THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Sáu 9 18, 2009 9:27 pm Tiêu đề: TẢN MẠN THÆ - TẢN MẠN THU ... |
|
|
Chiếc lá của mùa thu rụng xuống. cái se lạnh luồn và o từng ngóc nghách của tâm hồn. Buồn.
Thu buồn như hà ng liá»…u, thu buồn như lòng ngưá»i thiếu nữ trong thÆ¡ Xuân Diệu. Thu buồn như lòng tôi. Má»™t mùa thu chết. Thu – bao giá» cÅ©ng là điểm tá»±a cho tâm hồn thi sÄ©, là cánh đồng bao la ru lại cảm hứng cho muôn ngà n thi sÄ© Việt nam. Ta đã thấy má»™t rừng thu trong cái nhìn cá»§a Lưu Trá»ng Lư:
“Ta đã nghe mùa thu
Lá thu rơi xà o xạc
Con nai và ng ngơ
Äạp trên lá và ng khôâ€.
(Tiếng thu)
Mùa thu đến vá»›i chúng ta nhẹ nhà ng, im lặng, thu đến không báo giá», không má»™t tiếng động. Ta chỉ thấy đâu đó má»™t thoáng heo may, má»™t và i cái rùng mình, cái chá»›m lạnh không quá rét, nó không căm căm như cái rét cá»§a mùa đông. Nó thoáng qua nhưng đủ để cho lòng ngưá»i những dư vị êm Ä‘á»m.
Trong những xá»™c xệch cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, đôi lúc văn chương được chắp nhặt từ những mảnh thá»§y tinh vỡ vụn mà ngưá»i ta hay nhầm tưởng đó là kim cương thì mùa Thu Ä‘i ngang qua như để ổn định lại tất cả: tâm tư, tình cảm, và những cảm xúc thăng trầm cá»§a con ngưá»i, nó như má»™t dấu hiệu để chúng ta nháºn ra rằng mùa đông đã sắp sang. Trong những giây phút ấy ai mà không dà nh má»™t chút thá»i gian để suy nghÄ© cho khoảng thá»i gian mình đã Ä‘i qua và những gì mình chưa vá»›i tá»›i.
Hoa sữa Ä‘ang thì thầm tá»a hương khắp đưá»ng phố, loà i hoa tượng trưng cho tình yêu cá»§a thi sÄ©, tượng trưng cho Hà Ná»™i, tượng trưng cho mùa Thu, cho khoảnh khắc xao lòng. Hoa sữa tượng trưng cho tôi, cho hồn thÆ¡ tôi, cho tâm hồn tôi. Giá»t thu rÆ¡i xuống đất trá»i, hòa tan những cảm xúc quá nóng và quá lạnh, hòa tan tâm trạng buồn Ä‘au và vui vẻ. Nó là m cho con ngưá»i ta thấy dá»… chịu hÆ¡n, nhẹ nhà ng hÆ¡n.
Mùa thu trong thÆ¡ giống như má»™t vưá»n hoa mang nhiá»u mà u sắc, nó như há»™i tụ tất cả vẻ đẹp cá»§a thiên nhiên trong tình cảm cá»§a con ngưá»i, nhưng thu thưá»ng buồn, buồn như Xuân Diệu:
“Rặng liá»u đìu hiu đứng chịu tang
Tóc buồn buông xuống lệ ngà n hà ng
Äây mùa thu tá»›i – mùa thu tá»›i
Vá»›i áo mÆ¡ phai dệt lá và ngâ€.
(Äây mùa thu tá»›i)
Cảnh váºt trong khổ thÆ¡ đã gợi lên má»™t ná»—i buồn thấm sâu trong lòng ngưá»i. Hình ảnh liá»…u vẫn quen thuá»™c trong thÆ¡ ÄÆ°á»ng để tượng trưng cho vẻ đẹp duyên dáng, mÄ© miá»u cá»§a ngưá»i thiếu nữ. Nhưng cái má»›i cá»§a Xuân Diệu là đem lại má»™t dáng hình cụ thể, má»™t tâm hồn con ngưá»i và má»™t ná»—i sầu muá»™n rất ngưá»i. Sau đó là má»™t niá»m vui đến rất nhẹ nhà ng, có má»™t chút yêu Ä‘á»i, yêu cuá»™c sống ở câu:
“Äây mùa thu tá»›i – mùa thu tá»›â€i
Äó là tiếng reo vui, vì váºy, ở khổ nà y có buồn nhưng không hiu hắt, bi thương. Mùa thu trong thÆ¡ Xuân Diệu đến vá»›i không gian và khoác theo cả má»™t tấm áo choà ng lá»™ng lẫy “áo mÆ¡ phaiâ€. Hình ảnh ấy khiến ta ngỡ mùa thu giống như má»™t thiếu nữ Ä‘ang khoác chiếc áo có mà u và ng cá»§a mùa thu và mang hương vị đất trá»i đến vá»›i chúng ta váºy.
Trước cách mạng chúng ta đã bắt gặp mùa thu khi thì man mát, bâng khuâng như trong “Thu rừng†cá»§a Huy Cáºn:
“Bỗng dưng buồn bã không gian
Mây bay lũng thấp giăng mà n âm u
Nai cao gót lẫn trong mù
Xuống rừng nẻo thuá»™c nghìn thu má»›i vá»â€.
khi thì huyá»n diệu kì ảo như trong “Tiếng trúc tuyệt vá»i cá»§a†Thế Lữ, khi thì ngỡ ngà ng, ngÆ¡ ngác như trong “Tiếng thu†cá»§a Lưu Trá»ng Lư.
Nhắc tá»›i Mùa thu, chúng ta không thể không nhắc tá»›i mà u và ng – mà u đặc trưng cá»§a mùa thu. Nhưng cảm nháºn mùa thu và sắc mà u cá»§a nó thì các thi sÄ© lại có những cái nhìn khác nhau, BÃch Khê thì nhìn mùa thu:
“Ô hay buồn vương cây ngô đồng
Buồn rÆ¡i, buồn rÆ¡i, thu mênh môngâ€.
Còn Nguyễn Du thì viết:
“Long lanh đáy nước in trá»i
Thà nh xây khói biếc non phÆ¡i bóng và ngâ€
Trong thÆ¡ Chế Lan Viên, ông vẽ nên những cảnh Ä‘iêu tà n, niá»m luyến tiếc đến má»™t thuở và ng son, oanh liệt ngà y xưa. Ông có trà tưởng tượng phong phú, tuy nhiên, những chữ ông diá»…n tả giản dị, đơn sÆ¡ nhưng không đánh mất nét thÆ¡ má»™ng bất ngá». Chúng ta hãy lắng nghe những lá»i than thở cá»§a tâm trạng não nỠđón thu sang:
“Chao ôi! Thu đã tới rồi sao?
Thu trước vừa qua mới độ nà o!
Mới độ nà o đây, hoa rạn vỡ
Nắng hồng choà ng ấp dãy bà ng cao
Cũng mới độ nà o trong gió lộng
Nến lau bừng sáng núi lau xanh
Bướm và ng, nhè nhẹ bay ngang bóng
Những khóm tre cao rũ trước mà nh
Thu đến đây! Chừ, mới nói răng?
Chừ đây, buồn giáºn biết bao ngăn?
Tìm cho những cánh hoa đang rụng
Tôi kiếm trong hoa chút sắc tà n!…â€.
(Thu – Chế Lan Viên)
Chá»§ đỠvá» mùa thu muôn Ä‘á»i là mạch sữa ngầm chảy trong tâm hồn thi sÄ©. Mùa thu nà o cÅ©ng nhẹ nhà ng và duyên dáng. Nguyá»…n Khuyến là nhà thÆ¡ cá»§a là ng cảnh Việt nam, là nhà nho gia mang nạng tư tưởng phong kiến nên cảnh thu cá»§a ông mang nét tÄ©nh lặng, cổ Ä‘iển. Nếu như mùa thu trong thÆ¡ Nguyá»…n Khuyến có má»™t chút gì đó rất bâng khuâng, xao xuyến:
“Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
Má»™t chiếc thuyá»n câu bé tá»e teo
Sóng biếc theo là n hÆ¡i gợn tÃ
Lá và ng trước gió khẽ đưa vèoâ€
(Thu điếu)
Thì Xuân Diệu lại khác, ông và Nguyá»…n Khuyến là hai nhà thÆ¡ sống ở hai thá»i đại khác nhau. Xuân Diệu là nhà thÆ¡ má»›i, là má»™t trà thức Tây há»c, chÃnh vì thế mà tư tưởng cá»§a má»—i nhà thÆ¡ khi nhìn nháºn tạo váºt là khác nhau. Cảnh thu trong thÆ¡ xuân Diệu thì lá»™ng lẫy, kiêu xa, mang nét hiện đại rất Tây:
“Chiá»u má»™ng hòa thÆ¡ trên nhánh duyên
Cây me rÃu rÃt cặp chim chuyá»n
Äổ trá»i xanh ngá»c qua muôn lá
Thu đến nÆ¡i nÆ¡i động tiếng huyá»nâ€
(Thơ duyên)
ThÆ¡ cá»§a Xuân Diệu đôi lúc còn e ấp, rụt rè bởi cảnh váºt mùa thu sao động lòng ngưá»i đến thế:
“Em bước Ä‘iá»m nhiên không vướng chân
Anh đi lững đững chẳng theo gần
Vô duyên như giữa bà i thơ dịu
Anh vá»›i em như má»™t cặp vầnâ€.
(Thơ duyên)
Má»™t buổi chiá»u thu đẹp như trong tranh, những bước Ä‘i cá»§a “em†và cả cá»§a “anhâ€, không quá gần nhau mà cÅ©ng không quá xa, nó đủ khoảng cách để là m lên má»™t ná»—i niá»m yêu tha thiết, má»™t sợi tÆ¡ lòng Ä‘ang rà ng buá»™c giữa hai ngưá»i. Và khi tiết trá»i hÆ¡i lạnh, lá và ng khẽ rÆ¡i trên lối vá» thì ta lại thấy được mùa thu như Ä‘ang quyến luyến, nó giống như chứng tÃch má»™t thá»§a:
“Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Ngõ cÅ© lâu đà i bóng tịch dươngâ€
(Bà huyện thanh quan)
Mùa thu trong thi ca Việt Nam quả tháºt là muôn hình vạn trạng, nó ảm đạm như trong cảnh tiá»…n đưa buồn vá»i vợi giữa Kiá»u và Thúc:
“Ngưá»i lên ngá»±a, kẻ chia bà o
Rừng phong thu đã nhuộm mà u quan san
Dặm hồng bụi cuốn chinh an
Trông ngưá»i đã khuất mấy ngà n dâu xanhâ€.
(Nguyá»…n Du)
Còn Là Bạch cũng đã từng viết:
“Trăng thu soi sáng Äá»™ng Äình
Tiêu, Tương một giải, chim hồng sớm hay
Dầy thuyá»n khách hát như say
Bẵng quên áo thấm sương đầy móc thuâ€.
(Chi Ä‘iá»n)
Mùa thu luôn mang cho con ngưá»i ta cảm giác buồn, những ná»—i niá»m sâu kÃn:
“Tôi vẫn Ä‘i bên cạnh cuá»™c Ä‘á»i
Ãi ân lạnh lẽo cá»§a chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng má»™t ngưá»iâ€.
(Hai sắc hoa tigôn của TTKH)
Cũng có một mùa thu cô đơn như trong thơ của Chế Lan Viên:
â€œÄÆ°á»ng vá» thu trước xa xăm lắm
Mà lối Ä‘i vá» chỉ má»™t tôiâ€.
Rồi mùa thu chết, mùa thu cÅ©ng là chứng tÃch cá»§a hà ng ngà n mối tình, thu đẹp nhưng buồn. Thu dịu dà ng nhưng yếu Ä‘uối, thu không đủ mạnh để đóng là m băng hay là m tan chảy má»™t tâm hồn con ngưá»i, thu cứ thế đến và cÅ©ng cứ Ä‘i như mùa thu nà y, nhẹ nhà ng mà lặng lẽ, cái lặng lẽ đến ghê ngưá»i. Lạnh như cảm giác mà ta nháºn được trong bà i “Gá»i ngưá»i dưới mộ†cá»§a Äinh Hùng:
“...Trá»i cuối thu rồi - Em ở đâu?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu
Thu Æ¡i! Äánh thức hồn ma dáºy
Ta muốn và o thăm nấm má»™ sâu!â€
Trong thơ cách mạng ta bắt gặp mùa thu đẹp trà n đầy sức sống, lúc nà y mùa thu không lặng lẽ như trong chùm thơ thu của Nguyễn Khuyến, nó cà ng không ảm đạm, buồn thương hay e ấp như trong thơ của Xuân Diệu nữa. Mà mùa thu bây giỠmang hồn thiêng sông núi, biểu tượng của Tổ quốc mình:
“Thơ ta ơi! Hãy cất cao tiếng hót
Ca ngợi trăm lần Tổ quốc chúng ta!
Mùa thu đó, đá bắt đầu trái ngá»t
Và bất đầu nở rá»™ những vưá»n hoa...â€
(Mùa thu mới – Tố Hữu)
Hay trong “Äất Nước†cá»§a Nguyá»…n Äình Thi:
“Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngà y thu đã xa
Sáng chá»›m lạnh trong lòng Hà Ná»™iâ€.
Nếu như Xuân Diệu miêu tả thu đến là : “Những luồng run rẩy rung rinh láâ€, thì mùa thu trong thÆ¡ Nguyá»n Äình Thi lại được cảm nháºn bằng cái chá»›m lạnh trong lòng Hà Ná»™i, cái chá»›m lạnh ấy nó len lá»i và o từng ngóc nghách cá»§a các phố phưá»ng Hà Ná»™i là m cho con ngưá»i cảm thấy cảm nháºn mùa thu đến tháºt nhẹ nhà ng. Thu đến bao giá» cÅ©ng thế - nó Ä‘em đến hÆ¡i lạnh là m cho con ngưá»i ta Ãt xuống đưá»ng phố, mùa thu không lá»i… Tâm trạng con ngưá»i, tâm hồn nhà thÆ¡ nhạy cảm vá»›i má»i biến động cá»§a trá»i đất, há» say mê vẻ đẹp và tinh tế trong bước chuyển mình cá»§a vạn váºt.
Với Hoà ng Cầm thì mùa thu được diễn tả như sau:
“Ai vá» bên kia sông Äuống
Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
Những cô hà ng xén răng đen
Cưá»i như mùa thu toả nắng…â€.
Hình ảnh “mùa thu tá»a nắng†như có sức ấm kì diệu, nó là m câu thÆ¡ như nóng lên, đẹp lên rất nhiá»u.
Mùa thu đẹp không chỉ trong thơ Việt nam mà với thơ nước Nga - Thu cũng trở nên đẹp quyến rũ đến lạ kì:
“Nghe chút heo may chợt ngỡ ngà ng
Khoả và o nỗi nhớ giấc thu sang
MÆ¡ vá» Khác-cốp hoà ng hôn tÃm
Thông ngút ngà n xanh mặc phong và ngâ€.
(Nghe mùa thu xa)
Hay ta cÅ©ng thấy trong bà i “Hoà i niệm vá» cánh đồng Ngaâ€
“Nghe chút heo may chợt ngỡ ngà ng
Khoả và o nỗi nhớ giấc thu sang
MÆ¡ vá» Khác-cốp hoà ng hôn tÃm
Thông ngút ngà n xanh mặc phong và ngâ€.
Mùa thu đến không chỉ mang sắc đẹp cá»§a bản thân nó mà nó mang cả tâm trang cá»§a con ngưá»i mà tác giả ở đây chÃnh là chá»§ thế chÃnh. Có thể má»™t buổi chiá»u thu ta thấy:
“Em đã vá». Mùa thu không nỡ Ä‘i
Cứ dùng dằng cho nắng và ng ở lại
Tóc thôi bay trên phố dà i khắc khoải
MÅ© cứng trên đầu giấu thương nhá»› tháºt sâuâ€.
(Em đã vỠ- Thụy Anh)
Một thoáng dùng dằng, một thoáng nhớ thương giống như:
“Không phải là hè, chưa hẳn đã là thu
Sao trá»i đất cÅ©ng dùng dằng lạ thế
Chỉ có một chút mà lòng như sóng bể
Giữa không gian xao xác lá sang mùaâ€.
(Thơ những ngà y xa – Nguyễn Hà Cừ)
Mùa thu vốn là đỠtà i quen thuá»™c trong thÆ¡ ca không những vá»›i thÆ¡ văn cổ Ä‘iển trung đại mà theo thá»i gian đến bây giá» mùa thu vẫn xuất hiện trong thÆ¡ hiện đại như má»™t tất yếu. Vá»›i nữ sÄ© Xuân Quỳnh, má»™t ngưá»i phụ nữ có má»™t số pháºn không may mắn, dưá»ng như luôn luôn phải “đánh Ä‘u†vá»›i cuá»™c sống, vá»›i hạnh phúc,… nhưng con ngưá»i ấy lại mang trong mình nhiá»u khao khát. ChÃnh vì thế mà thÆ¡ cá»§a Xuân Quỳnh luôn có má»™t sức sống kì lạ trong lòng ngưá»i Ä‘á»c , bởi nó gần gÅ©i, dá»… hiểu vá»›i đông đảo quần chúng, vừa sáng rõ, nhã nhặn lại giản dị. Và mùa thu trong thÆ¡ Xuân Quỳnh như là kỉ niệm vá» má»™t thá»i:
“Cuối trá»i mây trắng bay
Lá và ng thưa thớt quá
Phải chăng lá vỠrừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt là n gió heo may
Thổi vỠxao động cả:
…â€
(Thơ tình cuối mùa thu – Xuân Quỳnh)
Mùa thu trong bà i thÆ¡ nà y buồn, mùa thu như tiá»…n biệt những chiếc lá cuối cùng, lá rụng rồi mùa thu qua Ä‘i, dòng nước mênhh mang cÅ©ng theo biển cả ra ngoà i Äại dương xa xăm, hoa lá sẽ cùng mùa thu Ä‘i, tất cả sẽ Ä‘i và tà n lụi theo đúng nghÄ©a tá»± nhiên cá»§a nó. Nhưng không phải vì thế mà tình cảm cá»§a “anh†và “em†cÅ©ng ra Ä‘i như thế. Thiên nhiên và vạn váºt cứ Ä‘i, và “chỉ còn anh và emâ€, nghÄ©a là tình ảm cá»§a con ngưá»i sẽ còn mãi vá»›i thá»i gian, còn mãi vá»›i những mùa thu.
Trong bà i “Khúc mùa thu†của Hồng Quang Thanh ta cũng thấy được nỗi cô đơn
“Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Ná»—i cô đơn vằng vặc giữa trá»i
Ngưá»i đà n bà giấu đêm và o trong tóc
Em tìm gì khi thất vá»ng vá» tôi ?â€
Bầu trá»i thu bá»—ng nhiên trở lên lạnh toát, tác giả dùng từ “quầng thuâ€, mùa thu ở đây giống như má»™t hình cầu được vo tròn lại trong kà ức, giá»ng thÆ¡ trầm lắng là m cho cả khổ thÆ¡ im lặng, thá»§ thỉ vá»›i mà n đêm.
Mùa thu như ta đã biết, nó gắn liá»n vá»›i hoa sữa, vá»›i Hà Ná»™i, như trong bà i thÆ¡ “Giã từ Hà Ná»™i†cá»§a Nguyá»…n Thị Việt Nga:
“Xa rồi đấy Hồ Gươm xanh cổ tÃch
Ghế đá chiá»u nao ngồi ngáºm tóc là m thÆ¡
Hoa sữa rụng như sao đưá»ng Hoà ng Diệu
Dãy Ä‘iệp và ng ngÆ¡ ngẩn cả mùa thuâ€
Mùa thu đến kéo theo nhiá»u dư vị cá»§a nó, có lẽ chỉ có mùa thu má»›i đẹp đến thế, mùa thu gợi nhó gợi thương, gợi bâng khuâng da diết, gợi lên những ná»—i buồn êm ả. Mùa thu là mùa mà thi sÄ© gá»i nhiá»u ná»—i niá»m nhất và có thể đây cÅ©ng là thá»i Ä‘iểm mà vưá»n thÆ¡ có thêm nhiá»u “loà i hoa†má»›i lạ.
Thu đẹp không chỉ trong thơ mà thu đẹp trong cả nhạc. Có những bà i thơ viết vỠùa thu được phổ nhạc như: “Mùa thu cho em†của Thụy Anh do Ngô Thụy Miên phổ nhạc:
“ Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ?
Em có nghe nai và ng hát khúc thương yêu?
Em có nghe mùa thu nói
Hai chúng ta cùng chung lối
Mình yêu nhau nhé!
Em có hay mùa thu sương bay gió nhẹ?
Em có hay thu vỠxóa dấu cô liêu?
Em có hay mùa thu tới
Bao trái tim vương mà u xanh mới
Tình ta ngất ngây!â€
…
Bà i thÆ¡ “Äâu phải bởi mùa thu†do nhạc sÄ© Phú Quang phổ nhạc:
“…
Em ru gì, lá»i ru cho anh, má»™t Ä‘á»i Ä‘am mê, má»™t Ä‘á»i giông tố,
Em ru gì cho ta, khi bao ngà y phôi pha,
Câu hát ngân lên bá»—ng tắt ná»a chừng,
Thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rứt,
Lá trút rÆ¡i nhiá»u đâu phải bởi mùa thuâ€.
Hay bà i “ThÆ¡ tình cuối mùa thu†do nhạc sÄ© Phan Huỳnh Äiểu phổ nhạc ,… và rất nhiá»u thÆ¡ mùa thu được phổ nhạc như bà i “Hai sắc hoa tigon†cá»§a TTKH, bà i “Hoa sữa†cá»§a Nguyá»…n Phan Hách, bà i “Hà Ná»™i mùa vắng những cÆ¡n mưaâ€cá»§a Bùi Anh Tuấn, bà i “Hà Ná»™i phố†cá»§a Phan VÅ©,… Những nốt nhạc má»›i chÃnh là những giá»t mùa thu nhá» xuống tắm đẫm tâm hồn ta, nó là m già u khả năng cảm thụ cá»§a chúng ta và mang đến cho chúng ta những khoảnh khắc yên bình nhất, và tất nhiên nó có tác dụng thanh lá»c tâm hồn ta.
Còn vá»›i tôi thì Thu buồn lắm, thu lắng Ä‘á»ng tâm hồn, thu chia lìa ngÆ¡ ngác:
“Thu khóc hạ qua từng cơn nắng nhạt
Äón heo may tháng bảy gieo mùa
Thu chết lặng tiễn đưa mình trút lá
Bước sang đông á»§ rÅ© se mìnhâ€
Dù cho cảnh váºt mùa thu có đẹp đến nhưá»ng nà o nhưng khi nó đã Ä‘i và o thÆ¡ ca thì cÅ©ng vẫn bị chi phối bởi cái nhìn chá»§ quan cá»§a ngưá»i sản sinh ra nó. Thu luôn Ä‘i kèm theo mà u và ng, mà u chia ly, tà n lụi nên ta thấy hầu như bà i thÆ¡ nà o cÅ©ng phảng phất những ná»—i buồn, có những ná»—i buồn sâu kÃn, im lặng, có những day trở quằn quại,… Ta chỉ nên đứng ở chá»— độc giả để cảm nháºn mùa thu qua hồn thÆ¡ cá»§a các thi sÄ©, nhạc sÄ©, qua những tình khúc dịu nhẹ và xao xuyến gợn lòng.
Nói vá» mùa thu thì đây vốn là má»™t chá»§ đỠkhông có Ä‘iểm dừng, thÆ¡ Ä‘i qua các mùa và dừng lại lâu nhất ở mùa thu. Có thể nói trên cánh đồng thu, ngưá»i nghệ sÄ© đã gặt hái được nhiá»u thà nh công nhất. Äó chÃnh là mùa mà thÆ¡ ca và âm nhạc được chắp cánh. Tham gia cuá»™c bình thÆ¡ nà y, tôi không Ä‘i sâu phân tÃch hay bình giảng vá» má»™t tác phẩm cụ thể viết vá» mùa thu, mà chỉ đưa cái nhìn cá»§a mình bao quát những tác phẩm đã viết vá» mùa thu từ cổ Ä‘iển đến hiện đại. Cuối thu rồi, trá»i đất cÅ©ng rùng mình, heo may lại ùa đến, những chiếc lá bà ng cuối cùng rÆ¡i xuống, chỉ còn thân và những cà nh cây trÆ¡ trụi, gân guốc in trên ná»n trá»i Ä‘en gầy sắp phải chống chá»i vá»›i má»™t mùa đông giá rét.
SƯU TẦM.
|
|