Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Tôi Tư Duy, Tôi Tồn Tại

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: CN 3 29, 2009 7:55 pm    Tiêu đề: Tôi Tư Duy, Tôi Tồn Tại Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


TÔI TƯ DUY, TÔI TỒN TẠI

Tôi có quen anh bạn làm thơ. Có lần anh hỏi: "em làm thơ vì điều gì?" Tôi trả lời: "vì cảm xúc...!". Anh bạn có vẻ phật lòng - ánh mắt đăm chiêu đến lạ.
Mà quả thật lúc đó tôi đã trả lời đúng với mình suy nghĩ. Cuộc sống vây lấy tôi, tác động vào các giác quan, tình cảm và tôi viết, không cảm xúc là gì!

Con người và những mối quan hệ mới càng tạo cho tôi nhiều nguồn cảm xúc. Bạn bè đọc thơ tôi- có người thích vì trong đó bắt gặp cả hình ảnh của mình: đang yêu, đang phân vân, đang chới với... Có đứa chép vào sổ vì trong đó có cả hình ảnh của những người cha, người mẹ lam lũ trên cánh đồng... Thế nhưng cũng có người lắc đầu bảo thơ sao cứ nhuốm một màu bàng bạc, cứ như thời của T.T.KH.! Người đọc có quyền nhận xét. Mặc kệ, tôi làm thơ theo cảm xúc cơ mà!

Rồi những sáng tác của tôi thưa dần. Thậm chí có lúc dòng cảm xúc của tôi hầu như khô cạn. Khổ nỗi, niềm đam mê đã vận vào người thì khó lòng dứt ra được!Có những ngày tôi lang thang trên phố, cố vỗ về những cảm xúc miên man trong đầu. Những ngã tư đèn đỏ đông nghịt. Tiếng cãi vã của một vụ đụng chạm. Mấy túi nilông ném vội xuống lề đường. Cảnh vật trước mắt tôi cứ trôi đi. Tôi bỗng giật mình nhận ra một sự chai sạn cảm xúc từ từ...

Tôi sợ! Sợ một ngày nào đó mình sẽ không làm thơ được nữa. Đọc lại những bài thơ của mình sao cứ thấy nhàn nhạt và thấp thoáng đâu đó những hình ảnh và ngôn từ cũ kỹ...

Tôi gọi điện cho anh bạn ngập ngừng: "...Em đã sai ư?!". Anh bảo rằng - thơ là sự thăng hoa của cảm xúc và người làm thơ phải trăn trở theo từng nhịp thở của cuộc đời mới viết thành con chữ. Có người làm thơ để gửi gắm chia sẻ tâm tình với mọi người. Có người làm thơ như một sự giải tỏa, dẫu chỉ viết cho riêng mình. Và dù ở góc độ nào, xét cho cùng đó cũng là tinh túy của cuộc đời và đều đáng trân trọng. Thế nhưng, nếu viết một cách hời hợt bằng những cảm xúc mơ hồ thì chẳng là thơ nữa. Tôi chợt nhớ đến hình ảnh con tằm oằn mình rút ruột nhả tơ!

Tôi lại nhớ đến một tác giả mà tôi thích ngay từ những bài thơ đầu tiên được đọc, thích cách dùng chữ dung dị mà cứ như dòng sông ấm áp chảy giữa đời thường:

Chăn trâu đốt lửa trên đồng
Rạ rơm thì ít gió đông thì nhiều
Mải mê đuổi một cánh diều
Củ khoai nướng để cả chiều thành tro
(Đồng Đức Bốn)

Hay: Bây giờ con chẳng còn gì
Cúi đầu lạy mẹ con đi về trời...

Không cần phải lên gân hay cầu kỳ kiểu cách, nhưng đằng sau mỗi con chữ là cả một con tim dạt dào tình yêu cuộc sống, sự khắc khoải đau đáu với đời. Tôi bỗng thấy nợ anh bạn một câu trả lời!
NTH.CĐPTTH2/TP.HCM




Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI