Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Sáu 3 04, 2016 8:20 am Tiêu đề: Chà o từ biệt SaoMai |
|
|
Một bà i viết đã lâu - đến nay mới tìm thấy lại được - xin được đăng tải...
Má»™t chút cảm nháºn qua hồn thÆ¡ cá»§a Phan Sư huynh mà NNH đã nháºn được…
  (Nguyên văn bà i thơ…)
CHÀO TỪ BIỆT SAO MAI
thơ Phan Xuân Sinh
Buổi tối
bên nầy Thái Bình Dương
Chà o bên kia Sao Mai buổi sáng
Chà o những ngưá»i bạn
nhìn vá» ngôi trưá»ng
những nhát búa Ä‘áºp và o bức tưá»ng
như Ä‘áºp và o chÃnh ký ức chúng ta
như Ä‘áºp và o trái tim rỉ máu
như xé toạc lồng ngực vỡ toang
những đôi mắt đứng tròng
quỠquạng tìm nhau
những đôi tay ôm mặt
gục đầu
không dám nhìn Sao Mai lần cuối
còn đâu
khung cá»a sổ dấu nụ cưá»i rá»™n rã
tà áo bay,
khép nép trên balcon  ngà y nà o
tiếng chuông không còn ngân vang
báo giá» và o há»c
thầy trò đang ngơ ngác
không tìm ra lớp của mình
Sao Mai có chi tội tình
Mà lãnh bao nhiêu oan nghiệt?
Buổi tối
bên nầy Thái Bình Dương
chà o bên kia Sao Mai buổi sáng
đôi mắt chúng ta đục má»
khi hay tin Sao Mai quỵ ngã
lòng quặn đau, như có ai đang cà o xé
những nụ cưá»i tắt lịm trên môi
khi cổng trưá»ng  khép lại
má»™t mà n Ä‘en bao phá»§ đất trá»i
tráºn cuồng phong cuốn phăng tất cả
chỉ để lại hoang tà n
Sao Mai không còn nữa.
Ôi, năm mươi năm
những con chữ cắm sâu và o mạch sống
là m già u thêm cho đất nở hoa
các thế hệ tiếp nhau vững bước
vun trồng lịch sá» quê nhÃ
Sao Mai góp một bà n tay nhỠnhoi
nhưng tháºt vô cùng đáng kể
vẫn bao Ä‘á»i  khiêm nhưá»ng, nép mình trong khung cá»a
như mẹ già thẹn thùng, nhân ái
chăm sóc đà n con như chăm bón khu vưá»n,
nở hoa kết trái
đó là thánh địa vô cùng hiển linh
cá»§a những ngưá»i con  muôn nÆ¡i
để hướng vỠkhi tưởng nhớ
Buổi tối,
bên nầy Thái Bình Dương
chà o bên kia Sao Mai buổi sáng
bao nhiêu đứa con tản mác phương xa
bây giá» Ä‘ang nhìn vá» quê nhÃ
khi hay tin trưá»ng mẹ gục ngã
hà ng ngà n, hà ng ngà n.. ngưá»i
sững sá», quằn quại
những đôi mắt đau đáu thất thần
để những giá»t lệ lăn tròn trên má
đưa cánh tay lên vẫy nhẹ:
“Chà o Từ Biệt Sao Maiâ€
           Houston, ngà y nhá»› lại trưá»ng cÅ©
   Â
 [img]<a href=[/img] " />
________________________________
Những ngà y nà y, tại quê nhà đang bước và o mùa thu cá»§a Thanh Tịnh vá»›i má»™t Ä‘oản văn bé nhá» nhưng chứa đựng má»™t tình cảm sâu sắc nhất cá»§a lứa tuổi há»c trò cho dẫu và o thá»i kỳ nà o. Bà i há»c đầu tiên Tôi Ä‘i há»c… đã là m cho biết bao nhiêu con ngưá»i phải dấy lên những niá»m cảm xúc, những trang giấy bút cá»§a những dòng ý tưởng tháºt sâu Ä‘áºm mang tÃnh má»™t thá»i để rồi cứ mãi còn vấn vương cho đến ngà y sau…. Mùa khai trưá»ng cá»§a Thanh Tịnh thì mẹ dẫn con Ä‘i trên con đưá»ng dà i và hẹp, con đưá»ng ấy tôi đã quen Ä‘i lại lắm lần… bà i Ä‘i há»c cá»§a thi nữ Hạ Nguyên trong thi phẩm Tiá»…n con – cho dù là con đã Ä‘i và o trưá»ng đại há»c rồi mà mắt mẹ vẫn rưng rưng trong niá»m sâu lắng:
Mùa thu ấy ngà y con và o lớp
Là niá»m vui rạo rá»±c trong ta
Cặp đeo vai con xênh xang áo mới
Mắt sáng ngá»i muôn vạn váºt nở hoa
           (Tiễn con – HạNguyên)
Mùa thu ấy, cá»§a  thi nhân HaNguyen trong ngà y vinh dá»± nhìn con và o giảng đưá»ng Äại há»c; không biết có giống như cảm xúc cá»§a ngưá»i mẹ trong bà i tôi Ä‘i há»c không – khi mà :
… Nhưng lần nà y lại khác. Trước mặt tôi, trưá»ng Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa ấp. Sân nó rá»™ng, mình nó cao hÆ¡n những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vÆ¡.
CÅ©ng như tôi, mấy cáºu há»c trò má»›i bở ngỡ đứng nép bên ngưá»i thân, chỉ dám nhìn má»™t nữa hay dám Ä‘i từng bước nhẹ. Há» như con chim con đứng trên bá» tổ, nhìn quãng trá»i rá»™ng muốn bay, nhưng còn ngáºp ngừng e sợ. Há» thèm vụng và ước ao thầm được như những há»c trò cÅ©, biết lá»›p, biết thầy để khá»i phải rụt rè trong cảnh lạ.
Sau má»™t hồi trống thúc vang dá»™i cả lòng tôi, mấy ngưá»i há»c trò cÅ© đến sắp hà ng dưới hiên rồi Ä‘i và o lá»›p. Chung quanh những cáºu bé vụng vá» lúng túng như tôi cả. Các cáºu không Ä‘i. Các cáºu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cáºu tá»›i trước. Nói các cáºu không đứng lại cà ng đúng hÆ¡n nữa. Vì hai chân các cáºu cứ dá»nh dà ng mãi. Hết co lên má»™t chân, các cáºu lại duá»—i mạnh như đá má»™t quả banh tưởng tượng. ChÃnh lúc nà y toà n thân các cáºu cÅ©ng Ä‘ang run run theo nhịp bước rá»™n rà ng trong các lá»›p… (Tôi Ä‘i há»c – Thanh Tịnh)
Äó là Tôi Ä‘i há»c cá»§a báºc tiá»n bối Thanh Tịnh cá»§a ngà y xa xưa lắm rồi… Có thể nói ngà y hôm nay khi tiếng trống khai trưá»ng lại rá»™n rã vang lên, từng há»c trò nhanh nhảu hân hoan bước và o lá»›p há»c; trước mặt “cáºu bé†chỉ là má»™t tấm bảng Ä‘en… Và cáºu cÅ©ng không ngá» rằng chÃnh trên chiếc bảng Ä‘en ấy, cứ thôi thúc mãi cho cáºu vá»›i những tháng ngà y “như chúng tôi†cá»§a ngà y xưa váºy…
Chuyện ngà y xưa, khi ấy còn có má»™t ngôi trưá»ng, không phải như ngôi trưá»ng là ng Mỹ Lý cá»§a Thanh Tịnh; không phải như giảng đưá»ng đại há»c cá»§a con trai chị HaNguyen; hoặc như ngôi trưá»ng Nguyá»…n Du cá»§a con gái chị TuLip, hoặc như ngôi trưá»ng ká»· niệm  cá»§a con gái chị Hạc Giấy, hoặc cá»§a chị Lệ Hưá»ng, Nữ sinh gì đó… mà ngôi trưá»ng đó ngà y hôm nay chỉ còn nhạt nhòa trong từng ký ức cá»§a những ngưá»i há»c trò ngà y xưa… cÅ©ng là má»™t ngôi trưá»ng hình như cÅ©ng như bao nhiêu ngôi trưá»ng khác; để rồi giỠđây “Ngưá»i đã ra Ä‘i và mất hẵn†– mất Ä‘i những buổi chiá»u, mất Ä‘i những ngà y dà i tình thÆ¡, mất Ä‘i những khung cá»a lá»™ng gió, mất Ä‘i hình hà i bên công viên nhìn em Ä‘ang ngẫn ngÆ¡ quên lá»i thầy giảng bà i mà mÆ¡ vá» nÆ¡i đâu… Má»™t ngôi trưá»ng mà ngà y hôm nay nÆ¡i má»™t phương xa – tác giả đã ngỡ ngà ng khi viết lên:
… Má»™t dòng lệ rÆ¡i, những dòng lệ rÆ¡i – thế là hôm nay sau má»™t bà i viết vừa xong, 50 năm chưa đủ má»™t Ä‘á»i ngưá»i, 50 năm chưa đủ là m má»™t kiếp phù du, những tiếng gạch ngói từ từ vang lên và đổ xuống, như sợi tóc ngưá»i mẹ phải rụng rÆ¡i, bá» lại những tháng ngà y dà i, khói bụi mịt mù như sẽ che dấu Ä‘i những hà ng lệ nhòa cá»§a những đứa con phải má»™t lần trong Ä‘á»i chÃt lên mình những giải khăn tang, má»™t và nh khăn tang, rất nhiá»u và nh khăn tang ở trên cuá»™c Ä‘á»i nà y, những và nh khăn tang hiện diện trên đầu cá»§a những ngưá»i con nhà mẹ, hình ảnh cá»§a má»™t ná»—i buồn hầu như vô táºn và cõi nghìn thu sẽ không còn giấy viết bút má»±c nà o nói cho hết… nhưng quan trá»ng hÆ¡n là có những và nh khăn sô sẽ tồn tại trong trái tim nhá» bé cá»§a những ngưá»i con Sao Mai hôm nay… Ngà y hôm nay, cho dẫu đã được và i ngà y qua, ngôi trưá»ng đã từ từ ngã xuống, đễ vÄ©nh viá»…n Ä‘i và o nghìn thu muôn thưở, thế là trên cuá»™c Ä‘á»i cay đắng nà y, chỉ còn lại những giá»t lệ sầu xót thương, còn lại những chiá»u và ng héo hắt. Hình ảnh cá»§a ngưá»i mẹ - cá»§a má»™t ngôi trưá»ng má»™t thá»i son sắt, má»™t thá»i hà nh tiến, trên những thà nh tÃch vang dá»™i cá»§a miá»n Trung nà y sẽ mãi mãi mất Ä‘i rồi…
Chỉ còn ngồi đây để mà nhá»›, nhá»› vá» cho má»™t thá»i – bên cạnh những nà ng tiên nữ Siva còn uốn lượn trong những vÅ© khúc Apsara ngà y xưa, để rồi cÅ©ng chÃnh những tháng ngà y còn lại cho hôm nay, lòng ngưá»i vẫn còn mãi khúc hát thương Ä‘au để nhá»› vá» cho má»™t Äồ Bà n và ng son oanh liệt cá»§a thưở nà o… Hôm nay cÅ©ng thế… má»™t dấu tÃch ká»· niệm không thể nà o quên trong tâm trà cá»§a những ngưá»i con nhà mẹ SaoMai nà y cÅ©ng thế, vẫn còn vang mãi Trưá»ng Sao Mai – quê hương tôi dấu yêu ngà n Ä‘á»i, rung rinh rung rinh hoa lá reo cưá»i… chợ chiá»u xao xác bóng ngưá»i…  Äây thanh niên há»c sinh Sao Mai, nối nghiệp xưa bao đấng anh tà i… nặng trên đôi vai sứ mệnh ngưá»i trai, chói danh há»c sinh Sao Mai…. Khúc hà nh tiến như vẫn còn vang mãi trong tiếng gạch nghiêng đổ, bụi khói vẫn còn tung bay mịt mù hòa lẫn vá»›i những Ä‘iệu nhạc hà nh tiến cá»§a SaoMai má»™t thá»i vang khúc khải hòan….   (TrÃch trong bà i Chỉ còn là giấc mÆ¡ – NNH)
Thế rồi ngà y hôm nay, khi tiếng trống khai trưá»ng chỉ còn ngà y mai nữa thôi sẽ vang lên trong cảnh rá»™n rã cá»§a mùa thu thay lá, vang lên trong nắng mùa thu dìu vợi kia… thì đã có những xót thương nhân trần đầy Ä‘au thương cá»§a nhiá»u tâm hồn Ä‘ang nhá»› vá» cÅ©ng cho má»™t ngôi trưá»ng cÅ© giỠđây đã xa rồi.
Buổi tối
bên nầy Thái Bình Dương
Chà o bên kia Sao Mai buổi sáng
Chà o những ngưá»i bạn
nhìn vá» ngôi trưá»ng
những nhát búa Ä‘áºp và o bức tưá»ng
như Ä‘áºp và o chÃnh ký ức chúng ta
như Ä‘áºp và o trái tim rỉ máu
như xé toạc lồng ngực vỡ toang
những đôi mắt đứng tròng
quỠquạng tìm nhau
những đôi tay ôm mặt
gục đầu
không dám nhìn Sao Mai lần cuối
 [img]<a href=[/img] " />  Â
Phan Xuân Sinh – má»™t nhà thÆ¡ lá»›n cá»§a “ngôi nhà SaoMai†đã phải ray rứt và xót xa khi mùa khai trưá»ng lại tá»± nhiên trở vá» vá»›i bao nhiêu con ngưá»i… Ngà y hôm nay biết bao nhiêu ngưá»i vui, rá»™n rà ng Ä‘ang tung tăng đến trưá»ng đến lá»›p, nhưng cÅ©ng biết bao kẻ còn mãi khóc thầm cứ đứng mãi bên kia đưá»ng để nhìn vá» cho má»™t chốn xin được tạm gá»i là Thánh địa nà y… Hình như chÃnh Phan Sư huynh cÅ©ng đã dạt dà o nhiá»u lắm và còn mãi khóc thầm khi mùa tá»±u trưá»ng laÌ£i đến; cho dẫu ngaÌ€y hôm nay coÌ lẽ cảm xuÌc của taÌc giả baÌ€i thÆ¡ cÆ°Ì mãi hoÌ€a quyện vaÌ€o tiêÌng trôÌng đầu tiên của một năm hoÌ£c… Bà i thÆ¡ “Chà o từ biệt SaoMai†cá»§a Phan Sư huynh như má»™t lá»i than khóc và tiếc thương được gá»i Ä‘i biết bao người cÅ©ng như Phan Sư huynh váºy… Ở đây, chúng tôi không muốn đỠcáºp nhiá»u gì vá» cho Phan Sư huynh vá» sá»± nghiệp văn phẩm và cuá»™c Ä‘á»i cá»§a anh; mà chúng tôi chỉ nhìn và o bá» sâu cá»§a má»™t giá»t lệ khi mà chÃnh Phan Sư huynh đưa con Ä‘i đến trưá»ng cÅ©ng như thi nữ Hạ Nguyên, Hạc Giấy, TuLip, hay thi nhân Nữ Sinh nà o đó… để rồi tất cả cÅ©ng như chÃnh cá nhân tôi hôm nay, khi Ä‘ang đứng trong sân trưá»ng cá»§a mùa thu thay lá, nghe tiếng trống giục vang, mà lòng lại cảm thấy buồn như Phan Sư huynh, hoặc chị Hạ Nguyên, TuLip, HaÌ£c GiâÌy, hoặc của chiÌ£ Nữ Sinh váºy…
Kể từ khi nháºn được bà i thÆ¡ Chà o từ biệt SaoMai, chúng tôi cứ ngỡ rằng: Phan Sư huynh đã từ giã mái nhaÌ€ thân yêu nà o đó, hay sẽ từ giã những con phố, những ánh đèn để Ä‘i vá» nÆ¡i xa xăm cá»§a miá»n gió cát nà o… nhưng khi Ä‘á»c qua được “ná»—i niá»m sâu lắng†cá»§a Phan Sư huynh thì chúng tôi má»›i cảm nháºn được: niá»m lưu luyến và từ biệt cho má»™t ngôi trưá»ng như chúng tôi hiện nay – những con ngưá»i được tung cánh bay Ä‘i từ ngôi trưá»ng đó, và được chắp cánh “bước và o Ä‘á»i†bằng chÃnh những haÌ€nh trang kiến thức cá»§a chÃnh mình… Buổi tối bên kia Thái Bình Dương, Phan Sư huynh chắc dạt dà o vá»›i những niá»m tâm sá»± vá»›i chÃnh mình để nhá»› vá» cho má»™t ngôi trưá»ng là ng mà ngà y xưa Phan Sư huynh cÅ©ng như bao con ngưá»i Ä‘á»u cho đó là má»™t ká»· niệm, má»™t hồi ức, một caÌi giÌ€ Ä‘oÌ râÌt Ä‘aÌng nhÆ¡Ì vaÌ€ lÆ¡Ìn lao lăÌm; maÌ€ cũng phải, taÌ£i xÆ°Ì ÄaÌ€ thân yêu, khuÌc ruột của miền Trung khô cằn âÌy, coÌ những ngôi trường như PCT, BC, NH, NTN/HÄ, PTG, AS, Pascal… nhưng trường naÌ€o cũng coÌ€n nguyên veÌ£n; duy chỉ coÌ ngôi trường SaoMai laÌ€ Ä‘ã Ä‘i vaÌ€o vuÌ€ng thiên cổ; ngay chiÌnh cả công viên thÆ¡ mộng trươÌc mặt ngôi trường cũng nôÌi goÌt theo sau như Ä‘em theo tâÌt cả những hoaÌ€i bão ươÌc mÆ¡ của một thời tuổi trẻ âÌy… chỉ coÌ€n laÌ£i doÌ€ng sông, doÌ€ng sông thiêÌu văÌng Ä‘i con Ä‘oÌ€ của những ngaÌ€y xưa, maÌ€ ngaÌ€y xưa âÌy “người đưa Ä‘ò†cũng Ä‘ã ra Ä‘i vaÌ€o vuÌ€ng thiên cổ gioÌ caÌt naÌ€o rồi… taÌ£i sao laÌ£i thêÌ? TaÌ£i sao những người con ngaÌ€y âÌy cũng Ä‘ã Ä‘i theo vaÌ€o miền miên viễn hoặc vuÌ€ng viễn xÆ°Ì naÌ€o để rồi hôm nay cÆ°Ì ngồi Ä‘oÌ Ä‘ÃªÌ‰ cho từng gioÌ£t lệ rÆ¡i rÆ¡i khi muÌ€a khai trường laÌ£i trở về một caÌch vô tiÌ€nh như thêÌ….
Buổi tối
bên nầy Thái Bình Dương
Chà o bên kia Sao Mai buổi sáng
Lời kêu gaÌ€o, than khoÌc của những người con SaoMai ngaÌ€y xưa hôm nay cÆ°Ì mãi quyện troÌ€n trong những gioÌ£t lệ cho nghiÌ€n thu; biêÌt bao nhiêu lời than khoÌc, niềm cay đăÌng cÆ°Ì mãi coÌ€n dâng traÌ€o; không hẵn chiÌnh Phan Sư huynh thôi đâu, maÌ€ coÌ€n biêÌt bao nhiêu người con cũng như thêÌ… cũng Ä‘ã khoÌc loÌc vaÌ€ than vãn, coÌ thể noÌi niềm đơÌn Ä‘au trong nỗi ngheÌ£n ngaÌ€o khi nhiÌ€n vaÌ€ chaÌ€o những người baÌ£n cuÌ€ng trang lưÌa; những người baÌ£n của ngaÌ€y xưa vaÌ€ của hôm nay, Â
Chà o những ngưá»i bạn
nhìn vá» ngôi trưá»ng
những nhát búa Ä‘áºp và o bức tưá»ng
như Ä‘áºp và o chÃnh ký ức chúng ta
như Ä‘áºp và o trái tim rỉ máu
như xé toạc lồng ngực vỡ toang
những đôi mắt đứng tròng
quỠquạng tìm nhau
những đôi tay ôm mặt
gục đầu
không dám nhìn Sao Mai lần cuối
còn đâu
[img]<a href=[/img] " />
Nỗi niềm của nhaÌ€ văn lão thaÌ€nh tiền bôÌi Thanh TiÌ£nh Ä‘ã khÆ¡i laÌ£i ngaÌ€y xưa maÌ€ ai ai cũng Ä‘ã trải qua ở ngôi trường laÌ€ng Mỹ LyÌ â€“ noÌi đêÌn đây taÌc giả baÌ€i viêÌt chợt nhÆ¡Ì về cho viÌ£ GiaÌo sư giaÌ€ Trần TÃªÌ â€“ ngaÌ€y hôm nay cũng Ä‘ã Ä‘i vaÌ€o miền thương nhÆ¡Ì rồi… nhưng nhaÌ€ văn lão thaÌ€nh kia vẫn coÌ€n được nhiÌ€n thâÌy một ngôi trường laÌ€ng đầy ăÌp những kỷ niệm thương nhÆ¡Ì vaÌ€ khoÌ quên, coÌ€n ở đây Phan Sư huynh cuÌ€ng những người con ngaÌ€y xưa cÆ°Ì mãi khoÌc thầm chưa noÌi nỗi câu từ biệt cho hôm nay, duÌ€ rằng Phan Sư huynh ngaÌ€y hôm nay Ä‘ã noÌi lên “ChaÌ€o từ biệt…†nhưng hiÌ€nh như chiÌnh taÌc giả baÌ€i thÆ¡ cũng chưa noÌi lên thaÌ€nh lời…. Bởi viÌ€ chiÌnh trong tâm tư của Phan Sư huynh cũng như coÌ€n thâÌy được caÌi hiÌ€nh ảnh ngaÌ€y xưa cũ coÌ€n mãi hiện về…
khung cá»a sổ dấu nụ cưá»i rá»™n rã
tà áo bay,
khép nép trên balcon  ngà y nà o
tiếng chuông không còn ngân vang
báo giá» và o há»c
thầy trò đang ngơ ngác
không tìm ra lớp của mình
Khung cửa sổ như đã giâÌu nuÌ£ cười rộn rã, con phố nhá» cá»§a ngà y xưa như gió thôi vá»n bay, tà áo ai ngà y xưa giỠđây chỉ còn là ảo ảnh mà thôi; cho dẫu ngà y hôm nay chỉ là má»™t vùng quê nghèo nà y, tiếng há»c trò vẫn ê a như ngà y nà o cá»§a tôi vá»›i ngưá»i thầy Võ Äức Thạnh hay cô Trần Thị Thiện khi còn ở báºc Tiểu há»c… để rồi hôm nay nhiá»u khi chÃnh tôi cÅ©ng phải thổn thức cho má»—i đêm chợt vá» trong ký ức và hầu như những ngưá»i con SaoMai ngà y xưa – bây giá» cÅ©ng thế, chỉ còn tiếng trống tan trưá»ng hay và o lá»›p, thay vì tiếng chuông cứ mãi ngân vang trong ký ức cá»§a má»—i con ngưá»i, giá» và o há»c cá»§a ngà y xưa khi còn đợi đón thầy và o lá»›p vá»›i tiếng cưá»i rá»™n rã trong má»—i bà i táºp vá» nhà , hoặc bữa nay có bà i kiểm tra cá»§a thầy…., còn hôm nay khi tiếng trống và o lá»›p cá»§a từng em bé nhá», tôi đã đứng lặng nhìn các em sắp hà ng Ä‘i và o lá»›p mà tưởng chừng như các em đã Ä‘i và o ngưỡng cá»a cuá»™c Ä‘á»i tuổi thÆ¡ cá»§a các em, để rồi trong bà i giảng, cái tâm cá»§a ngưá»i thầy lại Ä‘em hết cả huyết nhục truyá»n đạt lại cho các em vá»›i những tinh hoa nhất cá»§a lứa tuổi há»c trò… Vá»›i tâm tình cá»§a Phan Sư huynh có lẽ cÅ©ng chÃnh là cá»§a cá nhân tôi cá»§a ngà y hôm nay má»™t khi nhá»› vá» cho ngôi trưá»ng cÅ© kia đã xa rồi, cÅ©ng như tất cả những ngưá»i con ngà y ấy hôm nay sẽ còn lại – cÅ©ng thế mà thôi… bởi vì trên hà nh lang lầu hai, lầu ba, gió từ đâu thổi vá» là m cho áo em vẫn còn bay bay, trong khung cá»a lá»›p, tiếng chuông đã tắt lịm lúc nà o nhưng ngưá»i con gái vẫn còn đứng đợi nắng Ä‘i qua để rồi chưa thể và o trong lá»›p là m cho tôi phải ngẫn ngÆ¡ má»™t thoáng gì đó không thể nói ra được… ngà y ấy có lẽ Phan Sư huynh đã giấu Ä‘i nụ cưá»i mỉm chi khi tà áo ai đó bay bay ngoà i khung cá»a… cÅ©ng như chÃnh tôi ngà y nay khi còn ngồi ở phòng giáo viên nhìn ra khung cá»a văn phòng để nhìn thấy bóng và i em nhỠđã chạy mau và o lá»›p… các em không sợ trá»… giá» há»c, mà sợ bị Sao Äá» trừ Ä‘iểm, khác hẵn vá»›i ngà y xưa khi trong khung cá»a ấy, ai đó cÅ©ng đã ngẫn ngÆ¡ sợ mất bóng áo dà i trinh nguyên cá»§a hồn ai đó trong nắng chiá»u để rồi bụi phấn cá»§a thầy bay và o trong ai lúc khi thầy đã viết mạnh trên bảng tá»±a đỠbà i há»c…
Ngà y hôm nay, biết bao nhiêu ngưá»i con cá»§a ngôi nhà Mẹ SaoMai đã phải thầm nhá»› như chÃnh tôi, như chÃnh Phan Sư huynh để xót thương vá» cho rất nhiá»u ká»· niệm ấy, và hình như ai đó cÅ©ng đã khóc thầm bên những hoà i niệm khi hình ảnh ngưá»i mẹ già chẳng còn bóng dáng đâu…
Mẹ đã đi và và o vùng thiên cổ
Bóng hình ai chợt thổn thức hôm nà o
Trong đêm vắng sầu ai vương gối chiếc
Lòng cô quạnh trong nỗi buồn đêm thâu…  (NNH)
Nhưng ngưá»i con SaoMai nà o đây vẫn còn khóc được khi nhá»› vá» cho ngôi trưá»ng cÅ©, khác hẵn vá»›i ngôi trưá»ng Mỹ Lý cá»§a Thanh Tịnh, khác hẵn vá»›i con đưá»ng là ng cá»§a ngà y mẹ dẫn con Ä‘i và o giảng đưá»ng… như chÃnh mẹ đã dẫn con Ä‘i trên con đưá»ng dà i và hẹp, cho dù con đưá»ng ấy đã quen Ä‘i lại nhiá»u lần; cÅ©ng khác hẵn vá»›i con đưá»ng là ng cá»§a tôi ngà y hôm nay khi từng em nhỠđội trá»i mưa nắng ngà y hai buổi đến trưá»ng… Ngôi trưá»ng cÅ© cá»§a tất cả chúng ta ngà y hôm nay chỉ còn là má»™t Thánh địa trong từng ká»· niệm, trong từng ký ức cá»§a má»—i con ngưá»i mà thôi, và có lẽ ai đó cÅ©ng như Phan Sư huynh hoặc như chÃnh tôi cÅ©ng phải thổn thức cho má»—i lần khi nhá»› đến ngôi trưá»ng; mắt ai đó đã rưng rưng lệ sầu khi nắng chiá»u chưa phai, và có cá»› để mặc cho trá»i mưa giông tố cứ mãi lăn dà i, trá»i mưa to hay chÃnh cõi lòng ai Ä‘ang than khóc cho những nụ cưá»i tắt lịm trên môi, khi cổng trưá»ng  khép lại…
Nhưng ngưá»i con SaoMai nà o đây vẫn còn đứng nÆ¡i góc đưá»ng xưa để mãi nhìn vá» cho bóng hoà ng hôn chưa thể khép nổi vá»›i những chùm hoa sứ bên cổ viện Chà m và còn nghe mãi khúc tình ca Ä‘au thương kia, ngay cả nÆ¡i công viên hẹn hò đầy gió cá»§a má»™t dòng sông chứa đựng nhiá»u ná»—i muá»™n sầu mà tóc vẫn cứ vá»n  bay trong gió…bên kia công viên, phÃa bên kia cổ viện, những chùm hoa sứ như thôi cưá»i trong gió, phÃa ngoà i dòng sông như thôi Ä‘ong đưa mặt nước mà cÅ©ng lặng im để buồn trôi cho má»™t tháng ngà y xót xa cá»§a những vết lăn trầm mà địa đà ng ấy thôi mãi dấu chân xưa…
Tiếc thương cho má»™t Ä‘á»i, xót xa cho má»™t thá»i, Ä‘au thương cho má»™t ká»· niệm cá»§a biết bao nhiêu ngưá»i con đã ra Ä‘i từ dạo ấy, hình như chÃnh ai ai đó không thể nói lên được má»™t lá»i chà o từ biệt như Phan Sư huynh; và ngay cả chÃnh tôi cÅ©ng thế, khi chÃnh ngà y xưa và cho đến mãi hôm nay: cÅ©ng không nói ná»—i lá»i chia xa cho những mùa hạ vá», có ai đã nói được lá»i trần tình Ä‘au thương và buồn bã ấy… Hình như tôi đã thấy không ai có thể nói ná»—i lá»i chia xa chỉ vì má»™t lý do tháºt chÃnh đáng cá»§a hôm nay: Xin thá»i gian ngừng trôi để tôi còn mãi thấy được những ký ức cá»§a ngà y xưa ấy… Phải thế không ? Hỡi những ngưá»i con nhà Mẹ cá»§a hôm nay !!! Cho dẫu ngà y hôm nay không những Phan Sư huynh, hay chÃnh bản thân tôi, và cả những ai đó nữa đã thấy má»™t thá»±c tế buồn thương mà Phan Sư huynh đã nói lên:
đôi mắt chúng ta đục má»
khi hay tin Sao Mai quỵ ngã
lòng quặn đau, như có ai đang cà o xé
những nụ cưá»i tắt lịm trên môi
khi cổng trưá»ng  khép lại
má»™t mà n Ä‘en bao phá»§ đất trá»i
tráºn cuồng phong cuốn phăng tất cả
chỉ để lại hoang tà n
Sao Mai không còn nữa.
Cho dẫu là đúng Ä‘i nữa: SaoMai không còn nữa. cái không còn như Ä‘ang ở trong cái Ä‘ang là cá»§a nhà hiá»n triết Ấn Äá»™ Krishnamutir đã diá»…n tả trong những luáºn đỠtriết há»c nhân sinh mà tất cả má»i ngưá»i con SaoMai cá»§a những giá» há»c Luáºn lý cá»§a thầy Triệu ngà y xưa và o năm cuối cùng… thì hôm nay cái Ä‘ang là ấy cÅ©ng có thể nói là má»™t luáºn đỠbiện chứng cho những cái nhân sinh trong chÃnh má»—i tâm hồn cá»§a những ngưá»i con SaoMai cho dù Ä‘ang ở bất cứ nÆ¡i đâu… 50 năm – trải qua má»™t Ä‘á»i… chúng tôi khẳng định và dám nói má»™t Ä‘á»i trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a những ngưá»i con SaoMai còn hiện hữu hôm nay cÅ©ng là má»™t triết lý nhân sinh dưới cái nhìn lăng kÃnh trong má»—i con ngưá»i chúng ta để chúng ta cùng nhau nhìn rõ và nháºn thức được: sẽ còn mãi tồn tại; tồn tại như ánh sao trá»i trong biển đêm mù khÆ¡i kia, để rồi đêm dà i ấy chúng ta còn nhìn thấy được ánh SaoMai cứ mãi le lói táºn phương Äông và cứ mãi chỠđón ánh bình minh trong sinh quan cá»§a má»—i chúng ta…
50 năm – có thể là má»™t Ä‘á»i, nhưng cÅ©ng có thể là chưa hết má»™t Ä‘á»i mà đà nh phải chia xa… ai ra Ä‘i chưa hẹn được ngà y trở lại, Ä‘i xa rồi nhưng chưa mãi quay vá», miá»n gió bụi nà o còn lắm phong ba mà ai cứ mãi gánh hà ng rong Ä‘i tìm hoà i những ká»· niệm; ká»· niệm ngà y xưa trong má»—i con ngưá»i, khi hÆ¡i thở tà n thu cá»§a ngưá»i mẹ đã ngã xuống để vÄ©nh biệt… 50 năm, cho dù ai đó chưa tròn giấc má»™ng cá»§a má»™t kiếp ngưá»i cá»§a hôm nay, để rồi rÆ¡i xuống giá»t lệ sầu Ä‘i và o cõi gió cát nà o… Phan sư huynh đã kêu lên má»™t tiếng xót xa: 50 năm, như chứng kiến 50 mùa phượng vá» trong tâm tư cá»§a những con ngưá»i; ra Ä‘i từ ngà y ấy – cho đến hôm nay thá»i gian 50 mùa hoa nở đã Ä‘i qua, nhưng tóc ai vẫn còn bay trong gió, sóng xô bá» vẫn còn vá»— mạn thuyá»n nÆ¡i những ngưá»i đưa đò mà giỠđây cứ mãi ngồi trên bến cÅ© trong tiếng tiêu buồn chợt nhớ… nhìn lại 50 năm Ä‘i qua để lại bao nhiêu dấu hằn còn nghiêng ngã, để lại trong ai những chút nắng và ng chiá»u trên từng con phố nhá» còn in dấu chân ai Ä‘i vá», thá»i gian ấy đã thầm chứa bao nhiêu giá»t sầu cho những mùa hạ buồn chia xa để lại sân trưá»ng vắng cá»§a độ nà o chưa tắt hẵn tiếng cưá»i… 50 năm, dấu vết má»™t Ä‘á»i chưa hẵn tà n phai để rồi ngà y hôm nay nÆ¡i phương trá»i Houston xa xôi ấy, Phan Sư huynh đã nói lên má»™t lá»i chà o, mà tôi cứ ngỡ như lá»i chà o cá»§a mùa nắng hạ ngà y xưa nà o đó mà thôi…
Ôi, năm mươi năm
những con chữ cắm sâu và o mạch sống
là m già u thêm cho đất nở hoa
các thế hệ tiếp nhau vững bước
vun trồng lịch sá» quê nhÃ
Sao Mai góp một bà n tay nhỠnhoi
nhưng tháºt vô cùng đáng kể
vẫn bao Ä‘á»i  khiêm nhưá»ng, nép mình trong khung cá»a
như mẹ già thẹn thùng, nhân ái
chăm sóc đà n con như chăm bón khu vưá»n,
nở hoa kết trái
đó là thánh địa vô cùng hiển linh
cá»§a những ngưá»i con  muôn nÆ¡i
để hướng vỠkhi tưởng nhớ
SaoMai – dấu ngà n năm muôn thưở, không những Phan Sư huynh mà thôi, mà hầu như tất cả những ngưá»i con đã được thoát thai từ chốn ấy cÅ©ng Ä‘á»u nâng lên báºc Thánh địa – má»™t dấu tÃch vô cùng thiêng liêng và còn những nét huyá»n bÃ, ngà y hôm nay cho dù nÆ¡i miá»n đất Houston, Texas, Cali, Phila, hay miá»n miên viá»…n nà o, hoặc chÃnh ngay trên quê mẹ nồng nà n, cho dù ở miá»n Nam quê nhà hoặc ngay cả nÆ¡i miá»n đèo heo hút gió như chÃnh tôi hôm nay cÅ©ng thầm nhá»› vá» cho má»™t quãng Ä‘á»i 50 năm vẫn còn mãi tồn tại, vẫn còn mãi muôn thưở, vẫn còn mãi tiếng cưá»i, và ngay cả những ánh nắng chiá»u trong sân trưá»ng đầy những cÆ¡n gió từ dòng sông, cho dù bên khung cá»a ai đó còn miên man tiếc nuối, cho dù cà nh hoa sứ bên cổ viện chà m như mãi còn buồn và lắm ná»—i Ä‘au thương như Ä‘iệu luân vÅ© Apsara cá»§a ngà y xưa… thì Hồn thiêng SaoMai vẫn còn bừng cháy trong má»—i trái tim, còn sống mãi cho hết cuá»™c Ä‘á»i nà y cho dẫu má»›i chỉ qua 50 năm…
[img]<a href=[/img] " />
50 mùa Xuân Ä‘i qua, chứa đựng 50 năm mùa phượng rÆ¡i đã vá» và qua rồi Ä‘i và o miá»n ký ức, thì phÃa sau 50 năm sẽ còn mãi những ngà y dà i bất táºn trong má»—i ngưá»i con SaoMai hôm nay, chúng ta cÅ©ng như Phan Sư huynh cho dẫu là chỉ chà o từ biệt vá» má»™t miá»n ký ức nà o đó, nhưng rồi sau đó, chắc chắn chúng ta sẽ thấy má»™t SaoMai trong tâm tưởng cá»§a tất cả chúng ta từ hôm nay và mãi đến ngà n sau; cho dù những ngưá»i con… như Phan Sư huynh đã nói lên như thế, cho dù trên miá»n đất nà o Ä‘i chăng nữa, chúng ta chà o tạm biệt má»™t dấu tÃch và ng son oanh liệt, chà o Ä‘i những tháng ngà y dà i ká»· niệm không thôi, đó chỉ là má»™t lá»i chà o tạm biệt chưa muôn thưở, mà tất cả chúng ta phải còn nhìn thấy má»™t SaoMai, má»™t lần 50 năm nữa cá»§a ngà y mai trong má»—i chúng ta váºy, cho dù hôm nay những đôi mắt Ä‘au đáu thất thần, để những giá»t lệ lăn tròn trên má…. Cho dù chÃnh cá nhân tôi hôm nay không biết đã bao nhiêu lần thổn thức, không biết đã bao nhiêu lần nhá»› thương và tiếc nuối, không biết bao nhiêu lần hò hẹn, thì 50 năm vẫn còn cháy mãi trong tôi, trong tất cả những ai má»™t ngá»n lá»a chưa thể phai tà n, cho dù nắng cháy, mưa sa, thì SaoMai vẫn luôn là ngá»n lá»a bừng cháy mãi trong tim cá»§a tất cả….
bao nhiêu đứa con tản mác phương xa
bây giá» Ä‘ang nhìn vá» quê nhÃ
khi hay tin trưá»ng mẹ gục ngã
hà ng ngà n, hà ng ngà n.. ngưá»i
sững sá», quằn quại
những đôi mắt đau đáu thất thần
để những giá»t lệ lăn tròn trên má
đưa cánh tay lên vẫy nhẹ:
“Chà o Từ Biệt Sao Maiâ€
Má»™t Ä‘á»i Ä‘i qua, còn biết bao nhiêu hẹn hò, còn biết bao nhiêu niá»m tiếc nuối, thì tất cả những ngưá»i con nhà Mẹ hôm nay, hoặc những ngưá»i thầy, cô giáo cá»§a ngà y xưa và chÃnh cả những tà áo trắng hôm nay cÅ©ng thế, chúng ta chà o từ biệt SaoMai trong những chén tình sầu ly bôi mà thôi, chứ khi trên má»i nẻo đưá»ng vá» cÅ©ng như những chiá»u xưa chưa tắt nắng trên con phố nhá», thì bóng ai vẫn còn in mãi dấu chân xưa… ÄÆ°á»ng vá» ngà y ấy và táºn mãi hôm nay cÅ©ng như chÃnh: Con đưá»ng ấy tôi đã quen Ä‘i lại nhiá»u lần nhưng sao vẫn còn thấy thân thương…
Quê nhà , những ngà y dà i nhớ nhung và tiếc nuối.
NguyenNgocHai.
 Â
[img]<a href=[/img] " />
Â
[img]<a href=[/img] " />
 Â
 … thì Hồn thiêng SaoMai vẫn còn bừng cháy                Â
   trong mỗi trái tim, còn sống mãi cho hết cuộc
    đá»i nà y cho dẫu má»›i chỉ qua 50 năm…
----------------------------------
|
|