Le Nguyen Ha Vy HS SaoMai
Ngày tham gia: 10 Tháng 5 2010 Số bài: 51
|
Gửi: Hai Tháng 5 10, 2010 1:17 am Tiêu đề: Nắng Chiá»u |
|
|
Nắng Chiá»u
Lê Nguyễn Hà Vy
Duy dáºy tháºt sá»›m để bắt đầu ngà y là m việc đầu tiên tại má»™t tiệm bánh mì Quiznos Sub. Anh không nói Ä‘iá»u nà y cho ai trong gia đình biết cả, ngoà i Chúa Jêsus và đứa con gái thứ nhì cá»§a mình vì hai cha con xin là m việc nà y cùng má»™t chá»—.
Thục đã có việc là m part-time vững và ng hÆ¡n và thu nháºp cÅ©ng vừa đủ trang trải cho những chi tiêu cần thiết như tiá»n xăng, tiá»n sách và những món chi tiêu lặt vặt khác. Còn tiá»n bảo hiểm xe hÆ¡i cô phải nhá» sá»± đến sá»± trợ giúp cá»§a ba mẹ. Äi ngang qua tiệm bánh mì,Thục khẽ nhìn và o bên trong để xem thá» ba cô ở đâu và đang là m gi.
Duy Ä‘ang táºp xắt cà chua bằng chiếc máy xén sắc lẹm. Ngà y đầu là m việc, chá»§ chưa giao công việc gì khác hÆ¡n là công việc nà y và rá»a thá»›t sau khi đã thái thịt. Nói là rá»a thá»›t, nhưng nó không đơn giản như cách rá»a những cái thá»›t gá»— thông thưá»ng ở gia đình. Äó là loại thá»›t bằng thép rất trÆ¡n tru nhưng vô cùng sắc bén, sÆ¡ ý má»™t chút là đứt tay ngay. Duy cứ quần quáºt là m công việc cá»§a mình. Từng giá» Ä‘i qua, Duy nhìn đồng hồ sao mà cháºm quá! Cái lưng cá»§a Duy như muốn gãy là m đôi vì anh chưa quen vá»›i lao động chân tay và đứng lâu từ giá» nà y qua giá» khác. Ngưá»i chá»§ là má»™t ngưá»i Pakistan có bá»™ râu quai nón, chân Ä‘i không bén gót. Anh ta luôn luôn chạy chứ không phải Ä‘i. Dưá»ng như đối vá»›i anh từng phút, từng giây vô cùng hiếm quÃ. Anh nói vá»›i Duy
bằng tiếng Anh giá»ng khá chuẩn:
- Rá»a thá»›t xong, anh và o trong kho chất mấy thùng cà chua lên kệ, sau đó dá»n dẹp bà n phÃa trước, rồi ra đây tôi chỉ anh cách là m bánh mì.
- Yes. Duy chỉ nói má»™t lá»i “vâng†mà thôi. Duy không muốn nhìn sâu và o trong mắt ngưá»i chá»§ vì anh không tìm thấy nét thiện cảm và cởi mở nà o trên khuôn mặt khắc khổ cá»§a anh ta. Duy khệ nệ bưng từng thùng cà chua chất lên kệ má»™t cách khó nhá»c vì thùng nà o thùng nấy nặng trì. Äến hai giá» chiá»u, ngưá»i chá»§ nói vá»›i Duy:
- Anh có được mưá»i phút để ăn trưa. Hôm nay anh không phải trả tiá»n vì bữa đầu tiên, nhưng chỉ được lấy má»™t phần ăn không quá ba mỹ kim. Duy cÅ©ng chỉ trả lá»i má»™t tiếng “yes†và thêm hai từ “thank youâ€. Thay vì ăn trưa, Duy xuống phòng nhà kho trải các thùng giấy “cạt-tông†ra sà n nhà và nằm nghỉ lưng cho bá»›t má»i. Duy bị gai cá»™t sống từ nhiá»u năm qua khi còn ở Việt Nam vì thuở đó anh đứng lá»›p suốt ngà y nên cá»™t sống bị vôi hóa. Duy là giáo viên dạy tiếng Anh đầy Æ¡n và nhiá»u ngưá»i biết đến anh qua cái nghá» mà Chúa đã ban phước. Bây giá» sang Mỹ, cuá»™c Ä‘á»i anh phải nếm trải những công việc mà anh chưa bao giá» hình dung trước khi đặt chân đến. Nằm dưới đất ung dung trong mưá»i phút, Duy có dịp để chuyện trò vá»›i Chúa khi hồi tưởng vá» những chặng đưá»ng đã qua và nuối tiếc khôn nguôi. Hồi tưởng quá khứ không phải để so sánh vá»›i những gì cá»§a hiện tại, nhưng chỉ để tâm hồn mình bay bổng và quên bá»›t Ä‘i ná»—i nhá»c nhằn. Duy tá»± an á»§i rằng sá»± vinh quang nà o cÅ©ng phải có cái gÃa cá»§a nó. Vinh quang không đến từ những gian truân hay khổ nhục thì chẳng có gì để cảm thấy giá trị. Có Ä‘iá»u Duy không khá»i không bùi ngùi khi nghÄ© đến cuá»™c Ä‘á»i anh không biết bao nhiêu là những khổ Ä‘au và tá»§i nhục: từ những ngà y ấu thÆ¡, đến khi trưởng thà nh và mãi đến sau ngà y láºp gia đình cÅ©ng váºy. Anh ngỡ tưởng rằng, cái quá khư khổ Ä‘au kia đã kết thúc vÄ©nh viá»…n bởi vì bao nhiêu nước mắt, mồ hôi cá»§a anh đã đổ ra để đổi lấy những thứ đáng sợ ấy! Thá»±c tế, giỠđây nó vẫn cứ Ä‘eo Ä‘uổi bên anh. Duy không thể “ăn không ngồi rồi,â€là m ngưá»i ăn bám vợ con mình. Lòng tá»± trá»ng và bản tÃnh độc láºp luôn ở trong anh khiến anh có bản lÄ©nh là má»™t ngưá»i đà n ông đúng nghÄ©a. Tiếng ngưá»i chá»§ vang lên:
- Anh lên táºp nướng bánh mì Ä‘i!
- Yes, không hiểu sao, Duy chẳng buồn noà thêm lá»i nà o.
Mùi “pa-tê†cùng vá»›i những thứ gia vị Ä‘un nóng trên cái vỉ tá»± động lần lượt Ä‘i qua, Duy phẩi táºp gắp tháºt lẹ tay má»›i kịp. Duy hÆ¡i ngượng ngùng khi trao bánh mì cho khách vì anh chưa bao giá» là m công việc nà y trong Ä‘á»i mình. Bá»—ng, Thục xuất hiện trước mặt nói khẽ vừa đủ nghe:
- Là m được không ba? Con vá» trước, lát nữa nói chuyện. Duy nhìn theo dáng con gái mình trông nó cÅ©ng mệt má»i như anh, áo quần thốc thếch, cháºm rãi những bước trên vÄ©a phố.
Duy nhìn đồng hồ, chỉ còn muá»i lăm phút nữa là anh là m được sáu tiếng. Số tiá»n sẽ có được khoảng ba chục Mỹ kim. Số tiến nà y đối vá»›i Duy rất là ý nghÄ©a vì nó gói ghém tất cả những chịu đựng cùng vá»›i sá»± khó nhá»c cả thể xác lẫn tâm hồn. Duy bước ra khá»i quán khệnh khạng như ngưá»i say vì cái lưng anh nhức nhối. Dừng bên tam cấp cá»§a vÄ©a hè, Duy là m má»™t và i động tác giảm Ä‘au rồi lại bước Ä‘i.
Ngoà i kia, xe cá»™ vẫn cứ bon bon trên đưá»ng đông đúc. Có ai biết đâu rằng ở má»™t đất nước già u có nhất thế giá»›i nà y vẫn còn có bao nhiêu ngưá»i khốn khổ! Duy mỉm cưá»i vì anh không cho rằng mình khốn khổ; nhưng vững và ng trong niá»m tin là anh bước Ä‘i trong đưá»ng lối Chúa. Những khó khăn hiện tại chỉ là những bà i há»c dạy dá»— để tôi luyện cho anh
trở nên ngưá»i phục vụ Chúa má»™t cách kết quả.
Nắng chiá»u nhợt nhạt trên bầu trá»i Sandiego. Má»™t là n gió tháºt khẽ mang cái lạnh trà n và o, nhưng trong lòng Duy vẫn cảm thấy ấm áp bởi má»™t tình yêu cá»§a Äấng Tối Cao. Chiá»u hôm ấy, Duy Ä‘em ổ bánh mì vá» nhà và để dà nh cho đứa con trai út vì anh biết nó thÃch ăn loại thức ăn nà y. Anh bước và o phòng nằm nghỉ cho cái lưng đỡ má»i. Chưa kịp thay áo quần, Duy đã ngá»§ say tá»± lúc nà o.
Má»™t tuần trôi qua, Duy phải cố dáºy sá»›m hÆ¡n ngà y thưá»ng để chuẩn bị Ä‘i là m. Công việc có phần trôi chảy hÆ¡n vì anh đã quen vá»›i nó. Thế nhưng, và o giỠăn trưa, ngưá»i chá»§ bá»—ng má»i Duy ra bên ngoà i sân nói chuyện. Nhìn và o mắt anh ta, Duy đã Ä‘oán được Ä‘iá»u gì:
- Tôi biết anh không mấy thÃch hợp vá»›i công việc nà y. Từ hôm nay, anh không phải bán bánh mì và rá»a thá»›t nữa. Má»—i ngà y, tôi chỉ cần anh hai giá» lau kÃnh, và chùi bà n ghế. Là m xong, phụ bưng các thùng cà chua và thịt nguá»™i để và o trong nhà bếp và trong tá»§ lạnh. Tôi trả anh má»—i ngà y 20 Mỹ
kim, được không?
Như biết trước Ä‘iá»u nà y, Duy bình thản:
- Vâng, cảm Æ¡n, để tôi suy nghÄ© và trả lá»i và o ngà y mai.
Ngà y mai lại đến rất nhanh,Duy đến tiệm và trả lá»i anh không là m nữa.
Ngưá»i chá»§ quán lầm lì, anh ta nói không há» hở môi:
- Tôi rất tiếc. Tôi muốn giữ anh ở đây, nhưng biết là m sao! Tháng sau trở lại đây nháºn lương vì còn chá» sổ sách từ dưới Los.
Duy không buồn nói thêm lá»i nà o, cÅ©ng chẳng há»i thêm má»™t tiếng tại sao không trả lương hôm nay mà phải chỠđến táºn tháng sau?
Rồi tháng sau lại đến, Duy đến nháºn lương thì má»›i biết rằng anh ta đã trừ Ä‘i bốn mươi phần trăm tiá»n thuế, trong khi anh ta thuê Duy không có hợp đồng, cÅ©ng chẳng có mảnh giấy lá»™n có nghÄ©a là anh ta không phải trả đồng thuế nà o cho Duy cả. Duy chợt hiểu ra nÆ¡i đâu cÅ©ng có những con ngưá»i sống bằng những mánh khóe và thá»§ Ä‘oạn cá»§a mình, nÆ¡i đâu cÅ©ng có những ngưá»i luôn lưá»ng lẹo và gian trá! Duy không buồn giáºn, nhưng cưá»i thản nhiên và dưá»ng như thông cảm. Anh bá» tiá»n và o túi rồi lững thững bước Ä‘i. Từ trong sâu thẳm cá»§a lòng Duy, anh cÅ©ng muốn chia sẻ Ä‘iá»u gì đó… vá»›i anh ta, nhưng Duy cảm thấy rất khó vì anh ta không có má»™t chút thá»i gian nà o để nói chuyện. Biết váºy, nên Duy chỉ thầm cầu nguyện cho anh ta vá»›i hy vá»ng ngà y nà o đó, anh ta có thể gặp được Chúa và chÃnh Ngà i sẽ thay đổi cuá»™c Ä‘á»i tất báºt ấy! Giữa thế giá»›i bon chen,váºt chất và tiá»n bạc đặt lên hà ng đầu trong cuá»™c sống cá»§a má»™t số đông ngưá»i, thì là m sao há» có có thì giỠđể nghÄ© đến những giá trị cao đẹp cá»§a Ä‘á»i sống tâm linh ?
Tối hôm đó, Duy dá»± định sẽ má»i vợ con cá»§a mình Ä‘i má»™t nhà hà ng buffet nà o đó, ăn má»™t bữa tháºt ngon để quên Ä‘i những Ä‘iá»u không cần phải nhá»›. Duy băng qua đưá»ng phố tháºt vá»™i để bước và o má»™t quán café vừa má»›i khai trương. Ngồi thả hồn bay bổng đôi chút cho khuây khá»a, anh thầm cảm Æ¡n Chúa và cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Anh Ä‘ang được sống trong thế giá»›i bé nhá» cá»§a mình mà trong đó, có những con ngưá»i biết yêu thương và quan tâm đến hạnh phúc cá»§a nhau. Há» thưá»ng cầu nguyện và nâng đỡ cho nhau. Còn gì sung sướng hÆ¡n khi được sống trong vòng tay trìu mến cá»§a Äức Chúa Trá»i?
Dầu tôi đi trong trũng bóng chết,
Tôi sẽ chẳng sợ tai hoạ nà o, vì Chúa ở cùng tôi: Cây trượng và cây gáºy cá»§a Chúa an á»§i tôi.
Chúa dá»n bà n cho tôi
Trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Chúa xứcdầu cho tôi; chén tôi đầy trà n.
Quả tháºt, trá»n Ä‘á»i tôi
Phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi;
Tôi sẽ ở trong nhà Äức Giê-hô-va
Cho đế lâu dà i
(Thi Thiên 23)
San Diego tháng 12/ 2008
Lê Nguyễn Hà Vy
|
|