LÊ LỘC HS SaoMai
Ngày tham gia: 29 10 2009 Số bài: 268 Đến từ: VN
|
Gửi: CN 2 14, 2010 8:41 pm Tiêu đề: NHá»®NG MÙA XUÂN LẠC XỨ - Trần Kiêm Äoà n |
|
|
Những mùa xuân lạc xứ
1. Nếu chá»n má»™t số tròn để ghi lên cá»™t mốc thá»i gian cá»§a những mùa xuân lạc xứ, xa nhà thì tôi sẽ đỠsố 35/30 trên cá»™t mốc năm nay. Con số đó là dấu chỉ cá»§a dòng thá»i gian nhá»› nhá»›, quên quên: 35 năm sống trên quê mẹ và 30 năm sống ở quê ngưá»i. Ở tuổi vá» hưu, má»™t ngưá»i sống gần trá»n Ä‘á»i giữa hai thế giá»›i. Ngưá»i ấy sẽ là ai ở giữa mùa xuân?
Tôi tá»± vẽ chân dung mình. Ngưá»i trong gương, ông là ai thế?! Dưới mái tóc muối tiêu - muối nhiá»u tiêu Ãt - đó là khuôn mặt góc cạnh pha nếp nhăn cá»§a má»™t ông già châu Ã. 30 năm ở Mỹ, ông đã đổi thức ăn, thức uống, thức dùng. Những bữa ăn Ãt dần mắm muối tương cà . Những bữa uống nhạt dần hÆ¡i men rượu gạo là ng Chuồn, nếp than Äồng Tháp. Những đồ dùng từ tứ xứ tinh tươm. Nhưng nhìn kỹ ông hôm nay, ông vẫn là má»™t ông già cá»§a xóm Bà u, xóm Kên, xóm Cụt là ng Liá»…u Hạ. Äã mấy chục năm rồi ông không còn mặc áo tÆ¡i Ä‘i trong mưa lạnh rát mặt cá»§a mùa đông xứ Huế.
Ông ngỡ như đã quên những bếp cá»§i than, lồng ấp mùa đông; quên cái quạt mo phà nh phạch mùa hè; quên tiếng ve đất và tiếng chim cu gáy buồn buồn gá»i nhá»› cuối thu. Nhưng sao ông vẫn nhá»› nhà , nhá»› luống cải và ng cá»§a mẹ trồng, nhá»› nhà thá» há», nhá»› cổng chùa là ng, nhá»› mái đình xưa đầy hương khói. Nhá»› quặn mình muốn khóc như trẻ thÆ¡ khi má»—i năm tết vá». Nhá»› mẹ.
Thì ra ngưá»i ta chỉ già theo nhân dáng, nhưng không già trong tình tá»± quê hương. Tá»± xét hoà n cảnh riêng mình và các bạn cùng trang lứa và hoà n cảnh, tôi khó mà không đồng tình vá»›i nhà tâm lý há»c cừ khôi hà ng đầu cá»§a Mỹ là Erik Erickson khi ông nói vá» sá»± hình thà nh bản sắc cá»§a má»—i con ngưá»i đã hoà n thiện và chấm dứt hoà n toà n trong 30 năm đầu cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i: 10 năm đầu cho bản sắc tuổi thanh xuân, 10 năm tiếp theo cho bản sắc tình cảm, tư tưởng và 10 năm sau cho bản sắc văn hóa.
Má»™t ngưá»i sinh ra và trưởng thà nh trên má»™t vùng đất nà o đó tá»›i 30 tuổi thì dẫu muốn hay không hỠđã hoà n toà n thuá»™c vá» nÆ¡i đó. Má»™t “Erickson thi sĩ†Việt Nam là Chế Lan Viên đã viết: Khi ta ở, chỉ là nÆ¡i đất ở. Khi ta Ä‘i, đất bá»—ng hóa tâm hồn. Tâm hồn là cách gá»i khác cá»§a má»™t gốc rá»… vô hình đã nằm trong góc khuất cá»§a má»—i ngưá»i.
2. Sá»± phát triển tâm lý ngỡ như nghịch chiá»u nhưng lại là má»™t hiện thá»±c cá»§a tuổi già nÆ¡i xứ lạ. Tuổi vá» hưu như má»™t bãi sa bồi đã qua nhiá»u cÆ¡n sóng gió. Những bụi cát phù sa lắng xuống. Äá sá»i hiện nguyên hình và nháºn ra nhau. Äó là lúc tuổi già lắng lòng nhá»› quê xưa và những khuôn mặt thân yêu ngà y cÅ©. NÆ¡i xứ ngưá»i, nếu nguồn tình cảm nà y vắng bóng thì là m sao có được những phố Tà u, phố Nháºt, phố Việt, phố Äại Hà n tại nhiá»u thà nh phố lá»›n trên các xứ Âu Mỹ đã tá»± phát từ buổi di dân ban đầu cho đến ngà y nay.
Có má»™t sinh viên Việt Nam trên 30 tuổi, qua Mỹ du há»c, kết hôn, ở lại. Sau năm năm ở Mỹ, anh được và o quốc tịch Mỹ và cÅ©ng là năm anh tốt nghiệp cao há»c xã há»™i tại Äại há»c Sac State. Má»™t lần, sau giá» há»c vá» quan niệm bản sắc cá nhân cá»§a Erickson, anh há»i: “Em vừa được và o quốc tịch Mỹ và muốn là m đơn xin từ bá» quốc tịch Việt Nam. Xin thầy giúp ý kiếnâ€. Tôi góp ý: “Em và tôi Ä‘á»u rá»i đất nước ở lứa tuổi khi bản sắc nòi giống cá»§a cá nhân mình đã được xác láºp. Bản sắc nòi giống đã biến thà nh tâm hồn. Ngưá»i ta có thể chuyển hóa nhưng không thể từ bỠđược tâm hồn. Thá»§ tục và tên gá»i chỉ là nhãn hiệu bên ngoà i chai nước mắm, chẳng có gì quan trá»ngâ€.
Mấy lần vá» thăm quê, bạn bè thân tình há»i tá»›i: “Ở Tây, ở Mỹ lâu váºy mà bạn có bị lai căng, mất gốc gì không?â€. Tôi đùa mà rất tháºt: “Lai rai thì có nhưng lai căng, lai giống thì không!â€. Lai rai... thì có vô số chuyện để bà n. Cái lai đầu tiên là tiếng “Dạ†và “Khôngâ€. Trước má»™t câu há»i: “Ông không thÃch mắm ruốc à ?â€, Mỹ trả lá»i: “Không, tôi không thÃchâ€. Việt trả lá»i: “Dạ (vâng), tôi không thÃchâ€, hay ngắn hÆ¡n: “Dạ khôngâ€. Dịch ra tiếng Mỹ là “Yes no!â€. Ngưá»i Mỹ la là ng, cho rằng tiếng Việt là không rõ rà ng giữa có và không.
Tháºt ra vì há» chưa hiểu rõ rà ng vá» cái suối nguồn văn hóa bao la trong má»™t câu trả lá»i ngắn gá»n “Dạ†trước là để bà y tá» mối quan hệ vá»›i đối tượng Ä‘ang há»i, rồi má»›i tá»›i phần sau là ý kiến cá»§a riêng mình. Äó là má»™t sá»± biểu hiện giao tình giữa ngưá»i vá»›i ta, giữa cá nhân mình vá»›i bà con là ng trên xóm dưới. Trong lúc ngưá»i Mỹ vá»›i văn hóa Ä‘áºm tÃnh cá nhân, há» xác định ngay ý kiến riêng cá»§a mình từ tiếng “Không†phá»§ nháºn đầu tiên.
3. Khi tiếp cáºn má»™t ná»n văn hóa má»›i, ngưá»i ta má»›i thấy được những viên sá»i thưá»ng ngà y trên đất nước cá»§a mình có khi lại là những hạt quý trên xứ ngưá»i: đó là tiếng cưá»i. Cưá»i là má»™t thứ ngôn ngữ không lá»i cao cấp nhất cá»§a văn hóa mà mình vô tình coi nhẹ nó như nắm xôi thằng Bá»m. Xa xứ rồi, nếp cưá»i hiện lên như má»™t tiếng vá»ng nhắc nhở cá»™i nguồn.
Ngưá»i Việt đã trưởng thà nh trên quê hương khi tá»›i xứ ngưá»i có thể nói lưu loát và hùng biện những chuyện triết lý, văn chương, kỹ thuáºt bằng tiếng Tây, tiếng Mỹ, nhưng lại rất Ãt ngưá»i có khả năng chuyển tải qua lại những “thông Ä‘iệp cưá»i†thống khoái trong tương quan sinh hoạt vá»›i ngưá»i nước ngoà i. Khó mà chia sẻ, hiểu hết được cái tinh túy trong ngôn ngữ cưá»i cá»§a má»™t dân tá»™c.
Äã gần 30 năm, thưá»ng xuyên là m việc và sinh hoạt trong thế giá»›i ngưá»i Mỹ, nhưng tôi cÅ©ng như hầu hết bạn bè cùng lứa hay má»™t ngưá»i bạn tuổi đã 70, du há»c Mỹ từ năm 1958 ở tuổi 20, vẫn bị lạc xa tÃt mù khÆ¡i trong những câu chuyện khôi hà i (joke) cá»§a ngưá»i Mỹ và có lẽ cÅ©ng là trưá»ng hợp ngược lại khi chúng tôi cố chia sẻ vá»›i ngưá»i Mỹ chuyện Trạng Quỳnh, Trạng Lợn, Ba Giai Tú Xuất rút từ trong kho tiếu lâm xứ mình.
Tết ở xứ ngưá»i chỉ khÆ¡i sâu thêm ná»—i nhá»› quê nhà . Tuổi cà ng cao, ná»—i nhá»› cà ng thấm thÃa mà rất tá»± nhiên như cảm xúc lá rụng vá» cá»™i. Nhá»› quê hương là nhá»› tiếng cưá»i ngoà i sân, đầu ngõ cá»§a ngưá»i thân, bạn bè. Vì cưá»i nó khó khăn và cao quý đến như thế nên xin được ghi thêm má»™t chữ quan trá»ng lên cá»™t mốc mùa xuân 35/30: Cưá»i!
TRẦN KIÊM ÄOÀN (Sacramento, California)
|
|
lmm Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008 Số bài: 5900
|
Gửi: CN 2 14, 2010 11:01 pm Tiêu đề: |
|
|
Äúng đó anh Lá»™c Æ¡i, Tết ở xứ ngưá»i chỉ khÆ¡i sâu thêm ná»—i nhá»› quê nhà . Tuổi cà ng cao, ná»—i nhá»› cà ng thấm thÃa mà rất tá»± nhiên như cảm xúc lá rụng vá» cá»™i. Nhá»› quê hương là nhá»› tiếng cưá»i ngoà i sân, đầu ngõ cá»§a ngưá»i thân, bạn bè. Vì cưá»i nó khó khăn và cao quý đến như thế nên xin được ghi thêm má»™t chữ quan trá»ng lên cá»™t mốc mùa xuân 35/30. Còn M thì có số: 16/35.
Cám Æ¡n anh đã đăng bà i nà y, em đã sống, là m việc và sinh hoạt trong thế giá»›i ngưá»i Mỹ đã hÆ¡n 35 năm. Sống ở nước ngưá»i, trở thà nh dân Mỹ, ngay cả vá» ngôn ngữ và cách xá» sá»± và tÃnh tình cÅ©ng lai luôn. Trước đây M không nhá»› ngà y nà o là Tết nữa vì cuá»™c sống rất báºn rá»™n và ngà y nà o cÅ©ng như ngà y nấy, cứ Ä‘i là m rồi lo cha mẹ và con cái.
Bây giá» thì có để ý vá» Tết, nhưng cuá»™c sống vẫn còn báºn rá»™n, nhưng mà thá»i tiết thì lạnh, không có hoa nở, bướm lượn bay trên bầu trá»i, và dân mình ở đây cÅ©ng còn bôn chao vá»›i cuá»™c sống hà ng ngà y nên cÅ©ng không có gì như Xuân ở quê nhà .
Có anh Lá»™c, anh Hùng, anh Hải, Nhung, Thái và ... nhắc vá» Xuân là m em và PTH thấy hồn mình nhá»™n nhịp. Chắc là chổ PTH ở cÅ©ng giống chổ M thôi, không có không khà "ÄÓN XUÂN", phải lái xe tá»›i thà nh phố Atlanta má»›i cảm thấy 1 chút Ãt mà thôi.
Äá»c bà i nà y M cứ mÄ©m cưá»i trong lòng. Chúa Æ¡i, thôi cho con đứng xa để đón Xuân cÅ©ng được, con chỉ muốn đón Xuân thôi, lở con mở miệng chúc Tết không đúng chắc bị ngưá»i ta chá»i con quá!!!
_________________  |
|
PTH Moderator


Ngày tham gia: 12 6 2008 Số bài: 3606
|
Gửi: Hai 2 15, 2010 4:41 am Tiêu đề: |
|
|
Cám ơn anh Lộc ST và post bà i NHỬNG MÙA XUÂN LẠC XỨ nà y,
bà i ni rất hay đả nói lên hết tâm trạng cá»§a những ngưá»i xa quê
hương xứ sở...
H cÅ©ng giống như MM, H rá»i khá»i VN khi 19 tuổi, hÆ¡n 34 năm H
sống ở quê ngưá»i.
Mặc dù xa quê hương đả lâu nhưng H không hỠthay đổi ngôn ngữ,
táºp quán nguồn gốc cá»§a bản thân mình. Vi H biết đó chÃnh là bằng chứng
cội nguồn duy nhất nơi chôn nhau cắt rốn. Không thể nà o thay đổi nó được.
Tết ở xứ ngưá»i chỉ khÆ¡i sâu thêm ná»—i nhá»› quê nhà . Tuổi cà ng cao, ná»—i nhá»› cà ng thấm thÃa mà rất tá»± nhiên như cảm xúc lá rụng vá» cá»™i.
Nhá»› quê hương là nhá»› tiếng cưá»i ngoà i sân, đầu ngõ cá»§a ngưá»i thân, bạn bè.
Äúng váºy, Tết ở đây chỉ khÆ¡i sâu thêm nổi nhá»› quê nhà , khi H còn bé, quây quần bên Cha Mẹ và bầy em, biết bao nhiêu ká»· niệm quay vá»
trong ký ức...bây giá» mổi ngưá»i mổi phương.
Cha Mẹ đả vá» trá»i, mấy chị em H thì mổi ngưá»i ở mổi nước...mổi ngưá»i
mổi quốc tịch..Buồn da diết.
Phải đó MM ơi, chổ H ở toà n là Pháp nên đâu thấy không khà đón Xuân,
thêm thay nhìn ra khung cá»a sổ, giòng sông seine trôi lá» lá»ng ,mưa tuyết bay bay cà ng nảo ruá»™t.
CÅ©ng giống như chổ MM ở, phải Ä‘i đến vùng Paris 13, chổ đó nhiá»u ngưá»i
à Châu mới thấy một chút nhộn nhịp của mùa Xuân.
Mình ta ngồi đợi đón giao thừa
Ký ức quay vỠthưở...thưở xưa
Cố quáºn bây chừ buồn cách biệt
Nổi buồn sao biết...nói sao vừa
Lá» lá»ng sông seine là n tuyết phá»§
Hà ng cây trắng xóa gÃo Ä‘ong đưa
Thân ở chốn nà y hồn cố xứ
Äón Xuân cô lẻ há»i buồn chưa....
_________________ _____________________________________
|
|