kimanh Moderator

Ngày tham gia: 25 8 2008 Số bài: 498 Đến từ: Quang Nam
|
Gửi: CN 6 21, 2009 5:35 am Tiêu đề: BIẾT - Nhà văn Nguyá»…n Ngá»c Tư |
|
|
BIẾT
Quán cà phê “Äầu Xómâ€, cái tên như cặm má»™t cây thắc mắc, đầu xóm là đầu xóm nà o, tại sao là đầu xóm mà lại nằm chặng giữa con hẻm gầy tong teo, ngoằn ngoèo giữa lòng thà nh phố? Sá»›m nay góc quán nÆ¡i ông già bán vé số ngồi nhâm nhi trà đá, như cái nhánh thắc mắc, ông đó uống trà đá mà sảng khoái, khoan thai thưởng thức từng ngụm, như sợ hết.
Sá»›m nay có thằng nhá» ngồi tuyệt vá»ng ngó quanh, thấy mình Ä‘ang khuyết Ä‘i, cảm giác chÃnh nó Ä‘ang bị ông già há»›p từng ngụm từng ngụm má»™t. Má»™t ông già gầy gò lạ mặt vá»›i cái nón phá»›t nỉ đội trên đầu. Hai giá» trước, lúc mùi vị cá»§a sá»± xui xẻo chưa loang ra đến mức nắm trong tay được, thằng nhá» cÅ©ng vui vẻ giống ông già . Hứng khởi, nó góp chuyện quanh mẩu tin trên báo:
- Tui có biết vụ đó, ông kia lấy mấy tỉ bỠtúi đi chơi, giữa chừng bị mất. Thấy ghê thiệt...
Ông già báºt cưá»i trước cái vẻ e hèm quan trá»ng cá»§a thằng nhá», đôi mắt hấp háy dưới và nh nón cÅ©, há»i:
- Ậy, chú em, sao xà i chữ biết dá»… dãi váºy? Chú em nói biết mà biết tá»›i đâu? Có biết tụi trá»™m nó lấy ra là m sao, rồi cái ông mất buồn là m sao, tiá»n đó giá» cất chá»— nà o không?
- Trá»i đất - thằng nhá» nhổm má»™t chân lên khá»i ghế, cái đầu gối xương xẩu đụng tá»›i và nh tai - Sao tui biết được, công an Ä‘ang Ä‘iá»u tra mà .
- Thì đó - ông già há»›p má»™t há»›p trà , rá»§ rỉ - chú đừng có nói biết. Phải sợ chữ biết như sợ cây roi cá»§a bà già chú váºy.
Thằng nhá» cụt hứng, hÆ¡i giáºn, mấy há»™t mụn mẩy lên trên gương mặt đỠrần, nó mai mỉa:
- Bắt bẻ nhau từng chữ chi váºy ông Æ¡i. Äây nè (dằn ly xuống bà n cái cá»™p), ly nước nà y không lẽ tôi nói là không biết, cà phê mà không biết, chết sướng hÆ¡n.
Ông già ngẩng lên, tá»±a hẳn và o lưng ghế, nét mặt bao dung, ôn tồn há»i:
- Váºy chú có biết ly cà phê nà y có mấy phần là bá»™t bắp, biết mùi cà phê nà y tá»± nhiên hay chỉ là hương liệu, cái đắng nà y tá»± nhiên từ những trái cà phê trồng trên rẫy hay do ngưá»i ta bà o chế ra?
Thằng nhá» bá»—ng nghÄ© giá» nó là con thá». Ông thợ săn Ä‘ang chỠđó, ánh nhìn giá»…u cợt, a ha mà y chạy đâu cho thoát tao. Nhưng nó là thá», nó phải vùng vẫy.
- Váºy ông biết cái bông đó không?
- Không biết - tưởng gì, con thá» lại chạy vô bụi bông vạn thỠở hiên nhà bên kia hẻm, ông thợ săn hÆ¡i mỉm cưá»i - thấy quen thôi, thứ bông vạn thá» nà y hồi má tôi còn sống, tết nà o bà cÅ©ng gieo và ng cả má»™t vạt sân, đẹp vô phương. Nhưng tá»›i lúc già như vầy tôi chưa biết nó có bao nhiêu cánh, bao nhiêu nhụy, nở trong bao lâu thì rã...
Thằng nhá» tiu nghỉu nuốt nước miếng thở dà i, bữa nay mất hứng gì đâu. Sáng má»›i chải đầu xong thì má nó cà m rà m, riết rồi muốn gặp mặt con phải thức thiệt khuya, dáºy thiệt sá»›m, nuôi con lá»›n bằng nà y, con Ä‘i nháºn thiên hạ bằng má... Má thằng nhá» Ä‘ang giáºn, hôm qua bà nhìn thấy con trai rứt ruá»™t, con trai thương yêu cá»§a bà hì hụi rá»a chén giùm con bồ nó, trong căn nhà cách đây chừng trăm bước. Bà cảm giác mất con rồi, mất từng ngà y, khi nó chở bồ Ä‘i chợ, nó vô bếp nhà ngưá»i ta phụ nấu nướng, nó nằm dà i nhà ngưá»i ta coi phim trong khi phim ở nhà cÅ©ng giống hệt. Có bữa gánh trái cây ế vá» ngang, thấy thằng con múc nước cho con nhá» gá»™i đầu, bà muốn quăng gánh bên đưá»ng cho rồi.
Thằng nhỠđâu biết, nó tưởng má nó lá»›n tuổi nên đổi tánh khó khăn, nên bà vừa định há miệng rầy rà là nó bá» Ä‘i. Bữa nay không chạy khá»i vì chiếc xe đạp bị tuá»™t sên, chắc nhá» em phá “để anh Ba khá»i Ä‘i chở gáiâ€. Nuốt giáºn ra tá»›i quán cà phê, vừa má»›i vui, vị đắng mÆ¡n man trên môi, trôi chưa khá»i cổ há»ng thì gặp ông - già - không - biết nà y, đúng là rá»§i quá. Thằng nhá» than thầm.
Nhưng bây giá» mà nÃn thinh luôn thì mất mặt vá»›i mấy ngưá»i quen Ä‘ang ngồi quán sáng nay Ä‘ang thÃch thú theo dõi cuá»™c tranh cãi, nhất là có anh rể cá»§a con bồ Ä‘ang tá»§m tỉm cưá»i ngồi cạnh nó đây. Giữa cuá»™c giằng co váºy mà con em còn chạy lại kêu “chút nữa anh Ba vá» sá»a cái máng cho má hứng nước mưa uống, khá»i tốn tiá»n đổiâ€. Thằng nhá» gạt ngang “từ từ tao vá»â€. Và i phút sau đó con bồ nó trên đưá»ng Ä‘i là m móng tay ghé lại dặn “chút nữa anh lại đóng giùm em mấy cây Ä‘inh máng khăn, hénâ€.
Thằng nhá» cố cưá»i tươi gáºt gáºt đầu, nói để đó cho anh, nhưng bụng tÃnh cách phản pháo ông già , mót chút vinh quang khi rá»i quán. Bằng bất cứ gì trong tầm mắt nó, từ gói thuốc lá, chai nước ngá»t đến đôi dép mòn lẹm gót, cái nón nỉ bạc mà u cá»§a ông già . Ông vẫn khăng khăng nói không biết, nhìn thấy hay nếm được hay cầm trong tay, ôm và o lòng, chưa chắc biết. Chữ cá»§a ông già là “thấy quenâ€, “nó gá»i là â€. Vá»n nhau chán chê ông vá»›i tay hái trên trá»i xuống má»™t câu choáng váng:
- Chú em vẫn không chịu sợ chữ “biết†hả? Váºy má chú đó, chú biết không? Biết bà nghÄ© gì không? Vui hay buồn, thảnh thÆ¡i hay rối bá»i? Bà có Ä‘ang thương nhá»› ông nà o?
Mất sạch kiên nhẫn, thằng nhá» rÃt lên:
- Chớ ông không biết con mình?
- Không - ông già rút một ngà n đồng dằn dưới đáy ly trà đá cạn queo - tôi quen tụi nó.
Ngón tay trá» quèo nón sụp che lại ánh mắt nhìn xuống tối rưá»i rượi, ông già nắm chặt xấp vé số trong bà n tay xương xẩu, đứng dáºy Ä‘i. Ai đó hình như từng há»i han ông già , ngáºm ngùi nhìn theo, ông đó nói phải à mầy, nuôi con biết đâu được cái ngà y nó hắt mình ra đưá»ng chan dầm mưa nắng.
Ừa ai biết được... Bảy mươi ba buổi sáng sau, nÆ¡i quán cÅ©, thằng nhá» tiu nghỉu ngó con bồ nó ăn mặc mong manh ôm sát thằng con trai khác lượn chiếc SH ngang qua, ai đó cà rỡn “biết nhỠđó không máºy?â€.
Thằng nhá» gầm gừ trong cổ há»ng: “Không biết, thấy cái rốn quen quen...â€.
Truyện 1.198 chữ của NGUYỄN NGỌC TƯ
Tuổi Trẻ 21.6.2009
_________________ "BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
|
|