kimanh Moderator

Ngày tham gia: 25 8 2008 Số bài: 498 Đến từ: Quang Nam
|
Gửi: Ba 3 24, 2009 12:04 am Tiêu đề: CON GÃI - Truyện ngắn cá»§a Nguyá»…n BÃch Lan |
|
|
Nguyá»…n BÃch Lan bị bệnh nan y từ năm 13 tuổi và không đến trưá»ng được nữa. Äá»i cô tưởng chấm dứt khi chỉ còn da bá»c xương, luôn gặp tai nạn mà đến chén cÆ¡m cÅ©ng không đủ sức cầm lên miệng. Tuy nhiên, cô vẫn sống vá»›i cháy bá»ng tình yêu cuá»™c sống và lòng nhân ái như chÃnh cô tâm sá»±: “Khi buồn tôi nghÄ© đến ngưá»i khác còn Ä‘ang phải buồn hÆ¡n mìnhâ€.
Lan đã tá»± viết cổ tÃch cho chÃnh cuá»™c Ä‘á»i tưởng mãi mãi sẽ là bất hạnh cá»§a mình. Cô gái trẻ miá»n quê nghèo chiêm trÅ©ng hiện Ä‘ang được nhiá»u ngưá»i biết đến vá»›i những tác phẩm văn há»c dịch đầy tÃnh nhân văn.
(Tuổi Trẻ 12.3.2009)
__________________________________
CON GÃI
1. Mẹ nó lấy chồng năm mưá»i sáu tuổi khi cặp vú thiếu nữ cá»§a mẹ nó chỉ má»›i hÆ¡i đội áo lên. Nó sắp ra Ä‘á»i thì đà i truyá»n hình khởi chiếu bá»™ phim dà i hÆ¡n 100 táºp cá»§a Mêxicô. Mẹ nó mê phim đó đến ná»—i đã lẩm nhẩm Ä‘au bụng mà vẫn cố ngồi xem hết má»™t táºp phim rồi má»›i xách túi tã lót lên trạm xá. Nó má»›i được 9 ngà y tuổi mẹ nó đã bế nó chạy thốc qua con ngõ dà i để tá»›i vá»›i những nhân váºt mà mẹ nó mê mẩn.
Mẹ nó ngồi xem phim, lúc bÄ©u môi, lúc chép miệng, lúc cưá»i khúc khÃch, lúc cưá»i rÅ© rượi, lúc khóc sụt sịt còn nó thì cứ ngá»§ khì trong tấm chăn len chẳng à ới gì.
Khi nó biết ăn bá»™t, trong phim nổi lên má»™t tình huống má»›i: má»™t nhân váºt chen và o giữa má»™t "đôi lứa xứng đôi". Chiá»u chiá»u mẹ nó bế nó Ä‘i ăn rong, vừa đút bá»™t cho nó vừa sốt sắng lượm lặt những lá»i chê bai, nguyá»n rá»§a mà các bà các chị trong xóm hắt và o cái nhân váºt thứ ba đáng ghét kia. Có lúc vì mẹ nó mải nói chuyện quá mà thìa bá»™t chưa chạm môi nó đã dừng lại khiến nó cứ thè cái lưỡi nhá» xÃu ra liếm hụt mÅ©i thìa như má»™t con mèo con tá»™i nghiệp. Bá»™ phim kết thúc. Mẹ nó ngÆ¡ ngẩn như vừa trải qua má»™t Ä‘oạn Ä‘á»i tươi đẹp cá»§a mình, ngÆ¡ ngẩn đến ná»—i quên không khoe vá»›i chúng tôi những bước Ä‘i đầu tiên cá»§a nó và cÅ©ng chẳng để ý mình đã cháºm kinh đến hai mươi ngà y.
Mẹ nó sinh em trai. Nó chưa biết nói từ thÃch nhưng qua cách nó xán lăn và o em nó chúng tôi có thể biết nó thÃch em nó đến nhưá»ng nà o. Nó cứ quanh quẩn bên giưá»ng em nó cả ngà y, hết leo lên lại tụt xuống, leo lên lại tụt xuống. Tã lót, khăn lá»›n khăn bé mắc và o ngón chân nó rÆ¡i rong khắp nhà . Em nó thỉnh thoảng lại báºt lên những tiếng oe oe vì bị nó thÆ¡m quá dữ dá»™i. Mẹ nó trợn mắt nạt ná»™, dáºm chân, chỉ tay bắt nó tránh xa giưá»ng em nó. Lúc sợ mẹ nó đứng nép và o góc nhà giương mắt nhìn, rồi khi cÆ¡n sợ qua Ä‘i nó lại men men theo tưá»ng tìm cách leo lên giưá»ng vá»›i em.
Ngà y nà o nó cÅ©ng bị mẹ nó phát đôm đốp và o mông mấy lượt vì tá»™i là m vướng chân mẹ, là m em giáºt mình, tá»™i bà y thêm việc cho mẹ nó. Há»… bị đánh là nó lăn ra há»n. Nó há»n rất dai, há»n dai đến ná»—i môi nó run bần báºt, ngưá»i nó tÃm tái Ä‘i, há»n đến ná»—i hà ng xóm cÅ©ng phát ghét nó. Em nó cà ng lá»›n cà ng biết chÆ¡i vá»›i nó, nó lại cà ng bị đòn nhiá»u và cà ng há»n dai.
Thế nhưng nó chỉ há»n cho đến hết tuổi lên bốn, từ đó trở Ä‘i nó hầu như không khóc thà nh tiếng. Dưá»ng như nó hiểu nó có há»n cÅ©ng chẳng Ãch gì. Dưá»ng như nó biết em nó đáng được yêu hÆ¡n nó. Nó chấp nháºn Ä‘iá»u đó. Má»—i khi chÆ¡i vá»›i em, bị em già nh giáºt đồ chÆ¡i, bị em rứt tóc, đấm đá, nó im lặng chịu đựng không há» hé răng mách bố mẹ.
Không phải vì nó đã khôn đến ná»—i tá»± nguyện bá» qua tất cả thói đà nh hanh cá»§a thằng em, mà vì nó đủ khôn để sống vá»›i kinh nghiệm cá»§a chÃnh mình, cái kinh nghiệm dạy nó rằng nếu nó mách bố mẹ vá» xung đột giữa hai chị em nó thì thế nà o bố mẹ cÅ©ng đổ tất cả tá»™i lên đầu nó, thế nà o cÅ©ng Ä‘e nẹt nó lần sau phải nhưá»ng em hÆ¡n.
Ãã khôn như váºy rồi mà thỉnh thoảng nó vẫn bị mắng, bị đòn. Má»—i lần bị mắng nó lại tìm ra má»™t chá»— đứng má»™t mình. Nó cứ đứng mãi chá»— ấy nhìn xuống những ngón chân di di trên mặt đất cá»§a mình. Chẳng biết đứng như thế má»™t lúc nó có khóc hay không.
Sinh cùng năm vá»›i nó ở Anh, Mỹ, Ấn Ãá»™, Canada có những thần đồng nổi tiếng thế giá»›i.Trong má»™t cuốn sách ngưá»i ta định nghÄ©a thần đồng là những trẻ em có thể là m những việc được coi là chỉ ngưá»i lá»›n má»›i có khả năng thá»±c hiện.
Theo định nghÄ©a đó, nó cÅ©ng là má»™t thần đồng. Má»›i 6 tuổi nó đã đảm đương gần như toà n bá»™ công việc chăm sóc em. Nó biết nấu cÆ¡m, biết xá»›i cÆ¡m cho em ăn. Biết tắm, biết gá»™i đầu, biết chùi Ä‘Ãt, biết đổ bô cho em nó. Nó biết hôm nà o nên cho em nó mặc áo dà y, hôm nà o nên cho em nó mặc quần đùi. Hà ng xóm chúng tôi có ai cất lá»i khen nó thì mẹ nó láºp tức cướp lá»i ngưá»i ta ngay.
Mẹ nó bảo: "Khôn gì mà khôn, chỉ vì nhà bà ngưá»i thôi". CÅ©ng chẳng có nhiá»u cÆ¡ há»™i để mẹ nó giải thÃch cho cái việc bố mẹ nó mua cái máy xay xát di động để rồi suốt ngà y ngưá»i kéo ngưá»i đẩy Ä‘i hết là ng nà y đến là ng khác xay xát thuê, bá» hai đứa con nhỠở nhà tá»± trông nhau.
2. Nó lá»›n từ từ, cà ng lá»›n cà ng rõ ra là má»™t đứa con gái cục mịch. Há»c hết lá»›p chÃn nó muốn há»c lên cấp III nhưng không biết bố mẹ nó có cho phép hay không. Nó đợi sá»± cho phép cá»§a bố mẹ nó. Bố mẹ nó mải là m quên béng mất việc ấy. Sá»± kiên nhẫn cá»§a nó lên đến cao trà o liá»n nhưá»ng chá»— cho lòng tá»± ái. Nó không hé răng nhắc há» má»™t câu. Cho đến khi đà i truyá»n thanh thông báo ngà y táºp trung ở trưá»ng cấp III bố nó má»›i "ấy chết" và há»i: "Mà y đỗ hay trượt hả con?". Nó im lặng không đáp. Mẹ nó cưá»i khanh khách rồi nói: "Trông đần mặt ra thế kia là trượt rồi. Trượt thì trượt cần đếch gì. Con gái không cần phải há»c nhiá»u, há»c nhiá»u chỉ tổ khó chống lầy". Nó thì không cần phải há»c còn em trai nó thì kiểu gì cÅ©ng phải há»c, cho há»c đến hết đưá»ng há»c thì thôi, bố nó bảo thế.
Quả là em trai nó được cho há»c đến mức ấy tháºt. Em nó được gá»i Ä‘i há»c thêm từ lá»›p 3. Hè lại hè, em nó cùng thằng con út ông chá»§ tịch xã và thằng con ông trạm trưởng trạm y tế táºp hợp thà nh bá»™ ba theo suốt má»™t lượt những ông thầy có tiếng trong huyện. Ba ông bố cắt cá» nhau đưa đón ba cáºu ấm Ä‘i há»c thêm. Các dịp lá»… tết có thêm các bà mẹ cặp đôi đến nhà thầy thăm há»i chúc tụng. Thầy nà o cÅ©ng bảo em trai nó thông minh không kém gì hai con nhà cán bá»™ kia.
Tất nhiên há» cÅ©ng không quên nhắc bố mẹ nó phải tiếp tục đầu tư, đầu tư bá»n bỉ, đầu tư lâu dà i. Bố mẹ nó trông ra khối con nhà chỉ vác cặp đến lá»›p giữ chá»— ngồi mà lấy là m hãnh diện vì được là m nhà đầu tư cho giáo dục. Tuần nà o mẹ nó cÅ©ng lên thị tứ mua má»™t túi bá»™t Ä‘áºu, má»™t há»™p sữa. Mẹ nó vừa Ä‘i vừa vung vẩy hai cái túi đồ ăn được coi là xa xỉ đối vá»›i con nhà là m ruá»™ng, gặp ai mẹ nó cÅ©ng lần lượt giÆ¡ hai túi ấy lên khoe: "Cái nà y để thằng cu ăn sáng, cái nà y để bồi dưỡng cho thằng cu há»c khuya".
Em nó và o cấp III còn nó bắt đầu công việc nhặt chỉ ở má»™t công ty may gia công trên thị trấn. Nó là m việc mưá»i ba tiếng má»™t ngà y. Nó thở trong xưởng may đầy bụi, ăn trong khoảng thá»i gian quy định ngắn ngá»§i và ngá»§ trong ná»—i lo chiếc đồng hồ báo thức bị kẹt chuông. Bạn cùng là m gá»i nó là con kiến. Và nhá» là m siêng như má»™t con kiến nên sau ba tháng nhặt chỉ nó đã được chuyển sang tổ đóng gói. Nó ngẩng lên cúi xuống, nó xếp, nó bê, nó gỡ băng dÃnh, nó vác kiện, nó đẩy xe.
Lương tháng cá»§a nó tăng từ năm trăm nghìn lên tám trăm nghìn đồng. Nó đưa cho mẹ nó sáu trăm nghìn, giữ lại hai trăm nghìn. Mẹ nó không hà i lòng, phà n nà n vá»›i hà ng xóm rằng nó có ý giữ vốn riêng. Chẳng ai biết mà thanh minh há»™ nó rằng tuần nà o em nó cÅ©ng đến cổng xà nghiệp xin nó cấp tiá»n phôtô sách, tiá»n mua bá»™ Ä‘á», tiá»n Ä‘i sinh nháºt bạn, tiá»n may đồng phục... Em nó thà để chị mình chịu thiệt má»™t tà chứ nhất định không khai ra những khoản đầu tư ngoà i luồng, còn nó thì chẳng muốn bố mẹ phải phát sốt lên vì tiá»n.
Em nó thi đỗ đại há»c giao thông. Bố mẹ nó là m hẳn mưá»i lăm mâm cÆ¡m khao, há» hà ng, bè bạn. Tà n cuá»™c khao, bố mẹ nó ngồi bó gối giữa đám bát đĩa Ä‘i thuê bà n kế hoạch cân đối thu chi trong giai Ä‘oạn cáºu ấm há»c đại há»c. Bố nó nói vá»›i mẹ nó vá» những chiếc máy: máy đóng gạch, máy khoan giếng, máy bÆ¡m nước, máy tuốt lúa. Máy nà o cÅ©ng cần má»™t ngưá»i kéo má»™t ngưá»i đẩy. Mẹ nó có vẻ ưng tất cả những chiếc máy đó. Nó thì thấy cái máy nà o cÅ©ng không ổn. Lần đầu tiên nó dám cất tiếng góp bà n. "Mà y định Ä‘i Ãà i Loan là m ôsin tháºt à ? Há»i kỹ ngưá»i ta chưa? Chi phà đi bao nhiêu? Tháng được bao nhiêu đô?". Bố nó há»i má»™t tua.
Nó nói lại những gì nó đã tìm hiểu được ở trung tâm xúc tiến xuất khẩu lao động. Nó Ä‘ang nói thì bị mẹ nó ngắt lá»i: "Chốt lại là má»—i tháng bao nhiêu đô?". "Năm trăm", nó đáp. Bố nó lẩm bẩm là m phép tÃnh nhân rồi gáºt gù: "ÃÆ°á»£c đấy, nếu Ä‘i được thì hay đấy. Thôi, mà y chịu khó và i năm con ạ, hi sinh Ä‘á»i chị chuẩn bị cho Ä‘á»i em". Nó rất xúc động trước cách dùng từ cá»§a bố nó. Nó nghÄ© được hi sinh cho ngưá»i khác cÅ©ng là má»™t hạnh phúc. Sau nà y sang bên nước ngưá»i dù có khó khổ thế nà o nó cÅ©ng sẽ nghÄ© đến Ä‘iá»u ấy mà cố gắng vượt qua.
Cuối tháng chÃn em nó lên Hà Ná»™i nháºp há»c thì đầu tháng mưá»i má»™t nó bay sang Ãà i Loan. Má»›i Ä‘i được hai tháng nó đã gá»i Ä‘iện cho em nó bảo mở má»™t tà i khoản để nó gá»i tiá»n vá». Nó gá»i Ä‘á»u đặn, gá»i luôn cả những món tiá»n thưởng mà nó nháºn từ chá»§ nhà vá»›i lòng hà m Æ¡n.
Má»—i ngưá»i nhà nó khoe tin tiá»n vá» theo cách riêng cá»§a mình. Mẹ nó khoe bằng má»™t đôi bông tai. Bố nó khoe bằng má»™t chiếc tivi mà n hình phẳng cùng đầu video và bá»™ loa vi tÃnh. Em nó khoe bằng má»™t chiếc Suzuki má»›i Ä‘áºp há»™p, bằng Ä‘iện thoại di động, quần bò, áo phông xịn. Má»™t ngưá»i vất vả ba ngưá»i sung sướng. Phép tÃnh hi sinh cá»§a nó ra được kết quả như váºy kể cÅ©ng thá»a mãn.
Theo hợp đồng nó là m cho ngưá»i Ãà i Loan hai năm, được gia hạn thêm má»™t năm là ba. Trông thấy nó sau ba năm hà ng xóm chúng tôi ngỡ ngà ng lắm. Chúng tôi ngỡ ngà ng không phải vì nó đã thà nh ná»a ngưá»i Việt ná»a ngưá»i Ãà i Loan mà vì nó chẳng thay đổi tà tẹo nà o, cứ như thể nó vừa Ä‘i ra khá»i cái ngõ sâu nhà nó má»™t lát rồi lại Ä‘i và o. Mấy chị thợ may khéo mồm xui nó có hà ng trăm triệu đấy nên trÃch ra má»™t Ãt mà cải mã.
Bá»n con gái má»›i lá»›n bảo rằng nó mà đi ép tóc, mặc quần ống vẩy, mặc áo sát eo thì trông sẽ "ngon" hÆ¡n. Mẹ nó không xui nó Ä‘i cải mã nhưng cứ thúc nó Ä‘i sắm bông tai, dây chuyá»n và ng để Ä‘eo. Theo kinh nghiệm cá»§a mẹ nó, con gái có cá»§a dù xấu cÅ©ng dá»… lấy chồng. Mẹ nó luôn nói rằng bố nó lấy mẹ nó vì cái dây chuyá»n và ng năm chỉ cá»§a bà ngoại nó cho mẹ nó chứ chẳng vì cái gì hết.
3. Và o má»™t ngà y giáp tết nó bắt xe Ä‘i Hà Ná»™i. Nó Ä‘i hai ngà y thì trở vá» cùng thằng em. Chúng tôi không thấy nó ép tóc, không thấy nó mặc quần áo má»›i cÅ©ng chẳng thấy nó Ä‘eo dây chuyá»n, bông tai gì hết. Má»i con mắt trong ngõ đổ dồn và o chiếc túi du lịch nó khoác trên vai. Ai cÅ©ng tò mò vá» câu chuyện sau bữa cÆ¡m tối ở nhà nó. Thế rồi sá»± tò mò ấy mau chóng được thá»a mãn.
Chị em nó vá» nhà được chừng ná»a tiếng thì từ nhà nó liên tục vá»ng ra những tiếng đổ vỡ, tiếng quát tháo cá»§a bố nó. Chúng tôi biết nhà nó có chuyện liá»n đổ đến để xem, để can. Chẳng ai đánh ai mà can. Nhà nó như má»™t sân khấu, trong đó má»—i diá»…n viên Ä‘á»u độc diá»…n theo lượt. Lượt cá»§a bố nó xong rồi. Mà n hình tivi, đầu video, loa, cốc chén, phÃch nước, bà n ghế Ä‘á»u bị hất đổ chá»ng chÆ¡ hoặc bị Ä‘áºp vỡ tanh bà nh. Chẳng còn gì để mà đáºp nữa.
Ãến lượt nó. Nó đến trước mặt thằng em Ä‘ang ngồi như thằng chết lả ở cuối giưá»ng giáºt tung từng chiếc cúc trên chiếc áo nó Ä‘ang mặc. Ão nó tuá»™t xuống đến đâu da thịt nó lá»™ ra đến đó, má»ng mảnh, sứt sẹo, Ä‘au cho từng cái nhìn.
Nó nói giá»ng như lưỡi lá»a rá»n rợn: "Mà y nghÄ© tao sang bên kia là m gì cho ngưá»i ta? Tao nói cho mà y biết, tao sang bên ấy hầu hạ má»™t bà già bị bệnh tâm thần phân liệt. Mà y há»c cao thế chắc là biết bệnh đó là bệnh gì rồi. Nhưng mà y không thể biết sống cùng vá»›i má»™t ngưá»i bị căn bệnh đó là như thế nà o đâu. Mà y có biết tao khốn khổ vá»›i bà già ấy như thế nà o không? Ban ngà y tao không được rá»i bà ấy ná»a bước. Ban đêm tao và bà ấy phải ngá»§ chung vá»›i má»™t cái xÃch. Tao phải xÃch tay tao và o tay bà ấy để bà ấy khá»i Ä‘i lang thang, mà y hiểu không? Bà già ấy bạ đâu cÅ©ng đái, bạ đâu cÅ©ng ỉa, gặp cái gì cÅ©ng ăn. Tao phải giải quyết tất cả chuyện vệ sinh cho bà ấy. Ãã thế ngà y nà o bà ấy cÅ©ng kêu gà o, cà o cấu tao, ném đồ và o ngưá»i tao. Mà tao lại không thể giáºn con ngưá»i đã hà nh hạ tao, không thể giáºn má»™t ai vì tao tình nguyện phục vụ ngưá»i ta để kiếm tiá»n. Thế mà mà y đã dùng đồng tiá»n ấy há»§y hoại thân xác mà y, há»§y hoại cuá»™c Ä‘á»i mà y, giống như giết sống tao váºy".
Thì ra nó Ä‘ang xét lại phép tÃnh hi sinh. Tại sao nó phải là m váºy chúng tôi không hiểu, song trong thâm tâm chúng tôi thấy mừng vì chúng tôi ngỡ nó đã quyết định đứng lên tháo bá» cái gông vô hình đã gông và o nó từ nhiá»u năm chỉ vì nó sinh ra là m pháºn gái trong nhà . Cái gông vô hình đó đã bắt nó nhưá»ng nhịn, nÃn nhịn, chịu thiệt thòi, chịu hi sinh quá nhiá»u. Chúng tôi cứ ngỡ là như váºy cho tá»›i khi nó xốc áo lên, vừa cà i từng chiếc cúc vừa Ä‘i ra chá»— bố mẹ nó, lặng lẽ quỳ xuống.
Nó nói giá»ng không rá»n rợn chỉ đượm chua xót: "Con xin bố mẹ tha lá»—i cho con. Nếu không vì con gá»i tiá»n vá» chá»— em Nhất thì nó chẳng lấy đâu ra tiá»n mà ăn chÆ¡i Ä‘ua đòi rồi sa và o hút chÃch. Con xin bố mẹ cho con chuá»™c tá»™i. Con sẽ Ä‘i là m kiếm tiá»n cứu em. Nhất định con sẽ cứu em ấy". Má»i chuyện đã rõ. Em nó nghiện ma túy, còn cái gông vô hình kia không những không được tháo bá» mà đã gông nó ở má»™t mức má»›i, chặt hÆ¡n, nặng ná» hÆ¡n.
Nó Ä‘i Ãà i Loan là m ôsin lần nữa để lấy tiá»n giúp em nó cai nghiện. Nó gá»i tiá»n vá» dè dè má»—i lần và i triệu. Lần thứ nhất bố nó dùng tiá»n ấy cai cho em nó tại nhà . Sau hai tháng em nó cai được. Bố nó giữ em nó ở nhà trông coi sát sao hÆ¡n ná»a năm trá»i má»›i thả cho lên Hà Ná»™i há»c tiếp. Em nó nghiện lại sau hai tuần tái ngá»™ vá»›i bạn nghiện ở thá»§ đô. Bố nó đưa em nó lên Bắc Giang cai tại nhà má»™t ông lang. Em nó lại cai được.
Bố nó không cho em nó lên Hà Ná»™i nữa nhưng bá»n nghiện quanh thị trấn tìm đến vá»›i em nó rất mau. Em nó nghiện lại lần nữa, lần nữa, rồi lần nữa. Khi cái sá»± cai được và tái nghiện lặp Ä‘i lặp lại đến sáu lần thì bố mẹ nó tuyệt vá»ng hẳn, bá» buông như thể đã mất ngưá»i. Má»™t đêm nghe thấy em nó bà n vá»›i má»™t con nghiện khác trèo tưá»ng và o ăn trá»™m máy vi tÃnh cá»§a má»™t trưá»ng trung há»c, bố nó liá»n báo công an. Công an bắt em nó và o má»™t trại cải tạo ở miá»n trung. Tiá»n cá»§a nó gá»i vỠđược dùng và o việc thăm nuôi phạm nhân.
Rồi má»™t hôm trại cải tạo gá»i Ä‘iện má»i bố mẹ nó và o trại gấp nhìn mặt em nó lần cuối. Sau chuyến Ä‘i bố nó gá»i Ä‘iện cho nó nói em nó cai được rồi, được hẳn, không bao giá» tái nghiện nữa. Chúng tôi ngá» rằng biết được tin đó nó sẽ không bao giá» còn có thể tháo bá» nổi cái gông vô hình kia nữa.
* * *
Có lẽ linh cảm cá»§a chúng tôi đúng bởi nó cứ Ä‘i mãi không vá». CÅ©ng có thể hết hạn lao động nó vá» lang thang ở đâu đó má»™t thá»i gian rồi lại là m thá»§ tục Ä‘i tiếp. Mãi cho tá»›i tháng trước bố mẹ nó má»›i biết được chút tình hình cá»§a nó. Nó gá»i vá» má»™t lá thư thông báo rằng nó đã lấy chồng ngưá»i Ãà i Loan và có ý định ở hẳn bên đó không vá» nữa. Nó gá»i qua bưu Ä‘iện cho bố mẹ nó má»™t trăm triệu nói là bố mẹ nó muốn tiêu gì thì tùy. Không biết vì không muốn là m cặp vợ chồng già u có cô đơn hay vì muốn tháo bá» cái gông vô hình cho nó mà bố mẹ nó quyết định dùng số tiá»n đó để sinh em cho nó.
NhỠphương pháp thụ tinh trong ống nghiệm mà mẹ nó ở tuổi bốn mươi ba lại vượt cạn. Lần nà y mẹ nó đẻ sinh đôi một trai một gái. Bây giỠnhà nó lại có tiếng trẻ con. Bố mẹ nó là m cha mẹ lại từ đầu.
Thái Bình, tháng 5-2005
NGUYỄN BÃCH LAN
(Tuổi Trẻ 22.3.2009)
_________________ "BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
|
|