THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: CN 9 19, 2010 6:25 am Tiêu đề: NGUYỄN BÃNH - ÄỜI THÆ VÀ BẠC MỆNH . |
|
|
Nguyá»…n BÃnh, Ä‘á»i và thÆ¡ bạc mệnh .
Những mối tình tha thiết nhất trong tâm hồn, Nguyá»…n BÃnh thưá»ng dà nh cho những ngưá»i đà n bà không quen. Mối cảm thông cá»§a Nguyá»…n BÃnh vá»›i những ngưá»i phụ nữ mệnh yểu, bị tình phụ, ngoà i tâm sá»± cá»§a chÃnh mình, còn là sá»± giao cảm cá»§a nhà thÆ¡ vá»›i định mệnh, vá»›i cái chết, tương tá»± như mối linh cảm giữa Kiá»u và Äạm Tiên.
Nguyá»…n BÃnh xuất hiện lần đầu trên văn đà n năm 1936 vá»›i bà i Mưa xuân. Trong Mưa xuân, đã thấy xuất hiện hai yếu tố chÃnh trong thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh : thÆ¡ ngâm và thÆ¡ thoại, nhá» hai yếu tố nà y mà thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh sá»›m Ä‘i và o lòng ngưá»i. Bà i Mưa xuân, kể chuyện má»™t cô gái quê đợi gánh hát chèo vá» là ng hát trong dịp tết, để gặp ngưá»i yêu.
Thá»i ấy, là m thÆ¡ vá» cảnh sống thôn quê là thưá»ng, hầu như nhà thÆ¡ nà o cÅ©ng viết dăm ba “bức tranh quêâ€, nhiá»u bà i trở thà nh bà i há»c thuá»™c lòng cho há»c sinh tiểu há»c như thÆ¡ cá»§a Äoà n Văn Cừ, Anh ThÆ¡, Tế Hanh, Bà ng Bá Lân... , những câu dá»… Ä‘á»c, dá»… nhá»› :
Chiá»u hôm đón mát cổng là ng
Gió hiu hiu thổi mây và ng êm trôi (Bà ng Bá Lân)
ThÆ¡ Nguyá»…n BÃnh cÅ©ng dá»… Ä‘á»c, dá»… hiểu, nhưng không thể trở thà nh bà i há»c thuá»™c lòng cho trẻ nhá», bởi nó còn có tình, nó Ä‘i ra ngoà i quỹ đạo hồn nhiên cá»§a những bức tranh quê cùng thá»i. Dù vá»›i giá»ng vui, thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh luôn luôn chở cái bi đát cá»§a số pháºn. TÃnh chất bi đát trong thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh, gắn bó vá»›i hai chữ bạc mệnh, tiá»m ẩn ngay trong những câu thÆ¡ tưởng như vô tư nhất, trong bà i Mưa xuân:
Em là con gái trong khung cá»i
Dệt lụa quanh năm vá»›i mẹ giÃ
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ là ng xa (Mưa xuân)
Äây là lá»i ngưá»i con gái tá»± giá»›i thiệu mình: nà ng và nà ng như cây lụa trắng mà mẹ chưa Ä‘em bán. Nếu nói thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh có chất ca dao, thì quyết không phải là ở những yếu tố ngoà i da như thôn Äông, thôn Äoà i; mà ở đây, gói trá»n trong câu “mẹ già chưa bán chợ đà ng xa†đã có chất ca dao (thân em như tấm lụa đà o, nắng mưa giữa chợ biết và o tay ai) và nhá» chữ bán, nó còn có chất Nguyá»…n Du (rẽ ra cho thiếp bán mình chuá»™c cha) nữa.
Váºy ngay trong những câu thÆ¡ “khai bútâ€, ở tuổi 18, Nguyá»…n BÃnh đã nhìn thấy số pháºn bán mình cá»§a ngưá»i phụ nữ, có thể coi như ảnh hưởng Kiá»u và ca dao giao thoa, trong tư tưởng. Ngưá»i con gái quê trong bà i thÆ¡ Mưa xuân ấy, rất má»›i, nà ng đợi ngưá»i tình trong đêm hát, lòng say đắm:
Thôn Äoà i và o đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giưá»ng cá»i lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em (Mưa xuân)
Hai câu tuyệt bút: Chắc hẳn đêm nay giưá»ng cá»i lạnh / Thoi ngà nằm nhá»› ngón tay em chứng minh má»™t ngòi bút thiên tà i vừa chá»›m nở.
Nhưng gã trai lỗi hẹn:
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân già y
Há»™i chèo là ng Äặng vá» ngang ngõ
Mẹ bảo:“Mùa xuân đã cạn ngà y†(Mưa xuân)
Ngưá»i tình không đến, há»™i là ng đã hết, mưa xuân đã ngại bay, và hoa xoan đã nát dưới chân già y, má»™t câu thÆ¡ tuyệt vá»i nữa. Tất cả chấm dứt bằng lá»i mẹ “xuân đã cạn ngà y†như má»™t tà n lụi : xuân đã chết. ThÆ¡ xuân cá»§a Nguyá»…n BÃnh, ngay trong buổi đầu Ä‘á»i, đã gắn bó vá»›i bất hạnh, đớn Ä‘au, tuyệt vá»ng, tà n lụi. Sá»± bạc bẽo cá»§a ngưá»i tình, ngay trong mùa xuân, trở thà nh vết thương trong thi ca Nguyá»…n BÃnh :
Nhưng rồi ngưá»i khách tình, xuân ấy
Äi biệt không vá» vá»›i... bến sông
Äã mấy lần xuân trôi chảy mãi
Mấy lần cô gái má»i mòn trông (Cô lái đò)
Äó chÃnh là cái khác biệt sâu xa giữa thÆ¡ “quê mùa†cá»§a Nguyá»…n BÃnh vá»›i những “bức tranh quê†cùng thá»i: tranh cá»§a các nhà thÆ¡ khác chỉ là những bức tả cảnh, vui tươi, nhá»™n nhịp cảnh chợ, cảnh là ng, cho há»c trò há»c. Nguyá»…n BÃnh lấy cảnh quê là m ná»n, để nói lên cái bi kịch cá»§a con ngưá»i khuất sau, luôn luôn là bi kịch cá»§a ngưá»i phụ nữ bị bá» rÆ¡i, bị phản bá»™i, bi kịch cá»§a ngưá»i bạc mệnh. Nếu chiếu và o thân pháºn Nguyá»…n BÃnh, thì ngưá»i bạc mệnh ấy chÃnh là Nguyá»…n BÃnh.
*
Ra Ä‘á»i được ba tháng thì mẹ mất, không được há»c trưá»ng, há»c ở nhà vá»›i cha và cáºu. 13 tuổi là m thÆ¡. 15 tuổi lang thang lên Hà Ná»™i “láºp thânâ€, là m nghá» bán báo. 18 tuổi (1936) có thÆ¡ đăng báo. 19 tuổi (1937) được giải thưởng Tá»± Lá»±c Văn Äoà n. 20 tuổi (1938) trở thà nh má»™t trong những nhà thÆ¡ nổi tiếng nhất thá»i ấy... Nhưng chìm trong Nguyá»…n BÃnh, vẫn có má»™t mặc cảm sâu xa vá» bản thân, không mẹ, không được há»c “đến nÆ¡i đên chốnâ€:
Còn tôi sống sót là may
Mẹ hiá»n mất sá»›m giá»i đầy là m thÆ¡ (Nhà tôi).
Và cái mặc cảm ấy, ngưá»i Ä‘á»i đã “dạy†cho Nguyá»…n BÃnh. Dạy bằng nhiá»u cách. Dạy suốt cuá»™c Ä‘á»i.
Nữ sÄ© Má»™ng Tuyết kể lại khi Nguyá»…n BÃnh đến tá túc nhà ông bà ở Hà Tiên (tuy bà viết là năm 1944, nhưng có lẽ đây là năm 41 hoặc 42) : “Ngưá»i khách thâm thấp. Phong trần hiện trên má»› tóc Ä‘en ráºm, rối bồng, dà i tá»›i mang tai. Bá»™ âu phục cÅ© nhầu nát là m cho ngưá»i tăng thêm phần tiá»u tụy (...) Trong khi nghe anh Äông Hồ và tôi bà n chuyện Tam Quốc ChÃ, BÃnh không góp chuyện được, vì BÃnh chưa từng Ä‘á»c Tam Quốc bao giá». BÃnh thấy xấu hổ, cÅ©ng như đã xấu hổ vì chưa biết Ä‘i xe đạp. Cà ng xấu hổ, khi thấy tôi và Äông Hồ tá» vẻ ngạc nhiên vì sao mà Nguyá»…n BÃnh lại có thể chưa Ä‘á»c Tam Quốc ChÃ. Thế rồi, BÃnh vá» tìm trong Vạn Vạn Quyển Lầu, Ä‘á»c ngấu nghiến, suốt mấy đêm liá»n, hết bá»™ truyện†(trÃch Äể nhá»› Nguyá»…n BÃnh những ngà y ghé bến Hà Tiên, Văn số 60, ra ngà y 15/6/66 tại Sà i Gòn, trang 52 và 55).
Nữ sÄ© Anh ThÆ¡, ghi lại trong hồi ký, mối tình cá»§a bà vá»›i B, “ngưá»i trong má»™ng, ngưá»i lý tưởng, ngưá»i tôi yêu bằng cả trái tim thÆ¡ tha thiếtâ€, hai ngưá»i đã “tha thiết yêu nhau†qua thư từ. Và bà kể lại vá» lần gặp mặt : “Tôi nhá»› lại cảnh Kim Trá»ng “lá»ng buông tay khấu, bước lần dặm băng†gặp Thuý Kiá»u. Chà ng là má»™t thi sÄ© thá»§ đô, hẳn là hết sức trang nhã, biết má»i kiểu cách lịch sá»± để quý yêu tôi... Bá»—ng từ quán nước đầu cầu sông Thương, má»™t anh chà ng thân hình lùn ngắn, cái đầu hÆ¡i to, sù lên những tóc, tay vất vá»™i chiếc Ä‘iếu cà y Ä‘ang hút dở, xông lại trước mắt tôi, nhe hai hà m răng Ä‘en cáu nhá»±a thuốc, cưá»i sát mặt tôi...†(Từ bến sông Thương, nxb Văn há»c 1986, trang 101). Rồi bà giải thÃch sá»± tan vỡ nà y bằng cá» chỉ sà m sỡ cá»§a Nguyá»…n BÃnh “má»™t cái hôn bất ngá» chá»™p lên má tôiâ€, khiến bà phải “thất thanh†gá»i anh bà , bà là “con nhà ná» nếp†thì “không thể nà o yêu được B, nên B luôn luôn bị thất vá»ng, từ cô nà y tá»›i cô khác, và phải tìm quên ở tiệm hút, lầu xanh†(sÄ‘d, trang 103).
Äấy là nháºn xét cá»§a hai nữ sÄ©. Äến nhà phê bình Hoà i Thanh và nhà thÆ¡ Xuân Diệu, thì sá»± phê chuẩn có tÃnh chất khác hẳn.
Bà i Chân quê cá»§a Nguyá»…n BÃnh có câu : Hôm qua cô Ä‘i tỉnh vá» /Hương đồng gió ná»™i bay Ä‘i Ãt nhiá»u, để trách ngưá»i con gái quê ra tỉnh há»c đòi theo mốt thị thà nh. Nhưng nhà phê bình Hoà i Thanh lại váºn hai câu thÆ¡ đó và o thân Nguyá»…n BÃnh để khen mà trách Nguyá»…n BÃnh nhà quê, nhưng hình như có hÆ¡i ngụ ý thiếu há»c nữa. Hoà i Thanh thÃch thÆ¡ Xuân Diệu. Xuân Diệu là nhà thÆ¡ “có há»câ€, lại tỉnh thà nh, có những câu thÆ¡ rất Tây, y như dịch từ tiếng Pháp : Yêu là chết ở trong lòng má»™t Ãt, hay Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ, hoặc : Hãy sát đôi đầu ! Hãy kỠđôi ngá»±c ! Äặc biệt câu Hỡi xuân hồng ta muốn cắn và o ngươi được nhiá»u ngưá»i ưa chuá»™ng, Anh ThÆ¡ thuá»™c lòng. Nhưng chắc chắn là nhá» nhà phê bình Hoà i Thanh hết lá»i ca ngợi như má»™t hồn thÆ¡ “say đắm tình yêu†mà Xuân Diệu trở thà nh nhà thÆ¡ số má»™t cá»§a tình yêu.
Tháºt ra, thÆ¡ tình cá»§a Xuân Diệu há»i hợt, vì ông là ngưá»i đồng tÃnh, không thể yêu con gái. André Gide đã viết được những trang vá» tình trai, kÃn đáo, tế nhị, thÆ¡ má»™ng và đớn Ä‘au là m rung động trái tim bao nhiêu ngưá»i Ä‘á»c nam cÅ©ng như nữ trên trái đất. Nhưng xã há»™i Pháp không giống xã há»™i Việt Nam, Xuân Diệu dù có muốn cÅ©ng không thể viết vá» tình trai được. Ông chỉ có má»™t thÆ¡ bà i tên là “Tình trai†vá»›i câu “Tôi nhá»› Rimbaud vá»›i Verlaine†không có gì đặc biệt. ThÆ¡ Xuân Diệu hay ở chá»— khác : tình trai cá»§a ông đã hoá thân trong mối Giao cảm mà Baudelaire gá»i là Correspondance giữa cá» cây, hoa lá, đất trá»i. Chúng tôi sẽ trở lại vấn đỠnà y khi viết vá» Xuân Diệu.
DÄ© nhiên Hoà i Thanh có quyá»n sai lầm vá» Xuân Diệu và Nguyá»…n BÃnh, nhưng cái đáng trách là sau nà y, ngưá»i ta cứ sao chép lại cái sai lầm cá»§a Hoà i Thanh, trong hầu hết những bà i nháºn định và phê bình văn há»c. Vá» Xuân Diệu, Ä‘iá»u đáng ngại nhất, là trong thá»i kỳ Nhân Văn Giai Phẩm, ông đã thá»±c sá»± trở thà nh bồi bút, viết bà i mạ lỵ Lê Äạt, tố cáo Văn Cao và riêng đối vá»›i Nguyá»…n BÃnh rất tà n tệ.
Lại Nguyên Ân, trong bà i nghiên cứu má»›i, tá»±a Ä‘á»:“Xuân Diệu trong những năm 1954-58â€, cho biết: “Tác phẩm má»›i (1969-1976) mà Xuân Diệu là má»™t trong số và i ba nhân váºt chá»§ chốt cầm lái, đã hầu như không nhắc gì đến Nguyá»…n BÃnh, đã là m như không há» có Nguyá»…n BÃnh trong ná»n thÆ¡ Việt thế ká»· XX (...) Phải nhá» có dư luáºn văn nghệ miá»n Nam nhắc nhở, tên tuổi Nguyá»…n BÃnh má»›i được sống lại vá»›i công chúng miá»n Bắc từ 1986â€.
*
Ngưá»i ta chỉ yêu thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh, yêu sá»± nổi tiếng cá»§a thi nhân, nhưng khi gặp mặt, ngưá»i ta vỡ má»™ng, ngưá»i ta chê nhếch nhác quá, ngưá»i ta chỠđợi má»™t tao nhân mặc khách Hà thà nh. Không ai lấy má»™t nhà thÆ¡ lang bạt, chẳng có nghá» ngá»—ng gì nuôi thân :
Không ai chôn cất hộ lòng tôi
Mối lái cho tôi lấy má»™t ngưá»i (Vưá»n hoang)
Tất cả phÅ© phà ng cá»§a những “ngưá»i yêuâ€, mà thư tình đầy ắp những há»™p bÃch quy, như Tô Hoà i thuáºt lại, dẫn đến Ä‘iá»u lạ lùng và cÅ©ng dá»… hiểu là những mối tình tha thiết nhất trong tâm hồn, Nguyá»…n BÃnh thưá»ng dà nh cho những ngưá»i đà n bà không quen : Ngưá»i hà ng xóm, Cô lái đò, Cô hái mÆ¡, Dòng dư lệ, Viếng hồn trinh nữ... tất cả Ä‘á»u không quen, váºy mà “bao nhiêu Ä‘au khổ cá»§a trần gian trá»i đã dà nh riêng để tặng nà ng†Nguyá»…n BÃnh Ä‘á»u biết cả.
Mối cảm thông cá»§a Nguyá»…n BÃnh vá»›i những ngưá»i phụ nữ mệnh yểu, bị tình phụ, ngoà i tâm sá»± cá»§a chÃnh mình, còn là sá»± giao cảm cá»§a nhà thÆ¡ vá»›i định mệnh, vá»›i cái chết, tương tá»± như mối linh cảm giữa Kiá»u và Äạm Tiên. Sá»± cảm thông tình yêu qua cái chết, giải thÃch mối linh ứng diệu kỳ giữa những ngưá»i không quen ấy:
Nà ng đã qua Ä‘á»i để tối nay
Có chà ng đi hứng gió heo may
Bên hồ để mặc mưa rơi ướt
Äếm mãi bâng quÆ¡ những dấu già y...
Ngưá»i ấy hình như có biết nà ng
Có lần toan tÃnh chuyện sang ngang
Nhưng hồn nà ng tá»±a con thuyá»n bé
Äã cắm nghìn thu ở suối và ng
Có gì vừa mất ở đâu đây ?
Lòng thấy má»m như rượu quá say
Hoảng hốt chà ng tìm trong bóng tối :
Bà n tay lại nắm phải bà n tay
....
Tôi với nà ng đây không biết nhau,
Mà tôi thương tiếc bởi vì đâu ?
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu. (Viếng hồn trinh nữ)
Nhưng còn có má»™t yếu tố khác, đã khiến thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh rung động lòng ngưá»i trong nhiá»u thế hệ, đó là âm Ä‘iệu. Bất cứ ngưá»i Việt nà o xa nước đã lâu mà không được trở vá», tình cá» nghe thấy đâu đó má»™t âm giai ngÅ© cung, trong lòng không khá»i gợn lên chút gì như tiếng sóng. Và những tiếng ru, tiếng ngâm, thưá»ng cÅ©ng gợi trong lòng há» những tiếng sóng ngầm. ThÆ¡ Nguyá»…n BÃnh, là má»™t thứ âm thanh có thể gây ra trong lòng ngưá»i Việt những tiếng sóng ngầm như thế :
Gió đưa xác lá vỠđưá»ng,
Thu sang nhuá»™m cả sầu thương má»™t trá»i
Sầu thương quyện lấy hồn tôi
Äêm qua ngồi Ä‘á»c thÆ¡ ngưá»i xa xăm
Một nghìn năm, một vạn năm,
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ
Tặng ngưá»i gá»i má»™t giòng thÆ¡,
Hay là giòng nước mắt thừa đêm qua. (Dòng dư lệ)
Bởi âm nhạc trong thÆ¡ ông là má»™t thứ âm nhạc quen thuá»™c, cá»§a lục bát, có giá»ng Ä‘á»u Ä‘á»u cá»§a tiếng ru ạ á»i, lại có tiếng định mệnh cá»§a Kiá»u và tiếng than cá»§a ngưá»i chinh phụ. Tiếng thÆ¡ Nguyá»…n BÃnh là hợp âm cá»§a nhiá»u thứ “tiếng†ấy, nó là má»™t thứ âm giai ngÅ© cung trong lòng ngưá»i Việt.
Bởi thế, khi Nguyá»…n BÃnh xướng lên tình yêu giữa những ngưá»i không quen biết ấy, tưởng như cái gì không thá»±c, nhưng nó lại có thể là m tan nát lòng ngưá»i. Bởi ngưá»i ta không yêu Nguyá»…n BÃnh trong Ä‘á»i thá»±c. Trong Ä‘á»i thá»±c chỉ có sá»± giả dối và phản bá»™i. Và Nguyá»…n BÃnh đã phải tạo ra Ä‘á»i má»™ng để yêu và được yêu. Những ngưá»i không quen biết nhau ấy đã gặp nhau trong má»™ng. Há» là những giấc mÆ¡ bạc mệnh cá»§a nhau. Há» sống mÆ¡ nhưng yêu tháºt, yêu cái mệnh bạc, cái ngắn ngá»§i cá»§a giấc mÆ¡, hiện thân sá»± cô đơn cá»§a chÃnh mình. Phần hồn cá»§a kẻ cô đơn, tá»± chẻ đôi chẻ ba ra cho có bạn và má»—i ná»a riêng lẻ, má»—i phần xẻ ra ấy, tá»± cảm thấy không còn cô đơn:
Những một mình em uống rượu hồng (Xuân tha hương)
Hoặc:
Chân bước hững hỠtheo bóng lẻ
Má»™t mình là m cả cuá»™c phân ly (Những ngưá»i trên sân ga)
Những câu thÆ¡ lạc ra ngoà i sá»± cô đơn thông thưá»ng cá»§a nhân thế, bởi cái tôi nÆ¡i đây đã tá»± chẻ đôi chẻ ba ra, để tá»± lÅ©y thừa mình, tạo má»™t cuá»™c sống tâm linh má»›i lạ rất đơn Ä‘au và ngoạn mục mà dưá»ng như chỉ Nguyá»…n BÃnh nắm bắt được nghệ thuáºt biệt cách ấy : nghệ thuáºt tạo sầu Nguyá»…n BÃnh. Nghệ thuáºt tạo sầu cá»§a nhà thÆ¡ dá»±a trên tÃnh chất bạc mệnh, yểu số cá»§a những giấc mÆ¡, không chỉ nằm trong những bà i thÆ¡ có chá»§ đỠtrá»±c tiếp như Viếng hồn trinh nữ, Dòng dư lệ... mà còn bà ng bạc ở cả những bà i thÆ¡ vui như Cô hái mÆ¡:
ThÆ¡ thẩn đưá»ng chiá»u má»™t khách thÆ¡
Say nhìn xa rặng núi xanh lơ
Khà trá»i lặng lẽ và trong trẻo
Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ
Hỡi cô con gái hái mÆ¡ giÃ
Cô chá»a vỠư? ÄÆ°á»ng còn xa
Mà ánh trá»i hôm dần má»™t tắt
Hay cô ở lại vỠcùng ta?
Nhà ta ở dưới gốc cây dương
Cách động Hương SÆ¡n ná»a dặm đưá»ng
Có suối nước trong tuôn róc rách
Có hoa bên suối ngát đưa hương
Cô hái mơ ơi!
Chẳng trả lá»i nhau lấy má»™t lá»i
Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng
Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi (Cô hái mơ)
Cả bà i thÆ¡ là má»™t giấc mÆ¡, từ “ta†đến cô hái mÆ¡, đến rừng mÆ¡... may ra chỉ hai chữ Hương SÆ¡n là tháºt. Má»™t giấc mÆ¡ khi lên chÆ¡i động Hương SÆ¡n. Cô hái mÆ¡ là má»™t trong những bà i thÆ¡ đầu tiên cá»§a Nguyá»…n BÃnh. Phạm Duy khi chá»n bà i thÆ¡ để phổ nhạc bà i ca đầu tiên cá»§a Ä‘á»i mình đã có con mắt tinh Ä‘á»i : ngưá»i nhạc sÄ© trẻ tuổi ấy đã nhìn thấy ở Cô hái mÆ¡, không chỉ là má»™t thá»±c thể hữu hình, mà nà ng còn là hiện thân cá»§a giấc mÆ¡, hiện thân cá»§a sá»± sáng tạo, Cô hái mÆ¡ khai phóng những giấc mÆ¡ bạc mệnh cá»§a thi nhân, cá»§a nghệ sÄ©.
Hết rá»§ rê lÆ¡i lả “hay cô ở lại vá» cùng taâ€, lại đến tiếng gá»i khẩn khoản tha thiết: “Cô hái mÆ¡ Æ¡i!â€, nà ng cÅ©ng chẳng thèm trả lá»i, nà ng “cứ lặng rồi Ä‘i, rồi khuất bóngâ€, má»™t cách rất liêu trai, huyá»n má»™ng, bởi tất cả chỉ là cuá»™c độc thoại cá»§a nhà thÆ¡ vá»›i chÃnh mình. Trong rừng mÆ¡ có ai đâu, ngoà i kẻ có khả năng chẻ mình là m hai để thoát khá»i cô đơn, để tạo thêm má»™t Ä‘á»i sống ná»™i tâm khác, ngoà i mình, lÅ©y thừa má»™t mÆ¡ thà nh rừng mÆ¡ hiu hắt lá mÆ¡ rÆ¡i !
Nghệ thuáºt tạo sầu cá»§a Nguyá»…n BÃnh phát xuất từ khả năng luỹ thừa vô cùng biến ảo và liêu trai ấy, từ cách vạn hoá tâm hồn ấy, Nguyá»…n BÃnh có những câu thÆ¡ tuyệt vá»i :
Hồn anh như hoa cỠmay.
Má»™t chiá»u cả gió bám đầy áo em (Hoa cá» may)
Hoặc ngược lại, nhà thơ có thể hội tụ vạn tâm hồn trong một :
Cả kinh thà nh có những ai ?
Cả kinh thà nh có má»™t ngưá»i mắt nhung (Mắt nhung)
Nguyá»…n BÃnh dưá»ng như đã nắm trá»n bà quyết là m xiêu đổ lòng ngưá»i qua nghệ thuáºt phân kỳ và há»™i tụ cảm xúc và tâm linh.
*
Cô hà ng xóm, đối vá»›i chúng ta, là hình ảnh gần gụi, thân quen. Nguyá»…n BÃnh có cô hà ng xóm ấy thân quen ấy trong bà i Xuân vá» :
Bên hiên hà ng xóm, cô hà ng xóm
Ngước mắt nhìn trá»i, đôi mắt trong
Nhưng nhà thÆ¡ còn có Ngưá»i hà ng xóm, má»™t đối tượng khác. Rất khác. Bởi ngưá»i khác cô. Ngưá»i là ngưá»i lạ, không quen. Ở cái quan hệ không quen không biết gì vá» nhau ấy, Nguyá»…n BÃnh đã viết nên bà i thÆ¡, có lẽ là má»™t trong những bà i thÆ¡ tình đẹp nhất cá»§a thế hệ ông. Äây là má»™t bà i thÆ¡ liên hoà n, không thể Ä‘á»c câu trên mà không Ä‘á»c tiếp câu dưới, lá»i lẽ hoà n toà n là ngôn ngữ hà ng ngà y nhưng keo sÆ¡n gắn bó vá»›i nhau như má»™t hÆ¡i nhạc, má»™t âm giai ngÅ© cung bám và o hồn ngưá»i Việt:
CÔ HÀNG XÓM
Nhà nà ng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái dáºu mùng tÆ¡i xanh rá»n.
Hai ngưá»i sống giữa cô đơn,
Nà ng như cũng có nỗi buồn giống tôi.
Giá đừng có dáºu mùng tÆ¡i,
Thế nà o tôi cũng sang chơi thăm nà ng.
Tôi chiêm bao rất nhẹ nhà ng...
Có con bướm trắng thưá»ng sang bên nà y.
Bướm ơi! Bướm hãy và o đây!
Cho tôi há»i nhá» câu nà y chút thôi...
Chả bao giá» thấy nà ng cưá»i,
Nà ng hong tơ ướt ra ngoà i mái hiên.
Mắt nà ng đăm đắm trông lên...
Con bươm bướm trắng vỠbên ấy rồi!
Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,
Tôi buồn tá»± há»i: "Hay tôi yêu nà ng?"
Không, từ ân ái lỡ là ng,
Tình tôi than lạnh gió tà n là m sao?
Tơ hong nà ng chả cất và o,
Con bươm bướm trắng hôm nà o cũng sang.
Mấy hôm nay chẳng thấy nà ng,
Giá tôi cũng có tơ và ng mà hong.
Cái gì như thể nhớ mong?
Nhớ nà ng? Không! Quyết là không nhớ nà ng!
Vâng, từ ân ái nhỡ nhà ng,
Lòng tôi riêng nhớ bạn và ng ngà y xưa.
Tầm tầm giá»i cứ đổ mưa,
Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm.
Cô đơn buồn lại thêm buồn,
Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?
Hôm nay mưa đã tạnh rồi!
TÆ¡ không hong nữa, bướm lưá»i không sang.
Bên hiên vẫn vắng bóng nà ng,
Rưng rưng... tôi gục xuống bà n rưng rưng...
Nhớ con bướm trắng lạ lùng!
Nhớ tơ và ng nữa, nhưng không nhớ nà ng.
Hỡi ơi! Bướm trắng tơ và ng!
Mau vỠmà chịu tang nà ng đi thôi !
Äêm qua nà ng đã chết rồi,
Nghẹn ngà o tôi khóc... Quả tôi yêu nà ng.
Hồn trinh còn ở trần gian?
Nháºp và o bướm trắng mà sang bên nà y!
Cô hà ng xóm - Nguyá»…n BÃnh - Hoà ng Oanh ngâm
Bà i thÆ¡ gói trá»n tâm hồn và phong cách Nguyá»…n BÃnh: lung linh giữa mÆ¡ và thá»±c. Ngưá»i hà ng xóm, nà ng là mẫu ngưá»i mệnh yểu, nà ng có tháºt hay chỉ là giấc mÆ¡ nghệ sÄ©, là sá»± chẻ đôi cá»§a tâm hồn? Là độc thoại cá»§a tình yêu, nà ng là thÆ¡ thoại : nà ng mang không gian và thá»i gian Nguyá»…n BÃnh, phản ảnh những cuá»™c tình chết yểu, những cuá»™c tình chưa ngá», chưa dám ngá», những cuá»™c tình bướm trắng trong mÆ¡, những bất hạnh khổ Ä‘au trên con đưá»ng tìm hạnh phúc. Nà ng giao liên giữa sá»± sống và cái chết trong ná»—i hoá kiếp Trang Chu, nà ng là mối hoà i nghi : nhá»› thương-thương nhá»› ? Nà ng là sá»± phá»§ định lòng mình, là sá»± nói dối thà nh tháºt và thiêng liêng nhất cá»§a con ngưá»i trước tình yêu và cái chết .
THỤY KHÊ .
|
|