| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Tư 11 12, 2008 2:57 am Tiêu đề: |
|
|
Chương I
Hôm nay tá»±u trưá»ng. Em thức dáºy tháºt sá»›m, đâu hÆ¡n năm rưỡi thì phải. Mẹ em Ä‘ang lúi húi rót dầu và o bếp để Ä‘un nước. Nghe tiếng chân em, mẹ quay lại:
- Sao không ngủ nữa Hương? Còn sớm lắm mà !
Em bước đến gần mẹ rồi ngồi xuống bên cạnh. Mẹ em dừng tay rót dầu để thăm chừng má»±c dầu trong bếp. Thấy đã đầy, mẹ vặn nút lại. Em giúp mẹ má»™t tay, Ä‘áºy nút chai dầu. Mẹ liếc nhìn em, vừa vá»›i tay lấy cái khăn treo gần đó. Mẹ lau tay rồi trao cho em. Trong lúc em lau tay, mẹ sá»a lại cổ áo cá»§a em cho ngay ngắn. Mẹ bảo:
- Hương sốt ruá»™t lắm phải không? Ngà y xưa mẹ cÅ©ng thế đấy. Nghỉ hè ở nhà thì chỉ mong cho chóng đến ngà y Ä‘i há»c. Nhưng Hương cứ để ý mà xem, Ä‘i há»c được má»™t thá»i gian lại đố khá»i ao ước được nghỉ.
Em há»i:
- Tháng nà y có ngà y lễ nà o không mẹ nhỉ?
Mẹ em cưá»i:
- Äấy! Thấy chưa! Chưa gì Hương đã há»i thăm ngà y nghỉ rồi!
Em cưá»i khúc khÃch.
Mẹ em châm lá»a và o bếp rồi đặt ấm nước lên. Mẹ vừa Ä‘iá»u chỉnh ngá»n lá»a vừa bảo em:
- Thôi, Ä‘i rá»a mặt đánh răng Ä‘i chứ Hương.
Em ngồi nép sát bên mẹ:
- Äể tà xÃu nữa Ä‘i mẹ. Con muốn ngồi vá»›i mẹ má»™t lúc đã.
- Äể nói chuyện hả? ÄÆ°á»£c thôi. Nà o! Mẹ con mình sẽ nói chuyện gì nà o?
- Thế mẹ thÃch nói chuyện gì?
Liệu chừng ấm nước còn khá lâu má»›i sôi, mẹ em đứng dáºy, dắt em đứng lên theo. Mẹ dẫn em đến cùng ngồi trên chiếc ghế mây đôi cÅ© ká» dưới bếp. Mẹ há»i:
- Hương để mẹ chá»n đỠtà i phải không?
Em ngồi gá»n trong lòng mẹ, đáp:
- Vâng.
Mẹ em im lặng ra vẻ suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Äể xem nà o... mẹ con mình sẽ nói chuyện...
Em nhìn và o mặt mẹ, tiếp:
- … chuyện ba đi là m xa?
Mẹ cấu nhẹ và o má em:
- Kìa, Hương đã bảo là mẹ chá»n đỠtà i mà !
- Thế mẹ nói nhanh đi.
Giá»ng mẹ em chợt nghiêm lại:
- Mẹ chắc chuyện nà y Hương không thÃch đâu.
- Chuyện gì con cũng chịu mà .
- Tháºt nhé!
- Vâng.
- Váºy thì mẹ con mình sẽ nói chuyện... chuyện há»c cá»§a Hương. Nhé?
Em phụng phịu:
- Tưởng chuyện gì chứ! Chuyện há»c hà nh chán lắm.
- Äấy! Mẹ đã bảo mà . Mẹ biết Hương chẳng thÃch nghe chuyện nà y bao giá». Nhưng Hương cho mẹ há»i câu nà y đã nhé?
- Vâng. Mẹ há»i Ä‘i.
- Hương có thương ba không nà o?
Em chá»›p mắt, nghÄ© đến ba. Em hình dung ra hình ảnh ba em vá»›i cái mÅ© bảo há»™ lao động mà u bạc trên đầu, đôi á»§ng Ä‘en dưới chân, lúc ở công trưá»ng xây dá»±ng nà y, khi lại chuyển qua công trưá»ng xây dá»±ng khác. Nước da cá»§a ba dá»… bắt nắng, cÅ©ng dá»… nhả nắng nhưng lúc nà o cÅ©ng sáºm mà u vì luôn phải phÆ¡i mình dưới nắng cùng vá»›i những cô chú công nhân thuá»™c quyá»n. Ba Ä‘i hết nÆ¡i nà y đến nÆ¡i ná», ba như con chim bay khắp bốn phương trá»i, chỉ thỉnh thoảng má»›i quay vá» tổ ấm cùng mẹ con em.
Em cúi đầu đáp nhẹ:
- Con thương ba nhiá»u lắm.
Mẹ em tiếp:
- Mẹ nói đến chuyện há»c cá»§a Hương là vì mẹ là m theo lá»i ba dặn mẹ đấy.
Em im lặng đợi nghe. Mẹ em nói:
- Ba dặn mẹ: ngà y tá»±u trưá»ng cá»§a Hương ba không có nhà , mẹ phải thay ba mà nhắc nhở Hương cố gắng há»c hà nh. Ba không đòi há»i Hương phải há»c tháºt giá»i, không bắt Hương phải đứng nhất, đứng nhì trong lá»›p. Nhưng ba muốn Ãt ra Hương cÅ©ng phải ở những hạng trung bình...
Mẹ em ngưng má»™t chút rồi há»i em:
- Năm ngoái, Hương đứng hạng bao nhiêu trong lớp?
Em đáp rất nhá»:
- Dạ, hạng bốn mươi lăm...
Giá»ng mẹ em Ä‘á»u Ä‘á»u:
- … hạng bốn mươi lăm trong năm mươi há»c sinh! Hương có biết là Hương đã khiến ba buồn lắm không? Cả mẹ nữa. Mẹ bỠăn tối hôm ấy, sau khi nháºn sổ liên lạc nhà trưá»ng gá»i vá». Mẹ đã khóc vì tá»± thấy mình đã thiếu bổn pháºn, đã không lo lắng chăm sóc đến việc há»c cá»§a Hương. Hương biết không, lá»i ba dặn mẹ: "Phải nhắc nhở Hương cố gắng há»c hà nh", không phải chỉ mang ý nghÄ©a lá»i căn dặn bình thưá»ng đâu. Mẹ biết, đó là lá»i trách cá»§a ba vá»›i cả mẹ con mình...
Em vẫn còn cúi đầu. Mẹ em lại im lặng, chừng như muốn dò phản ứng của em. Thấy em không nói gì, mẹ tiếp:
- Phải nhắc nhở Hương cố gắng há»c hà nh. Ba trách mẹ. Nhưng vá»›i Hương, mẹ không trách gì cả. Mẹ chỉ muốn nói để Hương hiểu rằng: lúc nà o ba mẹ cÅ©ng mong thấy Hương chăm há»c. Chỉ bấy nhiêu đó thôi. Hương hiểu ý mẹ chứ?
Em gáºt đầu nhưng không đáp. Mẹ em cÅ©ng im lặng theo.
Em thấy mình có lá»—i lá»›n. Năm há»c vừa qua, quả tháºt em đã lÆ¡ là hết sức. Phần vì ba em phải Ä‘i xa thưá»ng xuyên hÆ¡n, không còn Ä‘iá»u kiện theo dõi, nhắc nhở vá» việc há»c cá»§a em. Còn mẹ thì lại quá tin ở em. Em luôn nói vá»›i mẹ là em hiểu bà i, em thuá»™c bà i, em đã là m bà i táºp xong, em được Ä‘iểm tốt. Trong khi sá»± tháºt không phải như thế. Phần khác, những trò chÆ¡i hấp dẫn cá»§a những nhá» bạn đã lôi cuốn em nháºp bá»n. Hai lần, em dám nghỉ há»c để Ä‘i theo chúng xem phim. Má»™t lần khác, em cùng chúng lẻn ra khá»i trưá»ng và o giá» ra chÆ¡i để Ä‘i ăn kem, trở vá» lá»›p trá»…, cả bá»n bị phạt. Tất cả đã đưa đến háºu quả cuối cùng cá»§a năm há»c: em đứng hạng bốn mươi lăm trên năm mươi.
Mẹ em nói:
- Bây giá», mẹ chỉ muốn nghe Hương hứa vá»›i mẹ má»™t lá»i thôi!
Em há»i:
- Mẹ muốn con phải hứa gì?
- Mẹ muốn Hương hứa vá»›i mẹ là năm nay, Hương sẽ chăm há»c.
- Vâng… con hứa vá»›i mẹ... con hứa năm nay con sẽ chăm há»c... (Giá»ng nói cá»§a em bá»—ng nghẹn lại)... Mẹ... Mẹ tin con chứ? Mẹ!
Em nghe nóng bừng đôi mắt. Rồi không dằn được cảm xúc, em gục đầu và o ngá»±c mẹ mà khóc. Em nghÄ© nhiá»u đến ba mẹ và ná»—i lo buồn cá»§a má»i ngưá»i.
Mẹ em ôm em, giá»ng dịu dà ng:
- NÃn Ä‘i Hương. Mẹ tin Hương rồi! Mẹ biết Hương ngoan, luôn luôn nghe lá»i ba mẹ. Mẹ cÅ©ng nháºn má»™t phần lá»—i nÆ¡i mẹ. Mẹ cÅ©ng hứa sẽ quan tâm hÆ¡n đến việc há»c cá»§a Hương...
Em vẫn còn thút thÃt. Mẹ em bảo:
- Thôi! Hương Ä‘i rá»a mặt đánh răng Ä‘i chứ. Có lạnh để mẹ pha nước nóng cho. Nước sôi rồi kìa. Trá»i cÅ©ng đã há»ng sáng.
- Thôi mẹ ạ, con rá»a nước lạnh được rồi.
Em ngước nhìn ra ngoà i trá»i. Mà u nắng sá»›m Ä‘ang lên, dần Ä‘uổi bóng đêm u tối. Hôm nay, ngà y tá»±u trưá»ng. Năm há»c má»›i lại bắt đầu... Vâng! Nhất định con sẽ há»c khá hÆ¡n năm ngoái. Con hứa sẽ chăm há»c. Mẹ tin con mẹ nhé!
Ba yên lòng, ba nhé!
Em mặc bá»™ quần áo má»›i. Em lá»›n hẳn ra không ngá». Nghỉ hè chưa đầy ba tháng mà hôm sá»a soạn quần áo để tá»±u trưá»ng cách nay ná»a tháng, em cảm thấy cháºt chá»™i quá chừng. Mẹ em mua vải vá» tá»± cắt may cho em bá»™ quần áo má»›i. ChÃnh là bá»™ quần áo em mặc hôm nay đây. Mẹ mỉm cưá»i khen:
- Hương mặc quần áo mới coi xinh quá!
Em thẹn đỠmặt.
Mẹ đạp xe cùng em đến táºn cổng trưá»ng má»›i từ giã quay vá». Trước đó, mẹ nhắc:
- Cố há»c, Hương nhé!
Em gáºt đầu khẽ, ôm cặp trước ngá»±c nhìn theo bóng mẹ xa dần. Nhà em ở phÃa mặt trá»i má»c. Nắng hồng cản ánh mắt nhưng em vẫn đứng lặng thinh dõi theo bóng mẹ. Lòng em miên man nghÄ© đến câu chuyện lúc sáng sá»›m nay cùng lá»i hứa cá»§a em vá»›i mẹ. Em tá»± bảo mình: "Nhất định mình sẽ há»c khá hÆ¡n năm ngoái".
Chợt phÃa sau em có tiếng gá»i:
- Ê! NhỠHương đó phải không?
Em quay lại. Mắt nhìn phÃa nắng hÆ¡i chói nên trong má»™t thoáng, em chưa nháºn ra ngưá»i đối diện. Tuy nhiên, em nháºn được ngay giá»ng nói quen thuá»™c cá»§a nhá» Ngân, nhá» bạn thân nhất cá»§a em. Nhá» có tiếng là lém lỉnh, nghịch phá nhưng cÅ©ng rất tốt bụng, nhất là vá»›i em. Nhá» Ngân nói:
- Trá»i Æ¡i! Mà y mà tao tưởng ai. Tại bá»™ quần áo má»›i nà y nè! (Nhá» Ngân nhìn từ đầu xuống chân em) Mà y mặc đồ má»›i coi lạ ghê váºy đó.
Em cưá»i khoe:
- Mẹ tao má»›i may cho đó. Sao? ÄÆ°á»£c không?
NhỠNgân:
- Mẹ mà y may thì nhất rồi!
Nói Ä‘oạn, nhỠđến sát bên em, nắm tay em đưa lên mÅ©i hÃt hà :
- á»i chao! Còn cả mùi băng phiến nữa chá»›. Hôm nay chắc mà y "nổi" nhất lá»›p rồi đó.
Em trêu bạn:
- Tao mà "nổi" nhất lớp? "Nổi" nhì thì may ra.
- "Nổi" nhì? - NhỠNgân có vẻ ngạc nhiên.
- Ừ! Mà mà y biết ai "nổi" nhất lớp không?
- Ai? Mà y nói tao nghe thỠcoi.
- Mà y chứ còn ai nữa. (Em khúc khÃch cưá»i) Nhất là lúc mà y cưá»i (Em cưá»i to) hở cái răng sún tháºt đẹp.
NhỠNgân đỠmặt, nhéo em một cái đau điếng:
- Äồ quá»·! Mà y trêu tao đó phải không? Nhưng mà nè, "bản cô nương" cho nhà ngươi biết Ä‘iá»u nà y. Nhà ngươi nói sai bét rồi. "Bản cô nương" đâu còn sún răng nữa.
Em chưa kịp nói thì nhỠNgân đã há miệng, chỉ tay và o chỗ chiếc răng sún trước kia. NhỠvẫn há miệng, nói:
- … ao... ô.... iôi...
Em báºt cưá»i khanh khách. Nhá» Ngân cưá»i theo.
Từ đằng xa có tiếng nhá» Äiệp:
- Có chuyện gì mà vui vẻ váºy? Hương! Ngân!
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Tư 11 12, 2008 7:28 pm Tiêu đề: |
|
|
- Nguyá»…n Thùy Hạnh! Trương Thị Mỹ Hiếu! Äặng Tuyết Hồng! Hoà ng Bảo Hương!
Em theo chân bá»n nhá» Hạnh, Hiếu, Hồng cùng bước và o lá»›p. Bà giám thị chỉ tay vá» phÃa chiếc bà n thứ hai dãy trái và nói:
- Bốn đứa đến ngồi bà n đó. Mau đi!
Em dà nh ngồi đầu bà n, phÃa lối Ä‘i giữa lá»›p. Nhá» Hạnh cÅ©ng đòi ngồi chá»— nà y. Hai đứa, chẳng đứa nà o chịu nhưá»ng đứa nà o.
Thấy hai đứa em còn đứng chưa chịu ngồi và o chá»—, bà giám thị quay và o lá»›p há»i:
- Chuyện gì váºy?
Nhá» Hạnh rất sợ bị la, đà nh chịu thua em. Nhá» qua ngồi đầu bà n bên kia. Trước khi Ä‘i qua bên ấy, nhá» dá»a em:
- Äừng hòng tao cho coi bà i!
Em trỠmôi đáp:
- Không cần!
- Rồi coi! Chỉ sợ lại có lúc năn nỉ tao!
Cái mặt nhá» Hạnh nghinh lên dá»… ghét. Nhá» á»· há»c giá»i nhất lá»›p mà !
Em quay sang nói chuyện vá»›i nhá» Hiếu ngồi cạnh trong lúc bà giám thị tiếp tục gá»i tên để sắp chá»— ở ngoà i hà nh lang lá»›p. Em nói vá»›i Hiếu:
- Năm nay nhà trưá»ng bà y đặt ghê! Tụi mình hết được tá»± do chá»n chá»— ngồi trong lá»›p như năm ngoái.
- Tao rầu ghê Hương Æ¡i! Tao đã hẹn vá»›i con Phương là năm nay hai đứa tao sẽ ngồi cạnh nhau. Váºy mà ...
- Tao cÅ©ng váºy, tao vá»›i con Ngân đã hẹn vá»›i nhau...
- Nè Hương! Hay là chút nữa mình xin đổi chỗ. Con Ngân ngồi kế con Phương. Tao sẽ xin đổi chỗ với con Ngân, được không?
- Nhưng... là m sao xin đổi chỗ được?
Vừa lúc nà y, nhá» Ngân được bà giám thị gá»i tên Ä‘i ngang. Em nói khẽ vá»›i nhỠấy:
- Ê! Kiếm cách xin đổi chỗ lên đây với tao nghe!
- Yên chà đi, thế nà o tao cũng lên ngồi cạnh mà y mà .
Em nhìn theo nhỠNgân. NhỠấy ngồi bà n năm dãy trái. Cạnh Ngân là nhỠPhương. Em nói với Hiếu:
- Äợi má»™t chút, con Ngân nó sẽ kiếm cách đổi chá»— vá»›i mà y.
Gì chứ vá» cái tà i khôn vặt thì trong lá»›p chẳng đứa nà o bằng nhá» Ngân. Vì thế, nghe em nói, nhá» Hiếu có vẻ yên lòng. NhỠôm cặp và o lòng chỠđợi. Em nhìn vá» phÃa bà giám thị, sốt ruá»™t. Còn đâu hÆ¡n chục đứa nữa mà bà cứ nhẩn nha gá»i từng tên:
- Äá»— BÃch Thu!
Nhá» Thu ôm cặp bước và o lá»›p. Qua khá»i cá»a, nhá» bước nhanh vá» chá»—. Bà giám thị nhìn theo mắng:
- Nà y! Là m gì mà vá»™i váºy hả? Con gái là phải dịu dà ng, Ä‘oan trang chứ ai lại Ä‘i đứng như váºy. Khua guốc ầm cả lên kìa. Äứa nà o cÅ©ng như váºy, có ngà y sáºp lầu mất thôi...
Cả lá»›p cưá»i ồ. Nhá» Thu nhún vai, nói má»™t mình nhưng vẫn đủ để má»i ngưá»i nghe được: "Sáºp lầu thì xây lại chứ có gì mà lo".
Bà giám thị nghe được nhưng là m ngơ.
Bá»—ng nhiên em nhá»› đến lần bị phạt năm ngoái. Lần ấy, năm đứa bị phạt là nhá» Ngân, Äiệp, Nga, Thu và em. ChÃnh bà giám thị là ngưá»i đã canh chừng năm đứa em. Bà bắt năm đứa ngồi trong phòng trá»±c, không cho Ä‘i đâu cả. Ãc má»™t cái nữa là bà lại không bắt chép phạt như những bá»n khác thưá»ng bị, bà chỉ bắt tụi em ngồi khoanh tay im lặng. Thá» há»i suốt má»™t buổi sáng cứ ngồi như váºy, là m sao tụi em chịu nổi. Nhá» Thu chịu tráºn được chừng ná»a giá» thì đã có vẻ khó chịu lắm rồi. NhỠđứng dáºy thưa:
- Thưa cô, xin phép cô cho em ra ngoà i một chút ạ.
Bà giám thị lắc đầu:
- Không đi đâu hết!
- Nhưng thưa cô, em... em nhột bụng quá!
Vừa nói, nhỠvừa nhăn nhó ra dáng khó chịu lắm. Bà giám thị có vẻ không tin nhưng đà nh phải cho nhỠấy đi.
- ÄÆ°á»£c, tôi cho phép. Nhưng không được quá mưá»i phút đó, nghe chưa?
Nhá» Thu vâng dạ rồi chạy nhanh ra khá»i phòng trá»±c. Bà giám thị nhìn theo khẽ lắc đầu, trong khi bốn đứa em còn ngồi lại cÅ©ng không hiểu nổi nhá» Thu có nhá»™t bụng thá»±c sá»± hay không?
Má»™t lúc sau nhá» Thu vá». Nhá» ngồi và o chá»—, khoanh tay lại tháºt ngoan ngoãn. Em khẽ há»i:
- Mà y nhá»™t bụng tháºt hả?
Nhá» Thu liếc vá» phÃa bà giám thị rồi đáp nhá»:
- Còn lâu! Tao chuồn ra quán nước ăn chè!
- Con quỷ? Mà y dám lừa bà giám thị à ?
Nhá» Thu mỉm cưá»i đắc chÃ. Rồi nhá» huých tay em nói nhá»:
- Chưa hết đâu, còn đây nữa nè...
Thu lôi trong vạt áo ra má»™t túi ni lông me ngà o đưá»ng.
- Quà cho tụi mà y đó!
Thà nh tÃch buổi Ä‘i phạt ấy đưa nhá» Thu lên địa vị cá»§a nhá» Ngân trước kia, cầm đầu cả bá»n chá»c phá thầy cô, bạn bè. Nhá» Ngân bị "mất chức" nên cay cú, thi Ä‘ua vá»›i nhá» Thu bà y đặt những trò ngà y cà ng quá quắt hÆ¡n. Hai nhá» nổi tiếng trong cả lá»›p.
Vừa rồi, ngay đầu năm há»c, nhá» Thu đã tá» ra lì lợm chẳng kém gì năm ngoái. Sá»± việc khiến em nhá»› đến những lá»i cá»§a mẹ. Nhá» Thu vẫn tinh nghịch như năm vừa qua, hẳn nhá» Ngân không chịu kém. Nếu nhá» Ngân ngồi cạnh em, thế nà o em cÅ©ng bị lôi kéo và o những trò nghịch phá không tốt. Mà như váºy thì là m sao em giữ được lá»i hứa vá»›i mẹ? Em biết, ở gần má»™t ngưá»i không tốt, nếu mình không thuyết phục được há», ắt sẽ bị há» cuốn theo. Em sợ vì có nhá» Ngân ngồi cạnh mà em sẽ không thể thá»±c hiện được ý định há»c hà nh chăm chỉ cá»§a mình. Không giữ được lá»i hứa vá»›i mẹ, em sẽ có lá»—i biết chừng nà o. Ba mẹ em sẽ buồn biết chừng nà o!
Tá»± nhiên, em thầm mong cho nhá» Ngân đừng xin đổi lên ngồi cạnh em được. Em chìm trong ý nghÄ© rằng mình sẽ há»c tháºt giá»i để ba mẹ được vui lòng. Em nhìn sang nhá» Hạnh, nhỠấy đã lấy táºp ra để sẵn trên bà n, ngồi khoanh tay im lặng. Mặt nhỠấy nghiêm lại. Hèn chi, nhá» Ngân chẳng hay gá»i đùa Hạnh là "Bà cụ Hạnh". Nhưng nhá» Hạnh có má»™t Ä‘iểm đáng nể phục là há»c rất giá»i. Em bá»—ng ao ước mình được như nhá» Hạnh. Nếu năm nay em đứng hạng cao trong lá»›p? Nếu năm nay em được lãnh thưởng như nhá» Hạnh?
Bà giám thị há»i:
- Có đứa nà o khiếu nại gì không?
Em quay xuống nhìn nhá» Ngân, thầm mong nhỠđừng giÆ¡ tay lên. Nhưng không, Ngân đã giÆ¡ cao tay. Bà giám thị há»i:
- Khiếu nại gì?
NhỠNgân đứng lên:
- Thưa cô, em nhìn chữ trên bảng không rõ ạ.
Bà giám thị nheo mắt:
- Cáºn thị à ?
Có mấy tiếng cưá»i khúc khÃch vang lên. Cả lá»›p cùng nhìn vá» phÃa nhá» Ngân. Nhá» Äiệp từ bà n hai dãy phải quay xuống phÃa nhá» Ngân nói:
- Nó cáºn thị hai độ đó cô Æ¡i!
- Cáºn thị hai độ à ? Sao không Ä‘eo kÃnh? - Bà giám thị há»i.
Nhá» Äiệp nói vuốt Ä‘uôi:
- Ờ, cáºn thị sao không Ä‘eo kÃnh, mà y?
Nhá» Ngân hất mặt vá» phÃa bạn "Hứ" rồi quay lại trả lá»i bà giám thị:
- Thưa cô, mắt em lên độ, em Ä‘i thay kÃnh chưa kịp lấy vỠạ.
Bà giám thị tin lá»i Ngân. Nó trả lá»i cứ như tháºt, tỉnh queo. Bà nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, thế bây giá» muốn đổi lên chá»— nà o?
- Thưa cô, cỡ bà n hai ạ.
Nói rồi nhỠNgân nháy mắt với em. Em bỗng dùng dằng giữa hai ý nghĩ: muốn và không muốn để nhỠNgân lên ngồi cạnh mình.
Bà giám thị há»i:
- Có đứa nà o ở bà n hai chịu đổi chỗ không?
NhỠNgân nhìn em ra ý thúc giục. Một giây thoáng qua, em hà nh động với cái đầu trống rỗng. Em bảo nhỠHiếu ngồi cạnh:
- Mầy đưa tay xin đổi chỗ đi Hiếu.
Nhá» Hiếu vốn nhát, em đã nói váºy mà má»™t chút sau, nhá» má»›i dám đứng lên, rụt rè nói:
- Thưa cô, em xin đổi chỗ...
Bà giám thị gáºt đầu.
Nhá» Ngân hà há»ng ôm cặp lên đổi chá»— vá»›i nhá» Hiếu. Em thoáng thấy lo sợ khi nghÄ© đến viá»…n ảnh việc há»c cá»§a mình không như ý ba mẹ mong muốn chỉ vì có nhá» Ngân ngồi cạnh.
Nhưng rồi nhỠNgân đã khiến em quên ngay sự lo sợ ấy. NhỠnói với em:
- Mà y thấy tao tà i chưa?
- Tao chịu thua mà y đó.
Nhá» Hồng há»i:
- Mà y cáºn thị hai độ từ bao giá» váºy Ngân?
Nhá» Ngân che miệng cưá»i:
- Tao cáºn thị cách nay... năm phút!
Vừa nói, nhá» vừa liếc nhìn bà giám thị lúc bấy giá» Ä‘ang sắp lại chá»— ngồi cho bá»n nhá» Cẩm Chướng. Xong xuôi đâu đấy, bà căn dặn cả lá»›p:
- Bây giá», cả lá»›p ngồi im đợi thầy cô tá»›i. Äứa nà o nói chuyện gây ồn à o, cả lá»›p sẽ bị phạt chung. Nghe rõ chưa nà o?
Mấy chục cái miệng đáp "Rõ" tháºt lá»›n.
Nhưng chỉ đợi bà giám thị đi khuất, lớp đã ồn hẳn lên.
Nhá» Äiệp nói vá»ng lên:
- Nè Ngân! Mà y phải nhớ ơn tao đó nghe chưa. NhỠtao nói thêm cho, mà y mới được đổi chỗ.
Nhá» Ngân đứng dáºy, lấy má»™t bà n tay che mắt, mắt nheo lại, đóng trò như má»™t ngưá»i cáºn thị thiếu kÃnh:
- Ai nói gì váºy? Äiệp đó hả? Cám Æ¡n mà y nhiá»u lắm. Lát nữa nhá»› bao tao ly chè Ä‘áºu xanh nghe!
Mấy đứa cùng báºt cưá»i.
Nhá» Phương ngây thÆ¡ há»i:
- Mà y cáºn thị thiệt không hả Ngân?
- Thế mà y tin là tao bị cáºn thị à ?
- Chẳng lẽ mà y dám nói láo với bà giám thị sao?
- Ủa! Mà y tưởng tao ngán bả à ?
NhỠHạnh ra điệu bà cụ:
- Nè! Tụi bay là m ồn, cả lá»›p bị phạt bây giá».
NhỠHồng tiếp thêm:
- Tụi bay phải biết: nếu tụi bay không muốn bị phạt thì cÅ©ng đừng là m gì để ngưá»i khác bị phạt chá»›! Ká»· sở bất dục váºt thi ư nhân [1] mà !
Em bụm miệng cưá»i:
- Con Hồng nó xổ Nho, Ngân ơi!
- Nho gì?
- Nho thúi!
Nhá» Hồng nghe lá»t tai hết. Nó vừa nói thêm má»™t câu để lấy lòng nhá» Hạnh - có lẽ để mong nhá» Hạnh cho chép bà i sau nà y - đã bị bá»n em trêu lại, nhá» tức lắm thì phải. Nhá» "xÃ" má»™t tiếng rồi quay sang nói chuyện vá»›i nhá» Hạnh. Hai "bà cụ" nói chuyện tháºt khẽ.
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Tư 11 12, 2008 7:28 pm Tiêu đề: |
|
|
Má»™t lúc sau cô giáo má»›i và o lá»›p. Cả lá»›p vụt im lặng, cùng đứng lên chà o cô. Cô cho ngồi xuống, sá»± ồn à o trở lại liá»n sau đó. Có những tiếng thì thà o:
- Äố tụi bay cô dạy môn gì?
- Văn!
- Sinh!
- Xá»i! Cô hiá»n thế kia mà bay dám bảo cô dạy văn vá»›i sinh à ? Cô dạy nhạc thì có.
- Ê tụi bay! Cô vẽ mắt!
- Cô đi guốc cao gót bay ơi!
Cô giáo mới gõ thước xuống mặt bà n. Lớp tạm im lặng đôi chút. Cô tự giới thiệu:
- Cô tên là Viên, Thục Viên. Năm nay, cô sẽ dạy các em môn toán!
Cả lá»›p chưng há»ng rồi lại nhao nhao lên:
- Cô dạy toán bay ơi!
- Cô đừng bắt tụi em là m toán nhiá»u nghe cô, tá»™i nghiệp tụi em lắm.
- Cô đừng kêu tụi em lên bảng nghe cô. Lên bảng mà không thuộc bà i, mắc cỡ lắm.
- Cô cho chép bà i ngắn thôi nghe cô. Tụi em thông minh lắm. Há»c Ãt mà hiểu nhiá»u.
Cô Thục Viên lại phải Ä‘áºp thước để giữ tráºt tá»±:
- Các em im lặng đi. Những chuyện như chép bà i, là m toán, lên bảng... cô sẽ cho các em biết sau. Còn bây giỠcô muốn biết qua vỠlớp các em một chút...
Cả lớp tranh nhau khoe:
- Lá»›p tụi em há»c giá»i nhất trưá»ng đó cô Æ¡i!
- Lá»›p tụi em cÅ©ng ngoan nhất trưá»ng đó cô.
- Cô ơi, năm ngoái tụi em thi hát già nh được mấy giải nhất đó cô.
Cô Thục Viên cưá»i:
- Cô sẽ kiểm tra lại tất cả những gì các em vừa tá»± giá»›i thiệu, nếu đó không phải là sá»± tháºt thì các em đừng có trách cô là nghiêm khắc...
- Thưa cô... nếu không giá»i nhất trưá»ng thì cÅ©ng gần như váºy...
- … không ngoan nhất thì cũng nhì ba gì đó cô ơi…
Cô Thục Viên chắc thừa thông minh để hiểu được sá»± tháºt qua mấy câu giảm dần thà nh tÃch đã khoe! Cô há»i:
- Năm ngoái ai đứng nhất lớp?
- Con Hạnh kìa cô!
- Nó hay khóc lắm cô ơi!
- Nó sợ lên bảng lắm cô Æ¡i. Má»—i lần lên bảng là nó run cầm cáºp như ngưá»i bị sốt rét...
Hạnh đứng lên. Cô Thục Viên há»i nó:
- Riêng môn toán, em hạng mấy?
- Thưa cô, em cũng hạng nhất.
- Tốt lắm. Cô mong rằng năm nay em giữ vững được thà nh tÃch cá»§a mình. Cố gắng nghe Hạnh. Thôi, em ngồi xuống.
Em nghe chừng tiếng mẹ em đâu đây: "Cố há»c, Hương nhé!" Em thấy thèm thuồng được như nhá» Hạnh. Con nhất định, vâng, con nhất định sẽ cố gắng hết sức để ba mẹ được vui. Con đã hứa, con sẽ nhá»› lá»i hứa...
Trên kia, cô Thục Viên bắt đầu điểm danh. Tiếng cô trong và rõ:
- Nguyá»…n Ngá»c Ãnh!
Em mở cặp lấy táºp ra. Mẹ em mua cho em toà n giấy bao táºp mà u xanh lá cây. Mẹ bảo mà u xanh là mà u hy vá»ng. Mẹ hy vá»ng em sẽ há»c tháºt khá mà !
- Hoà ng Bảo Hương!
NhỠNgân huých tay em:
- Cô gá»i mà y kìa!
Em giáºt mình đứng dáºy. Cô Thục Viên bá»—ng nhìn em chăm chăm. Rồi cô há»i em:
- Em tên là Bảo Hương?
Rất Ãt khi em nghe ngưá»i khác gá»i tên em bằng hai chữ. Bá»—ng dưng tiếng gá»i "Bảo Hương" khiến em nghe là lạ, như tên cá»§a má»™t ai khác. Có Ä‘iá»u, tiếng gá»i cá»§a cô Thục Viên dịu dà ng, thân máºt. Em đáp:
- Thưa cô phải.
- Nhà em có ở gần trưá»ng không?
- Thưa cô cũng không xa lắm.
- Cô há»i có hÆ¡i tò mò má»™t chút. Bởi vì Bảo Hương khá giống đứa em gái cá»§a cô…
NhỠNgân nhéo khẽ và o tay em:
- Mà y ngon là nh rồi Hương ơi. Thế nà o mà y cũng được cô cưng nhất lớp.
Cô Thục Viên đã cho em ngồi xuống. Cô đã nhìn và o sổ chuẩn bị gá»i tên má»™t đứa khác. Chợt cô ngẩng lên:
- À nà y Bảo Hương, năm ngoái em đứng hạng mấy trong lớp?
Em đứng lên nhìn cô và chợt thấy nghẹn lá»i, đôi mắt cay cay. Em nhá»› đến mẹ em, nhá»› đến ba em. Em nhá»› đến con số bốn mươi lăm đáng tá»§i hổ.... Nước mắt em lăn trên má, không sao ngăn nổi.
Giá»ng cô Thục Viên đầy ngạc nhiên:
- Kìa, em sao váºy Bảo Hương? Nhá» Ãnh đứng lên đáp thay em:
- Thưa cô, năm ngoái nó xếp hà ng thứ bốn mươi lăm...
Cô hiểu. Tiếng "à " không thoát thà nh âm thanh, miệng cô hÆ¡i hé tròn tháºt xinh. Cô bảo em:
- Cô xin lỗi. Bảo Hương ngồi xuống đi.
Rồi cô gá»i tên những đứa kế tiếp. Tiếng cô vẫn trong và rõ. Nhá» Ngân bảo em:
- Mà y kỳ khôi chưa. Có váºy mà cÅ©ng khóc!
Em nói vá»›i nhỠấy má»™t câu mà chỉ riêng em má»›i hiểu tháºt đầy đủ nghÄ©a:
- Năm nay tao sẽ há»c giá»i cho mà y coi!
Nhá» Ngân ngạc nhiên. Äôi mắt nhỠấy mở tròn!
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Tư 11 12, 2008 7:30 pm Tiêu đề: |
|
|
Chương II
- Ai là Nguyễn Thùy Hạnh?
Nhá» Hạnh Ä‘ang nói chuyện vá»›i nhá» Hồng, nghe thầy há»i, vá»™i và ng đứng lên. Thầy Phiên dạy lý, cầm tá» bà i là m cá»§a nhá» Hạnh láºt xem qua má»™t lượt, thầy nói:
- Bà i là m của em khá lắm.
Rồi thầy giÆ¡ tá» bà i là m ra phÃa trước. Nhá» Hạnh lên lấy vá». Cả lá»›p nhìn nó ao ước, thèm thuồng.
Em hồi há»™p quá. Bà i kiểm tra nà y em là m suôn sẻ và hy vá»ng mình sẽ được gá»i tên sau nhá» Hạnh không lâu. Tuần trước, là m bà i được, vá» nhà , em Ä‘em chuyện kể khoe mẹ. Mẹ em nói: "Mẹ tin thế nà o bà i cá»§a Hương cÅ©ng được nhiá»u Ä‘iểm. Tháng đầu năm há»c nà y, mẹ chúc Hương được xếp hạng cao. Hương chịu không nà o?" Em nhoẻn miệng cưá»i tháºt tươi rồi hôn lên má mẹ má»™t nụ hôn tháºt dà i.
- Äặng Tuyết Hồng!
Nhá» Hồng đứng lên, vẻ mặt tháºt tươi vui. Em nói vá»›i nhá» Ngân:
- Sao tao nghi con Hồng quá. Chắc con Hạnh cho nó chép bà i.
Nhá» Ngân nhìn em không nói. Em bắt gặp ánh mắt là lạ cá»§a nó. Em nhìn thầy Phiên. Thầy chưa trả tá» bà i là m cho nhá» Hồng, cÅ©ng không nói gì. Thầy nhÃu mà y nghÄ© ngợi gì đó. Rồi thầy lấy thêm tá» bà i là m kế tiếp, Ä‘á»c tên:
- Lê Thị Ngân!
NhỠHồng định ngồi xuống nhưng thầy Phiên vừa trông thấy nhỠNgân đứng lên thì thầy đã khoát tay ngăn lại:
- Em Hồng đứng yên đó!
Cả hai nhá» Hồng, Ngân cùng tái mặt. Em chưa kịp Ä‘oán hiểu đầu Ä‘uôi ra sao thì đã phải đứng báºt lên vì thầy Phiên gá»i:
- Hoà ng Bảo Hương!
Ãến lúc đứng lên cạnh hai nhá» Hồng, Ngân, em má»›i lá» má» Ä‘oán hiểu chuyện. Có lẽ hai nhá» Hồng, Ngân chép bà i là m cá»§a nhá» Hạnh. Thầy Phiên chấm bà i đã nghi ngá». Khi biết rõ ba nhá» nà y ngồi cạnh nhau, thầy má»›i tin là điá»u nghi ngá» cá»§a mình đúng. Phần em, số Ä‘iểm cao và việc em ngồi chung bà n vá»›i ba nhá» kia có lẽ đã khiến thầy Phiên nghÄ© rằng em cÅ©ng chép bà i cá»§a bạn.
Cả lá»›p nhìn ba đứa chúng em. Em thấy mình như má»™t tá»™i nhân. Mặt em bừng Ä‘á», tay chân như thừa thãi.
Thầy Phiên nói:
- Tôi hiểu hết rồi! Em Hạnh! Em đứng lên cho tôi há»i.
Nhá» Hạnh, mặt không còn giá»t máu, đứng lên. Nhá» mếu máo:
- Thưa thầy... oan cho em lắm....
Thầy ngắt lá»i:
- Oan hay không chút nữa em sẽ biết. Bây giá», cả bốn em nghe tôi há»i đây. Có phải các em đã chép bà i là m cá»§a nhau không? Ai là ngưá»i là m bà i được? Ai là ngưá»i chép lại cá»§a bạn?
NhỠHạnh gạt nước mắt:
- Thưa thầy... em không chép bà i của ai cả. Em tự là m lấy....
Em nuốt nước bá»t, cố giữ lấy bình tÄ©nh nói:
- Thưa thầy, chÃnh em là m bà i cá»§a mình.
Nhá» Ngân và nhá» Hồng thì lặng thinh. Thầy Phiên há»i:
- Còn hai em kia, sao chưa kêu oan?
Nhá» Hồng lÃu lưỡi lại:
- Thưa thầy... em cũng bị.... oan....
Thầy cầm ba tỠbà i là m của Hồng, Ngân và em, bước xuống bà n hai. Thầy bảo nhỠHạnh:
- Em cho tôi mượn lại tỠbà i là m của em.
Nhá» Hạnh chần chá», nó nhìn thầy Phiên vá»›i ánh mắt van lÆ¡n. Nhưng thà y đã gắt:
- Em có đưa không, cứ nói?
NhỠHạnh hoảng hốt, trao tỠbà i là m của mình cho thầy Phiên rồi bưng mặt khóc nức nở. Thầy Phiên trở lại bục giảng, nói với cả lớp:
- Cả bốn em cùng chối tá»™i. ÄÆ°á»£c, tôi sẽ trưng bằng cá»›. Nhưng trước hết, tôi thấy cần nói cho các em biết rằng ngay khi chấm bà i, tôi đã nghi ngá» các em xem bà i cá»§a nhau rồi. Có Ä‘iá»u vì chưa biết chá»— ngồi cá»§a các em, tôi chưa thể kết luáºn. Bây giá» chuyện đã quá rõ rà ng. Bốn bà i nhiá»u Ä‘iểm nhất lá»›p là cá»§a bốn em ngồi cùng bà n!
Cả lớp im lặng. Ba nhỠHạnh, Hồng, Ngân cúi gầm mặt chỠxem thầy trưng bằng cớ. Chỉ có em không cúi mặt.
Nhưng em chẳng biết phải là m gì trong hoà n cảnh nà y. Trên kia, thầy Phiên tiếp tục nói:
- Tôi sẽ Ä‘á»c cho cả lá»›p nghe bà i là m cá»§a bốn em nà y. Câu thứ nhất em Hạnh viết: "Ngưá»i ta đổ má»™t lÃt nước và o bình A, có nghÄ©a là đổ và o bình A má»™t khối nước có thể tÃch là 1m3, sá»a lại thà nh 1dm3". Bà i cá»§a em Hồng cÅ©ng tương tá»± thế, chá»— cuối cùng 1m3 sá»a thà nh 1dm3. Em Ngân cÅ©ng giống hệt chá»— sá»a. Sang câu thứ hai em Hạnh viết: "Váºy chiá»u cao khối nước trong bình B, bôi Ä‘en, sá»a lại là bình A" Em Hồng cÅ©ng sá»a B thà nh A.....
Em lên tiếng:
- Thưa thầy, xin thầy xem bà i của em.
Thầy Phiên láºt tá» bà i là m cá»§a em, Ä‘á»c:
- Câu thứ nhất cá»§a em Hương: Ãổ má»™t lÃt nước và o bình A tức là ta đổ má»™t thể tÃch nước là 1dm3.... Câu thứ hai... do đó, chiá»u cao cá»™t nước trong A là ....
Thầy nhá» giá»ng dần, xem lại Ä‘oạn bà i là m cá»§a em. Em hồi há»™p và hy vá»ng thầy nháºn ra rằng bà i là m cá»§a em khác hẳn vá»›i bà i là m cá»§a ba nhá» kia. Thầy nói:
- Bà i là m cá»§a em Hương... tôi công nháºn bà i cá»§a em không giống bà i cá»§a ba em kia.....
Em mừng rỡ:
- Xin thầy xét lại cho em.
- Nhưng......
- …
- … tôi vẫn có thể kết luáºn là em chép bà i cá»§a bạn.
Em đỠmặt vì uất ức:
- Thưa thầy.... vì sao?
- Tôi nghÄ© rằng em đã khôn ngoan hÆ¡n hai em Hồng và Ngân. Em đã sá»a lá»i văn, cách trình bà y, đồng thá»i biết tránh những chá»— sai. Nhá» váºy bà i cá»§a em khác vá»›i ba bà i kia.
- Thưa thà y, quả tháºt em vô tá»™i.
- Em im Ä‘i. Em tưởng trò trẻ con cá»§a em có thể qua mặt tôi được! Em tưởng tôi không biết em là má»™t há»c sinh thế nà o sao? Có phải năm ngoái em xếp hạng gần cuối lá»›p không?
Rồi thầy Phiên không để cho em kịp nói gì thêm, thầy gá»i lá»›n:
- Hạnh! Có phải em là m bà i rồi em cho em Hồng chép lại không?
- Thưa thầy, xin thầy tha cho em....
- Tôi cần nghe em trả lá»i câu há»i cá»§a tôi đã.
- Dạ... thưa thầy... phải...
- Tốt! Bây giá» tá»›i em Hồng. Em nói Ä‘i, em Hạnh nói có đúng sá»± tháºt không?
NhỠHồng ấp úng đáp:
- Dạ thưa thầy... đúng ...
- Còn em Ngân, có đúng là em chép bà i của em Hồng không?
Nhá» Ngân đáp, giá»ng muốn khóc:
- Dạ phải...
- Rồi em cho em Hương chép lại?
NhỠNgân liếc nhìn em. Em không nhìn lại.
- Em nói tháºt cho tôi biết coi, Ngân.
- Thưa thầy, em không rõ bạn Hương có chép bà i của mình hay không....
- Em muốn bênh vực cho em Hương phải không? Tôi biết, hai em chơi thân với nhau từ năm ngoái, có đúng không?
- Thưa thầy đúng. Nhưng chuyện đó và chuyện nà y không liên quan với nhau....
Thầy Phiên có vẻ giáºn trước câu trả lá»i có lý cá»§a nhá» Ngân. Thầy gáºt gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c rồi. Em Ãnh, em là trưởng lá»›p, em hãy cho tôi biết em nghÄ© gì vá» việc nà y?
Nhá» Ãnh đứng lên, run giá»ng:
- Thưa thầy... nghĩa là sao ạ?
- Nghĩa là em có nghĩ rằng em Hương đã chép bà i của em Hạnh qua trung gian em Ngân hay không?
- Thưa thầy... có!
Nhá» Ãnh liếc nhìn em, môi nhá» mÃm lại. Em hiểu là nhá» vừa trả thù em. Hồi đầu năm há»c, má»™t hôm Ãnh đã há»i mượn tiá»n em nhưng em không cho và nhỠđã giáºn em khá lâu....
Thầy Phiên lại nói với cả lớp:
- Ngoà i trưởng lớp ra, trong lớp còn những ai nghĩ như thế, các em cứ mạnh dạn giơ tay lên cho tôi biết ý kiến.
Năm sáu cánh tay rụt rè đưa lên rồi hạ nhanh xuống.
- Những ai cho rằng em Hương vô tội?
Không má»™t cánh tay nà o dám đưa lên sau câu há»i cá»§a thầy Phiên. Thầy nhìn em khá lâu:
- Em Hương! Tôi nghÄ© rằng em nên nháºn khuyết Ä‘iểm cá»§a mình thì hÆ¡n.
- Thưa thầy, em vô tội.
NhỠNgân nói khẽ với em:
- Sao mà y lì váºy? Mà y cứ nháºn lá»—i Ä‘i. Nếu thầy phạt thì cả bốn đứa cùng chịu chá»› má»™t mình mà y chịu sao mà sợ?
Em cắn răng, lắc đầu.
Thầy Phiên thấy em không lay chuyển, thở dà i nói:
- Thôi được, nếu em không nháºn lá»—i thì tôi sẽ không phạt em. Nhưng như váºy không có nghÄ©a là em vô tá»™i. Từ nay trở Ä‘i, tôi sẽ đặc biệt chú ý đến em. Em há»c giá»i, há»c khá hay há»c dở, thá»i gian sẽ trả lá»i. Và , khi nà o tôi có đủ bằng cá»› rằng em chỉ là má»™t há»c sinh kém, chúng ta sẽ trở lại chuyện hôm nay. Khi đó, nếu tôi phạt tháºt nặng thì em nghÄ© sao?
- Thưa thầy, em chấp nháºn má»i hình phạt cá»§a thầy.
- Tốt lắm. Em hãy nhá»› lá»i hứa cá»§a mình. Em ngồi xuống Ä‘i. Cả ba em kia cÅ©ng ngồi xuống. Em Hạnh lên lấy các bà i là m cá»§a các em. Tôi thông báo: tôi trừ má»—i em Hạnh, Hồng, Ngân ba Ä‘iểm.
Nhá» Hạnh là m xong việc thầy Phiên giao, nó ngồi tại chá»— ôm mặt khóc. Em nhìn tá» bà i là m cá»§a mình vá»›i con số 10 viết bằng bút bi mà u Ä‘á». Nó là kết quả cá»§a công sức chÃnh em, nhưng nó lại bị nghi ngá». Em báºm môi. Em không muốn khóc. Em muốn thá»i gian trôi tháºt nhanh để em có thể chứng minh vá»›i thầy Phiên. Em không muốn khóc. Nhưng nước mắt vẫn lăn dà i trên má em.
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Tư 11 12, 2008 7:32 pm Tiêu đề: |
|
|
Thầy Phiên quát:
- Tôi không bằng lòng cho em ngồi dưới đó. Em nghe rõ chưa?
Em run giá»ng:
- Nhưng thưa thầy... em xin đổi chỗ, bà giám thị đã đồng ý.
- Bà giám thị đồng ý! Nhưng trong giá» há»c thì tôi có quyá»n. Em há»c tôi hay há»c bà giám thị?
- …
- Nếu em không nghe lá»i tôi trở vá» chá»— cÅ© thì em có quyá»n ôm cặp ra vá». Sá»± vắng mặt cá»§a em không ảnh hưởng gì đến cả lá»›p nà y đâu.
Em cố năn nỉ:
- Thưa thầy, em xin thầy cho em ngồi đây.
- Tôi đã nói không được. Tôi biết, em muốn chứng minh sự vô tội của mình. Nhưng em phải nhớ rằng cho đến giỠphút nà y, em vẫn còn bị tôi nghi ngỠkia mà . Cho em đổi chỗ chẳng hóa ra tôi minh oan cho em rồi sao? Tôi đã nói và tôi yêu cầu em chấp hà nh: em trở vỠchỗ cũ.
- Thưa thầy, em không muốn ngồi nơi đó nữa.
- Không muốn cÅ©ng phải trở vá».
- Em van thầy...
- Em có trở vỠchỗ cũ hay không?
- Em lạy thầy.....
- Tôi nói lần chót: hoặc là em trở vá» chá»— cÅ©, hoặc là em ra khá»i lá»›p. Tôi không muốn em là m mất quá nhiá»u thì giá» cá»§a cả lá»›p…
Em tần ngần chưa biết phải tÃnh sao. Dù váºy, em cÅ©ng ôm cặp rá»i khá»i chá»— ngồi. Dưá»ng như cả lá»›p dồn mắt theo dõi từng cỠđộng cá»§a em thì phải. Em bước vá» phÃa bà n hai, dãy trái, nÆ¡i em ngồi trước kia. Nhá» Phụng mà em đổi chá»— cÅ©ng ôm cặp chá» sẵn. Thấy em bước tá»›i gần, nhá» dợm đứng lên trả chá»—.
Không hiểu vì sao ná»—i uất ức dâng lên trong lòng em không ngăn nổi. Em không còn là m chá»§ được chÃnh mình. Em bước thẳng ra phÃa cá»a lá»›p.
Tiếng thầy Phiên đầy ngạc nhiên:
- Em Ä‘i vá» tháºt đó hả? Hương?
Em chỉ nói được mấy lá»i:
- Vâng! Em xin lỗi thầy.....
Rồi em cắm đầu chạy. Văng vẳng bên tai, em nghe tiếng thầy Phiên gá»i:
- Hương! Trở lại tôi bảo!
Em bịt tai. Tá»›i cuối hà nh lang, em má»›i dừng lại, tá»±a và o lan can mà thở. Em thả ánh mắt lÆ¡ đãng nhìn xuống tà n keo lòa xòa bên dưới. Những hình ảnh phÃa trước chợt nhòa Ä‘i. Tại sao mà u xanh hy vá»ng không còn là mà u xanh nữa?
NhỠNgân kể:
- Tao thấy thầy rất giáºn. Mà sao mà y gan quá váºy Hương?
Em lắc đầu:
- Tao cÅ©ng không biết vì sao tao lại dám bá» vá» như váºy nữa. Lúc ấy, tá»± nhiên tao thấy ức lòng quá, tao không còn đủ bình tÄ©nh để suy nghÄ©...
- Rồi bây giá» mà y tÃnh sao?
Câu há»i nà y đã ám ảnh em không ngá»›t. Nhiá»u lúc, em ngÆ¡ ngẩn như ngưá»i mất hồn. Giá» cÆ¡m tối hôm qua, vừa ngồi ăn em vừa nghÄ© ngợi đến ná»—i mẹ em lên tiếng há»i mấy lần em má»›i biết.
Em ngáºp ngừng:
- Chắc tao không Ä‘i há»c giá» Lý nữa.
- Chết! Không được đâu!
- Chá»› tao còn biết tÃnh sao bây giá»? Mà y nghÄ© Ä‘i...
NhỠNgân ấp úng:
- Tao.... tao biết nghĩ thế nà o đây....?
Em ứa nước mắt:
- Mà y thấy chưa! Tao chẳng còn cách nà o khác là nghỉ há»c giá» thầy Phiên.
NhỠNgân im lặng một lúc. Rồi nó nhìn em như dò xét:
- Hương à .... Tao nghĩ ra một cách....
- Cách nà o?
- Mà y.... mà y gặp thà y Phiên xin lỗi....
- Mà y có lý. Nhưng tao không đủ can đảm để gặp thầy. Tao sợ thầy sẽ không tha thứ.
- Nếu mà y không dám thì tao chịu thôi.....
Hai đứa chúng em lại im lặng, má»—i đứa theo Ä‘uổi má»™t ý nghÄ© riêng. Khá lâu, Ngân má»›i há»i em:
- Hương nè, tao há»i tháºt Ä‘iá»u nà y, mà y đừng giáºn tao nghe.
- Ừ, mà y há»i Ä‘i.
- Váºy chá»›.... có phải mà y tá»± là m bà i được hay là mà y.... mà y lén chép lại bà i cá»§a tao?
Em ngạc nhiên nghe nhá» Ngân há»i mình như thế. Em vụt hiểu rõ hÆ¡n vì sao thầy Phiên lại nghi ngá» em gian láºn. Cho đến nhá» Ngân, nhá» bạn thân nhất, hiểu em nhất, lại là ngưá»i trong cuá»™c, còn không tin em được thì huống gì thầy.
Không thấy em trả lá»i, Ngân có vẻ ái ngại:
- Mà y giáºn tao hả Hương? Tao xin lá»—i váºy. Tại vì tao thấy năm ngoái mà y há»c tệ quá, chẳng lẽ năm nay mà y thay đổi được mau như thế?
Em vẫn lặng thinh, miên man suy nghĩ. Ngân tiếp:
- Mà y vẫn còn giáºn tao? Tao đã xin lá»—i rồi mà . Tao chưa tin mà y lắm, nhưng nếu mà y há»c táºp tiến bá»™, thì tao sẽ rất mừng... Äừng giáºn tao nghe Hương......
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Tư 11 12, 2008 7:32 pm Tiêu đề: |
|
|
Em cảm nháºn được tình bạn thắm thiết từ nhá» Ngân. Em nhìn nó:
- Không! Tao có giáºn mà y đâu?
Em quay mặt đi, giấu đôi mắt đang nóng lên, đỠhoe.
*
Là m mẹ phải lo buồn, em biết, đó là lá»—i rất nặng. Nhưng biết sao hÆ¡n khi em không đủ can đảm cho mẹ biết sá»± tháºt để mẹ giúp đỡ. Ná»—i lo lắng ngà y má»™t nhiá»u hÆ¡n. Giá» há»c cá»§a thầy Phiên, em không dám và o lá»›p. Em ở nhà dù đã đến giá» Ä‘i há»c. Mẹ em há»i, em đáp: "Con thấy khó chịu trong ngưá»i". Mẹ bắt em và o giưá»ng nằm nghỉ rồi đạp xe tá»›i trưá»ng xin phép.
Em bệnh tháºt. Dưá»ng như có những lúc em đã lên cÆ¡n mê. Trong trà em lởn vởn hình ảnh buổi há»c hôm ấy. Kia: bốn đứa Hạnh, Hồng, Ngân và em bị đứng lên. Kia: thầy Phiên vá»›i vẻ mặt giáºn dữ. Kia: Cả lá»›p im lặng chứng kiến. Tiếng thầy Phiên: "Hoặc là em vá» chá»— cÅ©, hoặc là em ra khá»i lá»›p". Và nữa kia: con số bốn mươi lăm trên năm mươi!
Em đưa tay ôm mặt khóc nấc lên.
Mẹ em Ä‘ang là m bếp, vá»™i chạy lên. Mẹ lay em dáºy:
- Hương! Con tỉnh chưa? Hương!
Em choà ng dáºy. Trông thấy mẹ lo lắng, lòng em ân háºn vô cùng. Nếu năm ngoái em đừng mãi chÆ¡i, lưá»i há»c? Nếu em đừng nông nổi, bá» lá»›p ra vá»? Nếu em đủ can đảm kể cho mẹ nghe má»i chuyện?
Mẹ ngồi xuống bên em:
- Hương là m mẹ sợ quá. Hương vừa nằm mơ phải không?
Em gáºt đầu.
Mẹ than thở:
- Khổ quá! Ba phải đi xa, Hương lại ốm đau.....
Em thấy thương mẹ quá. Em thu hết can đảm, hy vá»ng sẽ nói được cho mẹ biết những gì đã xảy ra. Chỉ có mẹ má»›i giúp được em thôi....
- Mẹ à ......
- Gì váºy Hương?
- Con....
Em nhìn sâu và o mắt mẹ. Trong mắt mẹ, đôi mắt long lanh bao tình thương trìu mến ấy có hình ảnh cá»§a em. Trá»i Æ¡i! Nếu biết em đã gây ra má»™t lá»—i lầm khó tha thứ, chắc mẹ sẽ buồn lắm. Äôi mắt kia sẽ khóc... Má»i dá»± định trong em tan biến. Em vẫn không nói được gì.........
- Hương định nói chuyện gì vá»›i mẹ váºy? Sao con lại im lặng?
- Con…
- Sao nà o?
Em nói tránh qua chuyện khác:
- Con định há»i mẹ câu nà y....
- Thì con cứ há»i Ä‘i.
- Nhưng mẹ không được cưá»i con.
Mẹ em pha trò:
- Ai cưá»i hở mưá»i cái răng? Nà o! Con há»i Ä‘i, sao cứ ngáºp ngừng mãi thế.
- Con.... con muốn há»i... mẹ có thương ba không?
Mẹ em báºt cưá»i:
- Lạ chưa! Không thương ba thì sao mẹ sống với ba đầm ấm bao năm nay, sao ba mẹ có Hương......
- Con cũng thương ba nữa....
Giá»ng em bá»—ng nghẹn ngà o. Nước mắt em ứa ra. Em nghÄ© đến ba. Ba Æ¡i! Con thương ba. Con có lá»—i vá»›i ba.....
- Kìa Hương! Con sao váºy? Con giấu mẹ Ä‘iá»u gì phải không?
- Không đâu mẹ.
- Mẹ biết. Con Ä‘ang giấu mẹ Ä‘iá»u gì.
- Con nói không có mà .... Mẹ không tin con sao mẹ?
Mẹ em nén tiếng thở dà i:
- Mẹ tin con. Thôi, bây giỠcon nằm nghỉ đi. Nhưng nằm nghỉ, con đừng nhắm mắt. Nhắm mắt lại, con sẽ thiếp đi rồi lại mê sảng. Mẹ xuống là m bếp....
Em nhìn theo mẹ cho đến khi mẹ khuất hẳn sau cánh cá»a nhà bếp. Em gá»i khẽ: "Mẹ Æ¡i! Tha lá»—i cho con! Mẹ Æ¡i!"
*
Rồi má»i chuyện cÅ©ng được giải quyết êm đẹp. Cô Thục Viên thuáºt lại:
- Mãi đến chiá»u hôm qua cô má»›i biết. Em Ngân đã kể rõ đầu Ä‘uôi câu chuyện và xin cô là m gì đó để giúp Bảo Hương. Ngân nó há»c tuy không khá nhưng tÃnh tình rất tốt. Nó xin cô giúp bạn mà cứ như xin cho chÃnh mình. Cô đã gặp thầy Phiên để trình bà y sá»± việc và xin lá»—i thầy thay cho em. Thầy Phiên nói, tháºt ra, thầy cÅ©ng có ý chá» em ngá» lá»i xin lá»—i là thầy sẵn sà ng bá» qua. Thầy hoà n toà n bất ngá» khi em bá» lá»›p ra vá». Nhưng cÅ©ng chÃnh hà nh động đó đã khiến thầy phải suy nghÄ© lại vá» việc thầy nghi ngá» em gian láºn. Thầy nói, có lẽ thầy đã kết tá»™i oan cho em....
Em sung sướng không giữ được nước mắt. Cô Thục Viên trách:
- Em tệ lắm nghe chưa Bảo Hương! Chuyện không đáng gì mà em lại là m liá»u. Em phải biết rằng nếu muốn, thầy Phiên có thể đưa em ra há»™i đồng ká»· luáºt không? Khi đó, dù có thương em cô cÅ©ng khó lòng bênh vá»±c.
- Thưa cô, em biết em có lỗi rất nặng...
- Biết lỗi là đáng quý lắm rồi. Nhưng cô còn muốn từ nay vỠsau, em không nên có những hà nh động tương tự nữa.
- Vâng, em xin nghe lá»i cô.
Mẹ em bước và o:
- Thế nà o? Cô giáo và há»c trò đã nói chuyện xong chưa?
Em nắm lấy tay mẹ:
- Con xin lỗi vì đã giấu mẹ mấy ngà y nay....
Mẹ em bảo:
- Äáng lẽ mẹ giáºn Hương lắm. Có chuyện khó xá» mà con không cho mẹ biết để mẹ cùng lo liệu. Rồi sợ quá, đổ bệnh. Nhưng thôi, chuyện đã giải quyết xong, Hương đã biết lá»—i, mẹ bá» qua.
- Con cảm ơn mẹ ...
Em gục đầu và o vai mẹ. Mẹ em cảm Æ¡n cô Thục Viên sau khi nói nhá» vá»›i em: "Thôi Ä‘i, đừng nhõng nhẽo nữa". Cô Thục Viên tươi cưá»i:
- Bây giá» Bảo Hương vui rồi nhé! Cô sẽ có má»™t Ä‘iá»u bất ngá» dà nh cho em đây - Cô quay nói vá»›i mẹ em - Thưa bà , tôi có chuyện muốn đỠnghị vá»›i bà và Bảo Hương...
- Thưa cô, xin cô cứ nói.
- Tôi muốn xin bà cho Bảo Hương đến nhà tôi há»c thêm. Vá» tiá»n bạc, mong bà không ngại. Tôi sẽ dạy Bảo Hương mà không nháºn thù lao. Má»™t phần, tôi muốn được giúp đỡ em ấy, phần khác, thú tháºt, tôi muốn được nhìn hình ảnh em gái tôi, bé Ãnh Nga tá»™i nghiệp, qua Bảo Hương bây giá»â€¦
Cô Thục Viên nói và cố ngăn xúc động. Em đã hiểu. Có lần, cô đã kể cho cả lá»›p nghe chuyện nhá» Ãnh Nga. Ba má cô mất Ä‘i để lại hai chị em cô sống đùm bá»c nhau. Cô rất thương yêu Ãnh Nga. Ngược lại, em gái cô cÅ©ng ngoan ngoãn, biết vâng lá»i và yêu mến chị. Chẳng may, sau má»™t cÆ¡n bệnh nặng, Ãnh Nga qua Ä‘á»i. Còn má»™t mình, cô Thục Viên rất buồn. Cho tá»›i khi gặp em, ngưá»i có nét dáng hao hao như Ãnh Nga....
- Thưa bà , bà nghĩ sao vỠđỠnghị của tôi?
Cô Thục Viên há»i và mẹ em lúng túng:
- Tôi... tôi tháºt khó nghĩ… Hay là chúng ta nên để cho Hương nó quyết định... Hương à , con nghÄ© sao?
Em cúi đầu suy nghĩ một chút rồi đáp:
- Mẹ ơi, con nghĩ là chuyện nà y nên để ba quyết định...
Mẹ em gáºt đầu:
- Có lẽ Hương nó nói đúng. Tôi hy vá»ng nhà tôi sẽ đưa ra ý kiến tốt nhất.
Cô Thục Viên có vẻ không vui. Nhưng cô cũng nói với mẹ con em:
- Tôi đà nh phải chá» váºy thôi. Nhưng trước hết, tôi muốn há»i riêng Bảo Hương. Bảo Hương à , em nói tháºt cho cô nghe Ä‘i. Riêng em, em có muốn đến há»c thêm vá»›i cô không?
Em ngước nhìn cô Thục Viên. Em Ä‘á»c được trong ánh mắt cô sá»± trìu mến thiết tha. Em đáp:
- Thưa cô, em muốn.
Cô Thục Viên ôm em:
- Dù sao, cô cũng cảm ơn em...
Lòng em rá»™n vui. Sao em không thể có má»™t ngưá»i chị đáng yêu như cô Thục Viên nhỉ?
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:09 pm Tiêu đề: |
|
|
Chương III
Ãt khi ba em ở nhà được lâu. Mà có ở nhà đôi ba ngà y, ba cÅ©ng chẳng chịu nghỉ ngÆ¡i. Thấy tưá»ng nhà đã cÅ©, ba Ä‘i mua vôi vá» pha, hì hục quét lại. Thấy giưá»ng, tá»§, bà n ghế, cái nà o hư há»ng, ba sá»a chữa. Ba còn leo lên dặm lại viên ngói vỡ, xoay lại cá»™t ăng ten lệch hướng... Rất hiếm ngà y ba có mặt ở nhà là ngà y nghỉ ngÆ¡i hoà n toà n.
Lần nà y, ba ghé thăm nhà hai ngà y sau khi đã thu xếp xong công việc nhân chuyến công tác. Vá» nhà buổi chiá»u, ba lao và o ôm chầm lấy em, nhấc bổng lên. Ba bảo ba nhá»› em lắm. Ba tiếc là không có mặt ở nhà ngà y em tá»±u trưá»ng để chÃnh ba được đưa em Ä‘i há»c.
Bữa cÆ¡m tối hôm ấy, mẹ em kể cho ba em nghe chuyện xảy ra giữa thầy Phiên và em. Ba chăm chú nghe. Tá»›i Ä‘oạn em bá» lá»›p há»c ra vá», ba tròn mắt nhìn em. Em nháºn được trong ánh mắt như thế sá»± không hà i lòng. Ãnh mắt chỉ dịu Ä‘i khi mẹ kể rằng em đã xin lá»—i thầy trước cả lá»›p.
Ba bảo em :
- Hương đáng phạt lắm. CÅ©ng may là thầy Phiên hiá»n, chá»› như ba, ba đã đưa con ra há»™i đồng ká»· luáºt. Nhưng thôi, lần đầu ba chấp nháºn sá»± biết lá»—i cá»§a con. Ba thấy cần nói thêm Ä‘iá»u nà y. Là đối vá»›i ngưá»i trên, cho dù ngưá»i đó có nghi oan mình, mình cÅ©ng không được phép tá» ra vô lễ…
- Con hứa nghe lá»i ba...
Mẹ em lại kể chuyện cô Thục Viên muốn dạy thêm cho em. Kể xong mẹ há»i :
- Bây giá» quyá»n quyết định là ở ông.
Ba em trầm ngâm suy nghĩ một lúc mới thong thả nói :
- Äây chỉ là chuyện tế nhị trong đối xá» giữa hai bên thôi. Chúng ta không nên, không thể từ chối thiện ý cá»§a cô giáo, nhưng chúng ta phải nghÄ© cho được cách nà o để cô giáo không bị thiệt thòi... Tuy váºy, trước hết, ba muốn biết Hương có thÃch há»c vá»›i cô Thục Viên hay không đã ?
- Thưa ba, con rất thÃch.
- Ba còn muốn biết thêm, liệu chừng Hương có giữ được ý thÃch đó lâu dà i hay không ? Ba rất sợ con há»c được Ãt lâu rồi chán. Lúc đó, quả tháºt chúng ta rÆ¡i và o má»™t hoà n cảnh rất khó xá»...
- Thưa ba, con biết cô Thục Viên mến con, và con, con cÅ©ng thương cô ấy nữa. Con tin chắc là con không bá» há»c dở dang. Con chỉ lo là mình há»c kém, phụ lòng mong đợi cá»§a ba mẹ, uổng công kèm cặp cá»§a cô Thục Viên...
- Tốt lắm. Hương đã nói được như váºy thì ba yên lòng rồi. - Ba em nói vá»›i mẹ em
- Tôi tÃnh thế nà y, chúng ta sẽ cho Hương Ä‘i há»c thêm nÆ¡i cô giáo, giá» há»c, buổi há»c là do cô giáo ấn định. Bù lại, chúng ta má»i cô giáo sau má»—i buổi sáng dạy há»c, ghé lại gia đình chúng ta dùng cÆ¡m trưa, khá»i vá» nhà nấu nướng mất thì giá»...
- Ông tÃnh hay lắm. Nhưng biết cô Thục Viên có đồng ý hay không ?
- Tôi tin là cô giáo đồng ý. Má»™t cô giáo tất phải hiểu sá»± khó xá» cá»§a ngưá»i khác và sẵn sà ng giúp há» giải tá»a những Ä‘iá»u ái ngại trong lòng há» chá»›...
Ngay sáng hôm sau, mẹ em đã gặp cô Thục Viên, má»i cô đến dùng cÆ¡m trưa vá»›i gia đình em. Trong bữa cÆ¡m, chÃnh ba em đã nói vá»›i cô ý định cá»§a mình. Ba nói rất khéo. Ba xác định ngay vị trà cá»§a cô trong gia đình mình.
Ba nói : ở trưá»ng lá»›p, cô Thục Viên là cô giáo cá»§a Hương, dạy thêm cho Hương, cô là chị, nhưng đối vá»›i ba mẹ, cô như má»™t ngưá»i em. Ba kết luáºn trong tiếng cưá»i : "NghÄ©a là , cô giáo là má»™t thà nh viên trong gia đình nà y vá»›i rất nhiá»u vai trò và quyá»n hạn".
Cô Thục Viên chớp chớp mắt nói :
- Tôi hiểu ná»—i ái ngại cá»§a ông bà , hiểu tình cảm cá»§a gia đình mình đối vá»›i tôi. Xin cho tôi được gá»i ông bà là anh chị. Nhưng cÅ©ng xin cho tôi được gá»i Bảo Hương là ... em ?
Má»i ngưá»i Ä‘á»u cưá»i vui vẻ.
Em bước tới bên cô Thục Viên :
- Cô…
Cô Thục Viên vuốt tóc em nói :
- Không. Bây giá» và ở đây, Hương phải gá»i cô là chị.
- Vâng. Thưa chị, em hứa sẽ cố gắng há»c giá»i...
Em gục mặt và o vai cô Thục Viên. Em nghe giá»ng cô rất khẽ :
- Chị cÅ©ng mong sẽ giúp em há»c giá»i, Ãnh Nga cá»§a chị.
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:11 pm Tiêu đề: |
|
|
Em nghe có tên mình trong câu chuyện. Biết nghe lén là xấu, nhưng sá»± tò mò khiến em đứng nép bên cá»a lá»›p rình nghe.
Trong lá»›p, nÆ¡i bà n đầu, bá»n nhá» Ngân, Äiệp, Thu, Nga không biết có em Ä‘ang nghe lén, tiếp tục câu chuyện. Nhá» Ngân :
- Tao cÅ©ng nghi như tụi mà y. Nhưng tao không tìm thấy bằng cá»› nà o chứng tá» là nó ăn gian cả. Không chừng, nó há»c giá»i tháºt đó.
Nhá» Äiệp :
- Mà y nói váºy mà nghe được à ? Äây nhé ! Nếu nó há»c giá»i thì tại sao nó không giá»i từ năm ngoái Ä‘i ? Há»c giá»i gì mà xếp hạng bốn mươi lăm !
- Năm ngoái nó lưá»i còn năm nay nó chăm !
- Tao không tin. Mà y là m như muốn chăm há»c, dá»… lắm !
- Chớ mà y nghĩ sao ?
- Tao hả ? Tao cho là nó nhỠcô Thục Viên mới được điểm lớn hơn tụi mình.
- Tao đồng ý. Cô Thục Viên cưng nó nhất lá»›p. Cô lại cho nó há»c thêm mà không lấy tiá»n.
NhỠNgân vẫn cố bênh vực em :
- Tụi mà y cÅ©ng Ä‘i há»c thêm như nó váºy…
- Biết đâu cô còn chỉ riêng cho nó những "bà quyết".
- À, còn chuyện nà y nữa. Tụi mà y để ý mà coi. Từ sau khi xảy ra vụ con Hương bỠlớp thầy Phiên, rồi nó xin lỗi thầy, nó cũng được thầy cưng nữa...
Vẫn nhỠNgân bênh vực em :
- Cưng hả ? Tao không ham được cưng kiểu đó. Cưng gì mà tuần nà o cũng kêu lên bảng trả bà i, là m bà i. Tụi mà y quên rồi chắc ? Có mấy lần con Hương bị quê vì không là m bà i được...
- Mà y ngu quá ! Nhá» váºy nó má»›i giá»i.
- Váºy đâu phải nó giá»i vì được thầy Phiên cưng.
- Sao không ! Bởi vì tao biết lý do vì sao thầy Phiên lại cưng nó.
- Vì sao ? Vì sao ?
Nhá» Thu ra vẻ quan trá»ng :
- Tao nói, tụi mà y không được tiết lá»™ bà máºt nghe chưa. Tụi mà y biết tại sao không ? Tại vì thầy Phiên và cô Thục Viên là ... bồ cá»§a nhau đó !
- Tháºt không ?
- Sao lại không ? Bữa trước tao thấy thầy Phiên tá»›i nhà cô Thục Viên. Rồi bữa khác tao thấy hai ngưá»i Ä‘i ăn kem vá»›i nhau ngoà i phố nữa...
Em bá»—ng thấy nhá» Thu tháºt đáng ghét. Bá»n Äiệp, Nga và cả nhá» Ngân nữa. Nói xấu em đã đà nh, các nhỠấy còn nói xấu cả thầy Phiên và cô Thục Viên. Váºy mà năm ngoái, em đã nháºp bá»n vá»›i các nhỠấy…
Dù sao, vá»›i nhá» Ngân, em vẫn còn hy vá»ng. Em nhá»› đến ý nghÄ© cá»§a mình ngà y tá»±u trưá»ng : "Ngồi cạnh nhá» Ngân, nếu em không lôi kéo được nhá» theo mình, chắc em sẽ bị nhỠấy ảnh hưởng". Bây giá» em có thể vững tin là mình không sợ bị nhá» Ngân lôi và o những trò tinh nghịch, ham chÆ¡i và biếng há»c nữa rồi. Nhưng em còn muốn hÆ¡n thế nữa. Em muốn nhá» Ngân không kết bạn vá»›i Thu, Äiệp, Nga nữa, để chÆ¡i thân và há»c táºp vá»›i em. Em có Ãch ká»· không ?
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:11 pm Tiêu đề: |
|
|
Em là m lạc đỠbà i luáºn nên chỉ được Ä‘iểm năm. Em buồn lắm nhưng biết lá»—i do mình nên không than vãn gì. Bá»n bạn em, em nghÄ© lẽ ra phải thông cảm vá»›i em má»›i phải. Trái lại, các nhỠấy đã khiến em buồn hÆ¡n.
Nhá» Ãnh được cô giao nhiệm vụ ghi Ä‘iểm và o sổ. Giá» chÆ¡i, cả lá»›p ở lại, Ä‘á»c Ä‘iểm cho nhá» Ãnh ghi. Äến lượt em, nhá» Ãnh gá»i lá»›n :
- Hoà ng Bảo Hương !
Em đáp :
- Năm !
NhỠvỠnhư nghe không rõ :
- Bao nhiêu ?
- Năm !
- Năm hay mưá»i lăm ?
Em hiểu ra là mình bị trêu chá»c. Em không thèm trả lá»i, đứng dáºy ra khá»i lá»›p. Nhá» Ãnh quay sang nhá» Châu ngồi bên cạnh nói riêng vá»›i nhá» nà y nhưng lại lá»›n giá»ng để tất cả cùng nghe :
- Con Hương sao chỉ có năm điểm thôi hả Châu ? Tội nghiệp quá nhỉ !
Ãnh còn tắc lưỡi vẻ thương hại. Em tức nghẹn mà không biết phải phản ứng ra sao ?
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:12 pm Tiêu đề: |
|
|
Giá» Lý tuần trước, vì báºn việc riêng, thầy Phiên có nhá» má»™t thầy khác dạy thay. Ngưá»i thầy nà y cho là m bà i góp. Chẳng may, em là m sai câu cuối cùng. Em bị Ä‘iểm thấp trong khi hầu hết lá»›p Ä‘á»u được Ä‘iểm khá cao.
Em thừa biết vì sao cả lá»›p được Ä‘iểm cao. Trừ những nhá» bạn há»c lá»±c khá, số còn lại đã quay cóp trong sách vở, hoặc chép lại cá»§a nhau. Ngưá»i thầy dạy thay thầy Phiên đã quá dá»… dãi không bắt phạt mà chỉ nhắc nhở chung chung. Trong khi đó em tá»± tin ở mình và tá»± là m bà i theo hiểu biết cá»§a mình.
Em nghe những tiếng xầm xì :
- Tao biết ngay mà . Không phải là thầy Phiên thì là m sao nó lớn điểm được.
- Lần nà y hết lên mặt với tụi mình.
NhỠNgân bảo em :
- Tụi nó nói xấu mà y đó Hương.
Em lắc đầu nói :
- Kệ tụi nó.
NhỠNgân nhìn em với ánh mắt ái ngại. NhỠlại nhìn và o tỠbà i là m của em để trước mặt. Em hiểu là Ngân đang nghi ngỠem. Em không trách Ngân mà chỉ trách mình...
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:13 pm Tiêu đề: |
|
|
Từ hạng năm và o tháng đầu năm há»c; em bị xuống hạng bảy chỉ vì hai Ä‘iểm văn và lý quá kém. Em mất tinh thần, há»c táºp chán nản. Mẹ em an á»§i :
- Thì tháng sau Hương cố lên váºy. Mà Hương kỳ ghê váºy đó. Hạng bảy cÅ©ng là hạng khá rồi chá»› bá»™ !
Em lắc đầu khó hiểu. Là m sao mẹ hiểu được hết tâm trạng cá»§a con. Sá»± chán nản cá»§a con đâu chỉ vì sá»± xuống hạng. Con không chịu đựng được những lá»i ganh tị, bà n tán ná» kia cá»§a các nhá» bạn. Tụi nó nặng thà nh kiến vá» con thì phải. Tụi nó không tin được rằng con đã quyết tâm há»c giá»i. Mẹ Æ¡i ! Là m sao con thản nhiên được trước những lá»i lẽ nghi ngá» con được Ä‘iểm cao là nhá» cô Thục Viên, nhá» thầy Phiên...
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:14 pm Tiêu đề: |
|
|
Chỉ vì viết lầm dấu cộng thà nh dấu trừ trong bà i toán đặt thừa số chung mà em là m sai đáp số. Cô Thục Viên nói với cả lớp :
- Äáp số cá»§a Bảo Hương đúng vá»›i đỠmà em ấy đã chép sai. Nhưng lại sai vá»›i đáp số cá»§a đỠđúng. Vì thế, cô kết luáºn rằng em ấy có cách giải đúng, cô cho má»™t phần ba tổng số Ä‘iểm gá»i là an á»§i. Có em nà o không đồng ý thì cứ giÆ¡ tay lên cho cô biết.
Không nhỠnà o trong lớp giơ tay có ý kiến cả.
Nhưng đến giá» vá», các nhỠấy bà n tán. Nhá» Châu nói :
- Cô thiên vị ! Nếu như đứa khác, tao chắc chắn là cô sẽ cho không điểm ở câu ấy chớ đừng nói an ủi với khoan hồng...
NhỠPhương tán đồng :
- Ừ, rõ rà ng là cô thiên vị.
Em biện hộ cho cô Thục Viên :
- Váºy sao lúc cô há»i, tụi mà y không có ý kiến ?
NhỠChâu bĩu môi :
- Ai dám ! Nói khác ý cô rồi cô trù ẻo thì sao ?
NhỠPhương còn ác hơn :
- Cô mà trù ẻo thì tới cuối năm, có mà xếp hạng... bốn mươi lăm !
Em rất bất bình nhưng cố dằn lòng :
- Tụi mà y đã nói váºy, tao sẽ xin cô cho tao Ä‘iểm không ở câu ấy...
NhỠChâu lại bĩu môi :
- Là m mặt anh hùng hoà i ! Tao đố mà y dám là m đó !
NhỠPhương vẫn độc ác :
- Mà y mà dám xin cô bá»›t Ä‘iểm à ? Chuyện khó tin cá»§a thá»i đại ! Nói mà y xin cô thêm Ä‘iểm thì dá»… tin hÆ¡n.
Em tức nghẹn :
- Tụi mà y đừng bịa chuyện nói xấu tao. Tao xin cô thêm điểm hồi nà o ?
- Kỳ chưa ! Hồi nà o thì mà y tá»± biết chá»› sao lại há»i tao.
Thấy cuộc đối thoại có vẻ căng thẳng, nhỠChâu nắm tay nhỠPhương kéo đi :
- Thôi, mà y gây vá»›i nó là m gì. Coi chừng nó kể lại vá»›i cô rồi cô trù ẻo bá»n mình thì khốn !
- Mà y có lý...
NhỠPhương thở khì một tiếng rồi nói với em :
- Tao xin lỗi mà y nghe Hương. Tao quên là mà y được cô Thục Viên bảo trợ !
Hai nhá» Châu, Phương kéo nhau Ä‘i. Hai nhỠđã Ä‘i xa rồi mà em vẫn tưởng như cả hai còn đứng đó vá»›i những lá»i mỉa mai cay độc. Em mÃm chặt bá» môi để khá»i báºt ra tiếng khóc.
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:17 pm Tiêu đề: |
|
|
Cô Thục Viên cho em là m má»™t bà i toán khó ở nhà , phải mất má»™t buổi, em má»›i giải được. Cô khen em đã có nhiá»u cố gắng. Em rất vui và cảm thấy tá»± tin.
Äến lá»›p, cô Thục Viên ra đỠtoán tương tá»±. Phần lá»›n các nhá» bạn em không là m được hết bà i. ChÃnh nhá» Hạnh cÅ©ng phải bà má»™t câu. Tất nhiên bà i cá»§a em hoà n chỉnh nhất.
Nhá» Hạnh há»i em :
- Mà y giá»i quá. Chắc là mà y đã là m bà i nà y rồi phải không ?
Em thà nh tháºt :
- Ừ. Cô Thục Viên có cho tao là m một bà i tương tự ở nhà .
Thế là nhỠHạnh đi nói với các nhỠkhác :
- Con Hương được cô cho là m trước ở nhà rồi. Hèn chi nó lớn điểm hơn tụi mình.
Cả lá»›p xì xà o vì thông tin ấy. Nhá» Ngân cÅ©ng há»i em :
- Con Hạnh nói đúng không hả Hương ?
Em gáºt đầu xác nháºn. Ngân phân bì :
- Mà y sướng tháºt. Cô Thục Viên cho là m trước ở nhà thì mà y sẽ nhất toán thôi.
Em muốn khóc vì những lá»i cá»§a nhá» Ngân mà em biết là không có ác ý gì. Bá»—ng dưng, em đâm ra nghi ngá» mình. Phải ! Như váºy có phải em thá»±c sá»± giá»i hÆ¡n các bạn không ? Chỉ vì được là m trước, em má»›i hÆ¡n bạn bè. Váºy nếu không được là m trước thì sao ? Các bạn em không phải không có lý.
Trá»i Æ¡i ! Bây giá» tá»›i chÃnh em cÅ©ng nghi ngá» mình...
oOo
- Cô hiểu hoà n cảnh cá»§a em. Cô khuyên em nên bá» ngoà i tai những lá»i bà n tán cá»§a bè bạn thì má»›i có thể há»c táºp được.
Em nghẹn ngà o :
- Thưa cô, em đã hết sức cố gắng. Nhưng...
Em không nói thêm được nữa. Dù đã kể cho cô Thục Viên nghe hết những ná»—i khổ tâm cá»§a mình trước những lá»i xầm xì và thái độ cá»§a bạn bè, lại được cô khuyên nhá»§, em vẫn thấy chán nản.
Cô Thục Viên kiên nhẫn động viên em :
- Em cần cố gắng hơn nữa. Em quên là cạnh em còn có ba mẹ em và cô, lúc nà o cũng sẵn sà ng giúp đó em sao ?
- …
- Ba tháng qua, em đã cố gắng há»c. Từ những hạng cuối lá»›p năm ngoái, em đã vượt lên hạng năm ở tháng đầu năm há»c nà y, rồi hạng bảy, rồi lại hạng ba... Thứ hạng tuy có cao thấp, lên xuống, nhưng Ä‘á»u là hạng cao trong lá»›p cả. Chừng đó chưa đủ cho em tá»± tin sao, Bảo Hương ?
- Em rối trà quá cô ơi.
- Em phải bình tÄ©nh lại. Em còn nhá»› em hứa gì vá»›i cô không ? Em cÅ©ng hứa vá»›i ba mẹ nữa. Thá»i gian qua, em đã thá»±c hiện được lá»i hứa ấy. Bây giá», kỳ thi há»c kỳ sắp đến, chẳng lẽ em để bạn bè ảnh hưởng rồi không giữ được lá»i hứa vá»›i gia đình và vá»›i cô sao ?
Em im lặng suy nghÄ©. Những lá»i cá»§a cô Thục Viên đã khÆ¡i dáºy lòng tá»± tin cá»§a em. Em tá»± thấy mình không thể để cho những ngưá»i thân thất vá»ng.
Em nói vá»›i giá»ng cương quyết không ngá» :
- Vâng, thưa cô, em sẽ cố gắng hÆ¡n. Em sẽ cố không để ý đến những gì bạn bè nói không đúng vá» mình nữa. Em sẽ được xếp hạng cao trong há»c kỳ nà y...
- Cô tin lá»i Bảo Hương. Em ngoan lắm... Ãnh Nga ạ ?
Em tựa đầu và o vai cô Thục Viên, nũng nịu :
- Vâng, Ãnh Nga sẽ là m vui lòng chị...
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm 11 13, 2008 9:18 pm Tiêu đề: |
|
|
Mẹ em có vẻ lo lắng vì trong thá»i gian há»c thi há»c kỳ má»™t, em thức khuya, ngưá»i có sút Ä‘i đôi chút. Nhưng đâu phải chỉ có má»™t mình em. Nhiá»u nhá» bạn em cÅ©ng gầy Ä‘i vì lo há»c. Những nhá» hay ganh tị, nói xấu em cÅ©ng chuẩn bị cho kỳ thi, tạm tha cho em. ChÃnh Ä‘iá»u ấy lại tạo thuáºn lợi cho em yên tâm há»c. Em tá»± ra đỠthi và là m thỠở nhà . Em ôn lại tất cả những bà i toán đã là m từ đầu năm và thấy lòng rá»™n vui má»—i khi giải xong má»™t bà i toán vá»›i thá»i gian ngắn nhất.
Những ngà y thi há»c kỳ đến. Em hồi há»™p và trở nên bình tÄ©nh hẳn sau khi Ä‘á»c đỠthi. Em là m bà i thi gần như hoà n toà n. Mẹ em nghe em kể chuyện, vui ra mặt. Mẹ nói :
- Mẹ sẽ may cho Hương một bộ quần áo mới để con mặc Tết.
- Nhưng còn chưa có kết quả thi há»c kỳ mà mẹ...
- Chưa có nhưng mẹ tin chắc Hương sẽ được xếp hạng cao. Con nói Ä‘i, con thÃch mà u áo gì nà o ?
Em sung sướng ôm lấy mẹ :
- Con thÃch mà u áo nà o mẹ thÃch !
Em nhá»› đến ba. Hôm nà o ba vá», biết em há»c táºp tốt, ba cÅ©ng sẽ rất vui. Ba sẽ dẫn em Ä‘i phố ăn kem, sẽ mua tặng em má»™t món quà gì đó, sẽ...
oOo
Ngà y vui đến vá»›i em, má»™t ngà y vui trá»n vẹn. Äiểm thi há»c kỳ má»™t, trong lá»›p em chỉ kém nhá» Hạnh má»™t chút xÃu. Nhá» Hạnh vẫn là vô địch, tháºt đáng phục. Có lẽ nhỠđã tin là em tá»± tạo được kết quả há»c táºp cho mình, nhỠđã nói vá»›i em :
- Mà y giá»i lắm ! Tao sẽ phải cố gắng hÆ¡n...
Còn nhỠNgân, nó vui như một đứa trẻ lên năm :
- Äi, Ä‘i theo tao, tao sẽ đãi mà y má»™t chầu chè Ä‘áºu xanh. Rồi mà y nói cho tao nghe coi, mà y có bà quyết gì để há»c giá»i ?
Em nghĩ rằng mình đã thay đổi được thà nh kiến của bạn bè với mình...
_________________ Hải Yến
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|