THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: CN 3 29, 2009 7:55 pm Tiêu đề: Tôi Tư Duy, Tôi Tồn Tại |
|
|
TÔI TƯ DUY, TÔI TỒN TẠI
Tôi có quen anh bạn là m thÆ¡. Có lần anh há»i: "em là m thÆ¡ vì Ä‘iá»u gì?" Tôi trả lá»i: "vì cảm xúc...!". Anh bạn có vẻ pháºt lòng - ánh mắt đăm chiêu đến lạ.
Mà quả tháºt lúc đó tôi đã trả lá»i đúng vá»›i mình suy nghÄ©. Cuá»™c sống vây lấy tôi, tác động và o các giác quan, tình cảm và tôi viết, không cảm xúc là gì!
Con ngưá»i và những mối quan hệ má»›i cà ng tạo cho tôi nhiá»u nguồn cảm xúc. Bạn bè Ä‘á»c thÆ¡ tôi- có ngưá»i thÃch vì trong đó bắt gặp cả hình ảnh cá»§a mình: Ä‘ang yêu, Ä‘ang phân vân, Ä‘ang chá»›i vá»›i... Có đứa chép và o sổ vì trong đó có cả hình ảnh cá»§a những ngưá»i cha, ngưá»i mẹ lam lÅ© trên cánh đồng... Thế nhưng cÅ©ng có ngưá»i lắc đầu bảo thÆ¡ sao cứ nhuốm má»™t mà u bà ng bạc, cứ như thá»i cá»§a T.T.KH.! Ngưá»i Ä‘á»c có quyá»n nháºn xét. Mặc kệ, tôi là m thÆ¡ theo cảm xúc cÆ¡ mà !
Rồi những sáng tác cá»§a tôi thưa dần. Tháºm chà có lúc dòng cảm xúc cá»§a tôi hầu như khô cạn. Khổ ná»—i, niá»m Ä‘am mê đã váºn và o ngưá»i thì khó lòng dứt ra được!Có những ngà y tôi lang thang trên phố, cố vá»— vá» những cảm xúc miên man trong đầu. Những ngã tư đèn đỠđông nghịt. Tiếng cãi vã cá»§a má»™t vụ đụng chạm. Mấy túi nilông ném vá»™i xuống lỠđưá»ng. Cảnh váºt trước mắt tôi cứ trôi Ä‘i. Tôi bá»—ng giáºt mình nháºn ra má»™t sá»± chai sạn cảm xúc từ từ...
Tôi sợ! Sợ má»™t ngà y nà o đó mình sẽ không là m thÆ¡ được nữa. Äá»c lại những bà i thÆ¡ cá»§a mình sao cứ thấy nhà n nhạt và thấp thoáng đâu đó những hình ảnh và ngôn từ cÅ© kỹ...
Tôi gá»i Ä‘iện cho anh bạn ngáºp ngừng: "...Em đã sai ư?!". Anh bảo rằng - thÆ¡ là sá»± thăng hoa cá»§a cảm xúc và ngưá»i là m thÆ¡ phải trăn trở theo từng nhịp thở cá»§a cuá»™c Ä‘á»i má»›i viết thà nh con chữ. Có ngưá»i là m thÆ¡ để gá»i gắm chia sẻ tâm tình vá»›i má»i ngưá»i. Có ngưá»i là m thÆ¡ như má»™t sá»± giải tá»a, dẫu chỉ viết cho riêng mình. Và dù ở góc độ nà o, xét cho cùng đó cÅ©ng là tinh túy cá»§a cuá»™c Ä‘á»i và đá»u đáng trân trá»ng. Thế nhưng, nếu viết má»™t cách há»i hợt bằng những cảm xúc mÆ¡ hồ thì chẳng là thÆ¡ nữa. Tôi chợt nhá»› đến hình ảnh con tằm oằn mình rút ruá»™t nhả tÆ¡!
Tôi lại nhá»› đến má»™t tác giả mà tôi thÃch ngay từ những bà i thÆ¡ đầu tiên được Ä‘á»c, thÃch cách dùng chữ dung dị mà cứ như dòng sông ấm áp chảy giữa Ä‘á»i thưá»ng:
Chăn trâu đốt lá»a trên đồng
Rạ rÆ¡m thì Ãt gió đông thì nhiá»u
Mải mê Ä‘uổi má»™t cánh diá»u
Cá»§ khoai nướng để cả chiá»u thà nh tro
(Äồng Äức Bốn)
Hay: Bây giỠcon chẳng còn gì
Cúi đầu lạy mẹ con Ä‘i vá» trá»i...
Không cần phải lên gân hay cầu kỳ kiểu cách, nhưng đằng sau má»—i con chữ là cả má»™t con tim dạt dà o tình yêu cuá»™c sống, sá»± khắc khoải Ä‘au đáu vá»›i Ä‘á»i. Tôi bá»—ng thấy nợ anh bạn má»™t câu trả lá»i!
NTH.CÄPTTH2/TP.HCM
|
|