Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Nắng Chiều

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Le Nguyen Ha Vy
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 Tháng 5 2010
Số bài: 51

Bài gửiGửi: Hai Tháng 5 10, 2010 1:17 am    Tiêu đề: Nắng Chiều Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nắng Chiều

Lê Nguyễn Hà Vy





Duy dậy thật sớm để bắt đầu ngày làm việc đầu tiên tại một tiệm bánh mì Quiznos Sub. Anh không nói điều này cho ai trong gia đình biết cả, ngoài Chúa Jêsus và đứa con gái thứ nhì của mình vì hai cha con xin làm việc này cùng một chỗ.

Thục đã có việc làm part-time vững vàng hơn và thu nhập cũng vừa đủ trang trải cho những chi tiêu cần thiết như tiền xăng, tiền sách và những món chi tiêu lặt vặt khác. Còn tiền bảo hiểm xe hơi cô phải nhờ sự đến sự trợ giúp của ba mẹ. Đi ngang qua tiệm bánh mì,Thục khẽ nhìn vào bên trong để xem thử ba cô ở đâu và đang làm gi.

Duy đang tập xắt cà chua bằng chiếc máy xén sắc lẹm. Ngày đầu làm việc, chủ chưa giao công việc gì khác hơn là công việc này và rửa thớt sau khi đã thái thịt. Nói là rửa thớt, nhưng nó không đơn giản như cách rửa những cái thớt gỗ thông thường ở gia đình. Đó là loại thớt bằng thép rất trơn tru nhưng vô cùng sắc bén, sơ ý một chút là đứt tay ngay. Duy cứ quần quật làm công việc của mình. Từng giờ đi qua, Duy nhìn đồng hồ sao mà chậm quá! Cái lưng của Duy như muốn gãy làm đôi vì anh chưa quen với lao động chân tay và đứng lâu từ giờ này qua giờ khác. Người chủ là một người Pakistan có bộ râu quai nón, chân đi không bén gót. Anh ta luôn luôn chạy chứ không phải đi. Dường như đối với anh từng phút, từng giây vô cùng hiếm quí. Anh nói với Duy
bằng tiếng Anh giọng khá chuẩn:

- Rửa thớt xong, anh vào trong kho chất mấy thùng cà chua lên kệ, sau đó dọn dẹp bàn phía trước, rồi ra đây tôi chỉ anh cách làm bánh mì.

- Yes. Duy chỉ nói một lời “vâng” mà thôi. Duy không muốn nhìn sâu vào trong mắt người chủ vì anh không tìm thấy nét thiện cảm và cởi mở nào trên khuôn mặt khắc khổ của anh ta. Duy khệ nệ bưng từng thùng cà chua chất lên kệ một cách khó nhọc vì thùng nào thùng nấy nặng trì. Đến hai giờ chiều, người chủ nói với Duy:

- Anh có được mười phút để ăn trưa. Hôm nay anh không phải trả tiền vì bữa đầu tiên, nhưng chỉ được lấy một phần ăn không quá ba mỹ kim. Duy cũng chỉ trả lời một tiếng “yes” và thêm hai từ “thank you”. Thay vì ăn trưa, Duy xuống phòng nhà kho trải các thùng giấy “cạt-tông” ra sàn nhà và nằm nghỉ lưng cho bớt mỏi. Duy bị gai cột sống từ nhiều năm qua khi còn ở Việt Nam vì thuở đó anh đứng lớp suốt ngày nên cột sống bị vôi hóa. Duy là giáo viên dạy tiếng Anh đầy ơn và nhiều người biết đến anh qua cái nghề mà Chúa đã ban phước. Bây giờ sang Mỹ, cuộc đời anh phải nếm trải những công việc mà anh chưa bao giờ hình dung trước khi đặt chân đến. Nằm dưới đất ung dung trong mười phút, Duy có dịp để chuyện trò với Chúa khi hồi tưởng về những chặng đường đã qua và nuối tiếc khôn nguôi. Hồi tưởng quá khứ không phải để so sánh với những gì của hiện tại, nhưng chỉ để tâm hồn mình bay bổng và quên bớt đi nỗi nhọc nhằn. Duy tự an ủi rằng sự vinh quang nào cũng phải có cái gía của nó. Vinh quang không đến từ những gian truân hay khổ nhục thì chẳng có gì để cảm thấy giá trị. Có điều Duy không khỏi không bùi ngùi khi nghĩ đến cuộc đời anh không biết bao nhiêu là những khổ đau và tủi nhục: từ những ngày ấu thơ, đến khi trưởng thành và mãi đến sau ngày lập gia đình cũng vậy. Anh ngỡ tưởng rằng, cái quá khư khổ đau kia đã kết thúc vĩnh viễn bởi vì bao nhiêu nước mắt, mồ hôi của anh đã đổ ra để đổi lấy những thứ đáng sợ ấy! Thực tế, giờ đây nó vẫn cứ đeo đuổi bên anh. Duy không thể “ăn không ngồi rồi,”làm người ăn bám vợ con mình. Lòng tự trọng và bản tính độc lập luôn ở trong anh khiến anh có bản lĩnh là một người đàn ông đúng nghĩa. Tiếng người chủ vang lên:

- Anh lên tập nướng bánh mì đi!
- Yes, không hiểu sao, Duy chẳng buồn noí thêm lời nào.

Mùi “pa-tê” cùng với những thứ gia vị đun nóng trên cái vỉ tự động lần lượt đi qua, Duy phẩi tập gắp thật lẹ tay mới kịp. Duy hơi ngượng ngùng khi trao bánh mì cho khách vì anh chưa bao giờ làm công việc này trong đời mình. Bỗng, Thục xuất hiện trước mặt nói khẽ vừa đủ nghe:

- Làm được không ba? Con về trước, lát nữa nói chuyện. Duy nhìn theo dáng con gái mình trông nó cũng mệt mỏi như anh, áo quần thốc thếch, chậm rãi những bước trên vĩa phố.

Duy nhìn đồng hồ, chỉ còn muời lăm phút nữa là anh làm được sáu tiếng. Số tiền sẽ có được khoảng ba chục Mỹ kim. Số tiến này đối với Duy rất là ý nghĩa vì nó gói ghém tất cả những chịu đựng cùng với sự khó nhọc cả thể xác lẫn tâm hồn. Duy bước ra khỏi quán khệnh khạng như người say vì cái lưng anh nhức nhối. Dừng bên tam cấp của vĩa hè, Duy làm một vài động tác giảm đau rồi lại bước đi.

Ngoài kia, xe cộ vẫn cứ bon bon trên đường đông đúc. Có ai biết đâu rằng ở một đất nước giàu có nhất thế giới này vẫn còn có bao nhiêu người khốn khổ! Duy mỉm cười vì anh không cho rằng mình khốn khổ; nhưng vững vàng trong niềm tin là anh bước đi trong đường lối Chúa. Những khó khăn hiện tại chỉ là những bài học dạy dỗ để tôi luyện cho anh
trở nên người phục vụ Chúa một cách kết quả.

Nắng chiều nhợt nhạt trên bầu trời Sandiego. Một làn gió thật khẽ mang cái lạnh tràn vào, nhưng trong lòng Duy vẫn cảm thấy ấm áp bởi một tình yêu của Đấng Tối Cao. Chiều hôm ấy, Duy đem ổ bánh mì về nhà và để dành cho đứa con trai út vì anh biết nó thích ăn loại thức ăn này. Anh bước vào phòng nằm nghỉ cho cái lưng đỡ mỏi. Chưa kịp thay áo quần, Duy đã ngủ say tự lúc nào.

Một tuần trôi qua, Duy phải cố dậy sớm hơn ngày thường để chuẩn bị đi làm. Công việc có phần trôi chảy hơn vì anh đã quen với nó. Thế nhưng, vào giờ ăn trưa, người chủ bỗng mời Duy ra bên ngoài sân nói chuyện. Nhìn vào mắt anh ta, Duy đã đoán được điều gì:

- Tôi biết anh không mấy thích hợp với công việc này. Từ hôm nay, anh không phải bán bánh mì và rửa thớt nữa. Mỗi ngày, tôi chỉ cần anh hai giờ lau kính, và chùi bàn ghế. Làm xong, phụ bưng các thùng cà chua và thịt nguội để vào trong nhà bếp và trong tủ lạnh. Tôi trả anh mỗi ngày 20 Mỹ
kim, được không?

Như biết trước điều này, Duy bình thản:
- Vâng, cảm ơn, để tôi suy nghĩ và trả lời vào ngày mai.
Ngày mai lại đến rất nhanh,Duy đến tiệm và trả lời anh không làm nữa.

Người chủ quán lầm lì, anh ta nói không hề hở môi:
- Tôi rất tiếc. Tôi muốn giữ anh ở đây, nhưng biết làm sao! Tháng sau trở lại đây nhận lương vì còn chờ sổ sách từ dưới Los.

Duy không buồn nói thêm lời nào, cũng chẳng hỏi thêm một tiếng tại sao không trả lương hôm nay mà phải chờ đến tận tháng sau?

Rồi tháng sau lại đến, Duy đến nhận lương thì mới biết rằng anh ta đã trừ đi bốn mươi phần trăm tiền thuế, trong khi anh ta thuê Duy không có hợp đồng, cũng chẳng có mảnh giấy lộn có nghĩa là anh ta không phải trả đồng thuế nào cho Duy cả. Duy chợt hiểu ra nơi đâu cũng có những con người sống bằng những mánh khóe và thủ đoạn của mình, nơi đâu cũng có những người luôn lường lẹo và gian trá! Duy không buồn giận, nhưng cười thản nhiên và dường như thông cảm. Anh bỏ tiền vào túi rồi lững thững bước đi. Từ trong sâu thẳm của lòng Duy, anh cũng muốn chia sẻ điều gì đó… với anh ta, nhưng Duy cảm thấy rất khó vì anh ta không có một chút thời gian nào để nói chuyện. Biết vậy, nên Duy chỉ thầm cầu nguyện cho anh ta với hy vọng ngày nào đó, anh ta có thể gặp được Chúa và chính Ngài sẽ thay đổi cuộc đời tất bật ấy! Giữa thế giới bon chen,vật chất và tiền bạc đặt lên hàng đầu trong cuộc sống của một số đông người, thì làm sao họ có có thì giờ để nghĩ đến những giá trị cao đẹp của đời sống tâm linh ?

Tối hôm đó, Duy dự định sẽ mời vợ con của mình đi một nhà hàng buffet nào đó, ăn một bữa thật ngon để quên đi những điều không cần phải nhớ. Duy băng qua đường phố thật vội để bước vào một quán café vừa mới khai trương. Ngồi thả hồn bay bổng đôi chút cho khuây khỏa, anh thầm cảm ơn Chúa và cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Anh đang được sống trong thế giới bé nhỏ của mình mà trong đó, có những con người biết yêu thương và quan tâm đến hạnh phúc của nhau. Họ thường cầu nguyện và nâng đỡ cho nhau. Còn gì sung sướng hơn khi được sống trong vòng tay trìu mến của Đức Chúa Trời?

Dầu tôi đi trong trũng bóng chết,

Tôi sẽ chẳng sợ tai hoạ nào, vì Chúa ở cùng tôi: Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi.
Chúa dọn bàn cho tôi
Trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Chúa xứcdầu cho tôi; chén tôi đầy tràn.
Quả thật, trọn đời tôi
Phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi;
Tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va
Cho đế lâu dài
(Thi Thiên 23)


San Diego tháng 12/ 2008
Lê Nguyễn Hà Vy


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI