THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Hai Tháng 5 30, 2011 8:26 am Tiêu đề: TƯỜNG LINH và NHÃNH THÆ QUÊ HÆ¯Æ NG |
|
|
ThÆ¡ là văn bản ghi lại xúc cảm cá»§a con ngưá»i trước ngoại cảnh. Cảnh sắc cùng tình huống trong Ä‘á»i sống, luôn luôn là chất liệu và hiện diện thưá»ng trá»±c trong diện tÃch má»—i bà i thÆ¡, má»—i câu thÆ¡. Ngưá»i là m thÆ¡ tùy theo những rung động bắt gặp, để viết ra những gì mình đã cảm nháºn được. Mức độ nhạy bén tùy theo từng tâm hồn. Khả năng diá»…n đạt tùy theo tà i nghệ. Äá» tà i cá»§a thÆ¡ cÅ©ng giống như nhiá»u bá»™ môn nghệ thuáºt khác, nói chung là phong phú. Gần như ngưá»i là m thÆ¡ nà o, cÅ©ng đã thả lòng mình, thả ngòi bút cá»§a mình qua nhiá»u chá»§ đỠkhác nhau. Mức độ thà nh công ở má»—i chá»§ đỠthưá»ng không đồng Ä‘á»u. Ở nhà thÆ¡ Tưá»ng Linh, hẳn nhiá»u ngưá»i đồng ý, anh là má»™t kiện tướng trong thÆ¡ tình-quê-hương. Má»™t quê hương nồng nà n hÆ¡i thở Việt Nam nói chung, tình nghÄ©a thắm thiết Quảng Nam nói riêng.
Qua những thi phẩm đã ấn hà nh, khởi từ táºp Nghìn Khuya, có mặt từ năm 1965, đến Thu Æ i, Từ Äó, Chung Dòng... cả trăm bà i thÆ¡ cá»§a Tưá»ng Linh, gần như, Ä‘á»u có hương ruá»™ng đồng, hương cá» lá nông thôn, mặc dù anh cư ngụ tại phố thị gần suốt cả Ä‘á»i. Trong má»—i nguồn chữ viết cá»§a anh, như luôn luôn ẩn hiện những tà u cau, khóm chuối, những ao là ng... cùng những hÆ¡i thở lam lÅ©, chân chất Ä‘áºm mùi thuốc lá, chè xanh.
Äiểm đặc biệt cá»§a Tưá»ng Linh và cÅ©ng là điểm chung cá»§a nhiá»u nhà thÆ¡ xứ Quảng Nam, rất dá»… nháºn ra. Äó là , thÆ¡ tình-quê-hương cá»§a há», thưá»ng tỉ mỉ Ä‘i từ những nét riêng cá»§a vùng quê mình. Những tên sông, tên núi, tên là ng xã, tháºm chà đến những tên ngưá»i thân yêu riêng tư, Ä‘á»u được há» tha thiết mang và o thÆ¡. Những hình ảnh đã mục kÃch, đã bắt gặp, không thuần túy chỉ là ká»· niệm, mà đã trở thà nh những tế bà o trong thÆ¡ há». Tất cả những nguồn tạo ra xúc cảm ấy, sống chan hòa và hổ trợ nhau, giúp cho những câu thÆ¡ trở nên sống động. Cái hồn vÃa cá»§a câu thÆ¡ từ đó mà có.
ThÆ¡ tình-quê-hương hay gá»n nhẹ hÆ¡n: thÆ¡ quê hương, là những bà i viết dá»±a và o những địa danh, những ká»· niệm có từ má»™t cảnh sắc nà o đó mà thà nh hình. Hầu hết má»i tay thÆ¡ Việt Nam Ä‘á»u có viết qua. Má»—i ngưá»i má»—i nét riêng. Những bà i thÆ¡ vá» quê hương được xem là những bức há»a, bức tranh, linh động hÆ¡n cả những tảng mà u cụ thể. Xã há»™i Việt Nam vốn xuất phát từ ná»n tảng nông thôn, nên những bức tranh thÆ¡ trong kho văn há»c Ä‘ang bảo quản, Ä‘a số lấy chất liệu từ những miá»n quê, trải dà i từ bắc và o nam. TÃnh chất thuần háºu cá»§a ngưá»i dân, cá»™ng vá»›i cảnh sắc cá»§a thiên nhiên, đã thu hút những bà n tay thÆ¡. NhỠđó, góc thÆ¡ vá» quê hương rất phong phú.
ThÆ¡ quê hương có thể chia là m hai nhóm. Má»™t nhóm nghiêng nhiá»u vá» tả cảnh. Tình ngưá»i lồng trong bức há»a, chỉ là má»™t và i nét đơn giản, cụ thể như bà i Cổng Là ng cá»§a Bà ng Bá Lân, bà i Chợ Tết cá»§a Äoà n Văn Cừ, bà i Là ng Tôi cá»§a VÅ© Quỳnh Bang. và nhiá»u bà i khác cá»§a Nguyá»…n BÃnh, Anh ThÆ¡ vv... Năm khai sinh cá»§a ba bà i tiêu biểu trÃch dưới đây khác biệt nhau. Nhưng nét chung, đặt nặng trong việc giá»›i thiệu cảnh sắc, cảnh sinh hoạt, cuối cùng má»›i thòng thêm má»™t chút cảm nghÄ© riêng.
Những câu thÆ¡ trong má»™t bà i thÆ¡, vốn là anh chị em cùng máu má»§, nên tôi không muốn có sá»± chia lìa. HÆ¡n nữa tôi muốn trÃch trá»n vẹn ba bà i nà y, để bạn có thể dá»… dà ng kiểm nghiệm nháºn xét trên cá»§a tôi. HÆ¡i dà i má»™t chút. Nhưng Ä‘á»c thêm má»™t bà i thÆ¡ là tăng thêm má»™t niá»m vui. Rước bạn:
chiá»u hôm đón mát cổng là ng
gió hiu hiu đẩy mây và ng êm trôi
đồng quê vá»n lượn chân trá»i
đưá»ng quê quanh quất bao ngưá»i vá» thôn
sáng hồng lÆ¡ lá»ng mây son
mặt trá»i thức giấc, véo von chim chà o
cổng là ng rộng mở, ồn à o
nông phu lững thững đi và o nắng mai
trưa hè bóng lặng nắng oi
mái gà cục cục tìm mồi dắt con
cổng là ng và i chị gái non
dừng chân uể oải chỠcơn gió nồm
những khi gió lạnh mưa buồn
cổng là ng im ỉm bên đưá»ng lá»™i trÆ¡n
nhưng khi trăng sáng cháºp chá»n
kìa bao nhiêu bóng trên đưá»ng thướt tha
ngà y mùa lúa chÃn thÆ¡m đưa...
rồi đông gầy chết, xuân chưa vội và ng
mừng xuân ngà y hội cổng là ng
là nơi chen chúc bao nà ng ngây thơ
ngà y nay dù ở nơi xa
nhưng khi vỠđến cây đa đầu là ng
thì bao nhiêu cảnh mơ mà ng
hiện ra khi thoáng cổng là ng trong tre
(Bà ng Bá Lân - Tiếng Sáo Diá»u)
Dải mây trắng đỠdần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đưá»ng viá»n trắng mép đồi xanh
Ngưá»i các ấp tưng bừng ra chợ Tết
HỠvui vẻ kéo hà ng trên cỠbiếc
Những thằng cu áo đỠchạy lon xon,
Và i cụ già chống gáºy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cưá»i lặng lẽ.
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai ngưá»i thôn gánh lợn chạy Ä‘i đầu
Con bò và ng nghộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng giỠđầu cà nh như giá»t sữa.
Tia nắng tiá nháy hoà i trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Äồi thoa son nằm dưới ánh bình minh
Ngưá»i mua bán ra và o đầy cổng chợ
Con trâu đứng vỠdim hai mắt ngủ
Äể lắng nghe ngưá»i khách nói bô bô
Anh hà ng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
Tìm đến chá»— đông ngưá»i ngồi dá»n bán
Một thà y khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mà i nghiên hý hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm Ä‘á»c và i hà ng câu đối Ä‘á»
Bà cụ lão bán hà ng bên miếu cổ
Nước thá»i gian gá»™i tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chÃt chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống và ng trên mặt chiếu
Ão cụ lý bị ngưá»i chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chÃt cÅ©ng bung ra
LÅ© trẻ con mải ngắm bức tranh gÃ
Quên cả chị bên đưá»ng Ä‘ang đứng gá»i
Mấy cô gái ôm nhau cưá»i rÅ© rượi
Cạnh anh chà ng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cau đỠchót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
Con gà trống mà u thâm như cục tiết
Má»™t ngưá»i qua cầm cẳng dốc lên xem
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh
Trên con đưá»ng Ä‘i các là ng hẻo lánh
Những ngưá»i quê lÅ© lượt trở ra vá»
Ãnh dương và ng trên cá» kéo lê thê
Lá Ä‘a rụng tÆ¡i bá»i quanh quán chợ
(Äoà n Văn Cừ)
là ng tôi nằm dựa ven sông
con đưá»ng đất đỠngăn dòng nước xanh
lối và o mấy khóm nhà tranh
bỠtre nhịp khúc yên là nh từ xưa
rẩy mì nghiêng xuống vưá»n dưa
hà ng cau nương bóng hà ng dừa xanh xanh
trầu sang với mướp chung già n
mạ xanh cùng với ngô và ng sớm trưa
cuá»™c Ä‘á»i sá»›m nắng chiá»u mưa
dòng sông vẫn chảy từ xưa đến giá»
dâu già đợi mãn mùa tơ
lúa ôm bỠcỠnằm mơ thanh bình
dầu cho thế cuộc xoay vần
dân là ng tôi vẫn là m là nh với nhau
trao tay điếu thuốc miếng trầu
mối duyên ruộng cạn đồng sâu mấy mùa
dân là ng tôi sống hiá»n từ
như khoai với sắn, như dừa với cau
bốn mùa cuốc bẫm cà y sâu
đói no đắp đổi, sang già u không ham
chợ chiá»u hẹn chuyến đò ngang
trai là ng cùng với gái là ng qua sông
ngáºp ngừng câu chuyện bông lông
hôm sau thà nh vợ thà nh chồng với nhau
và dầu mấy cỗ trầu cau
gái là ng tôi chẳng là m dâu xứ ngưá»i
đã quen tiếng nói giá»ng cưá»i
tình quê kết chặt duyên ngưá»i yêu quê
dòng Ä‘á»i năm tháng không vá»
từ ngà y giặc tá»›i bá» tre tÆ¡i bá»i
vưá»n khoai rẩy sắn thôi tươi
và cô thôn nữ không cưá»i trong nương
dân là ng tản mác mưá»i phương
xóm thôn hoang vắng, ruá»™ng vưá»n xác xÆ¡
tôi Ä‘i từ bấy đến giá»
đêm đêm tôi ngá»§ thưá»ng mÆ¡ thấy là ng...
(Vũ Quỳnh Bang ,1952 - Tạp chà Bách Khoa, số 49 Sà igòn, ngà y 15.01.1959)
ThÆ¡ Quê Hương thuá»™c nhóm thứ hai, phần giá»›i thiệu cảnh sắc Ãt tỉ mỉ hÆ¡n, cái tình ngưá»i được lồng và o những hình ảnh, má»›i là chá»§ yếu. Äa số những ngưá»i là m thÆ¡ gốc Quảng Nam, trong đó có Tưá»ng Linh theo khuynh hướng nà y.
Tôi đã may mắn được Ä‘á»c khá nhiá»u thÆ¡ Tưá»ng Linh đăng trên các tạp chà Bách Khoa, Mai, Phổ Thông, Tin Văn...và tháºt hạnh phúc được nghe thÆ¡ anh, từ ban Tao Äà n cá»§a đà i Phát Thanh Quốc Gia (Việt Nam Cá»™ng Hòa) qua các giá»ng ngâm truyá»n cảm, tuyệt vá»i: Hồ Äiệp, Quách Äà m, Hoà ng Thư, Thái Thá»§y, Tô Kiá»u Ngân, Hoà ng Oanh...
Bà i thÆ¡ đầu tiên, tôi má»i bạn Ä‘á»c dưới đây, mang tá»±a đỠQuê Hương. Hai tiếng quê hương thưá»ng bao trùm tất cả má»i miá»n cá»§a đất nước. Có lẽ vì váºy, trong suốt bà i, chúng ta không thấy Tưá»ng Linh, nêu lên má»™t địa danh cụ thể nà o. Äiá»u nà y khá khác vá»›i thói quen cá»§a anh. Tuy váºy, bằng những nét tình ngáºm ngùi, phá»§ lên từng hình ảnh, giúp chúng ta không khó nháºn ra, mảnh đất nghèo khó miá»n Trung. NÆ¡i vẫn còn cái ná»n nhà cá»§a ngưá»i thi sÄ© há» Nguyá»…n, trên con đất Trung Hạ, Trung Phước, Quế SÆ¡n, Quảng Nam.
Ngoà i ấy bây giỠchưa nắng lắm
Nhiá»u hoa gạo đỠnở bên sông
Tháng giêng có tiếng chim tu hú
Khung biếc trá»i mai én lượn vòng
Má»±c nước vÆ¡i nhiá»u từ tháng chạp
BỠsông hiện rõ bóng lau xanh
Nghiêng nghiêng bãi cát viá»n quê ngoại
Xóm bến dà n xa khuất lối quanh
Núi võ và ng mong ai nhớ ai
Tỉ tê lệ suối buồn đêm dà i
Ngưá»i Ä‘i từ mấy phương trá»i thẳm
Núi biết sao chia nỗi cảm hoà i
Ngoà i ấy giỠđây mùa gió mùa
Xiêu xiêu quán nhá» bên đưá»ng trưa
Vưá»n cau cá»§a mẹ hoa cau rụng
Giá»t sáng rÆ¡i dưá»ng giá»t nước mưa
Nhà ta dá»±ng lại trên ná»n cÅ©
Má»™t bức tưá»ng rêu ká»· niệm má»
Tưá»ng đứng mang linh hồn thuở trước
Chở che hai mái lá bây giá»
Bóng mẹ và o ra lối ngõ quen
Tóc sương dần xóa tóc mà u đen
Nhá»› con xa nhẩm lá»i kinh nguyện
Khuya nối nghìn khuya má»™t ngá»n dèn
Ngoà i ấy... (nghe như xa cách lắm)
Mà thà nh xa cách cố hương ơi
Má»—i chiá»u ánh Ä‘iện loang ngoà i phố
Trông chuyến tà u ra lại ngáºm ngùi...
Äể giúp bà i thÆ¡ quê hương, đứng vững vá»›i hÆ¡i thở lâu dà i, có lẽ ngưá»i là m thÆ¡ cần phải mát tay, thá»±c hiện các việc tất yếu:
1. chá»n hình ảnh thÃch hợp
2. từng có Ãt nhiá»u rà ng buá»™c vá»›i hình ảnh, cảnh sắc để tình mình nương tá»±a
3. biết đặt cái tình và o hoà n cảnh đã hoặc đang xảy đến với không gian mình giới thiệu, nói đến.
4. cân nhắc và khéo léo trong việc chá»n chữ
5. thông minh, linh hoạt trong sắp xếp ý tưởng
6. tạo ra hồn vÃa cho má»—i câu chữ. Biết táºn dụng những xoà ng xÄ©nh, tầm thưá»ng, vặt vảnh, và thổi và o đó cái hồn mến thương cá»§a mình, là m sao cho câu thÆ¡ có thịt da, có Ä‘á»i sống riêng.
Tôi Ä‘ang trưá»ng kỳ táºp là m thÆ¡. Những căn bản sáng tác trên chỉ suy ra, sau khi Ä‘á»c những bà i thÆ¡ quê hương xuất sắc, trong đó, thÆ¡ cá»§a Tưá»ng Linh chiếm số nhiá»u. Giản dị váºy thôi, không dám ba hoa, là m khôn.
Cách đây khá lâu, và o má»™t buổi tối, Ä‘i ăn cùng và i ngưá»i bạn ở má»™t quán ngưá»i Việt, tại thà nh phố Toronto Canada. Chúng tôi tình cá» ngồi cạnh bà n má»™t nhóm ngưá»i đồng hương trung niên, Ä‘a số là đà n ông. Nhóm ngưá»i nà y hình như là những ngưá»i có tham gia và o sân chÆ¡i chữ nghÄ©a, hoặc Ãt ra há» rất sÃnh văn thÆ¡. Ngồi vá»›i bạn, nhưng tôi vẫn để tâm nghe lén.
Sau đỠtà i há»™i há»a vá»›i cuá»™c triá»…n lãm không mấy thà nh công cá»§a há»a sÄ© Võ Äình tại Montréal, há» chuyển sang chuyện văn thÆ¡. Tôi lắng nghe cách xưng hô, để mong nháºn ra má»™t và i danh xưng thưá»ng Ä‘á»c. Rất may, đám ngưá»i ấy gá»i nhau vá»›i tên chữ đôi, nên tôi có cÆ¡ há»™i thấy mặt mÅ©i các ông Hoà ng Xuân SÆ¡n, ông Song Thao, ông Hồ Äình Nghiêm, ông Võ Kỳ Äiá»n...và nhiá»u ngưá»i khác tôi đã gặp tên trên tạp chà Hợp Lưu, Thế Ká»· 21...
Trò nghe lén cá»§a tôi cuối cùng có má»™t thu hoạch thú vị. Há»a sÄ© Võ Äình vá»›i mái tóc dà i quá tai, đôi mắt kÃnh khá dà y, trá» trẻ giá»ng Huế, đỠnghị má»™t anh bạn trẻ hÆ¡n ngâm má»™t bà i thÆ¡. Không khà bên bà n nháºu cá»§a há» tháºt sôi nổi, nhưng không ồn à o. Äêm cÅ©ng đã sắp chạm và o cái đỉnh đầu giá» Tý. Quán đã vắng khách. Giữa và i tiếng lẻ tẻ cá»§a những chiếc ly thá»§y tinh chạm nhau, không hiểu sao, tôi chợt rùng mình. Giá»ng ngâm thÆ¡ cá»§a ngưá»i đà n ông mang tên Cưá»ng vang lên, rất lạ. Âm giá»ng rất Huế, rất Quảng Trị. Tôi không phân biệt được. Không tiếng sáo, tiếng đà n, nhưng giá»ng ngâm tháºt Ä‘iêu luyện, cà ng lúc cà ng trôi nổi mênh mang.
Trước mắt tôi, trong lòng tôi, bá»nh bồng hình bóng má»™t ngưá»i lưu lạc giang hồ, xa xứ đã lâu. Không biết hà cá»› gì, anh chợt nhá»› vá» má»™t dòng sông. Sông lạch thì có miá»n nà o tại Việt Nam thiếu mặt. Ngay cả Tiên Phước, núi non trùng Ä‘iệp, cÅ©ng hiển hách má»™t dòng sông Tiên, Tứ Hòa. Nước, gió, lau sáºy, lục bình, trá»i mây, bá» bãi, con đò, cô lái thuyá»n... đại khái những hình ảnh đó, nuôi sống mãi những dòng sông. Nhưng hình như dòng sông, qua lá»i thÆ¡ Ä‘ang bay có má»™t chút gì khác biệt.
Không khác sao được, khi dòng sông cá»§a ngưá»i thÆ¡ có đôi bỠđất máºt, vá»›i những triá»n xanh, gà nh xám, bãi và ng. Chen chúc trên những tảng mà u thÆ¡m ấy là những tên là ng, tên xóm, không gá»i mà vẫn nghe. Và lạ lùng, không nhìn mà vẫn thấy hai ngã cá»§a nguồn nước, nằm chung má»™t lòng sông. Rồi khúc cạn, khúc sâu, phÃa lở, phÃa bồi cứ cháºp chá»n hiện ra. Là m sao có thể không nhá»› bóng dáng cái ổ tình má»™t thá»i, đứng giữa những xiêu vẹo cá»§a cá» cây. Từ những mùa trở gió bất nồm, con ngưá»i xa xứ lâu năm, nhặt đầy tay mình những ká»· niệm. Con diá»u, con cá, con chim... rồi đến những dấu tÃch đáng buồn mở ra cuá»™c Ä‘á»i ly loạn.
Bà i thÆ¡ già u hình ảnh. Má»—i hình ảnh lấp lánh những ân tình. Tôi tưởng chừng hụt hÆ¡i khi cố bám theo giá»ng ngâm. Từng chữ, từng câu, từng vần Ä‘iệu đã nuôi thÆ¡m giá»ng trầm ấm cá»§a ngưá»i diá»…n đạt. Tôi liếc nhìn những đôi mắt lÆ¡ mÆ¡ nhắm ở phÃa bà n bên cạnh, chợt nhá»› má»™t câu thÆ¡ đã Ä‘á»c. “Quê hương nhắm mắt nhừ sỠđược†(Luân Hoán). Và chợt tưởng như mình cÅ©ng Ä‘ang chạm và o những nong tằm, những bãi dâu, bãi bắp, cả những bà n chân tuổi thÆ¡ .
Dòng sông cá»§a tác giả, dù có tên là Thu Bồn hay không, dù nó có chảy trên con đất Quảng Nam hay không, qua thÆ¡, tôi như tìm được những báu váºt, những di sản cá»§a mình. “ThÆ¡ Dà i Như Dòng Sôngâ€, năm chữ cá»§a nhà thÆ¡ Triá»u Hoa Äại, dùng là m đỠcho bà i đối thoại giữa anh và ngưá»i bạn thÆ¡, tháºt thÃch hợp để mượn, gá»i tên bà i thÆ¡ tôi Ä‘ang được nghe. ThÆ¡ đẹp và buồn nhưng vẫn ánh lên những thao thức, hy vá»ng. Bất tà i không chuyển nổi bà i thÆ¡ thà nh văn xuôi, tôi đà nh má»i bạn cùng tôi, Ä‘á»c lại tâm tình nhá»› vá» má»™t dòng sông quê nhà cá»§a Tưá»ng Linh. Bà i thÆ¡ mang tên “Dòng Nhá»› Thương Chảy Mãi Qua Hồnâ€
Tôi nghĩ vỠmột dòng sông
dòng sông quê hương có đôi bỠđất máºt
có những tên là ng tôi yêu mến nhất
có triá»n xanh, gà nh xám, bãi và ng
những hà ng cừ xe gió nước reo vang
những thác xiết nhá»c nhằn thuyá»n lên ngược
nguồn hai ngã, lòng sông chung guồng nước
khúc cạn, khúc sâu, phÃa lở, phÃa bồi
sông Thu Bồn thương nhớ của ta ơi
nhà tôi ở bên bỠsông đó
mùa bấc, mùa nồm sông lồng lộng gió
hà ng tre, vưá»n chuối xiêu xiêu
chiá»u nhẹ nâng cao vút cánh diá»u
nắng phá»›t lưng sưá»n núi tÃm
tháng tám nguồn vá» trái bòn bon ngá»t lịm
ghe biển đưa lên con nục, con sòng
bè gá»— lá»nh bá»nh, đủng đỉnh xuôi sông
trên bãi sớm, bủa tằm nghiêng hứng nắng
điệu hát chèo ghe trong đêm bình lặng
tá»a ân tình thêm mát ánh trăng khuya
một thuở đao binh
nguồn, biển chia lìa
sông cau mặt vì bóng cỠba sắc
ròng rã chÃn năm, nước sông hòa nước mắt
dòng thương Ä‘au đưa tiá»…n những thây ngưá»i
sông hiá»n là nh chuyển động, sóng trà o sôi
ngưá»i đứng dáºy già nh những gì sắp mất
lá»a tiếp lá»a, lá»a trà n lan, cao ngất
tro đồn Tây xám xịt nước sông thơ
tay chị, tay anh giữ vững đôi bá»
dâu bát ngát, lô xô cỠbắp trắng
sông lấp lánh má»™t trá»i mai đẹp nắng
buồm gió căng lên, phÆ¡i phá»›i giá»ng hò
ngấn lệ mừng trên mặt mẹ chưa khô
chưa cà o hết vụn bê tông đồn giặc
trên đôi bỠsông
để tìm lại đất
cho tay ngưá»i tái tạo những mùa xanh
trá»i quê hương lại ngút lá»a chiến tranh
bá» sông xẻ thà nh hà o ngang, lÅ©y dá»c
măng vừa nhú, mảnh gang lìa sát gốc
cau rạp mình, la liệt xác ngà n dâu
những rặng thùy dương trụi lá, cụt đầu
nguồn tới biển: hai và nh đai trắng !
tiếng dệt cá»i từ lâu im vắng
vỠđâu ngưá»i em gái Duyên Xuyên?
có nhá»› sông quê hãy phác lá»i nguồn
với bông vải Ba Châu
với nong tằm, bủa kén
với bắp, với dâu, với mùa nước hẹn
tất cả vươn lên góp lá»a nhiệt thà nh
trả lại dòng sông, trả lại cho anh
từng vết bà n chân trên cát và ng tuổi nhá»
ai có vỠbên bỠsông đó
đếm giùm tôi bao bến nước vắng thuyá»n
còn sót Ä‘á»t tre nà o chấm mặt thá»§y triá»u lên
mấy độ trăng tròn, trăng khuyết
dòng sông trôi, dòng sông trôi biá»n biệt
dòng nhớ thương chảy mãi qua hồn
ơi Thu Bồn, tôi biết nói gì hơn
(tạp chà Tin Văn 1966)
Sông Thu Bồn có lưu vá»±c rá»™ng đến 10.350 cây số vuông, nguồn bắt đầu từ núi Ngá»c Linh (cao 2.598 mét) thuá»™c huyện Trà My đổ ra biển Cá»a Äại, sau khi chảy qua các quáºn, huyện Tiên Phước, Quế SÆ¡n, Äại Lá»™c, Duy Xuyên, Äiện Bà n, Há»™i An. Những địa danh vốn từng sống lá»™ng lẫy, trong nguồn thi ca cá»§a những ngưá»i là m thÆ¡ xứ Quảng.
Sông Thu Bồn mang đến cho ngưá»i dân Quảng Nam, những nguồn lợi, những tá»± hà o và cả những Ä‘au thương. Tôi không rõ có bao nhiêu nhà thÆ¡ đã trải lòng ra cùng dòng sông nà y. Riêng nhà thÆ¡ Tưá»ng Linh, ngoà i bà i trÃch dẫn trên, dòng sông còn cư ngụ trên rất nhiá»u dòng thÆ¡ cá»§a anh. Năm 1964, gia đình Tưá»ng Linh định cư tại Gia Äịnh Sà i Gòn, anh nháºn được tin bão lụt tại quê nhà . Dù chẳng phải vì cÆ¡m áo, Tưá»ng Linh cÅ©ng bất lá»±c, chỉ đà nh gói ná»—i lo buồn cá»§a mình và o những dòng thÆ¡:
Nhà tôi ở bên sông trống gió
Mái lá đơn sơ, cột gỗ gầy
Mùa bấc bếp chiá»u không lá»a Ä‘á»
Trưa nồm trở mạnh vách lung lay
Năm năm, mỗi độ đông vừa chớm
Xóm dưới là ng trên ngại lụt nhiá»u
Dòng nước Thu Bồn thà nh nỗi sợ
Khi rừng xa vá»ng thác vang reo
Mưa… những tuần mưa nối tiếp nhau
Äôi bá» sông lá»›n nước dâng mau
Nước dâng ngá»m ngợp, trôi cuồn cuá»™n
Nước ngáºp gần xa trắng má»™t mà u
Äồng lúa, vưá»n cây nước xóa nhanh
Nước xô nhà ngói, cuốn nhà tranh
Nước ngâm cỠchết, trâu bò đói
Bốn hướng trá»i không chút nắng hanh
Ngưá»i ở miá»n Trung mùa lụt tá»›i
Nhắc nhau câu chuyện “bão năm Thìnâ€
Năm nay lại cũng năm Thìn nữa
Lụt đã trà n dâng, bão đã lên!
Bão đã lên, ơi xứ ta nghèo
Ai ra ngoà i nớ gởi sầu theo
Có bao nhà đổ, bao ngưá»i chết
Bao lúa, khoai, ngô... hóa bá»t bèo!
Nhà tôi ở đó mong manh lắm
Tay mẹ là m sao chống gió cuồng?
Con ở phương Nam chiá»u vẫn ấm
Mà lòng như có nước sông tuôn...
Sà i Gòn 18-9-1964 (Giáp Thìn)
Ngôn ngữ, vần Ä‘iệu, chưa đủ vá»±c dáºy tinh thần suy sụp cá»§a ngưá»i con xa xứ, Tưá»ng Linh thấy còn cần phải tiếp tục vịn và o thi ca. Và thảm cảnh tráºn lụt ngà y 9-11-1964 (mùng 6 táng 10 âm lịch), đã được anh nhìn thấy từ trái tim bằng những nét rõ rà ng, chua xót hÆ¡n:
“... sáu mươi năm lại đến ‘há»a năm thìn’
thảm nạn nà y biết thuở nà o quên
biết thuở nà o quên !
một tối nước lên, nước trà n lên khủng khiếp
cả trăm ngưá»i, cả ngà n ngưá»i không chạy kịp
nước réo ầm ầm át tiếng kêu la
chá»›i vá»›i ngá»a nghiêng, ngưá»i cuốn theo nhÃ
nhà theo sóng, ngưá»i không thấy nữa
nhìn con trôi, mắt cha máu ứa
nhoai lên, tay vợ nÃu lưng chồng
rồi hai ngưá»i thà nh hai xác giữa mênh mông...â€
Dù vô cảm đến đâu, cÅ©ng có thể hình dung má»™t cách dá»… dà ng, sá»± hung hãn Ä‘iên cuồng cá»§a dòng nước bạc. Äêm tối, nước lên...ầm ầm thô bạo. Chảy, cuốn, vùi dáºp. chá»›i vá»›i ngá»a nghiêng, ngưá»i cuốn theo nhà liên tục, vá»™i vã. Chúng ta phải là m gì trong cương vị ngưá»i cha, ngoà i chuyện ứa máu mắt, quýnh quáng trong bất lá»±c ? Từ con ngưá»i chuyển sang thây xác tháºt dá»… dà ng mau lẹ. Thảm kịch cảnh xảy ra, được thuáºt lại như những thước phim linh động nhất và dà i đến vô cùng. Tưá»ng Linh đã là m cho đồng bà o cả nước rúng động, chết lặng. TÃnh chất xác thá»±c, không cưá»ng Ä‘iệu, cá»™ng theo cách diá»…n tả, tà i dùng chữ cá»§a anh giúp chúng ta thấy rõ từng góc cạnh cá»§a thiên tai, cá»§a ná»—i khốn khổ cá»§a ngưá»i dân miá»m Trung:
“... cây nước trà n lên – cây nước phủ đầu
má»™t “dây xác†trôi vỠđâu ai biết...â€
Con sông không còn là dòng. Nước không còn là giá»t, là sợi, hay má»™t hình ảnh má»n mại nà o khác, mang bản chất cá»§a nó, mà chợt trở thà nh má»™t cây, hình ảnh má»™t thứ vÅ© khÃ. Äể tạo ra ngưá»i nà y ngá»™t hÆ¡i, tiếp liá»n ngưá»i kia mất dưỡng khÃ, nối liá»n nhau thà nh “má»™t dây†xác.
Tráºn lụt năm Thìn, có lẽ vẫn Ä‘ang giữa ká»· lục mức tà n phá và tà n bạo nhất cá»§a thiên nhiên trên đất nước Việt Nam. Tráºn lụt mà dân địa phương cho rằng nước đã nháºm chìm hòn núi Kẽm và là m xê dịch tảng đá Dừng, để chen và o giữa cuốn phăng phăng bao nhiêu sinh mạng. Riêng là ng Äông An, Quế Phương Quế SÆ¡n đã mất 1.700 ngưá»i. Trong số 19 dân là ng còn sống sót, không biết, vá» sau có ai Ä‘á»c được bà i thÆ¡ Thảm Nạn Quê Hương cá»§a Tưá»ng Linh ?
Nhìn ngắm, suy ngẫm rồi phóng bút theo xúc cảm, Tưá»ng Linh đã bao giá» bắt gặp những nét đẹp bình an ở nÆ¡i chôn-nhau-cắt-rún ? Tuy không nhiá»u lắm, nhưng cÅ©ng có đó, thưa bạn. Theo chân ngưá»i thương binh trở vá» thăm nguyên quán, Tưá»ng Linh dung dị trong những nét thanh bình:
“... quê hương anh
mây giăng đèo Hải
chiá»u ấu thÆ¡ êm ả câu hò
nước mấy nguồn sông hẹn vá» Cá»a Äại
Ngũ Hà nh Sơn năm cụm núi xanh lơ
anh lớn lên giữa bà i ca châu thổ
những mùa thu ngá»t trái Nam Trân
biển xa lộng gió
thuyá»n lưới đầy khoang cá trắng ngần
...
cha mẹ chỉ tay thỠvới núi
- mỗi ngón tay ngang một cụm Ngũ Hà nh
năm cụm núi không thể nà o thiếu một
năm ngón tay không thể chia lìa
lá»i mẹ Ä‘á»u Ä‘á»u, sương rụng vưá»n khuya...
anh ra Ä‘i từ mùa thu bốc lá»a
...
không theo vỠbà n tay năm ngón
nhưng vỠtheo anh nghìn chiến công
vá» theo anh vẫn đầy mấy ngá»n
mùa chim vui ca, cá trắng, cam hồng
anh nhìn núi Ngũ Hà nh năm cụm
mà u núi thêm xanh
mất bà n tay, còn quê hương thắm thiết
mỗi ngón tay dâng một cụm Ngũ Hà nh
niá»m vui hiện tại
bếp ấm ân tình
anh viết thư cho ngưá»i yêu bằng tay trái
Ä‘á»i vẫn xanh và núi vẫn xanh
(Năm Cụm Núi Quê Hương)
Thú tháºt, hÆ¡n ba mươi năm vá» trước, khi được Ä‘á»c bà i thÆ¡ nà y, tôi đã ứa nước mắt. Lệ trà n ra không phải vì thương cảm ngưá»i chiến binh, mà bất ngá» cảm thấy hạnh phúc, khi tưởng mình trong vai ngưá»i thương binh cá»§a anh Tưá»ng Linh. Tháºt không ngá»... “từng hẹn cùng vá» như kẻ hà nh hương/ thua nhẵn tuổi hoa giữa sòng nhân thế...- TLâ€
Nhan sắc Quảng Nam trong thÆ¡ Tưá»ng Linh, quả tháºt không cụ thể bằng những nét thÆ¡ VÅ© Quỳng Bang, Äoà n Văn Cừ, Bà ng Bá Lân... Còn nhân ảnh, tâm tình cá»§a đồng bà o ruá»™t thịt, anh phác há»a thế nà o ?
“... men xuân vui rà o rạt đến bao giá»
âm Ä‘iệu cÅ© tuôn qua hồn bá» ngá»
thảm lúa xanh rá»n trên quê ta đó
mầm tương lai ghim thớ đất hồi sinh
cánh đồng quen như cánh tay mình
bè bạn, anh em bao ngưá»i gá»i máu
máu đã phai, hố bom không còn dấu
đợi mùa và ng mong được chút nguôi quên
chịu Æ¡n ngưá»i, đâu dá»… kể từng tên
nhiá»u tha thiết, không đủ lá»i để tá»...â€
“...Trá»i vẫn cứ xanh, trăng vẫn sáng
Äêm thanh bình lúa nếp hong sương
Thế hệ già ngân mãi điệu quê hương
Thế hệ trẻ uống từng lá»i sữa ngá»t
Tiếng hát truyá»n lưu, thiết tha, cao vút
Cầu tre, lối sá»i mấy kẻ Ä‘i vá»
Hẹn mùa xuân trầu cau, cheo cưới
Äất Tá»± do ngá»t bưởi, thÆ¡m hồng
Nắng hạ, mưa đông
Bóng núi, giòng sông
Của chồng, công vợ
Hát thương, hát nhớ
Lá»i vắn, tình dà i
Æ i những ngưá»i mặc áo vá vai
Những chà ng trai tuổi cằn công nợ
Những cô gái duyên tình dang dở
Những mảnh Ä‘á»i đói rách, long Ä‘ong...â€
(Dân Ca)
Quảng Nam không phải là tỉnh duy nhất cá»§a miá»n Trung. Nhưng nhắc đến mùa hè thiếu ăn, mùa đông thiếu áo, ngưá»i dân hai miá»n bắc nam thưá»ng nghÄ© ngay đến đất Quảng Nam. Má»™t con đất sinh sản rất nhiá»u hà o kiệt trong nhiá»u lãnh vá»±c chÃnh trị, quân sá»±, văn hóa... Äể nhìn nháºn cái yếu kém vá» kinh tế cá»§a xứ sở mình, Tưá»ng Linh vẽ hẳn ra thÆ¡:
“... đất Quảng thân yêu, má»™t thá»i tuổi nhá»
mẹ thèm cơm, con thiếu áo long đong
nhà bên sông năm tháng nước xuôi dòng
vách nứa lung lay trưa nồm gió mạnh
bếp lá»a sà n khó ngăn chiá»u bấc lạnh
chiếu chăn nà o xua nổi rét khuya đông
bao mồ hôi cha mẹ tưới trên đồng
thân lúa vẫn như thân ngưá»i thiếu máu
...
tôi trở lại vá»›i niá»m Ä‘au cố xứ
bến sông chiá»u VÄ©nh Äiện hắt hiu mưa
muốn Ä‘i lên nhưng súng vá»ng đôi bá»
nguồn vá»›i biển trở thà nh xa cách quá...â€
(Vá»ng Tình Chim)
Nét há»a trong nét chữ chân chất cá»§a Tưá»ng Linh, đã là m nhà văn Võ Phiến phải ngạc nhiên lẫn thÃch thú:
“...Tưá»ng Linh nói thế nà o mà cảnh nghèo gần thà nh má»™t cảnh thi vị, đáng yêu... má»™t cảnh dá»… chịu quá...â€
Sá»± bình thản lẫn lá»™n chút Ãt tá»± hà o, khi Tưá»ng Linh nói vá» quê cha đất tổ cá»§a mình có lẽ do tình yêu là ng quê cá»§a anh. Äây cÅ©ng là nháºn xét cá»§a nhà văn Võ Phiến. Tác Giả Văn Há»c Miá»n Nam viết cặn kẽ hÆ¡n:
“... Nhá»› là ng mạc, gốc gác thì chắc ai cÅ©ng có nhá»›. Nhưng hiếm ngưá»i nhá»› quê như Tưá»ng Linh nhá»› là ng Trung Phước (há»a chăng có thêm Tạ Ký, bạn ông).
Có lần (hồi 1965) Tưá»ng Linh Ä‘oạt giải thưởng Bút Việt nhá» má»™t thiên truyện ngắn đỠlà “Là ngâ€. Äó là truyện má»™t ngưá»i, má»™t ông lão mê là ng, tha thiết say sưa vá»›i là ng mình, dù chiến tranh khiến phải xiêu bạt vỠđâu ông lão cÅ©ng hướng tất cả tâm hồn vá» là ng xưa. Sức thu hút cá»§a là ng trong trưá»ng hợp nà y có phảng phất chút gì thần bÃ.
Cái là ng ấy trong truyện, Tưá»ng Linh không gá»i hẳn tên ra, mà cÅ©ng không giấu hẳn tên Ä‘i, không dùng má»™t tên bịa đặt nà o để xóa lấp nó. Ông ghi tắt là là ng Tr.P....
...
Trong thế giá»›i nhân váºt giả tưởng, chỉ được biết có ông Tư XÃch Lô mê là ng Trung Phước. Ngoà i Ä‘á»i, trong thế giá»›i văn nhân thi sÄ©, chúng ta bắt gặp Ãt nhất hai ngưá»i: Tưá»ng Linh và Tạ Ký...â€
Trong 6 sáu trang viết vá» Tưá»ng Linh, trước khi giá»›i thiệu tiêu biểu bốn bà i: Vá»ng Tình Chim, Gặp Lại VÅ© Hữu Äịnh, Trá»i Xưa Ão Lục, Giòng Nhá»› Thương Chảy Mãi Qua Hồn. Nhà văn Võ Phiến đã đặc biệt nói vá» con ngưá»i Tưá»ng Linh. Xin được phép trÃch dẫn, để trình diện má»™t chút Tưá»ng Linh cùng bạn Ä‘á»c:
“... Thá»i cuá»™c bắt ngưá»i thanh niên hiá»n là nh ná» phải là m lÃnh. Thì là m lÃnh. Nhưng Tưá»ng Linh là thứ lÃnh miá»…n cưỡng, yếu xìu. Nghe ông nói chuyện đánh nhau mà ngán ngẩm. Không phải ông ngá» vá»±c chÃnh nghÄ©a, hay ông non gan run sợ, hay ông thấm đạo vô vi. Không phải thế.
...
Tưá»ng Linh thì ông là ngưá»i lÃnh thÃch quanh quẩn bên... mẹ già , thÃch nhấm nháp lai rai, tụ táºp bạn bè, thÃch loanh quanh chá»— xóm là ng, cảnh sống yên là nh, thỉnh thoảng là m dăm ba câu thÆ¡. Giữa thá»i bom nguyên tá», khi bất đắc dÄ© phải nói tá»›i chiến tranh thì ông thÃch chuyện... mà i kiếm dươi trăng... (Trá»i Xưa Ão Lục â€
Vá»›i má»™t ngưá»i chân chất, hiá»n là nh cục bá»™t, Tưá»ng Linh không chỉ “mê là ngâ€, mà còn mê cả thÆ¡. Chẳng phải “thỉnh thoảng là m dăm ba câuâ€, tôi nghÄ©, anh đã là m thÆ¡, hoặc nghÄ© vá» thÆ¡ hằng ngà y. Ngoà i cái tình dà nh cho Trung Phước, dà nh cho Quảng Nam, Tưá»ng Linh còn cho phép tâm hồn mình ở Ä‘áºu trên nhiá»u vùng đất khác. Tỉ như vá»›i Huế, nÆ¡i anh từng trá» há»c, từng yêu và thất tình, anh không quên dà nh những dòng nhá»› thương:
“... tôi nhớ vỠđất Huế xinh xinh
có ngưá»i em nghiêng nghiêng và nh nón lá
áo tÃm, áo lam ráºp rá»n nắng hạ
em hiá»n là nh như dáng trúc Kim Long
An cá»±u triá»n miên nắng đục mưa trong
chùa văng vẳng tiếng chuông chùa Thiên Mụ
dòng Hương giang ngà y nay, chuyện cũ
duyên nà o trao qua mấy nhịp Trà ng Tiá»n
những bình minh chấp chá»›i cánh chim hiá»n
ai nỡ cấm thơ ca tình Vỹ Dạ ?
trang ký ức giỠđây còn rõ quá
những chiá»u buồn bước ngược dốc Nam Dao
ngà y tôi Ä‘i đưá»ng rải xác hoa đà o
ai thá» thẻ: trông anh ngà y trở lại...â€
(Hai Miá»n Thương)
Và con đất miá»n Nam, nÆ¡i dung nạp gần trá»n Ä‘á»i đã thà nh danh, thà nh gia thất cá»§a nhà thÆ¡, anh ghi lại:
“... tôi yêu miá»n Nam
yêu những cánh đồng cò bay má»i cánh
yêu những dòng sông chở nặng phù sa
buổi sơ giao quen điệu lý Biên Hòa
ngá»t ngà o duyên xứ bưởi
bến Sà i Gòn gió chiá»u vá»i vợi
ai ngóng chỠai bên Thủ Thiêm
đưá»ng vá» Hóc Môn Bà Äiểm quê em
xinh xinh dáng rúc
ao cá đêm thanh mảnh nguyệt chìm
tôi rá»i Sà i Gòn, như má»™t cánh chim
tình Háºu Giang ngá»t lắm
ước có nhiá»u lá thắm
đỠthơ mà thả xuôi dòng
lá sẽ dừng trăm bến nước Cá»u Long
lá»i thăm há»i trao ngưá»i chưa biết mặt
quê bạn Sóc Trăng mùa đông không gió bấc
nắng hanh và ng cho lúa trổ đòng tơ
chiá»u vÆ¡i, sóng lúa không bá»
có chà ng thi sĩ là m thơ, đợi mùa
xa Trà Vinh nhá»› dưa hấu Ä‘á»
(sau vỠtrung biết có hay không ?)
Vĩnh Long măng cụt rám hồng
sữa căng vú sữa, hương nồng sầu riêng
tóc bồng gội gió Hà Tiên
còn xe lục tỉnh, còn duyên, còn ngưá»i
phù sa lúa tốt, vui Ä‘á»i
sáu câu vá»ng cổ chở lá»i hoà i hương
miá»n nam không nhá»› mà thương
chim xa ấm nắng chung vưá»n quê Nam
(1958 – Chung Dòng)
Giá»›i thiệu thÆ¡, chỉ là cách nói để tránh hai chữ có tầm vóc: Ä‘á»c thÆ¡. Công việc nà y quả tháºt nằm ngoà i khả năng cá»§a tôi. Biết váºy, nhưng vẫn thá»±c hiện chỉ vì lòng yêu thÆ¡. Hy vá»ng sẽ có rất nhiá»u bạn, vui vẻ Ä‘i bên cạnh nhắc nhở, hướng dẫn.
Trong chá»§ đỠTưá»ng Linh và nhánh thÆ¡ Quê Hương, tôi cÅ©ng đã bá» sót khá nhiá»u Ä‘iểm son cá»§a anh. Khó khăn nà y, mong thông cảm, bởi chÃnh những ngưá»i quen tay đãi sạn tìm và ng cỡ Võ Phiếm cÅ©ng đã than:
“ Chá»n thÆ¡ Tưá»ng Linh quả khó, chá»n bà i nà y e mất lòng bà i kia. Äại khái suýt soát nhau†. Lá»i tình tháºt nà y, được Võ Phiến ghi chú và o tháng 10 năm 1986 (Văn Há»c Miá»n Nam – thÆ¡). Hai mươi hai năm sau, nhà biên khảo Nguyá»…n Q.Thắng, trong bá»™ Văn Há»c Miá»n Nam NÆ¡i Miá»n Äất Má»›i (5.600 trang) cÅ©ng bà y tá» tương tá»±:
“... ThÆ¡ Tưá»ng Linh - phần lá»›n – bà i nà o cÅ©ng như bà i nà o, tuyển nhiá»u cà ng tốt, không bà i nà o đáng bá», vì chá»n thi đỠnà y e là m thất vá»ng bà i kia...â€
Giữa ông Phiến và ông Thắng tháºt ra có Ãt nhiá»u khác biệt khi đánh giá thÆ¡ Tưá»ng Linh. Tác giả Văn Há»c Miá»n Nam, có má»™t nháºn xét chung vá» hai nhà thÆ¡ đất Trung Phước, Quế SÆ¡n, Quảng Nam, Tưá»ng Linh và Tạ Ký:
“... Cả hai thi sÄ©, há» buồn cái buồn cá»§a ngưá»i Việt trung bình, Ä‘au cái Ä‘au cá»§a ngưá»i Việt trung bình. Là m thÆ¡, há» thưá»ng sá» dụng những luáºt quen thuá»™c, thông dụng. ThÆ¡ há» không xuất sắc, cÅ©ng không là m bừa bãiâ€
Vá»›i ông Nguyá»…n Q. Thắng, chắc các bạn chỉ cần Ä‘á»c lại câu đã trÃch trên.
Trước năm 1975, những cảm nháºn đánh giá vá» nhánh thÆ¡ Quê hương cá»§a Tưá»ng Linh, có khá nhiá»u . Rất tiếc, thiếu tà i liệu dẫn chứng đầy đủ, tôi chỉ xin trÃch má»™t số nhá», tìm được:
“... Tưá»ng Linh đã dùng tâm thà nh để trở vá» vá»›i quê hương vá»›i đất mầu ná»™i cá» và đơn sÆ¡ má»™c mạc cá»§a ca dao. Ông là má»™t trong và i ba nhà thÆ¡ hôm nay đã đưa nguồn thi hứng vá» quê hương nên tiếng thÆ¡ ông đã tá»a ngát niá»m trong sáng cá»§a ca dao và ná»—i buồn mênh mang trên xứ sở cùng sá»± cÆ¡ hà n cá»§a thân pháºn...
... Tưá»ng Linh đã lá»±a chá»n má»™t môi trưá»ng rất thÃch hợp vá»›i thể chất cá»§a thÆ¡ ông vốn đầu thai từ những Ä‘iệu buồn man mác - nếu có vui thì nguồn vui cÅ©ng chỉ thoáng qua
... Tìm đến cái đẹp trong thÆ¡ Tưá»ng Linh chỉ có thể tìm trong những bà i thoảng lá»i ca quê hương vá»›i nhịp sáu tám. Trong loại thÆ¡ nà y, Tưá»ng Linh quả là má»™t thi nhân có tâm hồn thÆ¡ bén nháºy, thiết tha†(VHHÄ trang 180 và 183)
Trước khi kết thúc bà i viết vá» Tưá»ng Linh trong cuốn Văn Há»c Hiện Äại – Thi ca và Thi nhân, nhà biên khảo, Cao Thế Dung có trÃch thêm bà i Hồn Nhá» Chim Linh sau đây:
con chim từ buổi xa ngà n
nằm ngÆ¡ giữa má»i thiên đà ng chưa quen
lối vỠnúi tiếp non chen
phương tây rừng rá»±c chiá»u nhen lá»a chiá»u
nghìn khuya chiêm chiếp chim kêu
tiếng sương khắc khoải lạc chiá»u chân âm
bỗng dưng cát mịt bụi lầm
mưa phong vũ ngắt bao mầm xuân sơ
chim non xõa cánh bÆ¡ phá»
chiá»u mây xuống thấp mưa má» không gian
(Nghìn Khuya)
Tôi có chút thắc mắc ... “... Tìm đến cái đẹp trong thÆ¡ Tưá»ng Linh chỉ có thể tìm trong những bà i thoảng lá»i ca quê hương vá»›i nhịp sáu tám...†như váºy, vá»›i những nhịp bảy chữ, tám chữ... nhánh thÆ¡ quê hương cá»§a Tưá»ng Linh chưa đủ đẹp. Tưá»ng Linh có những câu lục bát xinh xắn, nhưng Ä‘a số thÆ¡ là m nên tuổi Tưá»ng Linh, nằm ở những thể loại khác sáu tám, vá»›i ná»™i dung quê hương. Äiá»u nà y tưởng không cần phải trÃch dẫn thêm.
Äồng hà nh vá»›i Cao Thế Dung còn có Trần Tuấn Kiệt, Uyên Thao, Phan Thanh... Tác giả cá»§a Triá»n Miên Ngâm Khúc, đưa nháºn xét cá»§a mình vá» Tưá»ng Linh, trong cuốn Thi Ca Việt Nam Hiện Äại, viết vá» giai Ä‘oạn 1880 – 1965:
“... Ná»—i buồn trong thÆ¡ anh không là ná»—i buồn bi đát cá»§a thanh niên hôm nay mà là ná»—i buồn thăm thẳm cá»§a quê hương, ná»—i buồn đó là nguồn sống cá»§a dân tá»™c chúng ta cần phải có. Trong cái buồn có niá»m hy vá»ng, ánh nắng tươi, có hoa cá», có sông núi, có tình ngưá»i. Anh thi sÄ© ở chá»— đó.â€
(Trần Tuấn Kiệt)
Gần đây, sau 1975, tôi tìm thấy từ mặt hình máy vi tÃnh, và i cảm nghÄ© vá» Tưá»ng Linh:
“... ThÆ¡ Tưá»ng Linh ra Ä‘i từ gốc rạ, để cuối cùng quay vá» lại vá»›i gốc rạ, trở thà nh máu thịt cá»§a quê hươngâ€
(nhà thơ Tần Hoà i Dạ Vũ)
“... Hóa ra chú Linh, tức là nhà thÆ¡ Tưá»ng Linh rất nổi tiếng trên văn đà n miá»n nam. ThÆ¡ vá» quê hương, trong tôi ông là số má»™t. Số hai, số ba, số bốn, tôi chưa biết ai. Nhưng số năm má»›i đến ông gì ở Khánh Hòa có bà i quê hương được đưa lên chiếu trên liá»n. ThÆ¡ Tưá»ng Linh giản dị như lá»i nói ngưá»i nhà quê nói ra, chẳng có chi uốn éo lươn lẹo trong tâm tình chữ nghÄ©a. Äá»c xong thấy rất gần. Chẳng chữ nà o mang nhà há» Giả trong Hồng Lâu Má»™ng...â€
(Lê Minh Sơn)
Ngưá»i giá»›i thiệu thÆ¡, Ä‘á»c thÆ¡, chắc chắn phải có trách nhiệm công bố những nháºn xét riêng cá»§a mình. Tôi xin thi hà nh đúng luáºt bất thà nh văn: ThÆ¡ hay là thÆ¡ đến và ở được lâu dà i trong lòng ngưá»i Ä‘á»c. Ngưá»i Ä‘á»c tôi muốn nói ở đây là ngưá»i-Việt-trung- bình cá»§a nhà văn Võ Phiến. Và Tưá»ng Linh là chá»§ nhân cá»§a má»™t số thÆ¡ như thế. Mong các bạn bá» phiếu đồng thuáºn nháºn xét chân tình cá»§a tôi.
Hà Khánh Quân
18giỠ43, ngà y 01-9-2009
|
|