Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

TRUYỆN RẤT NGẮN

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Sáu 2 27, 2009 2:46 am    Tiêu đề: TRUYỆN RẤT NGẮN Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NUÔI CON

Nhà có cháu, bố mẹ đi làm cả ngày nên muốn thuê người ngoài. Bà nội muốn tự tay mình chăm sóc.

Mẹ làm ngành y rất kỹ lưỡng về vệ sinh, có ý không thích để bà nuôi. Một hôm mẹ làm về sớm thấy bà mớm cho cháu, không bằng lòng nên nói với bố. Đến tối, bố nói: Bà nuôi theo kiểu dân gian, mất vệ sinh lắm nên cháu bệnh hoài, thôi để con thuê người chăm cho cháu.

Bà ngỡ ngàng, chống chế yếu ớt: Con cũng lớn, mạnh khỏe mà có sao đâu!


SONG VŨ

******

CHIẾC KHĂN ĐỘI ĐẦU MÀU XANH

Mưa tuyết đầy trời. Lão Mạnh đi bộ về quê. Từ Trường Đình đến Đoản Đình dài 90 dặm. Ô-tô tắc đường, làm thế nào đây? Đi bộ. Đi mãi, đi mãi. Chợt thấy chiếc cầu đá nhỏ, bấm đốt ngón tay mới được nửa đường. Nhìn chiếc khăn đội đầu màu xanh của ai đó bay bay ở đầu cầu đằng kia, Lão Mạnh bỗng sửng sốt. Thì ra là bà xã !

Nhà văn ĐẶNG KHAI THIÊN (Trung Quốc)
VŨ CÔNG HOAN dịch



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Ba 3 03, 2009 8:25 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

BÓNG NẮNG, BÓNG RÂM

Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:
- Nhà ngoại ở cuối con đê.
Trên đê chỉ có mẹ, có con
Lúc nắng, mẹ kéo tay con:
- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.
Con cố.
Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:
- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.
Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?
Trời vẫn nắng, vẫn râm...
...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên


NGUYỄN THIÊN Ý



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Hai 3 09, 2009 3:26 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NGHỈ LỄ

Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố làm việc.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn:
- Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Ráng đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ.
Nó hứa.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái. Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó:
- Vậy là tết thằng nhỏ mới về được...


NGUYỄN TUẤN KIỆT



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)


Được sửa bởi kimanh ngày Sáu 3 12, 2010 9:16 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Bảy 3 14, 2009 12:36 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

N Ó


Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ - Và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành: " Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà! ". Vậy là nó nín.

Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: " Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà! " rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.


QUỲNH CHÂU



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Ba Tháng 5 05, 2009 5:20 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hai trong má»™t


Thuở yêu nhau, để khuyến khích anh, chị "treo giải": mỗi bài thơ... 3 nụ... ! Khi ấy, khó khăn lắm anh mới được một bài - mỗi lần báo đăng anh như người bắt được của.
Ra trường. Làm công tác nghiên cứu, anh vẫn không bỏ "cái tật" si thơ. Ấp ủ. Đau đáu. Bạc tóc. Cuối cùng bản thảo tập thơ cũng hoàn thành. Chờ: in.
Nghe anh xin cấp kinh phí, chị nổi tam bành: " 5 triệu? - một tháng bỏ hụi tôi được khối. Thơ có đẻ ra tiền cũng nên... ! Rõ rồ! ".
Anh sững sờ. Nín lặng. Làm sao mà tin được chị ngày xưa và người vợ này - cũng chỉ là một mà thôi!??


LÊ NGUYÊN VŨ



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Hai 6 01, 2009 4:47 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

XA XỨ


Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
Thư đầu viết: "ở đây, đường phó sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..."
Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..."
Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..."


BÙI PHƯƠNG MAI



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Bảy 6 06, 2009 12:50 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CẦN THIẾT

Ngày cô theo gia đình định cư nước ngoài. Thấy buồn nhiều vì cảm thấy trống vắng, cô đơn.
Nhiều năm trôi qua, Thầy vẫn ngày hai buổi ăn cơm tiệm, một mình một bóng đi về. Đã bao lần cô gợi ý đón Thầy sang, nhưng Thầy nhất quyết từ chối. Cuộc đời Thầy gắn bó với trường lớp đã bao năm, làm sao nỡ dứt bỏ.

Một lần điện thoại về thăm, cô dè dặt hỏi: " Anh có cần gì cứ nói, em sẽ gởi về liền ". Cười buồn, Thầy ôn tồn đáp: " Anh chỉ cần em ".


T.T



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Hai 6 08, 2009 9:02 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NHỚ MẸ


Dưới quê học hành khó khăn nên mới lớp 2, thằng Út đã được gởi lên thành phố ở với chị Hai.

Lâu lắm mẹ mới ra thăm. Lần nào chị Hai cũng nhằn vì mẹ cứ nhai trầu bỏm bẻm suốt ngày, lại vứt bã trầu lung tung. Lần nào cũng vậy.

Đưa mẹ ra bến xe về quê xong, chị Hai về thấy nhà vắng ngắt. Tìm mãi mới thấy thằng Út đứng khóc sau kẹt cửa, tay cầm mấy cái bã trầu khô.


AN HẠ



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Năm 6 18, 2009 3:38 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nghề cao quý


Cô bé học giỏi nhất, ngoan hiền nhất. Chị tận tình chỉ dạy còn cô bé chăm chỉ học, thầy trò vô cùng tâm đắc. Chị hình dung đến một ngày cô bé đứng trên bục giảng. Chị ướm thử:

- Con có thích trở thành cô giáo không?

Cô bé không ngần ngừ một giây, mạnh mẽ lắc đầu. Chị cảm thấy hụt hẫng. Sao cô bé lại dứt khoát đến thế? Nghề giáo vốn là nghề cao quý. Hay là... Nhìn lại cảnh nhà thanh bạch, chị thở dài.


THANH SỬ



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Tư 9 23, 2009 4:14 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CÁI CHÂN GÀ


Tối. Thằng nhỏ dắt tay ông già mù vào quán nhậu bên đường xin ăn. Khách trong quán tấp nập, những tiếng "dzô dzô” và ly cụng côm cốp. Ông già mù đưa chiếc ca nhựa ra đợi những đồng tiền bố thí.
Thằng bé một tay nắm lấy tay ông, một tay cũng giơ ra - gầy guộc. Những cái lắc đầu, những cái trừng mắt, những cái nhìn bâng quơ lạnh lùng, những tiếng cười khanh khách và cũng có những đồng tiền xu được ném vào ca nhựa kêu lộc cộc. Ông lão miệng run run nói những lời cảm ơn.
Trong thoáng chốc thằng bé rời bàn tay ông vài giây rồi trở lại. Hình như nó vừa nhặt cái gì...
Gần đêm, cuộc nhậu đã tàn, một đám khách bỗng nhốn nháo. Một người nào đó vừa mất ví tiền. Gã la toáng lên, gẩy gẩy đống chai bia ngổn ngang dưới nền quán, nhìn xuống gầm bàn, nhòm ngó xung quanh. Những lời đối đáp í ới:
- Hay rơi ở ngoài đường rồi mày?
- Có khi nào thằng nhóc ăn xin không? Tao thấy nó ngồi xuống nhặt cái gì đó cho vào túi áo.
- Vậy là đúng nó rồi... tao mà gặp lại nó tao vặn gãy cổ.
Lúc ấy ở một góc tối, nơi ít ai để ý đến, dưới mái hiên của căn nhà vắng, có hai người một già một trẻ. Thằng bé nở nụ cười nói nhỏ với ông:
- Con có cái này.
Nó lục túi áo lấy ra một thứ rồi dúi vào tay ông. Người ông lần lần cái vật trong tay rồi trả lại cho nó, miệng nhoẻn cười:
"Con ăn đi, cái chân gà cứng thế này sao ông ăn?". Ông xoa đầu nó. Hai cái bóng hòa vào đêm...


TRẦN LÂM
(Đồng Nai)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Tư 10 07, 2009 3:20 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CON HOANG

Năm tôi sáu tuổi, đi học về tôi chạy vù đến mẹ dồn dập hỏi:
- Ba con đâu?
- Ba đi làm ăn xa, sắp về rồi! Mẹ quay lưng ngước mặt nhìn xuyên qua bầu trời của ngày nắng gắt.
Mười sáu tuổi. Không chịu nổi tiếng người dèm pha, tôi đối diện với gương mặt khắc khổ những dấu chân chim của mẹ:
- Con là đứa con hoang phải không?
- ...
- Sao mẹ im lặng? Con phỉ nhổ vào chữ "trinh" mẹ dạy con hằng đêm.
Cơn đau tim quật mẹ quỵ ngã.
Ngày mẹ lên bàn mổ, sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ. Kéo tay tôi lại gần, mẹ nói nhẹ như không:
- Nhiên ơi! Nếu sáng mai mẹ còn nhìn thấy ánh bình minh thì còn gì vui bằng. Ngược lại thì con nhớ lời mẹ dặn: tủ sắt, hộp nhỏ và một lá thư.
Và mẹ ra đi mãi mãi...
Cúng 100 ngày cho mẹ xong. Tôi leo lên gác lục tung tủ sắt nằm im lìm trong một góc tối. Bên trong tủ có hộp gỗ nhỏ đã ngả màu và bên trong hộp có một lá thư gần như rách nát: "Chị Hai, kết quả của mối tình non dại giữa em và anh Kha là em sinh ra bé Nhiên. Gia đình không chấp nhận. Người ta ruồng bỏ. Em nợ chị ngàn lạy, chị hãy coi bé Nhiên như con ruột của mình...".
Tôi gục xuống giữa bao nhiêu sự xa xôi. Mẹ ơi!


BÙI TRƯỜNG TRÍ
(Biên Hòa)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Tư 10 21, 2009 3:06 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

PHỤC VỤ BÀN


Từ hôm anh Hai nó đi xuất khẩu lao động nước ngoài về, nó có vẻ hãnh diện với mấy thằng choai choai trong xóm lắm. Cũng đúng thôi. Anh Hai mua về cho nó bao nhiêu là quần áo đẹp, toàn đồ ngoại chính cống, tuy rộng thùng thình nhưng nó vẫn mặc đi khoe khắp xóm.

Hôm trước khi đi, anh còn đưa cả gia đình đi ăn nhà hàng nữa. Đó là cái nhà hàng to đẹp nhất thị trấn này. Ngày trước thi thoảng qua đây nó chỉ dám len lén nhìn vào. Đúng là nhà hàng lớn có khác, tất cả mọi cái đều có người phục vụ tận nơi. Suốt bữa ăn cả nhà nói chuyện vui vẻ, còn anh Hai mắt ánh lên niềm vui.

Khi ăn xong, người phục vụ lên dọn chén bát bất ngờ làm đổ tô canh vào người nó. Thế là xong cái áo đẹp anh Hai mua tận bên Tây về. Nó hét toáng lên bắt người phục vụ phải đền lại cho nó. Thấy người phục vụ lấm lét nó càng làm tới, lúc đó ông chủ nhà hàng phải đến xin lỗi và hứa sẽ trừ tiền hóa đơn nó mới chịu.

Nhìn cái dáng lầm lụi đi vào trong của người phục vụ, nó ra chiều hả hê lắm mà đâu biết anh Hai đứng cạnh cứ thẫn thờ dõi theo con người tội nghiệp ấy. Bởi ở bên Tây, anh Hai cũng làm phục vụ bàn.



ĐOÀN ĐẠI TRÍ (ĐH Nha Trang)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Sáu 3 12, 2010 9:15 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NGƯỜI TỐT


Tôi và Nam thân nhau từ nhỏ, cho đến một ngày nó trở thành "người tốt" thì tình bạn của chúng tôi cũng bắt đầu nhạt phai.

Hôm ấy tôi và Nam đi học về, trên đường đi nó lượm được cái ví của ai đó đánh rơi. Chúng tôi mở ra thì thấy giấy tờ và số tiền khoảng năm trăm ngàn đồng. Nhìn những giấy tờ trong ví, tôi biết người này chắc giàu có và có địa vị trong xã hội lắm. Tôi bảo Nam đem lại đồn công an nộp để ai đó mất sẽ được nhận lại. Nam đồng ý nhưng nó đòi lấy số tiền trong đó còn giấy tờ thì trả lại. Tôi bảo làm vậy kỳ lắm. Nó nói người ta giàu có thế này thì mấy trăm ngàn có nghĩa lý gì, cái họ cần là những giấy tờ này.

Tôi can ngăn mãi nhưng không được, cuối cùng tôi mặc kệ nó muốn làm gì thì làm vì nó là người nhặt được cái ví. Sau đó nó lấy tiền ra và đến đồn công an nói rằng nó nhặt được cái ví ai vứt xuống ruộng có các giấy tờ như thế này.

Khoảng một tuần sau có người đến nhận lại cái ví và còn đến nhà nó hậu tạ một triệu đồng vì những giấy tờ này cực kỳ quan trọng, nó còn được nhà trường trao giấy khen "người tốt - việc tốt". Nó hớn hở lên nhận giấy khen trong buổi chào cờ. Còn tôi thấy lòng mình trống rỗng khi mất đi một người bạn.


VĂN THY HOÀNG
(Hội An, Quảng Nam)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Năm 8 26, 2010 11:33 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

SINH NHẬT ÔNG NỘI HẢ BỐ?


Năm nào Quân cũng tổ chức sinh nhật cho mình. Một đôi lần sực nhớ, Quân mời bố đến dự như khách. Mỗi lần như thế, mắt bố lại nhoè đi. 60 năm tận tuỵ vì con, không ai nhớ nổi tuổi bố.
Rồi bố mất, “nghĩa tử là nghĩa tận” để có thêm ngày giỗ bố bên cạnh ngày sinh nhật của mình. Giỗ năm thứ nhất chưa hết tuần nhang, cuộc bù khú rượu bia với bạn bè đã rôm rả.
Bất chợt con trai thứ của Quân buột miệng: “Sinh nhật ông nội hả bố?” Chút hồn nhiên của trẻ bỗng trở thành niềm ray rức, hối tiếc của Quân.


NGUYỄN TAM PHÙ SA



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Năm 8 25, 2011 10:21 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CHÓ CHẾT VÌ… CHÓ!

Bố mẹ mất để lại ngôi nhà và một ít gia sản chẳng lấy gì làm lớn. 5 người con xào xáo, tranh giành đòi bán để chia. Cậu Ut chưa vợ, bức xúc ra riêng, chỉ xin mang theo hai con chó từng gắn bó từ thời bố mẹ còn sinh tiền. Chòi lá dựng tạm nơi đồng không mông quạnh- vùng đất còn thưa thớt dân cư; đêm đêm bản đồng ca ếch nhái đan xen tiếng chó tru trăng buồn não nuột. 3 tháng sau, một trong hai con chó đi biệt, cậu Út như mất một người bạn trung thành; con chó còn lại sau nhiều ngày thẫn thờ trông ngóng cũng bỏ ăn rồi chết. Chưa bao giờ cậu Út thấy nghĩa tình của vật nuôi- “Chó chết vì… chó!” lại thấm thía như lúc này.

NGUYỄN TAM PHÙ SA



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI