THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Ba 11 17, 2009 3:31 am Tiêu đề: ÄÂU PHẢI BỞI .... |
|
|
Ãâu Phải Bởi...
Thấy em bước ra như ngưá»i mất hồn, Hồng hốt hoảng: Sao rồi, An bị sao rồi hả? Em lắc đầu, cố ghìm không cho nước mắt trà o ra, thì thà o: Anh ấy đỡ rồi. Thế có chuyện gì mà mặt mÅ©i mà y bÆ¡ phá» váºy? Em xua tay: Thương tao thì chở đến chá»— nà o tháºt vắng, thả tao má»™t mình ở đó rồi vá» Ä‘i.
Mong ước được gần anh, chăm sóc anh, lo lắng cho anh cuối cùng cÅ©ng ngoà i tầm vá»›i cá»§a em. Em cay đắng má»™t mình: Chả lẽ số pháºn hẩm hiu vá»›i em váºy ư? Anh không biết em ra thăm anh, đúng không? Biết là m sao được bởi trong tim anh chỉ có mồi mình cô ấy. Biết tin anh ốm nặng Hồng gá»i Ä‘iện cho em liá»n. Nó há»i có còn yêu anh không thì bảo. Em cuống lên, nháo nhà o ra Äồng Há»›i. Nó nói gá»n lá»n như ra lệnh: Hình như hai ông bà giáºn nhau. Ông ấy nằm bệnh viện, mà y đến thăm không?
Hồng không nói thẳng ra nhưng em hiểu ý nó. HÆ¡n nữa trong em vần nguyên vẹn tình yêu đầu Ä‘á»i cá»§a cô bé mưá»i năm vá» trước, lúc ấy anh chỉ là cáºu nhóc 20. Anh cởi mở, chu đáo và quá tình cảm, chÃnh Ä‘iá»u đó khiến em ngá»™ nháºn. Em nhầm tưởng rằng, mình được yêu. Bao nhiêu năm qua em vùi đầu và o công việc, váºy mà ánh mắt cá»§a anh vẫn cứ ám ảnh em, dà y vò em. Cái khóe miệng má»—i khi anh cưá»i là m em má»m yếu. Anh cà ng kiên nghị bao nhiêu em cà ng như thấy mình bị rÆ¡i và o dòng xoáy bấy nhiêu. Suốt Ä‘á»i em không thể bứt mình ra khá»i dòng xoáy ấy để kiếm cho mình má»™t bến bá» yêu thương.
oOo
Anh xa Huế đã hÆ¡n tám năm. Thá»i gian ấy Huế như thiếu vắng má»™t cái gì, buồn và hụt hẫng. Không thư, không Ä‘iện, không má»™t lá»i nhắn gá»i. Lâu lâu anh à o và o Huế má»™t lúc rồi thản nhiên ra Ä‘i. Cứ như Huế không là gì vá»›i anh cả, không Cồn Hến, không đêm trăng Vỹ Dạ, và không em nốt. Lần nà o gặp nhau anh cÅ©ng há»i:
- Sao chưa lấy chồng hả Hiá»n? Äừng kén. An đây nà y, rồi có ngà y cÅ©ng...phải lấy vợ!
- An lấy vợ Ä‘i cho Hiá»n lấy chồng vá»›i? Em trêu.
- Còn lâu lắm, "ngưá»i ta" báºn há»c, táºn Sà i Gòn.
Anh cưá»i và ánh mắt ngáºp trà n hạnh phúc. Có tình yêu, ánh mắt ngưá»i ta khác Ä‘i chăng? Vây là đã rõ, em không còn lý do gì để chỠđợi nữa rồi. Trước đây em vẫn nghÄ© rằng, má»™t ngà y nà o đó anh sẽ đến vá»›i em, sẽ sống vá»›i em như những tháng năm anh còn ở Huế. Em đợi cái ngà y ấy đến. Äợi trong khắc khá»ai, má»i mòn. Cà ng đợi cà ng thấy yêu anh hÆ¡n, yêu như em sinh ra trên Ä‘á»i nà y chỉ để già nh riêng duy nhất má»™t mình anh. Lúc ấy Hồng cÅ©ng gá»i Ä‘iện và o:
- Lấy chồng Ä‘i là vừa. Ông ấy có ngưá»i yêu rồi.
- Tên gì? - Em há»i như cho có Ä‘iá»u để mà há»i.
- Mai Chi. Hay viết báo, từ khi yêu ông ấy đổi bút danh thà nh An Chi. Mà y yêu ông ấy cỡ đó không?
- Äẹp lắm hả? - Em tò mò.
- Không đẹp, không xấu. Nhưng có tâm hồn đủ để ghìm được trái tim "con ngựa bất kham" kia.
- Tao phải là m gì bây gi�
- Luôn ghi nhá»›: Vần còn có má»™t ná»a thế giá»›i còn lại là đà n ông, nhá»› chưa?
Äà nh rằng là váºy, nhưng tình yêu muôn Ä‘á»i vẫn là tình yêu, phải không anh? Cho dù chỉ là đơn phương, thầm lặng?
Äã bao lần dặn lòng quên anh, thế mà ...giỠđây em lại có mặt ở Äồng Há»›i. Anh nằm trên giưá»ng bệnh, gương mặt xanh xao nhưng trà n trá» hạnh phúc. Cô ấy ngồi cạnh anh, kiên nhẫn bón từng thìa cháo. Không biết anh nói gì mà cô ấy khẽ dà ngón trá» lên trán anh. Anh cưá»i, và em như hóa đá trước nụ cưá»i ấy. Em không đủ can đảm bước và o để táºn ngắm nhìn hạnh phúc cá»§a anh. Em lặng lẽ Ä‘i ra như chưa bao giỠđứng đó. Em biết "con ngá»±a bất kham" đã được "thuần phục" bởi tình yêu cá»§a cô ấy rồi. Vá»›i em, có lẽ anh mãi mãi là má»™t ngưá»i bạn cởi mở, chu đáo và quá tình cảm?
Mẹ đã sinh ra anh, nhưng mÅ©i tên cá»§a thần Tình ái thì không bắn trúng trái tim hai đứa. Ngà y mai em quay và o Huế. Huế sẽ hiểu và , thông cảm cho em hÆ¡n, mặc dù đấy là chốn không anh. Anh có cưá»i em không khi biết rằng em đã khóc? Có lá»—i gì đâu khi đấy là nước mắt cá»§a yêu thương?
Chá»›m thu rồi. Và lá sẽ úa và ng cả má»™t khoảng trá»i xứ Huế. An thân yêu Æ¡i! Nước mắt rÆ¡i nhiá»u đâu phải bởi...??
Lệ Anh
|
|