Thuy HS SaoMai
Ngày tham gia: 26 2 2009 Số bài: 85
|
Gửi: Hai 1 02, 2012 12:25 pm Tiêu đề: Tá» giấy trắng hoen ố |
|
|
TỠgiấy trắng hoen ố
'Em đâu muốn ta xa cách mãi, mất anh ngà y dà i xem như không nắng mai... Hạnh phúc ấy gá»i lại quá khứ, chia đôi vạt mưa, lối bước, nhá»› thương...'.
Demi Chen
(Truyện ngắn của tôi)
Lá»i ca cứ văng vẳng bên tai Linh không dứt. Trong quán cafe nhá» bé - cái quán chỉ dà nh riêng cho ngưá»i nước ngoà i, cô trầm ngâm bên tách cafe vẫn còn nóng hổi. Äã từ lâu, Linh không biết đến hai từ "nhạc Việt" như thế nà o? Xung quanh cô chỉ toà n là những bà i hát bốc lá»a cá»§a những ca sÄ© Hà n, những bản ballad đồng quê cá»§a Mỹ hay những lá»i ca sướt mướt trong ca khúc Trung. Nhưng hôm nay, bá»—ng chợt nghe những ca từ kia, ná»—i Ä‘au từ cái vết sẹo lâu ngà y như cứa qua da thịt cô, nhá» máu. Và rồi ký ức Ä‘au buồn cứ thế trà o vá» như dòng nước lạnh buốt dá»™i ngay lên ngưá»i cô trong cái đông giá rét.
Ngà y đầu tiên quen biết Hải, cô Ä‘ang là sinh viên má»›i ra Hà Ná»™i há»c không lâu, non ná»›t và thÆ¡ dại. Có lẽ cÅ©ng chÃnh bởi cái vẻ non ná»›t ấy mà cô lá»t và o tầm ngắm cá»§a Hải - má»™t công tá» vá»›i chiếc santafe bóng loáng và rất giá»i trong việc "vứt tiá»n qua cá»a sổ". Hải có thể được gá»i là má»™t tiểu đại gia ở cái đất Hà Thà nh nhá»™n nhịp, há»›p hồn bao cô gái trẻ và Linh cÅ©ng không phải ngoại lệ.
- Tại sao anh lại chá»n em?
- Vì em ngoan...
- Rồi gì nữa?
- Em có há»c thức...
Hai cái từ "ngoan" và "há»c thức" mà anh nói, chÃnh cô cÅ©ng không biết là m sao để định nghÄ©a cho đúng? Ngoan và hư dưá»ng như là hai bên bá» mà cái ranh giá»›i cá»§a nó có lẽ chỉ má»ng manh như má»™t tá» giấy trắng.
Cắt đứt dòng tâm trạng, cô phát hiện bức vẽ cá»§a mình đã bị tô Ä‘en như chÃnh mà n Ä‘en tối Ä‘ang chá» cô ngoà i kia. Cô đứng dáºy, hòa và o dòng ngưá»i Ä‘ang hối hả vá» vá»›i căn nhà ấm áp để tránh khá»i cái giá lạnh đầu đông.
Cô sinh ra trong má»™t gia đình chẳng dư dả gì. Hà ng tháng, những đồng tiá»n bố mẹ chu cấp cÅ©ng chỉ đủ sống cho qua ngà y. Äam mê già u sang, mÆ¡ má»™ng được sống trong cảnh sung túc, không phải lo lắng vỠđồng tiá»n, rồi được "xÃnh" những chiếc túi đắt tiá»n, những bá»™ cánh mà u mè được tÃnh đến trăm đô, nghìn đô... tất cả đã dẫn cô đến vá»›i Hải.
Ngà y ngà y, trong bao con mắt hâm má»™ cá»§a bạn bè cùng trang lứa Ä‘ang phải Ä‘i Ä‘i vá» vá», chen chúc trong cái ngá»™t ngạt cá»§a những chiếc xe bus tồi tà n thì cô lại được ngồi trên xe ô tô bóng nhoáng cá»§a anh. Cô bắt đầu thay đổi tÃnh nết, trở nên chảnh chá»e và kiêu căng. Cô đòi há»i má»i thứ ở Hải, tách dần đám bạn đại há»c mà lúc đó cô cho là "quê mùa". Cô hoà n toà n đã bị sá»± hà o nhoáng, hư danh cá»§a tiá»n bạc là m má» mắt. Báºn rá»™n vá»›i những cuá»™c nháºu nhẹt, những lần nhảy nhót trong bar, thá»i gian cứ thế thấm thoắt trôi, tuần nà o mẹ cô cÅ©ng gá»i Ä‘iện:
- Tuần nà y con có vỠkhông?
- Con không vỠđâu mẹ, bà i táºp chồng chất rồi phải Ä‘i ngoại khóa nữa.
- Ừ, thế à . Thế thôi, cố gắng há»c con nhé!
Cúp máy, cô không há» nghÄ© đến má»™t chút gì cảm xúc cá»§a ngưá»i mẹ Ä‘ang nhá»› con da diết, cô chỉ nghÄ© đến việc tối nay Hải sẽ đưa Ä‘i đâu ăn tối hay sẽ mua cho cô những đồ hà ng hiệu gì? Bước và o cuá»™c sống xa hoa, cô dưá»ng như đã quên mất gốc gác cá»§a mình.
Bước tháºt nhanh vá» căn phòng cháºt hẹp trong ký túc - nÆ¡i những lưu há»c sinh Ä‘ang sinh sống, cái bà n há»c bừa bá»™n vá»›i bao thứ linh tinh giống như bao suy nghÄ© vẩn vÆ¡ để cô chạy vá» quá khứ. Nà o là những bản vẽ còn dang dở, bà i táºp tiếng Hà n chưa được hoà n chỉnh, nà o là ly rượu vang chưa uống hết cùng vá»›i Ä‘iếu thuốc đã tắt trong gạt tà n... Cô lần lươt thu dá»n từng thứ đồ vỠđúng chá»— cá»§a nó. Cô ngồi xuống nÆ¡i góc tưá»ng, hút nốt Ä‘iếu thuốc, thầm nghÄ©: "Cuá»™c Ä‘á»i như má»™t đống bá» bá»™n, là m thế nà o để thu dá»n cái quá khứ vẫn còn Ä‘ang dang dở trong tiá»m thức?".
Yêu anh, có tiá»n, có xe rồi những đồ hiệu đắt tiá»n, cô biết đến những cái thứ "thượng lưu" mà trước giá» cô chưa bao giỠđược chạm đến. Nà o ai Ä‘oán trước được chuyện gì sẽ xảy đến vá»›i mình? Nà o ai biết được cái sá»± "tráo đổi" cá»§a cuá»™c Ä‘á»i nghiệt ngã đến mức như thế nà o? Äể đổi lại những cái váºt chất xa xỉ cô sẵn sà ng dùng đến cả tấm thân ngá»c ngà cá»§a ngưá»i con gái. Cô nà o biết anh cÅ©ng chỉ như bao gã già u có khác, coi cô như má»™t món đồ chÆ¡i, khi chÆ¡i chán rồi thì quẳng nó ra xó nhà . Anh có tiá»n, có địa vị, sẽ còn đến hà ng trăm món đồ chÆ¡i nữa được qua tay anh.
- Anh là má»™t thằng sở khanh, má»™t thằng đểu. Sao bây giá» tôi má»›i nháºn ra con ngưá»i anh, tôi tháºt sá»± hối háºn...
- Äúng, coi như anh là má»™t thằng như thế cÅ©ng được. Nhưng anh từng yêu em chân thà nh.
- Chân thà nh? Tôi phỉ nhổ và o cái chân thà nh cá»§a anh. Chân thà nh vá»›i anh có phải là cái việc anh phản bá»™i tôi Ä‘i vá»›i con khác đúng không? Cái chân thà nh đấy cá»§a anh đáng giá quá, tôi không dám nháºn đâu, anh vứt cho đứa khác Ä‘i...
Rồi tiếng tút, tút... kéo dà i trong Ä‘iện thoại. Cái ngà y Ä‘en tối đến vá»›i cô nhanh như bão lÅ©, cuốn sạch má»i ước mÆ¡, sá»± trong trắng và cả niá»m hy vá»ng. Lúc gá»i Ä‘iện cho Hải là lúc cô Ä‘ang nằm trong viện và mang trong mình cái "căn bệnh quái ác" ấy. Ngỡ tưởng ngưá»i yêu mình sẽ bao bá»c, an á»§i mình nhưng có phải đâu. Và o đúng ngà y ká»· niệm hai năm yêu nhau ấy, ngưá»i con gái trÆ¡ tráo đã gá»i Ä‘iện, mắng như "tát nước và o mặt" cô, như thể cô là má»™t đứa chỉ biết Ä‘i phá hạnh phúc cá»§a ngưá»i khác váºy.
Mà n đêm trong bệnh viện cứ thế kéo dà i vô táºn, cô Ä‘au, Ä‘au vì bệnh táºt và đau vì con tim. Äứng không đứng được, Ä‘i không Ä‘i được, ngồi không ngồi được, chỉ nằm má»™t chá»— như ngưá»i nằm chá» chết. Những giá»t nước mắt không chỉ vì bệnh táºt Ä‘ang giết dần cô mà còn cả vì con tim cô dưá»ng như ngừng Ä‘áºp, không bạn bè không ngưá»i thân, cô như Ä‘i đến con đưá»ng cùng.
Má»™t tháng váºt vã vá»›i những cÆ¡n Ä‘au rồi những đợt Ä‘iá»u trị hóa chất, khuôn mặt xanh xao không còn má»™t giá»t máu, cô gầy sá»™c hẳn Ä‘i, cÆ¡ thể giá» chỉ còn lại như má»™t bá»™ xương di động, từng bước nặng nỠđến phòng Ä‘iá»u trị.
- Em có thể xuất viện được rồi nhưng...
Cô mừng thầm và cưá»i hy vá»ng.
- Nhưng sao cơ anh?
- Em có thể... có thể mất đi cơ hội được là m mẹ...
Cô như ngất lịm ngay trước câu nói cá»§a ngưá»i bác sÄ© trẻ tuổi, nụ cưá»i vụt tắt, không nước mắt, không kêu gà o, cô thất thần Ä‘i vá» phÃa buồng bệnh và là m thá»§ tục xuất viện.
Äối vá»›i cô bây giá», cuá»™c sống chỉ như má»™t mà n trắng xóa trong không trung, má» mịt không có đến má»™t chấm Ä‘en. "Ä‚n nhầm quả lạ" để rồi hối háºn cả má»™t cuá»™c Ä‘á»i. Con tim cô giá» chỉ như má»™t cục sắt Ä‘ang Ä‘áºp thình thịch trong lồng ngá»±c, cô trở nên vô cảm và tuyệt vá»ng. Äể quên Ä‘i ná»—i Ä‘au đớn ấy, ngà y ngà y, cô chìm đắm vá»›i men cay nồng cá»§a những ly rượu trong vÅ© trưá»ng, là n khói trăng trắng, mỠảo trong bóng đêm và rồi cô lại bắt đầu vá»›i má»™t cuá»™c tình má»›i, vá»›i má»™t con ngưá»i má»›i - má»™t con nghiện ma túy.
Cô tá»± cưá»i nhạo bản thân mình chỉ có đến váºy thôi sao nhưng cÅ©ng tá»± tiếc thương cho bản thân sao bất hạnh đến váºy? Cô thấu hiểu được cái nghiệt ngã mà cuá»™c Ä‘á»i ban cho cô nhưng cô trách ai được trong khi má»i lá»—i lầm do chÃnh mình gây ra. Cái Ä‘am mê phù phiếm, mÆ¡ má»™ng hão huyá»n để được bước lên "tấm thảm Ä‘á»" đã là m hại cô nhưng tiếc rằng giá» thấu hiểu được thì đã quá muá»™n...
Ngà y hôm nay, chạy trốn khá»i quá khứ, cô đã ở đây - cái nÆ¡i không má»™t ngưá»i thân, không bạn bè quen biết, đến những con ngưá»i cùng má»™t thứ tiếng mẹ đẻ cÅ©ng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tuổi thanh xuân cá»§a cô giỠđã như má»™t tá» giấy trắng bị hoen ố, không thể là m nó trắng lại như xưa kia. Co ro, cuá»™n mình lại trong góc tưá»ng nhá» bé ấy, bất giác nhá»› đến ngưá»i đã sinh ra cô, đã vất vả hai mươi mấy năm trá»i nuôi cô khôn lá»›n, những giá»t nước nóng hổi từ khóe mắt đã thấm ướt khuôn mặt cô, tiếng nấc nghẹn ngà o: "Mẹ Æ¡i! Con... xin lá»—i"...
Và i nét vỠtác giả:
Äôi lúc mải mê chạy theo đồng tiá»n mà đánh mất cả bản thân, con ngưá»i mình... Hãy sống để táºn hưởng cuá»™c sống, trải nghiệm yêu thương chứ đừng để đồng tiá»n chiếm hữu cả tâm hồn bạn! - Demi Chen.
|
|