| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Bảy 3 17, 2012 2:32 am Tiêu đề: |
|
|
Hà nh tinh thứ bảy váºy là trái đất.
Trái đất không phải là má»™t hà nh tinh xoà ng! Ngưá»i ta đã tÃnh có tá»›i má»™t trăm mưá»i má»™t ông vua (trong đó, hiển nhiên là không quên tÃnh cả các ông vua Ä‘en), bảy nghìn nhà địa lý, chÃn trăm nghìn nhà doanh nghiệp, bảy triệu rưỡi bợm nháºu, ba trăm mưá»i má»™t triệu kẻ khoác lác, nghÄ©a là và o quãng hai tỉ ngưá»i lá»›n.
Äể các bạn có chút ý niệm vá» kÃch thước trái đất, tôi phải nói vá»›i các bạn rằng trước khi tìm ra được Ä‘iện, trên cả sáu châu lục ngưá»i ta dùng cả má»™t đạo quân thá»±c sá»± sáu trăm bốn mươi hai nghìn năm trăm mưá»i má»™t ngưá»i đốt đèn.
Nhìn xa xa má»™t chút cảnh đốt đèn đó tháºt tuyệt diệu. Các chuyển động cá»§a đạo quân nà y qui định như trong má»™t vở kịch ba-lê. Trước tiên là phiên những ngưá»i đốt đèn nước Tân Tây Lan và nước úc. Sau khi đốt đèn xong, há» Ä‘i ngá»§. Bấy giỠđến lượt những ngưá»i đốt đèn Trung Quốc và Tây Bá Lợi á. Xong cả há» nữa, cÅ©ng biến mất trong các hà nh lang. Lại đến lượt những ngưá»i đốt đèn nước Nga và nước ấn Äá»™. Rồi đến những ngưá»i cá»§a châu Phi và châu Âu. Rồi đến những ngưá»i Nam Mỹ. Rồi đến những ngưá»i Bắc Mỹ. Và chẳng bao giá» há» và o ra sân khấu nhầm lẫn cả. Tháºt là vÄ© đại.
Chỉ có ông đốt đèn cá»§a cây đèn độc nhất ở Bắc Cá»±c và ông đốt đèn cá»§a cây đèn độc nhất ở Nam Cá»±c là sống cuá»™c Ä‘á»i lá» mỠăn không ngồi rá»—i: hai ông ấy chỉ là m việc má»™t năm có hai lần.
Khi ngưá»i ta muốn ra vẻ thông minh, thưá»ng thì Ä‘iá»u nà y sẽ dẫn đến việc ngưá»i ta nói dóc đôi chút. Tôi không tháºt thà lắm đâu khi kể vá»›i các bạn vá» những ngưá»i đốt đèn. Dám có thể tôi đã gây má»™t ý niệm sai lầm vá» hà nh tinh cá»§a chúng ta đối vá»›i những ai chưa biết nó. Loà i ngưá»i chiếm rất Ãt chá»— trên mặt đất. Nếu hai tá»· con ngưá»i Ä‘ang sống trên mặt đất nà y mà đứng khá sát và o nhau, như trong má»™t cuá»™c meeting, thì há» sẽ đứng gá»n trong má»™t quảng trưá»ng chỉ rá»™ng hÆ¡n hai dặm, dà i hai mươi dặm. Có thể dồn hết nhân loại lên má»™t hòn đảo bé nhất trong Thái Bình Dương.
Những ngưá»i lá»›n, chắc chắn rồi, sẽ chẳng tin bạn đâu. Há» nghÄ© là há» chiếm nhiá»u chá»— lắm. Há» thấy há» quan trá»ng như các cây baobab. Thế nên các bạn phải khuyên há» là m các con tÃnh Ä‘i. Há» tôn thá» những con số: việc ấy là m há» thÃch thú. Nhưng đừng có phà nhiá»u thì giá» cá»§a bạn và o hình phạt đó. Chẳng Ãch gì. Bạn tin và o tôi mà .
Ông hoà ng nhá», má»™t khi đáp xuống mặt đất, rất kinh ngạc vì chẳng trông thấy ngưá»i nà o. Em đã bắt đầu sợ mình nhầm hà nh tinh, thì má»™t cái vòng mầu ánh trăng động Ä‘áºy trong cát.
– Xin chà o, ông hoà ng nhỠnói bâng quơ.
– Xin chà o, con rắn nói.
– Tôi rÆ¡i xuống hà nh tinh nà o váºy? Ông hoà ng nhá» há»i.
– Trên trái đất, ở châu Phi, con rắn trả lá»i.
– A! Thế trên trái đất không có ngưá»i nà o ư?
– Äây là sa mạc. Chẳng có ai trên sa mạc đâu. Trái đất rá»™ng lắm, rắn nói.
Ông hoà ng nhá» ngồi trên má»™t tảng đá và ngước mắt lên trá»i:
– Có những ngôi sao được thắp sáng là để má»—i ngưá»i má»™t ngà y kia trở vá» ngôi sao cá»§a mình? Hãy nhìn xem tinh cầu cá»§a tôi. Nó ở ngay bên trên chúng ta... Nhưng sao mà xa thế!
– Nó đẹp đấy, rắn nói. Cáºu là m gì tá»›i đây?
– Tôi có chuyện rắc rối với một bông hoa, ông hoà ng nhỠnói.
– à ! rắn nói.
Và cả hai lặng thinh.
– Loà i ngưá»i ở đâu? Sau cùng ông hoà ng nhá» tiếp tục. Trong sa mạc thấy hÆ¡i bÆ¡ vÆ¡...
– Ngay giữa loà i ngưá»i, cÅ©ng bÆ¡ vÆ¡, rắn nói.
Ông hoà ng nhỠnhìn rắn rất lâu:
– Anh là má»™t con váºt buồn cưá»i tháºt, em nói, mảnh khảnh cứ như má»™t ngón tay...
– Nhưng ta mạnh hơn ngón tay của một ông vua, rắn nói.
Ông hoà ng nhá» mỉm cưá»i:
– Anh không mạnh lắm đâu... đến chân anh cũng chẳng có... anh muốn đi xa cũng không được...
– Ta có thể chở cáºu Ä‘i xa hÆ¡n cả má»™t chiếc tà u, rắn nói.
Rắn cuốn quanh mắt cá cá»§a ông hoà ng nhá», trông giống má»™t chiếc vòng và ng:
– Kẻ nà o bị ta chạm tá»›i, ta sẽ trả hắn vá» vá»›i đất là nÆ¡i hắn sinh ra. Nhưng cáºu thì trong sạch và cáºu từ má»™t ngôi sao tá»›i...
Ông hoà ng nhỠkhông nói gì.
– Anh là má»™t con váºt buồn cưá»i tháºt, em nói.
– Cáºu là m cho ta thương hại, cáºu tháºt yếu Ä‘uối, trên cái trái đất bằng đá hoa cương nà y. Ta có thể giúp đỡ cáºu má»™t ngà y nà o đó nếu cáºu nhá»› tinh cầu cá»§a cáºu. Ta có thể...
– ồ! Tôi hiểu rồi, ông hoà ng nhỠnói. Nhưng tại sao anh lúc nà o cũng nói bà hiểm thế?
– Má»i Ä‘iá»u bà hiểm, ta Ä‘á»u giải hết, rắn nói.
Và hỠlặng thinh.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Ba 3 20, 2012 8:53 pm Tiêu đề: |
|
|
Ông hoà ng nhỠđi qua sa mạc và chỉ gặp có một bông hoa. Một bông hoa chỉ ba cánh, một bông hoa chẳng là gì cả..
– Chúc một ngà y tốt là nh, ông hoà ng nhỠnói.
– Chúc một ngà y tốt là nh, bông hoa nói.
– Loà i ngưá»i ở đâu? Ông hoà ng nhá» lá»… phép há»i.
– Ngưá»i hả? Có loà i ấy đấy. Khoảng sáu hay bảy mống. Em có nhìn thấy há» mấy năm trước kia. Nhưng không ai biết tìm hỠở đâu. Gió thổi há» Ä‘i. Há» chẳng có rá»…, cái đó phiá»n cho há» lắm.
– Từ biệt, ông hoà ng nhỠnói.
– Từ biệt, đoá hoa nói.
Ông hoà ng nhá» trèo lên má»™t quả núi cao. Trước đây những núi non duy nhất mà em biết chỉ là ba quả núi lá»a cao ngang đầu gối em. Và em đã dùng quả núi lá»a đã tắt là m ghế ngồi. " Từ trên má»™t quả núi cao như quả núi nà y, em nói thầm, mình sẽ đưa mắt là thấy ngay hà nh tinh và tất cả má»i ngưá»i . . . ". Nhưng em chỉ đã thấy có những mÅ©i nhá»n cá»§a các tảng đá nhá»n hoắt.
– Chúc một ngà y tốt là nh, em nói bâng quơ.
– Chúc một ngà y tốt là nh! Chúc một ngà y tốt là nh! Chúc một ngà y tốt là nh! tiếng vang đáp lại.
– Các anh là ai? Ông hoà ng nhá» há»i.
– Các anh là ai! Các anh là ai! Các anh là ai! tiếng vang đáp lại.
– Hãy là m bạn với tôi, tôi cô đơn lắm, em nói.
– Tôi cô đơn lắm! Tôi cô đơn lắm! tiếng vang đáp lại.
"Cái hà nh tinh nà y buồn cưá»i tháºt! Lúc đó em nghÄ© thầm. Nó khô khốc, và nhá»n hoắt và mặn chát. Và những con ngưá»i thì thiếu hẳn óc tưởng tượng. Há» chỉ lặp lại những gì hỠđã nghe.... ở chá»— tôi có má»™t bông hoa: Nà ng bao giá» cÅ©ng nói trước!"
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Sáu 3 23, 2012 2:28 am Tiêu đề: |
|
|
Nhưng ông hoà ng nhá», sau khi Ä‘i rất lâu qua cát, đá và tuyết, cuối cùng cÅ©ng tìm thấy má»™t con đưá»ng. Và má»i con đưá»ng Ä‘á»u đưa đến chá»— có ngưá»i ở.
– Chúc một ngà y tốt là nh, em nói.
ấy là má»™t khu vưá»n đầy hoa hồng
– Chúc má»™t ngà y tốt là nh, các hoa hồng trả lá»i.
Ông hoà ng nhá» nhìn các hoa hồng. Tất cả bá»n há» Ä‘á»u giống bông hoa cá»§a em.
– Các nà ng là ai? Em há»i há», sững sá» kinh ngạc.
– Chúng em là những đoá hoa hồng, các hoa hồng nói.
– A! Ông hoà ng nhỠkêu lên.
Và em cảm thấy rất Ä‘au khổ. Äoá hoa cá»§a em đã kể vá»›i em rằng nà ng là duy nhất trong giống nòi cá»§a nà ng khắp trong vÅ© trụ. Và ở đây có đến năm nghìn Ä‘oá giống như nhau, chỉ má»›i trong má»—i má»™t khu vưá»n.
"Nà ng sẽ ngượng lắm đây, em nghÄ© thầm, nếu thấy cảnh nà y. Nà ng sẽ ho rÅ© rượi và giả chết cho đỡ ngượng. Còn ta sẽ phải là m ra vẻ an á»§i vá»— vá» nà ng, nếu không, để là m chÃnh ta cÅ©ng phải xấu hổ, nà ng dám chết tháºt mất".
Rồi em lại tá»± bảo: "Ta tưởng ta đã già u lắm vá»›i má»™t Ä‘oá hoa duy nhất. Cái đó cá»™ng vá»›i ba quả núi lá»a cao ngang đầu gối cuả ta, mà má»™t quả, có lẽ, đã tắt mãi mãi, cái đó chẳng là m cho ta thà nh má»™t ông hoà ng lá»›n lắm đâu". Và , nằm dà i trong cá», em khóc.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Bảy 3 24, 2012 4:49 am Tiêu đề: |
|
|
ChÃnh và o lúc đó con cáo xuất hiện.
– Chúc một ngà y tốt là nh, con cáo nói.
– Chúc một ngà y tốt là nh, ông hoà ng nhỠđáp lại lịch sự, em quay lại nhưng chẳng thấy gì cả.
– Tá»› đây nà y, giá»ng nói cất lên, ở dưới cây táo
– Cáºu là ai thế? Ông hoà ng nhá» nói, cáºu tháºt là xinh.
– Tớ là một con cáo, con cáo nói.
– Äến chÆ¡i vá»›i mình Ä‘i, ông hoà ng nhá» rá»§ cáo. Mình buồn quá..
– Tá»› không chÆ¡i vá»›i cáºu được. Tá»› chưa được cảm hoá.
– à ! Xin lỗi, ông hoà ng nhỠnói.
Nhưng sau khi suy nghÄ©, em há»i thêm
– Thế nà o gá»i là "cảm hoá"?
– Cáºu không phải dân ở đây. Cáºu Ä‘i tìm cái gì?
– Tá»› Ä‘i tìm những con ngưá»i, ông hoà ng nhá» nói. Thế nà o gá»i là "cảm hoá"?
– Loà i ngưá»i, cáo nói, há» có súng và há». Phiá»n lắm. Há» cÅ©ng nuôi gà nữa. Äó là cái duy nhất hấp dẫn ở há». Cáºu Ä‘i kiếm gà phải không?
– Không! Ông hoà ng nhá» nói, mình kiếm bạn. Thế nà o gá»i là "cảm hoá"?
– ấy là má»™t Ä‘iá»u bị lãng quên quá rồi, cáo nói. Nó có nghÄ©a là " tạo lên những liên hệ .."
– Tạo lên những liên hệ?
– Äúng như váºy, con cáo nói. Äối vá»›i tá»› hiện giá» cáºu chỉ là má»™t cáºu bé hoà n toà n giống trăm nghìn cáºu bé khác. Và tá»› chẳng cần gì ở cáºu. Và cáºu cÅ©ng chẳng cần gì ở tá»›. Tá»› đối vá»›i cáºu chỉ là má»™t con cáo giống như trăm nghìn con cáo. Nhưng, nếu cáºu cảm hoá tá»›, cáºu sẽ là duy nhất trên Ä‘á»i...
– Tớ bắt đầu hiểu, ông hoà ng nhỠnói. Có một bông hoa ...tớ nghĩ là nà ng cảm hoá tớ...
– Có thể lắm, cáo nói. Có thể gặp má»i sá»± trên trái đất nà y...
– ồ! Không phải trên trái trái đất nà y đâu, ông hoà ng nhỠnói.
Con cáo có vẻ chú ý:
– Trên một hà nh tinh khác à ?
– Phải.
– Trên hà nh tinh ấy, có thợ săn không?
– Không.
– Thế thì hay đấy. Thế còn gà ?
– Không.
– Chả có Ä‘iá»u gì là hoà n hảo cả! Cáo thở dà i.
Nhưng rồi cáo trở lại với ý nghĩ của nó:
– Äá»i tá»› tẻ nhạt. Tá»› săn gà , ngưá»i săn tá»›. Tất cả loà i gà đá»u giống nhau, và tất cả loà i ngưá»i Ä‘á»u giống nhau. Vì thế, tá»› hÆ¡i chán. Nhưng nếu cáºu cảm tá»›, Ä‘á»i tá»› sẽ rá»±c nắng. Tá»› sẽ nháºn ra má»™t bước chân khác hẳn má»i bước chân khác. Các bước chân khác sẽ là m cho tá»› chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân cá»§a cáºu lại sẽ gá»i tá»› từ hang chạy ra, như là má»™t Ä‘iệu nhạc. Và cáºu hãy nhìn kia! Cáºu thấy không, ở kia, những đồng lúa mì ấy? Tá»› không ăn bánh mì. Lúa mì đối vá»›i tá»› là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì đối vá»›i tá»› chẳng có gì khêu gợi. Cái đó buồn lắm. Nhưng cáºu có mái tóc mầu và ng kim. Thế thì sẽ rất tuyệt má»™t khi cáºu cảm hoá tá»›! Lúa mì, vốn mà u và ng kim, sẽ gợi cho tá»› ká»· niệm vá» cáºu. Và tá»› sẽ yêu tiếng gió reo trong lúa mì...
Cáo im lặng và nhìn ông hoà ng nhỠmột lúc lâu:
– Nếu cáºu vui lòng, hãy cảm hoá tá»› Ä‘i, cáo nói!
– Tá»› cÅ©ng muốn thế lắm, ông hoà ng nhá» trả lá»i, nhưng tá»› không có nhiá»u thì giá». Tá»› cần tìm kiếm nhiá»u bạn và tìm hiểu bao nhiêu sá»± váºt.
– Ngưá»i ta chỉ hiểu được những váºt ngưá»i ta đã cảm hoá, cáo nói. Loà i ngưá»i bây giá» không còn đủ thì giá» hiểu cái gì hết. Há» mua những váºt là m sẵn ở các nhà buôn. Nhưng không ở đâu có nhà buôn bạn, con ngưá»i không có bạn nữa. Nếu cáºu muốn có má»™t ngưá»i bạn, hãy cảm hoá tá»›!
– Phải là m sao? ông hoà ng nhá» há»i.
– Phải tháºt kiên nhẫn, cáo trả lá»i. Ban đầu cáºu hãy ngồi hÆ¡i xa tá»› má»™t tÃ, như thế, ở trong cá». Tá»› đưa mắt liếc nhìn cáºu, và cáºu chẳng nói gì cả. Ngôn ngữ là nguồn gốc cá»§a ngá»™ nháºn. Nhưng má»—i ngà y, cáºu có thể ngồi gần má»™t tÃ...
Ngà y hôm sau, ông hoà ng nhỠtrở lại.
– Tốt hÆ¡n là nên đến đúng giá» như hôm trước, cáo nói. Nếu cáºu đến, chẳng hạn như lúc bốn giá» chiá»u, thì từ ba giá», mình đã cảm thấy hạnh phúc. Thá»i khắc cà ng trôi, mình lại cà ng hạnh phúc. Äến bốn giá» thì mình phát cuồng lên và lo lắng; và mình sẽ hiểu cái giá cá»§a hạnh phúc! Nhưng nếu cáºu đến bất cứ lúc nà o, mình không biết lúc nà o thì nên trang phục cho cõi lòng mình... Phải có nghi thức chứ.
– Nghi thức là cái gì? ông hoà ng nhá» há»i.
– Äó cÅ©ng là cái bị quên lâu quá rồi, cáo nói. Äó cÅ©ng là cái gì là m cho má»™t ngà y trở nên khác những ngà y khác, má»™t giá» trở nên khác những giá» khác. Có má»™t nghi thức, chẳng hạn cá»§a bá»n thợ săn cá»§a tá»›. Má»—i thứ năm, há» khiêu vÅ© vá»›i các cô gái trong là ng. Thế thì thứ năm là má»™t ngà y kỳ diệu! Hôm ấy tá»› có thể rong chÆ¡i đến táºn vưá»n nho. Nếu bá»n thợ săn mà khiêu vÅ© bất cứ ngà y nà o, thì ngà y nà o cÅ©ng như ngà y nà o, tá»› sẽ chẳng có ngà y nà o được nghỉ nữa.
Thế là ông hoà ng nhỠcảm hoá con cáo. Và giỠra đi đã đến:
– A! Cáo nói, tớ sắp khóc lên đây.
– Äó là lá»—i tại cáºu, ông hoà ng nhá» nói. Mình tuyệt chẳng muốn cáºu khổ, cáºu lại cứ muốn mình cảm hoá cáºu.
– Äúng thế, cáo nói.
– Nhưng cáºu sẽ khóc! ông hoà ng nhá» nói.
– Äúng thế, cáo nói.
– Thế thì cáºu chẳng được gì cả!
– ÄÆ°á»£c chứ, cáo nói, là do cái mà u và ng cá»§a lúa mì ấy.
Rồi nó nói thêm:
– Hãy trở lại thăm những Ä‘oá hồng Ä‘i. Cáºu sẽ thấy Ä‘oá hoa cá»§a cáºu là duy nhất trên Ä‘á»i. Rồi cáºu hãy lại đây từ biệt tá»›, tá»› sẽ là m quà cho cáºu má»™t Ä‘iá»u bà máºt.
Ông hoà ng nhỠđi thăm lại những đoá hoa hồng.
– Các cô chẳng giống chút nà o vá»›i Ä‘oá hồng cá»§a tôi, các cô chưa là gì cả, em bảo các bông hồng. Chưa ai cảm hoá các cô, các cô cÅ©ng chưa cảm hoá ai. Các cô giống như con cáo cá»§a tôi trước kia. Nó chỉ là má»™t con cáo giống như trăm nghìn con cáo. Song tôi đã là m cho nó trở thà nh bạn tôi, và bây giá» nó trở nên duy nhất trên Ä‘á»i.
Và các bông hồng hết sức lúng túng.
– Các cô đẹp, nhưng các cô trống rá»—ng, em nói vá»›i há». Ngưá»i ta không thể chết vì các cô được. Phải, Ä‘oá hồng cá»§a tôi, má»™t ngưá»i qua đưá»ng tầm thưá»ng tưởng là nà ng giống các cô. Nhưng đối vá»›i tôi thì nà ng quan trá»ng hÆ¡n tất cả các cô, bởi vì chÃnh là nà ng mà tay tôi đã tưới. Bởi vì chÃnh là nà ng mà tôi đã đặt chÃnh dưới bầu kÃnh. Bởi vì chÃnh là nà ng mà tôi đã che bằng tấm bình phong. Bởi vì là nà ng mà tôi đã bắt những con sâu (trừ hai ba con dà nh để thà nh bướm). Bởi vì chÃnh là nà ng mà tôi đã ngồi nghe than thở, hay tán hươu tán vượn, hay đôi khi cả lặng im nữa. Bởi vì đó là đoá hồng cá»§a tôi.
Rồi em trở lại chỗ con cáo:
– Từ biệt, em nói.
– Từ biệt, cáo nói. Äây là cái bà máºt cá»§a tá»›. Nó đơn giản thôi: ngưá»i ta chỉ nhìn thấy tháºt rõ rà ng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy.
– Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy, ông hoà ng nhỠlặp lại, để mà ghi nhớ.
– ChÃnh thá»i giá» cáºu đã mất, cho Ä‘oá hồng cá»§a cáºu là m cho Ä‘oá hồng cá»§a cáºu trở nên quan trá»ng đến thế.
– ChÃnh thá»i giá» tôi đã mất cho bông hồng cá»§a tôi... ông hoà ng nhá» nói, để mà ghi nhá»›.
– Loà i ngưá»i đã quên mất chân lý nà y, cáo nói. Nhưng cáºu không được quên. Cáºu trở nên mãi mãi có trách nhiệm vá» những gì cáºu đã cảm hoá. Cáºu có trách nhiệm đối vá»›i hoa hồng cá»§a cáºu.
– Tôi có trách nhiệm với hoa hồng của tôi ... ông hoà ng nhỠlặp lại để mà ghi nhớ.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: CN 3 25, 2012 3:04 am Tiêu đề: |
|
|
– Xin chà o, ông hoà ng nhỠnói.
– Xin chà o, ngưá»i bẻ ghi nói.
– Ông là m gì ở đây? Ông hoà ng nhá» há»i.
– Ta xếp hà nh khách, thà nh từng gói nghìn ngưá»i má»™t, ngưá»i bẻ ghi nói. Ta hướng dẫn những chuyến tà u trở chúng Ä‘i, lúc vá» bên phải, lúc vá» bên trái.
Rồi một con tà u nhanh sáng choang, gầm như sấm, là m căn phòng gác ghi rung lên.
– Há» vá»™i quá, ông hoà ng nhá» nói. Há» tìm cái gì váºy?
– ChÃnh ngưá»i lái tà u cÅ©ng không biết, ngưá»i gác ghi nói..
Và lại gầm lên, từ hướng ngược lại, một chuyến tà u nhanh thứ hai sáng choang.
– HỠđã trở vá» rồi ư? ông hoà ng nhá» há»i...
– Không phải những ngưá»i khi nãy. HỠđổi chá»— đấy.
– HỠkhông bằng lòng chỗ của h�
– Ngưá»i ta không bao giá» bằng lòng chá»— cá»§a mình cả! Ngưá»i bẻ ghi nói.
Và lại tiếng ầm ầm của chiếc tà u nhanh thứ ba sáng choang.
– Há» Ä‘uổi theo những hà nh khách lúc nãy phải không? ông hoà ng nhá» há»i.
– Há» chẳng Ä‘uổi theo cái gì hết, ngưá»i bẻ ghi nói. Há» ngá»§ gáºt hoặc ngồi ngáp vặt trong đó. Chỉ có những đứa trẻ là dán mÅ©i và o cá»a kÃnh thôi.
– Chỉ có những đứa trẻ là biết mình tìm cái gì, ông hoà ng nhá» nói, chúng mất thì giá» vì má»™t con búp bê bằng giẻ rách, và con búp bê ấy trở nên quan trá»ng lắm, ai lấy Ä‘i cá»§a chúng, chúng sẽ khóc...
– Chúng tháºt may mắn, ngưá»i bẻ ghi nói.
– Xin chà o, ông hoà ng nhỠnói.
– Xin chà o, ngưá»i lái buôn nói.
ấy là má»™t ngưá»i bán loại thuốc có thể là m cho đỡ khát. Má»—i lần uống má»™t viên, và ngưá»i ta sẽ thấy không cần phải uống nước nữa.
– Tại sao ông bán thứ đó? ông hoà ng nhá» há»i.
– Äây là má»™t sá»± tiết kiệm lá»›n vá» thá»i giá», ngưá»i lái buôn nói. Các nhà chuyên môn đã có tÃnh toán. Má»—i tuần lá»… ta sẽ tiết kiệm được năm mươi ba phút.
– Thế ngưá»i ta dùng năm mươi ba phút ấy để là m gì?
– Muốn là m gì thì là m ...
"Ta, ông hoà ng nhá» nghÄ© thầm, nếu ta có năm mươi ba phút để là m gì thì là m, ta sẽ bước tháºt nhẹ nhà ng đến má»™t cái nguồn nước..."
Lúc đó là ngà y thứ tám từ khi tôi bị há»ng máy trong sa mạc, và tôi vừa nghe câu chuyện ngưá»i lái buôn vừa uống giá»t nước cuối cùng trong số nước dá»± trữ.
– A! Tôi nói vá»›i ông hoà ng nhá», các ká»· niệm cá»§a em tháºt là đẹp, nhưng anh vẫn chưa chữa được máy bay cá»§a anh, anh chẳng còn gì để uống nữa, và anh cÅ©ng sẽ hạnh phúc lắm đấy, nếu bây giá» anh cÅ©ng có thể bước tháºt nhẹ nhà ng đến má»™t cái nguồn nước!
– Bạn cáo của tôi ơi, em nói ...
– Chú em bé bá»ng Æ¡i, bây giá» còn chồn cáo gì nữa!
– Sao thế?
– Bởi vì ta sắp chết khát...
Em không hiểu lý lẽ cá»§a tôi, em trả lá»i tôi:
– Có được má»™t ngưá»i bạn là tuyệt chứ, dù cho ta sắp chết Ä‘i nữa. Tôi, tôi rất hà i lòng được có bạn cáo cá»§a tôi ...
Em không lưá»ng được hiểm nguy, tôi nghÄ© thầm. Em không hỠđói hay khát. Má»™t chút mặt trá»i cÅ©ng đủ cho em rồi.
Nhưng em nhìn tôi và trả lá»i Ä‘iá»u tôi vừa nghÄ©:
– Tôi cũng đang khát... ta đi tìm một cái giếng đi ...
Tôi phác má»™t cá» chỉ mệt má»i: tháºt là phi lý khi Ä‘i tìm má»™t cái giếng, má»™t cách hú hoạ, ở trong sa mạc mênh mông. Tuy thế, chúng tôi vẫn bước Ä‘i.
Khi chúng tôi bước Ä‘i, im lặng, giá» nà y qua giá» khác, mà n đêm buông xuống và các vì sao bắt đầu toả sáng. Tôi nhìn má»i váºt như trong cÆ¡n mê, đầu nóng bừng vì khát. Những lá»i ông hoà ng bé nhá» nói nhảy múa trong trà nhá»› tôi.
– Em, em cÅ©ng khát hay sao? Tôi há»i em.
Nhưng em không trả lá»i câu tôi há»i. Em chỉ nói giản dị:
– Nước cũng có thể tốt là nh cho trái tim...
Tôi không hiểu câu em đáp nhưng tôi im lặng ... tôi biết là không nên há»i em.
Em thấy mệt. Em ngồi xuống. Tôi ngồi xuống cạnh em. Và sau một lát im lặng, em lại nói:
– Các ngôi sao đẹp, là do ở đó có má»™t bông hoa mà ngưá»i ta không nhìn thấy...
Tôi đáp lại "Äúng thế" và tôi nhìn, không nói, những gợn sóng cá»§a cát dưới ánh trăng.
– Sa mạc tháºt đẹp, em nói thêm...
Äiá»u nà y đúng. Bao giá» tôi cÅ©ng yêu sa mạc. Ta ngồi trên má»™t đụn cát. Ta không trông thấy gì hết. Ta không nghe thấy gì hết. Nhưng có má»™t cái gì đó toả sáng trong lặng lẽ...
– Cái đã tô điểm cho sa mạc, ông hoà ng nhỠnói, là nó ẩn giấu một cái giếng ở nơi nà o đó...
Tôi kinh ngạc vì bá»—ng nhiên hiểu ra cái ánh sáng huyá»n bà ấycá»§a cát. Khi còn là má»™t cáºu bé tôi ở trong má»™t ngôi nhà cổ, và có má»™t truyá»n thuyết là ở ngôi nhà cổ nà y có chôn má»™t kho báu. Tất nhiên, chưa ai tìm ra kho báu đó, có lẽ cÅ©ng chưa ai thá» Ä‘i tìm. Nhưng nó đã là m cho ngôi nhà trở nên thà nh tiên. Cái nhà cá»§a tôi có giấu trong đáy trái tim cá»§a nó má»™t Ä‘iá»u bà máºt...
– Phải, tôi nói vá»›i ông hoà ng nhá». Dù là ngôi nhà , ngôi sao hay sa mạc, cái là m chúng ta trở nên đẹp thì không thể nhìn thấy!
– Tôi rất hà i lòng, em nói, vì ông cũng đồng ý với bạn cáo của tôi.
Khi ông hoà ng nhá» bé thiu thiu ngá»§, tôi bế em lên vòng tay và lại lên đưá»ng. Lòng tôi xúc động. Tôi có cảm giác như Ä‘ang giữ má»™t kho báu mong manh. Tôi có cảm giác như trên Trái Äất nà y không có gì mong manh hÆ¡n. Tôi nhìn, dưới ánh sáng trăng, vầng trán xanh xao ấy, đôi mắt nhắm nghiá»n, những lá»n tóc run rẩy trước gió, và tôi nghÄ© thầm: cái mà ta thấy đây chỉ là má»™t cái vá». Cái quan trá»ng nhất thì không nhìn thấy được ...
Khi đôi môi hé mở cá»§a em thoáng má»™t nụ cưá»i, tôi lại tá»± nhá»§: cái là m cho ta xúc động mạnh đến thế vỠông hoà ng bé nhá» Ä‘ang ngá»§ nà y, đó là lòng chung thuá»· cá»§a em đối vá»›i má»™t Ä‘oá hoa hồng, ấy là hình ảnh má»™t Ä‘oá hồng rá»±c sáng nÆ¡i em như má»™t ngá»n đèn, cả trong khi em ngá»§... Và tôi cà ng thấy em còn mong manh hÆ¡n. Ta phải hết sức che chở cho những ngá»n đèn: má»™t ngá»n gió có thể thổi tắt được ...
Và , cứ bước Ä‘i như váºy, tôi tìm ra cái giếng và o lúc rạng đông.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Ba 3 27, 2012 5:03 am Tiêu đề: |
|
|
– Con ngưá»i, ông hoà ng nhá» nói, há» chui và o các chuyến tà u nhanh, nhưng há» chẳng biết mình tìm kiếm thứ gì. Thế mà há» cứ cuống quÃt lên và quay cuồng ...
Và em nói thêm:
– Nà o có Ãch gì...
Cái giếng mà chúng tôi đến, nó không giống các giếng ở sa mạc Sahara. Các giếng Sahara chỉ đơn giản là những cái lỗ đà o trong cát. Còn cái nà y giống như giếng là ng. Nhưng ở đấy chẳng có ngôi là ng nà o, và tôi tưởng mình đang mơ.
– Lạ tháºt, tôi nói vá»›i ông hoà ng nhá», má»i cái Ä‘á»u có sẵn: cái ròng rá»c, cái gầu và sợi dây...
Em cưá»i, sá» sợi dây, lăn cái ròng rá»c. Và cái ròng rá»c liá»n rên má»™t tiếng, giống như tiếng rên cá»§a cái chong chóng chỉ hướng gió sau má»™t hồi gió ngá»§ yên lâu quá.
– Ông nghe thấy không, ông hoà ng nhỠnói, ta đánh thức cái giếng nà y và nó hát ...
Tôi không muốn em gắng sức:
– Äể anh, tôi nói, nó nặng quá đối vá»›i em.
Cháºm rãi, tôi kéo gà u lên thà nh giếng. Tôi đặt nó chắc chắn trên đó. Trong tai tôi vẫn còn văng vẳng tiếng hát cá»§a cái ròng rá»c, và trong nước vẫn còn run rẩy, tôi thấy mặt trá»i run lên.
– Tôi khát thứ nước nà y đây, ông hoà ng nhỠnói. Cho tôi uống đi...
Và tôi hiểu ra em tìm kiếm cái gì.
Tôi nhắc chiếc gầu lên ká» môi em. Em uống, hai mắt nhắm nghiá»n. Êm Ä‘á»m như má»™t ngà y há»™i. Thứ nước nà y còn là má»™t cái gì khác hÆ¡n má»t thứ nước uống. Nó sinh ra từ cuá»™c Ä‘i bá»™ dưới trá»i sao, từ tiếng hát cá»§a cái ròng rá»c, từ sá»± gắng sức cá»§a cánh tay tôi. Nó tốt là nh cho tim ta, như má»™t món quà tặng. Ngà y tôi còn là má»™t cáºu bé, ánh sáng cá»§a cây Noel, tiếng nhạc cá»§a buổi lá»… ná»a đêm, những nụ cưá»i dịu dà ng cÅ©ng đã là m nên sá»± rá»±c rỡ cá»§a món quà Noel mà tôi được nháºn.
– Loà i ngưá»i nÆ¡i ông, ông hoà ng nhá» nói, trồng năm nghìn hoa hồng cÅ©ng trong má»™t khu vưá»n...thế mà há» chẳng tìm thấy cái há» tìm ...
– HỠchẳng tìm thấy đâu, tôi nói ...
– Trong khi cái há» muốn tìm lại có thể gặp trong chỉ má»™t Ä‘oá hồng hoặc chỉ má»™t Ãt nước...
– Äúng thế, tôi nói.
Và ông hoà ng nhỠnói thêm:
– Con mắt vốn mù loà . Phải tìm kiếm với trái tim.
Tôi đã uống. Tôi đã nghỉ ngÆ¡i thoả thuê. Và o lúc tinh mÆ¡, cát má»™t mà u máºt ong. Tôi thấy sung sướng cả vì cái mà u máºt ong ấy nữa. Tại sao tôi cứ phải khổ sở...
– Ông phải giữ lá»i hứa, ông hoà ng nhá» bây giá» lại ngồi xuống bên tôi, nhẹ nhà ng nói.
– Lá»i hứa nà o?
– Ông biết đấy ... Một cái rỠmõm cho con cừu của tôi... Tôi chịu trách nhiệm vỠcái hoa ấy!
Tôi rút từ trong túi áo ra các bản vẽ phác cá»§a tôi. Ông hoà ng nhá» trông thấy các bức vẽ bèn cưá»i bảo:
– Các cây baobap của ông, trông giống như các cây cải hoa ấy...
– ồ!
Tôi vốn tự hà o biết bao với bức vẽ các cây bao bap!
– Con cáo của ông... hai tai nó...trông giống như hai cái sừng...và lại dà i quá!
Và em lại cưá»i nữa.
– Cáºu không công bằng, cáºu nhá» Æ¡i, tôi vốn chỉ biết vẽ trăn kÃn vá»›i chăn mở thôi mà !
– ồ! ÄÆ°á»£c cả thôi, em nói, trẻ con chúng hiểu hết.
Thế là tôi dùng bút chì phác một cái rỠmõm. Và lòng tôi se lại khi đưa cái rỠmõm đó cho em:
– Em có những sự định mà tôi không được rõ...
Nhưng em chẳng trả lá»i tôi. Em bảo tôi:
– Ông biết không, ngà y tôi rÆ¡i xuống Trái Äất... mai đã là tròn má»™t năm...
Rồi, sau một lát im lặng, em lại nói:
– Tôi rơi xuống ngay gần đây...
Và em đỠmặt.
Và má»™t lần nữa, chẳng hiểu tại sao, tôi cảm thấy buồn bã má»™t cách kỳ lạ. Khi ấy tôi bá»—ng buá»™t miệng há»i:
– Thế ra không phải là ngẫu nhiên mà , buổi sáng ấy, tôi gặp em, cách đây tám ngà y, em lang thang má»™t mình má»™t nghìn dặm cách má»i vùng có ngưá»i ở! Em trở lại nÆ¡i em rÆ¡i xuống hay sao?
Ông hoà ng nhỠlại đỠmặt.
Và tôi nói thêm, ngáºp ngừng:
– Là vì, có lẽ, vì ngà y kỷ niệm chăng?
Ông hoà ng lại đỠmặt lần nữa. Em không bao giá» trả lá»i các câu há»i, nhưng khi ngưá»i ta đỠmặt, như thế có nghÄ©a là "phải", phải không?
– A, tôi nói, tôi sợ...
Nhưng em trả lá»i tôi:
– Bây giỠông phải là m việc thôi. Ông phải trở vá» chá»— cái máy cá»§a ông. Tôi đợi ông ở đây. Chiá»u mai ông hãy đến...
Song tôi không yên tâm. Tôi nhớ chuyện con cáo. Có nguy cơ là ta có thể khóc một tà nếu ta lỡ để cho ai cảm hoá mình...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Tư 3 28, 2012 3:23 am Tiêu đề: |
|
|
Cạnh cái giếng, có má»™t bức tưá»ng đổ nát. Khi ở chá»— là m việc trở lại và o chiá»u hôm sau, từ xa tôi đã thấy ông hoà ng nhá» cá»§a tôi ngồi trên đó, hai chân lÆ¡ lá»ng. Và tôi nghe em nói:
– Thế anh không nhớ sao? Không phải là chỗ nà y đâu!
Má»™t giá»ng nói khác có lẽ trả lá»i em, vì em lại đáp:
– Phải! Phải! Ngà y thì đúng, nhưng không phải chỗ nà y...
Tôi bước tiếp đến chỗ bức thà nh. Tôi vẫn không nhìn thấy, cũng chẳng nghe thấy ai. Thế nhưng, ông hoà ng nhỠlại đáp nữa:
– ... Äúng thế. Anh cứ xem nÆ¡i nà o bắt đầu có dấu chân cá»§a tôi ở trên cát. Anh chỉ việc đợi tôi ở đấy. Tôi sẽ đến đêm nay.
Tôi chỉ cách bức tưá»ng có hai mươi mét và tôi vẫn chẳng nhìn thấy gì.
Ông hoà ng nhỠlại nói, sau một lát im lặng:
– Anh có ná»c tốt đấy chứ? Anh chắc là không là m tôi Ä‘au lâu chứ?
Tôi dừng lại, trái tim se thắt, nhưng tôi vẫn không hiểu.
– Thôi bây giỠhãy đi đi, em nói. Tôi muốn xuống.
Thế là chÃnh tôi nhìn xuống chân tưá»ng, và tôi nhảy dá»±ng lên. Nó ở đó, nó ngẩng đầu lên phÃa ông hoà ng nhá», má»™t giống rắn và ng có thể diệt ta trong ba mươi giây. Vừa lục túi tìm khẩu súng ngắn, tôi vừa chạy tá»›i, nhưng, nghe tiếng tôi, con rắn liá»n chuồn trong cát, như thể má»™t dòng nước chảy Ä‘i, và chẳng cần phải vá»™i và ng, nó luồn lách giữa các tảng đá vá»›i má»™t tiếng động nhè nhẹ như tiếng va chạm cá»§a kim khÃ.
Tôi đến bên bức tưá»ng vừa đúng lúc để đón trong vòng tay tôi ông hoà ng bé nhá», trắng bệch như tuyết.
– Chuyện quái quỉ gì thế! Bây giỠem lại đi trò chuyện với rắn!
Tôi tháo chiếc khăn và ng kim bao giá» cÅ©ng khoác ở cổ em. Tôi dấp nước và o chán em và cho em uống. Và bây giá», tôi không dám há»i em Ä‘iá»u gì nữa. Em nhìn tôi nghiêm nghị và đưa hai tay ôm cổ tôi. Tôi nghe tiếng tim em Ä‘áºp như tiếng Ä‘áºp cá»§a má»™t con chim sắp chết, khi bị trúng đạn súng săn. Em bảo tôi:
– Tôi rất mừng, vì biết ông đã tìm ra máy bay của ông thiếu cái gì. Ông sắp trở vỠnhà ông...
– Sao em biết?
Äúng là lúc ấy tôi vừa định báo cho em biết, tưởng đã tuyệt vá»ng rồi, bá»—ng dưng tôi lại sá»a được máy.
Em chẳng trả lá»i câu há»i cá»§a tôi, nhưng lại nói thêm:
– Tôi cũng như ông, hôm nay tôi vỠnhà tôi...
Rồi, giá»ng ngầm ngùi:
– Xa hÆ¡n nhiá»u lắm... khó hÆ¡n nhiá»u lắm...
Tôi có cảm giác vừa xảy ra má»™t việc gì dị thưá»ng. Tôi siết chặt em trong vòng tay tôi như má»™t em bé, nhưng khi ấy tôi vẫn có cảm giác em Ä‘ang tuá»™t thẳng xuống má»™t vá»±c thẳm nà o đó dù tôi cố nÃu giữ lại...
ánh mắt em nghiêm nghị, mất hút và o một nơi rất xa:
– Tôi có con cừu của ông. Và tôi có cái thùng cho con cừu. Và tôi có cái rỠmõm...
Và em mỉm cưá»i buồn buồn.
Tôi đợi rất lâu. Tôi thấy em dần dà ấm lại:
– Cáºu em ạ, em đã sợ hãi...
Em có sợ hãi, đúng rồi! Nhưng em cưá»i dịu dà ng:
– Chiá»u nay tôi sẽ còn sợ nhiá»u hÆ¡n...
Má»™t lần nữa, tôi lại cảm thấy lạnh buốt ngưá»i vì má»™t cái gì đó không thể cứu vãn được nữa. Và tôi hiểu rằng tôi không thể chịu nổi ý nghÄ© rồi đây không bao giá» còn nghe thấy tiếng cưá»i nà y nữa. Tiếng cưá»i ấy đối vá»›i tôi như má»™t nguồn nước trong sa mạc.
– Cáºu em ạ, tôi còn muốn được nghe em cưá»i...
Nhưng em bảo tôi:
– Äêm nay, vừa đúng má»™t năm. Ngôi sao cá»§a tôi sẽ lại ở đúng bên trên chá»— tôi rÆ¡i xuống năm ngoái...
– Cáºu em ạ, có phải là má»™t cÆ¡n ác má»™ng không, chuyện rắn, cuá»™c hẹn gặp vá»›i ngôi sao nà y...
Nhưng em không trả lá»i câu tôi há»i. Em bảo tôi:
– Cái gì mà quan trá»ng, cái đó không nhìn thấy được...
– Äúng thế...
– Giống như bông hoa cá»§a tôi. Khi ông yêu má»™t bông hoa ở trên má»™t ngôi sao, tháºt là êm Ä‘á»m, ban đêm, khi ông nhìn trá»i. Tất cả các ngôi sao Ä‘á»u nở hoa.
– Äúng thế...
– Giống như nước váºy. Nước mà ông cho tôi uống như là âm nhạc, là vì cái ròng rá»c và sợi dây... ông nhá»› chứ... tháºt ngon là nh.
– Äúng thế...
– Ban đêm, ông sẽ nhìn sao. Chá»— tôi bé quá không thể chỉ cho ông đâu là ngôi sao cá»§a tôi được. Thế lại cà ng hay. Ngôi sao cá»§a tôi, đối vá»›i ông sẽ là má»™t trong các ngôi sao kia... Như thế, tất cả các ngôi sao, ông Ä‘á»u sẽ thÃch nhìn. Tất cả chúng sẽ là bạn cá»§a ông. Và rồi tôi sẽ biếu ông má»™t món quà ...
Em lại cưá»i thêm nữa.
– A! Em Æ¡i, em Æ¡i, tôi thÃch nghe em cưá»i như thế nà y!
– Äúng đó là món quà tôi biếu ông... giống như là nước váºy...
– Em muốn nói sao?
– Má»i ngưá»i có những ngôi sao không cá»§a ai giống ai. Äối vá»›i má»™t số ưa thÃch Ä‘i xa, các ngôi sao là những kẻ dẫn đưá»ng. Äối vá»›i số khác, chúng chỉ là những đốm sáng nhá». Äối vá»›i những nhà bác há»c, chúng là những bà i toán. Äối vá»›i nhà doanh nghiệp cá»§a tôi, chúng là và ng. Nhưng tất cả loại ngôi sao ấy Ä‘á»u câm lặng. Ông, ông sẽ có những ngôi sao trước đây không ai có...
– Em muốn nói sao?
– Khi ông nhìn trá»i, ban đêm, bởi vì ở má»™t trong những ngôi sao đó có tôi ở, bởi vì tôi cưá»i trên má»™t trong những ngôi sao đó, cho nên đối vá»›i ông tưởng chừng như tất cả các ngôi sao Ä‘á»u cưá»i. Ông, ông sẽ có được những ngôi sao biết cưá»i.
Rồi em lại cưá»i nữa.
– Và khi ông đã nguôi rồi (ngưá»i ta bao giá» cÅ©ng nguôi Ä‘i), ông sẽ bằng lòng đã từng được quen biết tôi. Ông mãi mãi là bạn tôi. Rồi đôi khi ông mở cá»§a sổ nhà ông, như thế đấy, để cho vui thôi... Bạn hữu cá»§a ông sẽ lấy là m lạ khi thấy ông vừa nhìn trá»i vừa cưá»i. Ông sẽ bảo há»: "Phải, các ngôi sao, lúc nà o chúng cÅ©ng là m cho mình cưá»i!" Và há» sẽ tưởng ông Ä‘iên. Hoá ra tôi chÆ¡i khăm ông má»™t vố...
Rồi em lại cưá»i nữa.
– Xem như tôi đã tặng ông, thay vì những ngôi sao, hà ng đống những cái chuông nhá» biết cưá»i...
Rồi em lại cưá»i nữa. Và em trở lại nghiêm nghị:
– Äêm nay... ông biết đấy... đừng đến là m gì.
– Tôi sẽ không rá»i em đâu.
– Tôi sẽ có vẻ như đau... Tôi sẽ có vẻ sắp chết. Thế thôi mà ! Ông đừng đến chứng kiến cảnh đó, không đáng gì đâu...
– Tôi sẽ không rá»i em.
Nhưng em có vẻ lo lắng.
– Tôi nói với ông... là tại vì con rắn đây. Chớ để rắn nó cắn ông. Loà i rắn, chúng ác lắm. Chúng có thể cắn để mà chơi...
– Tôi sẽ không rá»i em.
Nhưng có cái gì đó là m em yên tâm:
– Nhưng đúng là nó sẽ không còn ná»c cho lần cắn thứ hai...
Äêm ấy, tôi không trông thấy em bá» Ä‘i. Em đã trốn Ä‘i không má»™t tiếng động. Khi tôi Ä‘uổi kịp em, em bước quả quyết tháºt nhanh. Em chỉ nói vá»›i tôi:
– A! Ông lại đến đây rồi...
Rồi em nắm tay tôi. Nhưng em lại dằn vặt nữa:
– Ông không đúng. Ông sẽ khổ cho xem. Tôi sẽ có vẻ chết nhưng không phải là tháºt đâu...
Tôi, tôi im lặng.
– Ông biết đấy. ÄÆ°á»ng xa lắm! Tôi không mang nổi cái thân xác nà y. Nặng lắm.
Tôi, tôi im lặng.
– Nhưng nó cũng sẽ chỉ như cái vỠgià bỠlại. Những cái vỠgià thì có gì đáng buồn...
Tôi, tôi im lặng.
Em có hơi nản. Nhưng em gắng thêm một lần nữa:
– Sẽ hay lắm chứ, ông biết đấy. Tôi cÅ©ng sẽ nhìn các ngôi sao. Các ngôi sao sẽ là những cái giếng vá»›i má»™t cái ròng rá»c han rỉ. Tất cả má»i ngôi sao sẽ rót cho tôi uống...
Tôi, tôi im lặng.
– Sẽ tháºt buồn cưá»i! Ông sẽ có năm trăm triệu chiếc chuông, còn tôi, năm trăm triệu nguồn nước...
Và em cũng im luôn, bởi vì em khóc...
– Äây rồi. Ông để tôi bước má»™t mình thôi.
Và em ngồi xuống vì sợ.
Em lại nói nữa:
– Ông biết đấy... Ä‘oá hoa cá»§a tôi... tôi phải có trách nhiệm! Nà ng tháºt là yếu Ä‘uối! Nà ng tháºt ngây thÆ¡! Nà ng chỉ có bốn cái gai chẳng thấm và o đâu để mà chống trá»i trên Ä‘á»i...
Tôi ngồi xuống vì không thể giữ mình đứng được nữa. Em nói:
– Kia rồi... chỉ có thế thôi...
Em lưỡng lự một chút, rồi đứng lên. Em bước một bước. Còn tôi, tôi không thể nà o cỠđộng được.
Chỉ có má»™t loáng chá»›p mà u và ng gần bên mắt cá chân em. Em đứng má»™t lúc không động Ä‘áºy. Em không kêu. Em ngã xuống nhẹ nhà ng như má»™t cái cây. Cả má»™t tiếng động cÅ©ng không có, là bởi vì cát.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Năm 3 29, 2012 7:52 pm Tiêu đề: |
|
|
Và giỠđây, đúng váºy, sáu năm đã trôi qua... Tôi chưa bao giá» kể lại câu chuyện nà y. Những bạn bè gặp lại tôi rất lấy là m hà i lòng thấy tôi còn sống. Tôi đã rất buồn, nhưng tôi nói vá»›i há»: Äó là vì mệt...
Bây giá» tôi đã nguôi nguôi. NghÄ©a là ... không hẳn là như thế. Nhưng tôi biết em đã trở vá» tinh cầu cá»§a mình, vì sáng sá»›m hôm sau, tôi đã không tìm thấy thân xác em. Cái thân xác chẳng nặng ná» gì mấy... Và ban đêm, tôi thÃch lắng nghe các ngôi sao. Chúng như năm trăm triệu cái chuông nhá»...
Nhưng có xảy ra má»™t Ä‘iá»u gì đó không bình thưá»ng. Chiếc rá» mõm tôi đã vẽ cho ông hoà ng nhá», tôi đã quên vẽ thêm cái Ä‘ai da. Em sẽ không thể nà o buá»™c nó cho con cừu được.
Thế là tôi tá»± há»i: " Chuyện gì đã xảy ra trên tinh cầu ấy? Có lẽ con cừu đã ăn mất Ä‘oá hoa chăng..."
Khi thì tôi tá»± nhá»§: "Chắc là không! Ông hoà ng nhỠđêm nà o cÅ©ng Ä‘áºy hoa trong cái bầu kÃnh, và em cÅ©ng trông chừng con cừu cẩn tháºn..." Thế là tôi vui sướng. Và tất cả các ngôi sao mỉm cưá»i dịu dà ng.
Khi thì tôi tá»± nhá»§: "Thế nà o chẳng có lúc ngưá»i ta lÆ¡ đãng, và thế là đủ! Em đã quên mất, má»™t đêm nà o đó, cái bầu kÃnh, hoặc con cừu lẻn ra không má»™t tiếng động trong đêm..." Thế là những cái chuông nhá» Ä‘á»u biến thà nh nước mắt!...
Äó là má»™t bà ẩn lá»›n lao. Vá»›i bạn, là ngưá»i cÅ©ng yêu ông hoà ng bé nhá», cÅ©ng như vá»›i tôi, cả vÅ© trụ nà y sẽ chẳng còn như cÅ© nếu như ở đâu đó, không biết ở đâu, má»™t con cừu mà ta không biết, đã có hay là không ăn má»™t Ä‘oá hoa hồng...
Hãy nhìn lên trá»i. Hãy tá»± há»i: con cừu đã có ăn hay không ăn Ä‘oá hoa? Và bạn sẽ thấy tất cả Ä‘á»u thay đổi...
Và không má»™t ngưá»i lá»›n nà o lại hiểu được chuyện ấy quan trá»ng đến nhưá»ng nà o!
Cảnh ấy đối vá»›i tôi, là cảnh đẹp nhất và buồn nhất trên thế gian. Nó cÅ©ng là cái cảnh ở trang trước, nhưng tôi đã vẽ má»™t lần nữa để bạn nhìn rõ hÆ¡n. ChÃnh tại nÆ¡i đây ông hoà ng bé nhỠđã xuất hiện trên Trái Äất, rồi lại biến Ä‘i.
Hãy nhìn chăm chú cảnh nà y cho đến khi bạn chắc rằng bạn có thể nháºn ra nó, nếu ngà y kia bạn du hà nh sang châu Phi, trong sa mạc. Và nếu bạn tình cá» Ä‘i ngang qua đó, tôi xin bạn, xin bạn đừng vá»™i, hãy nán lại má»™t chút ngay dưới ngôi sao ! Nếu bấy giá» có má»™t đứa bé đến bên bạn, nếu em cưá»i, nếu em có mái tóc và ng óng, nếu em không trả lá»i khi ngưá»i ta há»i, bạn sẽ Ä‘oán ra đấy là ai. Bấy giá» bạn hãy thương tôi ! Äừng để tôi buồn quá thế nà y : Hãy viết thư cho tôi báo rằng em đã trở lại...
Hết
Antoine de Saint-Exupéry
|
|
| Về Đầu Trang |
|
TieuThu HS SaoMai

Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 1044
|
Gửi: Năm 3 29, 2012 8:11 pm Tiêu đề: |
|
|
Hay tháºt! Vừa Ä‘á»c vừa chá» má»i cổ luôn! Cám Æ¡n Tuyết Nhung, Ä‘ang chá» anh Nguyá»…n Ngá»c Hải viết 1 bà i tưá»ng trình!
_________________ Thôi Ä‘i, Tiểu Thư há»ng có chịu đâu!
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|