu xa là ở chỗ này - có ba Bản Vị riêng biệt mà lại chỉ có một Thiên Chúa duy nhất. Sao lại có thể như thế được? Trí khôn hiểu là không có sự mẫu thuẫn nào cả, ở chỗ, về Bản Vị thì có ba ngôi và về Bản Tính thần linh thì hiệp nhất. Thế nhưng, hóc búa vẫn còn đó. Mỗi Bản Vị cũng là một Thiên Chúa. Vậy thì các Bản Vị thực sự khác biệt với nhau ra sao?

Lý trí của chúng ta có thể bập bẹ Ba bản vị thần linh được phân biệt chỉ bằng mối tương hệ với nhau - chính là mối tương hệ giữa Cha với Con, giữa Con với Cha; mối tương hệ giữa Cha và Con với Thần Linh, giữa Thần Linh với Cha và Con. Bởi thế, nơi Thiên Chúa, Cha thuần túy ở vai trò làm Cha, Con thuần túy ở vai trò làm Con và Thánh Linh thuần túy ở "Mối Yêu Thương" giữa Cha và Con, có thế những phân biệt về bản vị mới không chia lìa cùng một bản tính thần linh chuyên nhất của cả ba.

Công Ðồng Tôlêđô 11 (675) đã làm sáng tỏ đích xác rằng: "Vì Cha là Cha không phải đối với mình mà là đối với Con, và Con là Con không phải đối với mình mà là trong tương hệ với Cha; cũng thế, Thánh Linh không qui về mình mà được liên hệ với Cha và Con, vì Ngài được gọi là Thần Linh của Cha và của Con" (DS 528).

Mối tương hệ phân biệt Cha, Con và Thánh Linh, cũng là mối tương hệ thực sự liên kết các Ngài lại với nhau trong cùng một hữu thể của các Ngài, mang trong mình tất cả mọi sự phong phú của ánh sáng và sự sống nơi bản tính thần linh mà các Ngài hoàn toàn đồng nhất với. Các Ngài là một mối tương hệ "tự tại", theo hấp lực tương hệ sống động, tiến đến gặp nhau trong mối hiệp thông được tạo nên do việc mỗi vị hoàn toàn cởi mở với nhau. Mối hiệp thông yêu thương này là mẫu thức tối hậu cho lòng chân thành và niềm tự do thiêng liêng làm nên đặc tính cho các mối tương hệ liên bản vị nơi loài người, các mối tương hệ luôn luôn cách biệt với mẫu thức siêu việt ấy.

Vậy thì, trong niềm vui hân hoan chào mừng Giáng sinh của tất cả những con người KiTô hữu chúng ta; đôi khi chúng ta cũng cần có một vài giây phút lắng đọng nào đó để chúng ta có một khái niệm về TIN, và từ TIN đó chúng ta mới thực sự hết lòng KÍNH mến Thiên Chúa là Chúa cả Toàn năng…

Giáng sinh, sự mạc khải từ Đức Chúa Cha
Như đã nói chúng ta là những con người KiTô hữu, đều quả quyết và có sự xác tín rằng; thiên Chúa là Cha cả trên Trời, là Vua trên các Vua, là Chúa trên các Chúa; là Đấng tự có và hằng hữu; sau sự Giáng sinh và sau cái chết Phục sinh vinh hiển; thì Thiên Chúa đã tỏ ra công cuộc Cứu độ của Ngài bằng cách khởi đầu từ sự Giáng sinh và kết thúc bằng Sự Lên Trời (Thăng thiên vinh hiển) của Ngài, trong chương trình Cứu chuộc nhân thế của Ngài, có lẽ con người KiTô hữu đều đồng ý xác quyết rằng: Ngôi Hai Thiên Chúa đã vâng lệnh Đức Chúa Cha xuống thế làm người và ở cùng chúng ta (Emmanuel) Ngài đã sống một cuộc đời như bao nhiêu con người khác trên trần thế, để rồi chịu nếm mùi trong khổ ải của vật chất (không xa hoa phù phiếm); chịu dư luận tàn phá đánh đổ (trong cuộc rao giảng Tin Mừng của Ngài) và sau đó chịu hy sinh và khổ hình của một con người trần thế mang tính tội lỗi vì tình yêu nhân loại và chịu chết trên cây Thánh giá, sự Giáng sinh để rồi đi đến sự Phục sinh vinh hiển của Ngài đã đưa ra một thông điệp ăn năn và sám hối hướng dẫn con người trên thế gian đi tiếp theo con đường mà Ngài đã dạy..


Bài Thuyết giảng về "Đêm Nhiệm mầu - Mạc Khải và Huyền diệu" của Linh mục Chánh Xứ Gioan Phạm Đình Chương

Như vậy sự “mặc khải” ở đây là dấu chỉ Thần khí từ Đức Chúa Cha sai Chúa Con để hoàn thành chương trình Cứu độ của Thiên Chúa; như vậy tại sao lại có sự mặc khải từ Thiên Chúa Cha trên Trời sai Chúa Con xuống thế làm người; sự mặc khải ở đây là một Tông huấn để rồi có một sự vâng phục theo Thánh ý tôn chỉ của Trời đất với Thiên Chúa; sự vâng phục ở đây cũng là một dấu chỉ giáo dục cho con người chúng ta phải luôn luôn tuân hành theo sự chỉ đạo của “cấp Trên”, Mặc khải còn là một ý chỉ để rồi phải có sự vâng phục và vâng lời của một con người; chúng ta có thể tìm hiểu thêm về “con người của Đức Giêsu-KiTô” là ai, là như thế nào, trải qua các hiện tượng và chứng minh sau đây – chúng ta có thể tìm hiểu sơ lược về Ngài qua đoạn Giáo lý siêu nhiên của một vị Giáo sư tại Trường Đại học Truyền giáo Đài Loan như sau:

. . . . . . . . . . . . . . . . .
1. Chứng tích lịch sử
Có thật Ðức Giêsu Kitô đã sống trên trái đất này, hay là Ngài chỉ là một nhân vật giả tưởng? Theo lịch sử ghi chép lại do Flavius Josephus, là một người Roma không có niềm tin vào Ðức Kitô, ông đã ghi nhận:

"Trong thời gian này, có ông Giêsu, một người khôn ngoan, nếu có thể hợp pháp gọi ngài là một con người, bởi vì ngài làm rất nhiều việc lạ lùng - một thầy dạy của nhiều người mà họ lãnh nhận chân lý với sự sung sướng mãn nguyện. Ngài đã thu hút đến với Ngài rất nhiều người Do Thái và nhiều người thuộc dân ngoại. Ngài là đức Kitô; và khi Philatô, với sự đề nghị của những người vị vọng trong chúng ta, đã xử Ngài chết treo trên thập tự, những người mến yêu Ngài từ ban đầu đã không từ bỏ Ngài, vì Ngài đã hiện ra với họ sống động vào ngày thứ ba, như lời các tiên tri của Chúa đã báo trước về những sự kiện này, và hàng ngàn vạn những việc lạ lùng khác về Ngài; và nhóm Kitô hữu, được đặt tên sau danh hiệu của Ngài, đã không bị tàn lụi cho đến ngày nay" (Work of Josephus, Antiquities of The Jews. Book XVII #3 p. 11).

2. Chứng Tích Thánh Kinh
Qua sử liệu Thánh Kinh được ghi lại theo bốn thánh sử: Matthêu, Mat-cô, Luca và Gioan thì Ðức Giêsu đã sinh ra ở Bêlem xứ Giuđa. Người quê thành Nazareth. Mẹ người là Maria và cha nuôi người là Giuse. Thánh Matthêu 1-2,23 và Luca 1,1-3,37 đã ghi lại gia phả của Ngài. Thánh Gioan Tiền Hô đã làm chứng về Ðức Giêsu là Ðấng Kitô, là Chiên Thiên Chúa (Gio 1,29-34). Ðức Giêsu đã được sinh ra dưới thời Hoàng Ðế Augustus năm 23 BC - 14AD. Và công cuộc rao giảng Tin Mừng và đời sống công khai của Ngài dưới thời Tiberius 14-37 AD (Lc 2,1). Ngài sống cùng thời với vua Hêrôđê mà Ngài đã gọi Hêrôđê là cáo già (Lc 13,32). Và Ngài đã chết dưới thời quan tổng trấn Philatô (Mc 15,1).

Chính Ðức Giêsu đã kêu gọi nhân loại đặt niềm tin vào Ngài và vào những lời Ngài giảng dạy. Ngài xưng nhận mình là Ðấng Cứu Thế, là Ðức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống. Ðồng thời những người chống đối Ngài đã coi Ngài là kẻ phạm thượng, là một tiên tri giả hay là một kẻ phiến loạn. Hêrôđê đã chế diễu Ngài là một người khờ dại (Lc 23,6-12). Một số người bà con thân cận thì nghĩ là Ngài là người mất trí (Mc 3,21). Nhiều người nghe Ngài giảng dạy và thấy những phép lạ Ngài làm thì tự hỏi Ngài là ai vậy? (Mc 4,40).

3. Ðức Giêsu Kiện Toàn Lời Hứa Cựu Ước
Ðức Giêsu là tất cả những gì mà Thiên Chúa muốn nói, muốn tỏ lộ, và muốn đối xử với nhân loại. Ðức Giêsu là tất cả những gì Thiên Chúa có thể nói với nhân loại, bởi vì Ngài là Ngôi Lời của Thiên Chúa. Ngài là Con Thiên Chúa, là sự tỏ bày của Thiên Chúa. Tất cả mọi sự đều chia sẻ trong Ðức Giêsu. Tất cả tạo vật trong vũ trụ hiện hữu là vì được chia sẻ trong sự hiện hữu của Ðức Giêsu (Gio 1,1-18). Ðức Giêsu cũng là sự viên mãn cho niềm mong đợi của dân Do Thái trong suốt bao nhiêu thế kỷ. Họ đã được hứa ban cho một vị tiên tri vĩ đại, Ðấng sẽ loan truyền tin mừng của Thiên Chúa (ÐNL 18,15-20). Dân Do Thái cũng đã mong đợi vị vua trong dòng tộc Ðavid, Ðấng sẽ giải thoát họ và dẫn đưa họ tới chiến thắng huy hoàng vẻ vang (2Sam 7,12-16; Gio 4,25-26). Ðức Giêsu chính là vị vua đó. Họ cũng đã được báo cho biết rằng một người tôi tớ của Thiên Chúa (Is 49,53) mà qua những thương tích, đau khổ và sự chết của Ngài, mọi người sẽ được chữa lành và được cứu rỗi. Ðức Giêsu chính là Người tôi tớ đó. Họ cũng được hứa sự xuất hiện của Con Người như một siêu nhân (Ðan 7,13-14) Ðấng sẽ nhận lãnh từ Thiên Chúa quyền lực, vinh quang và thống trị trên mọi dân tộc cho tới muôn đời. Ðức Giêsu chính là Con người siêu nhân đó.

Nhưng Ðức Giêsu còn vượt hơn tất cả; Ngài là Chúa của vũ trụ, vì tất cả mọi sự có đều bởi Ngài. Và ngoài Ngài ra không có gì có thể tồn tại. Trước khi có trời đất thì đã có Ngài (Gio 1,3). Thiên Chúa là Ðấng tự biểu lộ chính mình, và Ngài đã biểu lộ chính Ngài qua Ðức Giêsu. Thiên Chúa là Ðấng thông ban, và chính Ðức Giêsu là món quà và là sự thông ban của Thiên Chúa cho nhân loại. Thiên Chúa là Tình Yêu và Ðức Giêsu là chính sự biểu lộ Tình Yêu của Thiên Chúa trong lịch sử nhân loại. Thiên Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần đã yêu thương nhân loại quá đỗi đến nỗi không có sự tội lỗi, thất trung bội nghĩa nào của nhân loại có thể làm mất đi tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người. Tình yêu của Thiên Chúa là tình yêu tạo dựng, tha thứ, chữa lành, và cứu độ. Trong tình yêu đó chúng ta được thần linh hóa, được Kitô hóa, thánh thiện hóa, và được biến đổi trở nên anh chị em với Ðức Giêsu. Thiên Chúa muốn Cha của chúng ta, và trong Ðức Giêsu Kitô chúng ta được tiếp nhận sự sống mới, sự sống của Thiên Chúa, làm cho chúng ta trở nên con cái của Thiên Chúa.

Ðối với chúng ta thì Ðức Giêsu là Ðường, là Sự Thật, và là Sự Sống. Ngài là nước hằng sống, và là lương thực hằng ngày. Ngài là sự sáng, là sự sống lại, là hy vọng, và là bảo đảm sự sống đời đời của nhân loại. Sự sống đời đời không có nghĩa là chỉ sau khi chết, nhưng là sự sống thần linh với Ðức Giêsu, với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần sống động trong chúng ta ngay ở hiện tại.

Vậy thì – sự mặc khải từ Thiên Chúa Cha trong chương trình Cứu chuộc nhân loại là chuyện Cao Cả và hệ trọng bởi một niềm tin vào Thiên Chúa của con người, thì đây cũng có thể nói lên một dấu chỉ để tất cả chúng ta phải TIN, và niềm tin của chúng ta phải được xác quyết qua giáo lý mà chúng ta đã học là Thiên Chúa có ba ngôi, và sự mặc khải ấy đã xác tín một điều: Ðức Giêsu là Ðường, là Sự Thật, và là Sự Sống. Ngài là nước hằng sống, và là lương thực hằng ngày. Ngài là sự sáng, là sự sống lại, là hy vọng, và là bảo đảm sự sống đời đời của nhân loại. Sự sống đời đời không có nghĩa là chỉ sau khi chết, nhưng là sự sống thần linh với Ðức Giêsu, với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần sống động trong chúng ta ngay ở hiện tại.

Giáng sinh, tính triết lý từ một nơi chốn nghèo hèn và tồi tàn
Trong niềm tin vào Đức Giêsu-KiTô là Ngôi Hai đã trở thành: Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta… vậy thì sau sự mặc khải và mầu nhiệm Giáng sinh của Thiên Chúa; cho đến nay có nhiều người đã đặt những câu hỏi;

- Tại sao Thiên Chúa là một thần linh siêu nhiên và cao trọng mà lại phải sinh ra nơi một chốn hang lừa, và nằm trong máng cỏ ?
- Tại sao phải chịu đựng trong một gia đình “bình thường” nghèo nàn, trong khi Chúa Giêsu là một vị thần thánh Tối cao và còn có tài năng biến hóa mọi sự ?
- Tại sao và còn rất nhiều câu hỏi Tại sao như thế ???

Trong muôn vàn sự suy gẫm về mầu nhiệm của Thiên Chúa ban xuống cho trần thế chúng ta với những Hồng ân linh thiêng và cao cả, thì mầu nhiệm Giáng sinh là một mầu nhiệm gần như được khởi đầu trong chương trình Cứu độ; một khi đã nói Cứu độ, Cứu chuộc hay là sự Cứu rỗi… thì ắt hẵn những người KiTô hữu chúng ta đều có một khái niệm mang tính Tín lý rằng: mọi sự được khởi đầu sẽ bắt nguồn từ một con số 0… rồi mới đến các thứ bậc khác, mà tận cùng đích của nó sẽ là “hằng số vô cực…” Ở đây; suy gẫm về mầu nhiệm Giáng sinh được khởi đầu bằng một chốn nghèo hèn và bần cố nhất của dương thế để rồi về sau cuộc đời của Chúa Cứu Thế sẽ làm nên những chuyện vĩ đại to lớn mà tính triết học của con người không thể nào nói hết được trong mầu nhiệm đó… nếu được bắt nguồn từ máng cỏ hang lừa nơi xứ nghèo Bê-lem ngàn trùng xa kia đầy những gió rét…

"Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Ðấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà. Vì thế, người con sinh ra sẽ là thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa." (Lc 1,26-38)

Khởi đầu từ một dẫn chứng Kinh Thánh của Thánh Luca, chúng ta đều nhận biết “sự hình thành của Đức KiTô” trong vấn đề xuống thế làm người đã được khởi đầu như thế; Thánh LuCa cũng đã loan báo một Hồng ân cho nhân loại biết: Thiên Chúa sẽ đến làm người trong thế gian bằng một “hình thái như thế” – một hình thái bắt đầu từ “sự tận cùng của xã hội” để rồi thời gian sau sẽ vươn tới tuyệt đỉnh của một sự vinh quang quyền lực trên thế gian này.

- Máng cỏ Be-lem; hang lừa Bê-lem; đêm đông lạnh giá – đó là một sự tận cùng trong sự nghèo hèn của con người.
- Thiên sứ sà xuống; tiếng nhạc văng vẳng từ không trung; mục đồng đi đến từ mọi phía; ngôi sao lạ dẫn đường cho các nhà đạo sĩ – đó là sự linh thiêng cao cả và trọng đại từ trên Trời.


Phần diễn nguyện trước Thánh Lễ Giáng Sinh - Phần I: Ciờ Canh Thức Cầu nguyện.

Với những hình thái trên đây, tính chất triết lý cao siêu trong hai lĩnh vực hữu hình và vô hình trong một giáo lý về đức tin của một đạo giáo như hòa lẫn với nhau để trở thành một tính chất mang tính cao siêu trong niềm tin KiTô giáo cũng như của toàn thể dương thế này…

Máng cỏ Bê-lem, nơi Con Người sinh ra và đã làm người, thiên sứ thổi kèn vang và bay xuống hầu cạnh; ngôi sao lạ, dấu chỉ của Thiên Chúa báo hiệu cho nhân gian nhận biết: đã có Đấng Cứu Thế sinh ra… miền gió rét, dấu chỉ của một sự phong ba khởi đầu trên cuộc đời bình dị của một Đấng gọi là Tối Cao…

Chính vì những điều đó, tính triết lý trong mầu nhiệm Giáng sinh đã cho chúng ta nhận biết: chỉ có Đấng Cứu Thế đã xuống thế làm người, sinh ra và trong hồi chuông cảnh tỉnh con người qua bản Thánh nhạc Mừng Chúa ra đời, hầu như đã đánh thức được lương tri của con người trần thế hãy chịu hãm mình, ăn năn và thống hối, tạo sự hòa giải với anh em, tất cả mọi người để chuẩn bị đón nhận sự Cứu rỗi cho chính mình…

Có thể nói Giáng sinh từ một nơi chốn nghèo nàn và tồi tàn nhất của nhân loại (hang lừa, chuồng bò, không đèn, không có chút tiện nghi nào nhỏ nhoi nhất, không có ai hỗ trợ) đã khai sinh ra một chương trình Cứu độ trần gian – để rồi về sau toàn thể nhân loại chúng ta đều được “nhờ vào đó” mà được sống lại với Người ở cõi đời này…

Giáng sinh, một niềm tin Cứu chuộc từ cây thông
Khi nói đến Giáng sinh, ngoài công việc hình tượng Thánh Giuse, Đức Maria, Chúa Hài đồng, Thiên Thần, các mục đồng, Ba Vua, chiên, lừa, bò và các súc vật khác, cũng như nhiều yếu tố khác để lột tả và nói lên sự nghèo nàn, khổ lụy của một con người… có lẽ chúng ta cũng nên chú ý đến cây thông…


Bài đọc 2 - Ngày xưa là một ca viên - hôm nay đã là một Ma Soeur....

Khi nói đến Giáng sinh, tất nhiên là chúng ta cần đề cập đến vấn đề của cây thông…
Thông – là một loại cây chịu được tất cả mọi thời tiết, thậm chí là khắc nghiệt nhất của từng vùng, miền trên trái đất, các loại cây khác có lẽ không kham nỗi với cơ tính vật lý sinh thái để rồi phải bị rụng lá, có cây sẽ chết đứng và đến khi hết mùa đông gió lạnh sẽ vị tiêu hủy chỉ còn lại một xác cây khô không hồn… còn với loại thông, bao năm bao đời vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt với mọi thời tiết khắc nghiệt nhất, ở đây, với mùa đông có nhiều gió lạnh, tuyết rơi thì tính vật lý cơ học của loài thông vẫn cứ bình dị và sống mãi, thân cây thông có thể chịu đựng được sức gió cuồng phong và bão tố, có thể chịu được thời tiết khắc nghiệt của nắng nóng… thì cây thông vẫn được mệnh danh là trơ gan cùng tuế nguyệt… sự chịu đựng của cây thông trong mọi thời tiết hầu như cũng đã làm cho trời đất có sự “cảm thông” cho một loại cây vô cùng dai dẳng…

Về tính chất: thông là một loại cây chuyên mọc thẳng đứng, có tính dẻo dai bản chất thong có mang một loài nhựa gọi là nhựa thông; nhựa thông còn được chế biến thành một tinh dầu chuyên dụng trong công nghệ về sơn, pha màu… đặc biệt các loài mối mọt không ăn được loại gỗ cây này, ở Mỹ có nhiều trang trại chuyên canh tác về thông để cung cấp gỗ, nhựa và tinh dầu…. còn ở Vietnam thong được trồng nhiều ở xứ lạnh, nhất là vùng cao nguyên Lâm Đồng-Đà lạt, cũng được chuyên dung nhiều trong công nghệ sơn và pha màu…



Nói đến thông, có lẽ trong cái xứ miền Giudea ngày xưa và thành cổ Betheleem cũng có nhiều loại thông, cư dân vùng này thường dùng thông để làm cột nhà, các loại cột đền thờ… và sau này, lực lượng quân đội của Philato cũng đã dùng cây thông để làm cây thánh giá để bắt Chúa Giêsu vác và sau đó đóng đinh Ngài trên cây Thánh giá được làm bằng cây thông đó…

Như vậy, cây thông của mùa Noel khởi nguồn từ ngày xa xưa đó đã được phủ tuyết nhiều che lấp trong mùa đông báo hiệu cho một cái chết của Ngài phải chết như thế nào…

Thông trong đêm Noel được trang trí như một phụ trợ cho một hoạt cảnh của trần tục và đó cũng là một ý niệm đã được Đức Chúa Trời sắp sẵn bên hang đá, giống như báo trước một tín điều thiêng liêng cho Ngôi Hai đã giáng thế làm người, thông – là một loại gỗ không bao giờ bị cong khi trời nắng gắt, không thấm nươc khi mùa mưa, không nặng nề… do đó đội quân hình hành Chúa Giêsu cũng đã lập ra để cho Chúa Giêsu vác lên núi Sọ cho đỡ mệt hơn sau một trận đòn hãi hùng và kinh khiếp của ngày thứ sáu tuần Thánh…

Như vậy, cây thông bên cạnh hang đá đêm Noel là một biểu trưng về cho sự Cứu độ của Ngôi Hai trong thời gian 33 năm sau đó, toàn cảnh hang đá đêm Noel chỉ dấu cho sự tồi tàn và khổ hạnh, báo hiệu cho một sự kết thúc quá đau đớn của một kiếp người…về khái niệm siêu nhiên của cây thông đêm Noel đang đứng chơ vơ giữa mùa đông giá rét là dấu chỉ về sự một cuộc khổ hình đầy đau đớn của Ngài mà không có một sự giúp đỡ nào của bất cứ một ai…đêm Noel có rất nhiều người đã đến để tung hô, ngợi khen và chúc tụng về Ngài… nhưng đến khi bắt đầu bị hành hình như một tên tử tội xấu xa đến khi tàn hơi thở cuối cùng vào giờ thứ ba của ngày thứ sáu Tuần Thánh trên cây Thánh giá bằng loại cây thông này, điều này dấu chỉ chung quanh Ngài có rất nhiều láng giềng gần gũi nhưng không có một ai dám lên tiếng để bênh vực cho Ngài theo Sự Thật…và chính lúc này, cây thông năm xưa là rợp bóng râm cản bớt cái giá rét từ Trời cao, thì 33 năm sau chỉ còn cây thông làm cây Thánh giá để Ngôi Hai nay đã trở thành Ngôi Lời “bị treo trên đó” và đã trở thành cho cuộc sống trần gian mang tính một triết lý của huyền thoại…

Giáng sinh, mang tính triết học từ các nhà Đạo sĩ
Lễ Ba Vua – còn gọi là lễ Hiển Linh; ngay sau khi một tuần sinh ra với một sự âm thầm trong cô đơn lạnh giá như thế; ngôi sao lạ là dấu chỉ của Thiên Chúa đã được “thông báo” cùng với nhân gian từ những con người nghèo hèn và bần cố như những mục đồng chăn dê cừu, cho đến những nhà học giả, luật sĩ thong suốt kinh sử thâm uyên bác học… kể từ lúc sinh ra, thì những con người nghèo hèn như những mục đồng đều được báo trước từ những vị thiên sứ, thì ngay sau đó những con người bần hèn ấy đã đến trước với Ngài để thăm viếng và thờ phượng…. và từ ngôi sao lạ ấy Thiên Chúa cũng đã dẫn lối soi đường cho mọi người dân, mọi thành phần trong xã hội để báo hiệu cho dương thế về một Ơn Cứu độ đã được giáng thế làm người,



Thần khí trời đất cũng đã được loan báo đến tai Vua Herode, một vị Vua tàn ác và độc tài độc đoán, Ông cũng “muốn đi đến với Ngài” nơi sinh ra để dò xét không phải để thăm viếng một “Đấng Cứu thế đã giáng trần” mà ngược lại là để hãm hại Ngài vì tính độc tài của Ngài, vì vậy mọi sự sắp đặt của Thiên Chúa Toàn năng đã khiến xui cho Ông đừng đi, sau khi có ba nhà đạo sĩ, đó là những nhà học bác uyên thâm xuất chúng trên mọi lĩnh vực của xã hội đã đến trình diện và xin phép Ngài cấp thong hành để được đi đến vùng Bethleem thăm viếng Đấng Cứu độ trần gian vừa mới hạ sinh…

Như chúng ta đã biết, cuộc hành trình của ba nhà đạo sĩ sau khi tham khảo và nghiên cứu kinh điển thì đã được biết tại miền Bethleem vừa hạ sinh được một vị Cứu tinh cho nhân loại, như vậy nếu xét theo về ý niệm Giáng sinh thì Thiên Chúa đã cho những con người khổ đau đến trước với Thiên Chúa, bởi vì những con người này đều nghèo khổ và không bao giờ có sự lo toan, tính toán gì, tâm hồn của họ lúc nào cũng bình dị và đơn sơ mộc mạc như cuộc sống của họ không bao giờ cao sang hoặc mưu mô xảo quyệt như Herode, không bao giờ tính toán lợi danh hoặc có một tham vọng gì; với các nhà đạo sĩ, là những con người học cao hiểu rộng, biết được nhu cầu cần thiết và thong suốt mọi lề luật, am tường Thánh kinh và bao giờ cũng ngang hàng với những vị quan chức chính quyền, ra đường thì có lạc đà, ngựa, lừa để đi, cuộc sống lúc nào cũng dư thừa và giàu sang, gia cảnh thì phú quý vinh hoa, đi đâu trong thành cũng được dân hèn cúi lạy và kính trọng…vậy mà khi được thiên sứ soi sáng và đã đưa đường dẫn lối để “đến với Thiên Chúa” thì đã không ngần ngại đem theo những món quà tặng (sẵn có trong nhà) như ngày nay chúng ta được mời đi ăn đầy tháng, sinh nhật vậy.

Món quà của ba nhà đạo sĩ tất nhiên khác hẵn với những món quà của các con dân mục đồng nghèo hèn kia; các mục đồng chỉ đến với Chúa Hài đồng chỉ là những tấm lòng nhiệt thành và sự cung kính, một con cừu non, con chiên béo, còn rủ thêm bò lừa đến để sưởi ấm thêm cho Ngài bớt giá lạnh… còn ba nhà đạo sĩ là đại diện cho tầng lớp thượng lưu trong xã hội, nhưng lại có tấm lòng thành với Thiên Chúa, món quà của họ cũng được đem đến cho Chúa Hài đồng nào là: vàng, nhũ hương và mộc dược.

- Vàng: là vật quý giá, tượng trưng cho lòng thành kính, dấu chỉ của sự Kính
- Nhũ hương: là một loại thảo dược đã được tinh chế theo truyền thống thủ công của người Trung Đông, tượng trưng cho sự mến mộ, dấu chỉ của sự Mến
- Mộc dược: là một vị thuốc quý đã được tinh luyện, tương trưng cho sự thật thà và sự ngay thẳng, dấu chỉ của sự Tin.

Như vậy, ai đến với Chúa Hài đồng vào đêm Cực Thánh ấy, đều mang trong mình một sự cảm mến và sủng ái, một món quà từ vật thể đến tinh thần với một niềm tin yêu sốt mến của chính mình, đúng như lời của Thánh Gioan Tiền hô đã báo vào thời gian trước đây: hãy dọn đường cho ngay (sống với sự thật thà và chân thành); san lấp các chỗ gồ ghề (hãy giúp đỡ người khác cũng như tha nhân chung quanh mình với lòng thành và tạo sự hòa thuận) để đón nhận Đấng Cứu độ của trần gian (kêu gọi mọi người đến với Chúa trong đêm Cực Thánh ấy bằng Thánh lễ Giáng sinh…)

Và tính triết lý siêu nhiên của đêm huyền diệu là như vậy…

Giáng sinh, bản thánh ca của sự hân hoan đến sự Cứu rỗi Phục sinh
Thông thường, chúng ta cũng đã thường nghe những tập Thánh ca Giáng sinh đêm Noel, ngày hôm nay chỉ diễn lại cho thế gian một sự kiện lịch sử Cứu độ của Thiên Chúa, chính vì vậy, biết bao bài ca hàng năm cũng đã được sang tác để ngợi ca về Thiên Chúa Giáng sinh, ngày hôm nay từ những bản nhạc cổ điển cho đến các loại nhạc trẻ được xuất bản trên thị trường để chào mừng Giáng sinh của con người chúng ta, thì Thánh ca Giáng sinh bao giờ cũng mang một vẻ hân hoan, ngợi khen và tươi vui, trẻ trung nhưng bao giờ cũng được mang tính sốt mến và thành kính – nhạc Giáng sinh bao giờ cũng có được một niềm vui của con người tác động lên tâm hồn khi thưởng thức… cho đến khi ngày đau thương Tuần Thánh để đến với sự vinh hiển của Phục sinh thì Thánh ca bao giờ cũng mang một vẻ u buồn và tăm tối, có thể nói trời đất như đã đổi thay để cùng nhau đón lấy sự buồn bã, u thương, não nề của một cuộc chia ly cách biệt trong đau đớn.


Mặc Khải - Mầu Nhiệm và Huyền Nhiệm - Đêm Ngôi Lời Đã làm Người và ở giữa Chúng ta...

Giáng sinh và Phục sinh bao giờ cũng mang hai tính chất cũng như được nằm trong hai thái cực tỷ lệ nghịch của một đạo giáo và cũng được mang hai bài triết lý Cứu độ và sự Cứu rỗi.

Từ một sự hân hoan vui mừng trong sự hội ngộ của đêm Noel với những rượu bia kèm theo những lời chúc tụng và sự thân thương đến một sự đau buồn và mong đợi cho qua đi Tuần Thánh để rồi được đón nhận cho một Hồng ân Cứu rỗi của vinh hiển Phục sinh… Bởi vì tất cả mọi sự đều được Thiên Chúa sắp đặt và định trước cho chúng ta tuần tự theo như thế, và chương trình Cứu độ trần gian cũng đã được Thiên Chúa art sẵn như lời phán truyền trong Kinh Thánh Công giáo vậy….

Giáng sinh, có thể nói từ mầu nhiệm của sự nghèo hèn trong đêm giáng thế đến tuyệt đỉnh hân hoan vui mừng được hình thành trên đỉnh đồi Golgotha – đó là một điều đã được Hội Thánh thông công và Tông truyền của con người Công giáo, của các KiTô hữu, đó cũng là một mầu nhiệm nhập thể của Ngôi Hai đã trở thành Ngôi Lời…tại Bethleem, ở với chúng ta và cùng với chúng ta đem đến sự vinh quang của sản phẩm cây thông Noel năm xưa, để từ đỉnh đồi thế gian Golgotha năm xưa ấy sẽ tỏa ra một ánh hào quang để ai nhìn vào đó và xác tín một điều: Thiên Chúa đã xuống thế làm người, ở cùng chúng ta, chết vì chúng ta và Sự Sống lại khải hoàn vinh hiển trên tuyệt đỉnh Golgotha để tất cả chúng ta và thế gian phải được Cứu rỗi…

Từ Giáng sinh đến Phục sinh – hoàn tất sứ vụ của Ngôi Lời làm người với Chúa Kitô
Công cuộc cử hành Năm Thánh cần nhắm đến ba mục tiêu chính: cũng cố Ðức Tin của người Kitô hôm nay vào Thiên Chúa Cha, Ðấng được mạc khải nơi Chúa Kitô, nâng đỡ Ðức Cậy Trông vào sự sống đời đời, và làm sống động lại Ðức Mến, được thể hiện cụ thể trong việc phục vụ anh chị em .Ðể thực hiện trọn cả ba điều trên, với niềm xác tín của đức tin, thì cần phải để mình hiện diện với Tác Ðộng cứu rỗi đầy mầu nhiệm của Chúa Kitô, Ðấng là khởi đầu, là trung tâm và là kết thúc của công cuộc cứu rỗi.



Mọi tín hữu đều ý thức về Mầu Nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi: Một Thiên Chúa Duy Nhất Nhưng Có Ba Ngôi: Thiên Chúa Cha vì tình thương thông ban chính Mình cho Con, và giữa Cha và Con có mối tương quan trao đổi liên lỉ của Tình Thương là Chúa Thánh Thần. Chúng ta có thể nhìn thấy chiều kích của công cuộc cử hành Năm Thánh 2000, nhờ lướt qua những điểm chính của lịch sử cứu rỗi.

Thiên Chúa Cha luôn luôn hiện diện với Ngôi Lời, Lời Nói Hằng Hữu của Thiên Chúa Cha, khi tạo dựng vũ trụ nầy vì lòng tốt lành của Ngài; Ngài đặt con người đứng đầu vũ trụ, và ban ơn kêu gọi con người trở nên giống như Con Một Ngài, ban cho con người được trở thành con cái Ngài trong Chúa Giêsu Kitô. Thử hỏi đâu là thái độ đáp trả của con người đối với Tình Thương vô cùng của Thiên Chúa? Thử hỏi con người có đáp lại bằng việc hiến dâng trọn vẹn chính mình cho Ðấng đã thương mời gọi con người đến sống hiệp thông với Ngài vừa trao ban chính Ngài cho con người, qua ân sủng hay không? Ngày nay, chúng ta biết rõ dòng lịch sử đã diển ra như thế nào: sự bội ân, sự chối từ, sự cố ý tách mình xa khỏi Thiên Chúa; nhưng từ phía Thiên Chúa, thì Ngài không ngừng yêu thươing con người, yêu thương liên lĩ., yêu thương bền vững mãi, không biết mệt mỏi; Thiên Chúa không ngừng tận dụng mọi phương thế để kêu gọi con người trở về lại với Ngài.

Nhìn từ một phương diện, nhân loại càng thêm số, thì tội lỗi lại càng gia tăng nhiều hơn. Nhân loại trở thành như bị vong thân, bị tách rời ra khỏi Thiên Chúa, và tệ hơn nữa trở thành như kẻ thù của Thiên Chúa. Tuy nhiên, tình yêu Thiên Chúa sẽ chiến thắng. Trên bình diện ân sũng, thế hệ đi trước chuẩn bị cho thế hệ đến sau. Dân Thiên Chúa tuyển chọn, được khai sinh, được giải thoát khỏi cảnh nô lệ Ai Cập nhờ bởi hàng động của Thiên Chúa. Ðó là cuộc Xuất Hành, cuộc Vượt Qua, được thực hiện một lần duy nhất trong lịch sử, nhưng sẽ luôn được đem ra sống thực, trong khi chờ đợi một cuộc giải phóng mới, nhờ qua Ðấng được sai xuống, Ðấng Thiên Sai, Ðấng Thánh của Thiên Chúa.

Dung mạo của Ðấng Thiên Sai được từ từ mạc khải cho Dân Chúa như là một Ðại Ngôn Sứ và là Người Tôi Tớ của Gia Vê. Người sẽ dùng Máu Mình mà cứu rỗi Dân Chúa và tất cả mọi dân nước, một cách quyết định vĩnh viễn. Từ chính môi miệng Người, nhân loại học biết Người là ai: Là Con Một Thiên Chúa trong bản tính con người chúng ta; vì thế mọi hành động Người làm là hành động của Thiên Chúa qua trung gian con người. Tình yêu thương của Người là tình yêu thương cứu rỗi của Thiên Chúa trong hình thể con người. Thiên Chúa Cha đã sai Con Một của mình xuống trần gian để giao hòa với con người lại với Ngài. Trong công cuộc cứu rỗi nầy, chúng ta có thể phân biệt được bốn giai đoạn chính như sau:

Trước hết là sáng kiến của Thiên Chúa Cha, Ðấng sai Con Một mình xuống trần gian. Con Một nầy mặc lấy thân phận con người chúng ta, với quyền năng Chúa Thánh Thần; Nơi Người, có sự kết hiệp giữa bản tính con người với Thiên Chúa; và cách nào đó, Người làm cho tất cả mọi người được khả thể sống hiệp thông với Thiên Chúa. "Con Một Thiên Chúa xuống thế làm người và sống giữa chúng ta" (Gn 1,14). Ðây là sự hạ mình tuyệt đối của Thiên Chúa, cho đến tận cùng, để can thiệp vào trong dòng lịch sử nhân trần, không phải chỉ bằng hành động mà còn bằng chính Con Một Ngài.

Chúa Giêsu đáp lại sáng kiến của Thiên Chúa Cha bằng việc vâng phục cho đến chết, và chết trên thập giá vì chúng ta. Ðây là cuộc trở về đầy tin tưởng phó thác của Con Thiên Chúa, trở về lại với Thiên Chúa Cha, qua việc đền bù đầy đau thương cho những tội lỗi của chúng ta.

Thiên Chúa Cha chấp nhận sự vâng phục khiêm tốn của Chúa Giêsu và cho thấy Ngài vui lòng chấp nhận sự vâng phục đó, qua việc Ngài tôn vinh Chúa Giêsu trong nhân tính đã được dâng hiến. Thiên Chúa Cha tôn vinh Người, ban cho Người một danh hiệu vưột trên mọi danh hiệu, là Kyrios, là Chúa; Thiên Chúa Cha đặt Người làm trung tâm, làm Ðấng thống trị trên mọi tạo vật, lamø thủ lãnh của nhân loại đã được cúu rỗi. Và nhân loại nầy được kết hiệp với Người trong một Nhiệm Thể duy nhất.

Sự kết hiệp như thế giữa Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh Vinh Hiển và Nhân Loại, được đóng dấu ấn Chúa Thánh Thần, Ðấng được Chúa Giêsu Kitô sai xuống, kể từ khi Người "trở thành nguyên nhân ban ơn cứu rỗi cho tất cả những ai vâng phục Người" (Eph 5,9).

Ðó là bốn giai đoạn của mầu nhiệm Tình Thương, đã được Thiên Chúa Cha an bày từ thuở đời đời, được Chúa Giêsu Kitô Con Một Ngài thực hiện trong thời gian, nhờ qua Chúa Thánh Thần.

Chúa Kitô, khi được vinh hiển, đã trở nên vô hình. Người vẫn luôn thực hiện và tham dự vào công cuộc cứu rỗi của Người trong lịch sử nhân loại, nhờ qua trung gian Giáo Hội, một giáo hội được khai sinh từ Trái Tim bị lưỡi đồng đâm thâu qua, và được trở thành bí tích hữu hình của ơn cứu rỗi. Giáo Hội làm cho chúng ta sống lại những giai đoạn của sự hạ mình của Chúa cho đến chết trên thập giá, và không ngừng trao ban cho chúng ta Thánh Thần của Người, Ðấng ban sự sống.

Trong một cái nhìn toàn diện, chúng ta có thể và phải nhìn thấy trong Cựu Ước hình ảnh và sự chờ đợi công cuộc cứu rỗi; nhìn thấy trong Tân Ước công cuộc thực hiện ơn cứu rỗi trong Mầu Nhiệm Nhập Thể, chết, sống lại và lên trời của Chúa Kitô và việc đổ tràn xuống Chúa Thánh Thần, như là một cuộc Vượt Qua mới; cuộc Vượt Qua mới nầy, dù bị giới hạn trong lịch sử, trong một không gian và thời gian nhất định, nhưng do ý Chúa Kitô muốn, mà có được tính cách thời sự và hữu hiệu trong suốt thời gian con người sinh sống trên trần gian nầy và dự phóng hướng đến tương lai "cho đến khi Chúa lại đến".


Tại nhà của tác giả những mùa Giáng Sinh xưa . . . .

-------------------------------------

Tóm lại (theo thiển ý của người viết bài dự thi) từ mầu nhiệm Giáng sinh cho đến sự mặc khải Cứu độ của Thiên Chúa Toàn năng và Cao cả, niềm tin vào Thiên Chúa ba ngôi của người con KiTô hữu chúng ta cũng đã được xác quyết về khía cạnh Tín lý trong kho tàng Giáo lý của Hội Thánh Công giáo, đó là một tín lý mang tính Tông truyền đời đời và muôn kiếp.

Mầu nhiệm Giáng sinh được mang một khía cạnh về đức tin của người KiTô hữu chúng ta cũng phải được xác tín rằng: Ðức Giêsu là Ðường, là Sự Thật, và là Sự Sống. Ngài là nước hằng sống, và là lương thực hằng ngày. Ngài là sự sáng, là sự sống lại, là hy vọng, và là bảo đảm sự sống đời đời của nhân loại. Sự sống đời đời không có nghĩa là chỉ sau khi chết, nhưng là sự sống thần linh với Ðức Giêsu, với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần sống động trong chúng ta ngay ở hiện tại.

Mầu nhiệm Giáng sinh được khởi nguồn từ một hành động thiết thực của Ngôi Hai Thiên Chúa đã tuyệt nhiên trở thành Ngôi Lời và ở giữa chúng ta để mỗi ngày hướng dẫn cho chúng ta sống theo con đường mà Lề Luật Thiên Chúa đã dạy và giảng huấn, Chúa Giêsu-KiTô là một vị Linh sư, là một người Thầy toàn diện có tính toàn năng; Chúa Giêsu là con đường của Sự Thật và cũng là Sự Sống cho những ai là con cái của Ngài vâng theo ý Ngài, để sống cùng Ngài, đi với Ngài trên một cung đường từ hang lừa Bê-lem đến đỉnh đồi Golgotha vinh hiển của cây Thánh giá mà Ngài là một nhân vật chính trong bộ phim cuộc đời của mỗi con người chúng ta.

Mầu nhiệm Giáng sinh còn nói lên cho tất cả chúng ta là con cái của Ngài phải biết về lề lối và sống một cuộc đời luôn vâng theo Thánh ý; giống như Ngài đã giảng dạy là Ngài đã vâng phục theo Thánh ý của Chúa Cha, mầu nhiệm Giáng sinh còn là sự sáng soi của Ngôi ba Chúa Thánh Thần luôn phù hộ và giúp đỡ cho tất cả chúng ta trên mọi nẻo đường…

Mầu nhiệm Giáng sinh còn có thể nói là một mầu nhiệm cho tất cả những ai có niềm TIN vào Ngài, để luôn có dịp bày tỏ được lòng tôn KÍNH và vâng phục theo ý chỉ của Hội Thánh truyền dạy – Giáng sinh là một sự mở màn của một chương trình siêu nhiên qua tính triết lý sống về sự siêu nhiên của đức tin của mỗi con người KiTô hữu… Giáng sinh còn là một năm mới trong cuộc sống được khởi đầu bằng một mầu nhiệm trong sự hân hoan và vui mừng, rồi sẽ được dẫn đến sự ăn năn và thống hối để chào mừng sự toàn thắng vẻ vang trên sự chết của Đức KiTô.

Từ mầu nhiệm Giáng sinh, từ một bài ca vang mừng và hy vọng, từ một dấu chỉ của sự tận cùng nghèo nàn, để rồi sẽ dẫn chúng ta đi trên một con đường Chân lý và Sự Thật, để con đường này sẽ dẫn đến cho chúng ta một Sự Sống vĩnh cửu của đời sau…

Một mùa Giáng sinh nữa lại đến, một mầu nhiệm Giáng sinh sẽ tỏa rộng trên thế gian này như ánh sáng của ngôi sao lạ sẽ chiếu tỏa trên khắp nhân trần cho tất cả chúng ta, để chúng ta đều là con cái của Ngài và công cuộc Cứu độ của Ngài sẽ dẫn đưa chúng ta về cõi thật của Sự Sống…

Pet. NguyeNgocHai
Một thoáng suy tư về một Mầu nhiệm…


Nhớ về những mùa Giáng Sinh xưa qua rồi.... (NNH)



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI