Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Thơ và Mi

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Năm 8 25, 2011 9:14 pm    Tiêu đề: ThÆ¡ và Mi Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thơ và Mi

Chuyện tình của Mi khởi đi từ lúc Mi mới mười lăm tuổi. Lúc đó Mi đang học lớp mười Hồng Đức.

Ở tuổi trăng chưa tròn và Mi lớn lên trong ngôi nhà bên bờ biển Thanh Bình có tiếng sóng vỗ rì rào hằng đêm thật là thơ mộng, Mi cũng không có suy nghĩ nhiều về tương lai tình yêu của Mi sẽ đi về đâu. Đơn giản, Mi chỉ biết là hằng ngày, mỗi sáng Mi cắp sách đến trường, được trông thấy "người của Mi" là Mi thấy bình an rồi. Rồi Mi lại trải lòng mình qua những vần thơ:

"Sáng qua vườn kinh thánh
Bé đứng đón tin lành
Trưa qua vườn kinh thánh
Mắt bé chớp long lanh
Chiều qua vườn kinh thánh
Lá rơi vàng áo anh
Tối qua vườn kinh thánh
Mưa rơi mù lối xanh
Một ngày qua vườn kinh thánh
Nhìn tình ta mong manh
..."

Và:

"Hãy hái cho em một đóa quỳnh
Khi em về giữa tuổi thanh xuân
Anh ạ, em sẽ bâng khuâng nghĩ
Một thoáng đời vui như phúc âm
"

Ngày tháng cứ thế trôi qua cho đến khi Mi lên lớp mười một, bài học của ban A thật nhiều nhưng Mi vẫn cứ làm thơ:

"Anh mang kiếp buồn Do Thái
Bé mang hoài bão bình yên
Anh là con tàu hồ hải
Bé là bến đứng tìm quên...
"

Thoảng trong những vần thơ là cam chịu, mất mát, khóc than...

Rồi đất nước tan hàng, tuổi mười sau' Mi lại ngơ ngác với cuộc đời vì me của Mi thường nói ai bảo Mi cứ thường mơ mộng, lúc nào cũng như đang ở trên chín tầng mây.

Mà Mi không biết tại sao, những "người của Mi" đều cùng có tên bắt đầu là vần T. Chỉ riêng ông xã của Mi là khác thôi. Và đặc biệt là tất cả đều mang kiếng cận.

Người thứ hai của Mi là Thọ, có đôi mắt rất buồn, và những vần thơ than thở lại có dịp tuôn tràn:

"Trời mưa ngâu mưa ngâu
Chim Ô thước bắc cầu
Và Ngưu Lang Chức Nữ
Nhìn nhau cũng nghẹn ngào
..."

Anh chàng thứ ba là Tân, viết văn rất hay, nói chuyện rất dễ thương, Mi và chàng có viết chung với nhau một cuốn nhật ký, thời kỳ này Mi sáng tác:

"Bé đi qua nghiêng nón
Đôi mắt, nhìn vu vơ
Ngỡ sầu lên rất nhọn
Này tiểu thư, tiểu thư
Bé mặc áo vàng mỏng
Rực ngàn hoa cúc nở
Sắc vàng rơi vào mộng
Này tiểu thư tiểu thư
!"

Rồi sau đó là Thành, anh chàng này gom hết những bài thơ sầu rụng của Mi để phổ nhạc, tập "LÁ BIẾC" được ra đời trong giai đoạn này, trong đó bài "Em anh và sóng biển" la` Mi tâm đắc nhất:

"Anh như cơn sóng vỗ
Vào bờ cát là em
Anh dạt dào sóng vỗ
Ngàn lời ca dịu êm
Anh có là ngọn sóng
Vỗ mãi bờ yêu thương
Ở một nơi biển lặng
Em xôn xao đời thường
Nên em là tia nắng
Bàng bạc trên sóng xanh
Cho em là gió mát
Trên sóng biển yên lành
Nếu mùa mưa bão tố
Xóa tan đi lâu đài
Thì em là tia nắng
Chiếu sáng ngời ban mai
..."

Nhưng "Đời không như là mơ", ông xã của Mi là người thuộc trường phái đi trên mặt đất, biết bao lần níu Mi trở lại cõi trần với điệp khúc: " Mi ơi, mortgage, insurance, bills, đón con, gas, phone, trả học phí cho con học đàn ...vv và vv...". Dần dần, Mi là "Nữ hoàng đi cày" vì có thời kỳ Mi làm một lúc ba jobs. Nhưng mỗi buổi sáng mùa thu, trời San Jose mờ sương, trên đường đến hãng, thì mạch thơ của Mi lại lai láng:

"San Jose trời nhòa mưa sương
Hàng cây khô lạnh khóc bên đường
Em về trong thoáng chốc mờ ảo
Rồi cũng tan dần một niềm thương
..."

Hoặc là mùa hạ Cali:

"Tháng sáu cành phượng nở
Tím trời San Jose'
Cung đàn giờ đã lỡ
Tím ngát một đường về
..."

Như chiều chúa nhật tuần trước, Mi và con gái Tiffany Hương Thơ ra biển Half Moon Bay chơi, lái xe trên freeway 17 có những đoạn cong hình chữ S, xe Mi chạy bon bon giữa triền núi cao, từ CD giọng ca Nguyên Khang với "Từ độ ánh trăng tan":

"Buồn như áo em hôm nào ướt mưa đêm
Sầu như dáng em, nhẹ gót bước qua thềm ...
...Tôi trở về Half Moon Bay, nghe từng cơn sóng biển
Như từng nỗi ưu phiền
Từ độ ánh trăng tan
..."

Mi khe khẽ hát theo, con gái Hương Thơ la lên:

"Oh, Mom, be careful, be careful, because this way cong lắm. Please Mom! Please!"

Thôi thì như đã xong! Mi không có đồng minh!
Bây giờ, vần T, tên của một người, với Mi , là một người rất xa xôi ...


Tammy Tran
8 /11




_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Năm 8 25, 2011 9:36 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


EM, ANH và SÓNG BIỂN



Thơ: Trần Thu Hương (Tammy Tran)
Nhạc: Vĩnh Thành
Ca sĩ: Tuyết Mai



Link




Anh như cơn sóng vỗ
Vào bờ cát là em
Anh dạt dào sóng vỗ
Ngàn lời ca dịu êm
Anh như con gió thoát
Trên biển trời bao la
Với bao lời mận ngọt
Dịu dàng trong lòng em
Anh có là ngọn sóng
Vỗ mãi bờ yêu thương
Ở một nơi biển lặng
Em xôn xao đời thường

Nên em là tia nắng
Bàng bạc trên sóng xanh
Cho em là gió mát
Trên sóng biển yên lành
Nếu mùa mưa bão tố
Xóa tan đi lâu đài
Em vẫn là tia nắng
Chiếu sáng ngời ban mai

Tiếng sóng vỗ thì thào
Âm thanh em dịu dàng
Vướng mãi trong lòng em


Anh như cơn sóng vỗ
Vào bờ cát là em
Anh dạt dào sóng vỗ
Ngàn lời ca dịu êm
Anh như con gió thoát
Trên biển trời bao la
Với bao lời mận ngọt
Dịu dàng trong lòng em
Anh có là ngọn sóng
Vỗ mãi bờ yêu thương
Ở một nơi biển lặng
Em xôn xao đời thường

Nên em là tia nắng
Bàng bạc trên sóng xanh
Cho em là gió mát
Trên sóng biển yên lành
Nếu mùa mưa bão tố
Xóa tan đi lâu đài
Em vẫn là tia nắng
Chiếu sáng ngời ban mai




_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Năm 9 01, 2011 7:12 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Người Tình Trong Bóng Đêm





Tịnh hẹn gặp Mi khoảng năm giờ chiều thứ ba ở Valco Mall.
Ra khỏi hãng lúc bốn giờ rưỡi, từ Fremont Mi lái xe đến địa điểm hẹn thì thấy Tịnh ngồi ở bàn phía ngoài của Todai Restaurant, đưa tay vẫy Mi theo dấu hình chữ V.

- Sao giữa tuần mà Tịnh tử tế quá?


Tịnh tán tỉnh:

- Tịnh có khi nào không tử tế với Mi đâu!

Mi cảm động, thấy tim minh` lặng đi một nhịp ,va` Mi tuôn ra sáu câu vọng cổ:

- Thôi cho con hai chữ bình an. Đời con là bể khổ rồi.

Vừa tới quầy lấy dĩa, Mi lại than thở tiếp:

- Mi đang đói bụng quá chừng đây nè.

- Ủa Mi không take lunch hả?

- Không phải, tại Mi sợ tháng sau tham dự đám cưới bé Julie con anh Hoàng sẽ không mặc được cái dress của Tịnh tặng Mi đó mà, nên ăn trưa bằng một hộp dưa hấu, cày thì như con trâu, giờ thì đói gần chết.

- Ối dào, con gái thật khổ. Mà Tịnh đâu có nói là Tịnh không thích khi Mi "tròn trịa" đâu?

- Nhưng Mi care.

Tịnh làm một cử chỉ nhún vai như minh tinh man` bạc :

- That's OK.

Khi lấy thức ăn, Tịnh giả vờ:

- Rồi có muốn lấy fried chicken wings không?

- Có chứ, why not ?

Cái anh chàng này, nhè ngay món ruột của Mi mà trêu ghẹo. Thế là bỏ phí công trình mấy tháng diet của Mi qua bữa ăn buffet với Tịnh.

Ăn xong, đi một vòng quanh Mall thì đã bảy giờ tối. Chia tay ở parking lot:

- Mi về nhé.

- Ok, bye.

- Bye, good night.

Từ Valco Mall toi' nhà Mi khoảng nửa tiếng, sóng nhạc trong xe " đương` vê` xa qua' ngươi`ơi..." đang dặt dìu thì con gái gọi:

- Hi, con.

- Hi Mom, where are you?

- On the road, con muốn mua gì hả?

- Yeah, Mom. Mua ice cream for me, strawberry flavor, please.

- OK, sure.

Lại thêm một nhiệm vụ.

Tám giờ sáng, đang lái ngoan hiên` 65 / mph trên freeway 680 thì cell của Mi lại réo rắt:

- Mi ơi, sáng chúa nhật tới đây là buổi ra mắt phim Good Morning của V. Trần, làm ơn soạn script cho Tịnh với.

Mi mím môi, chanh chua:

- Ủa sao không nhờ người ở gần bên cạnh Tịnh ?

- Mi thừa thông minh để hiểu người đó không làm được chuyện này rồi mà.

Mi lần khân:

- Rồi Tịnh có paycheck for Mi không?

- Thôi mà, giúp Tịnh với đi, đừng làm khó nhau.

- Đừng làm khổ nhau thì đúng hơn.

- OK đi mà, sáng nay Mi mặc áo hồng đẹp quá.

- Oh , Tịnh đang làm việc ở ngoài hả?

- Nhìn vào kiếng chiếu hậu, xong liếc bên phải của Mi.

Mi liếc xéo , một chiếc Sherift đen đang lù lù bên cạnh, hú hồn, không biết đã on time chưa mà còn tán dóc với tài xế xe khác vầy nè, khuôn mặt Tịnh với cặp kiếng đen gentlement mà Mi rất thích, nụ cười Tịnh sáng lóa nắng mai của sườn đồi Avallon:

- Nghe Mi, cute! Ngày mai send to email cho Tịnh nhé.

Thật đúng là "Ở đằng sau một người đàn ông thành công, luôn luôn có bóng dáng của một người đàn bà thất bại..."

End phone. Có dấu bye của hình chữ V thấp thoáng sau cửa kiếng xe ... Mi thua cuộc.

Đâu đó, Mi thấy hiện ra một sân khấu thật lớn, đèn sáng huy hoàng, xiêm y rực rỡ, tiếng nhạc bập bùng và Tịnh trong bộ veston đen sang trọng của Hugo Boss, áo sơ mi màu vàng và cà vạt nâu hình sọc chéo , Tịnh đang nói, thật văn chương hoa mỹ trước micro, rồi bên dưới, đám đông khán giả với những tràng pháo tay không dứt, khen ngợi không tiếc lời ...

Và Mi, ở một góc nào đó của thính phòng, rất cô đơn, tự bằng lòng với cach' chọn lựa của mình. Mi không biết là mình, hay Tịnh, ai là người có thân phận chùm gửi của ai, ai là cái bóng của ai ...
Cuối cùng, Mi nhận ra, mình chỉ là người tình trong bóng đêm của Tịnh mà thôi!

Tammy Tran
7/2010



_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: CN 9 11, 2011 9:43 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Chiều Rơi Trên Tuổi Mười Sáu






Tích Ngọc gấp cuốn vở Vạn Vật lại ngay ngắn, ngoài kia nắng vàng rực rỡ, gió rì rào qua những rặng phi lao phía ngoài bờ biển gợi lên những âm vực lao xao. Với tay ôm lấy chiếc gối dài hình ống tròn màu hồng có những chấm nhỏ nâu xinh xắn mà me đã mua trong kỳ đi chơi Sài Gòn hồi năm ngoái làm quà cho Tích Ngọc, bởi vì Tích Ngọc rất thích màu hồng. Tích Ngọc nghĩ đến buổi tối hôm qua dự tiệc sinh nhật với nhỏ Vân Hài ở nhà Đoan Uyên, cô bạn thân chung của cả hai đứa từ năm lớp bảy. Người ra mở cửa cho nhóm con gái ua` vào nhà là anh Bảo của Đoan Uyên:

- Chào các cô bé.

Rồi anh Bảo nhìn Tích Ngọc:

- Cô bé này có những nét giống như các cô bé trong tranh vẽ của họa sĩ Vi Vi, bìa báo Tuổi Hoa đúng không?

- Tích Ngọc cũng không biết nữa.

Trong buổi tiệc, Đoan Uyên mặc áo dài lụa vàng, hồn nhiên chúm môi thổi mười sáu ngọn nến nhỏ xinh trên chiếc bánh sinh nhật trong tiếng vỗ tay của bạn bè. Với áo lụa vàng cho Tích Ngọc viết vội vần thơ:

"Em mặc áo lụa vàng
Qua nhà tôi mở ngõ
Đôi mắt đen mơ màng
Tưởng chừng như lá cỏ
Em rong chơi bên đồi
Một buổi sáng mùa xuân
Có những hàng cây hồi
Hình như còn bâng khuâng
Em ngang qua nhà tôi
Mùa xuân bỗng ngủ vùi
Bước chân em rất vội
Xuân trong tôi ngâm ngùi
Thêm một lần nuối tiếc
Vì em đã đi qua
Tôi ngồi nhìn lá biếc
Mùa xuân nghe rất xa...
"

Anh Bảo trầm trồ:

- Tích Ngọc làm thơ hay quá đi.

Đoan Uyên giới thiệu ngay:

- Đây là cây Việt Văn số một của lớp bé đó anh Bảo ơi.

- Thế bé có làm thơ được giống như Tích Ngọc không nè?

Đoan Uyên chun hai cánh mũi lại, làm điệu bộ nhõng nhẽo với ông anh lớn của mình và cả nhóm bạn phá lên cười.

- Lớn rồi sao còn muốn gọi là bé?

- Tại vì Uyên thích anh Bảo chiều Uyên thôi, với lại...

- Với lại sao?

- Để Đoan Uyên được có thật nhiều quà hối lộ của mấy cô y tá muốn lọt vào mắt xanh của anh Bảo đó mà.

Vân Hài chọc ghẹo:

- Chưa gì mà Đoan Uyên có nhiều chị dâu tương lai quá à... Đã chấm được chị nào chưa vậy hả anh Bảo?

Anh Bảo hình như hơi bối rối:

- Chưa, nhưng mà sắp có...

Cả nhóm nhao nhao:

- Tiết lộ đi anh Bảo ơi.

- Anh nói đi để tụi em chuẩn bị ăn bánh hồng...

Anh Bảo bị tấn công nhiều phía quá đành cười trừ và lảng ra nhà sau, nhường chỗ cho nhóm con gái phá phách ở tuổi mười sáu.

Tiệc tan lúc chín giờ tối, khi đường phố lên đèn đã lâu. Anh Bảo lần lượt đưa cả nhóm về .

Khi ngang qua hoa viên trước nhà, Tích Ngọc thoáng nghe tiếng dương cầm của chị Tích Như dìu dặt lan xa, tiếng cười của bé Tích Phượng ở đâu đó trên lầu rộn rã, Tích Ngọc là ai nhỉ, khi Tích Ngọc ở tuổi mười sáu như bây giờ.

Chiều thứ bảy Tích Ngọc và Vân Hài cùng nhau xuống phố, Tích Ngọc với áo đầm Midi tím nhạt - màu hoa Tử đinh hương, mang sandal của hiệu giày Phúc Thái Sinh mà Tích Ngọc và nhóm bạn rất ưa thích, kiếng cận gọng lớn tím như màu áo, tóc xõa ngang lưng, dễ thương như những cô bé mới lớn trong truyện của Từ Kế Tường mà Tích Ngọc và Vân Hài rất thích đọc. Còn Vân Hài với áo dài lụa hồng, in nổi những cành hoa lan ẻo lã, trên khuôn mặt Vân Hài nổi bật nhất là đôi mắt đen tuyền, và cô nàng quá đỗi duyên dáng, mặn mà với màu da trái bồng quân thu hút lạ kỳ.
Chợt có tiếng gọi tên Tích Ngọc từ phía nhà sách Sông Đà, Vân Hài kéo tay Tích Ngọc :
- Anh Bảo của Đoan Uyên kìa Ngọc.

Anh Bảo băng ngang đường tiến đến trước mặt Tích Ngọc:

- Hai cô nhỏ đi đâu mà làm rực rỡ cả một góc phố thế này?

- Tụi Ngọc bát phố thôi.

- Có cho anh tháp tùng không?

- Tụi Ngọc sợ lắm.

- Sao lại sợ?

- Thì Ngọc sợ nhỏ Đoan Uyên biết được sẽ lên trường mách lẻo với mấy đứa bạn, tụi nó sẽ chọc Tích Ngọc và Vân Hài cho mà xem.

Anh Bảo cười vang trong nắng chiều của đường Độc Lập:

- Anh sẽ bảo cô y tá chích cho Đoan Uyên một mũi thuốc là nó không dám đâu!

Tích Ngọc le lưỡi:

- Eo ôi !

Bên cạnh, Vân Hài cũng đang xanh lè mặt mũi vì nghe đến hai chữ "chích thuốc". Chả là anh Bảo là bác sĩ nội thương của bệnh viện Toàn Khoa cơ mà. Có cô bé nào không ngán chích thuốc chứ?

- Đùa tí cho vui thôi hai cô bé ơi, vào đây, anh sẽ tặng hai cô cuốn "Áo tiểu thư" xong rồi vào Danube uống nước chanh rhum nhé? Chịu không?

Chương trình hấp dẫn như vậy Tích Ngọc và Vân Hài đồng ý liền.
Từ hướng ngược chiều, có một vài nhóm nữ sinh học cùng trường với Tích Ngọc biết anh Bảo nên quay lại nhìn cả ba người rồi cùng chỉ trỏ nói gì đó, Vân Hài lém lỉnh:

- Có lẽ anh Bảo nên "chích thuốc " cho mỗi cô bên kia mỗi người một mũi đi!

Anh Bảo lại cười, Tích Ngọc nhìn anh Bảo một cách kín đáo, dáng cao và trí thức với đôi kính trắng, cử chỉ lịch thiệp, ân cần... Và giọng nói "Bắc kỳ di cư" 1954 rất nhẹ nhàng, ấm áp. Bất giác, Tích Ngọc thấy một nỗi buồn vô cớ xâm chiếm tâm tư mình thật nhanh mà Tích Ngọc không biết vi` sao...

Từ Danube ra, anh Bảo chở Vân Hài về nhà trước, chờ cho tà áo hồng khuất đàng sau cánh cổng, anh Bảo hỏi Tích Ngọc:

- Bây giờ Ngọc có muốn về nhà anh chơi với Đoan Uyên một lúc không?

- Thôi anh cho Ngọc về nhà.

- Sao giọng nói của Ngọc tự nhiên buồn bã quá vậy?

- Không có gì... Ngọc sợ me Ngọc trông chờ thôi.

- Vậy anh đưa Ngọc về.

Xe ngừng ở trước cổng nhà Tích Ngọc có giàn hoa giấy màu tím đang nhuộm ánh hoàng hôn, anh Bảo mở cửa xe cho Tích Ngọc bước xuống, dưới bóng chập choạng của buổi chiều đang rơi, Tích Ngọc cảm thấy trong đôi mắt của anh Bảo nhin` minh` mơ hồ có một chút gì, một chút gì đó rất pha lê dễ vỡ, rất mong manh mà hình như là thoáng qua, nhẹ như một làn sương mỏng, dịu dang`như một chiếc lá đang khe khẽ rơi...

Hình như là ... như là ...
Chắc là không phải đâu.


Bởi vi` hôm nay, Tích Ngọc chỉ mới mười sáu tuổi …

Tử Đinh Hương
Tháng 12 năm 1974



_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Ngu Hanh Son
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 694

Bài gửiGửi: Tư 9 21, 2011 8:59 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một cành hoa Tử Đinh Hương tặng bé Mi!



Tưng bừng quá tử đinh hương nở rộ
Khắp khu vườn màu trắng, tím bừng lên
Ngày Tử Đinh Hương – ngày đặc biệt gọi tên
Để mở đầu một mùa Hè sặc sỡ

ST



_________________
Học mà không suy nghĩ thì luôn luôn u tối
Suy nghĩ mà không học thì luôn luôn nghi ngờ
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Năm 10 13, 2011 10:18 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Vần T. quái ác

Mi nhớ cách đây mười mấy năm, khi Mi pass được cái interview ở hãng Flextronic, Mi mới bước vào lứa "thập tam", lòng còn tràn trề hy vọng, vẻ thanh tân còn nhiều trên dáng vóc và dung nhan, và con gái của Mi khi đó còn bé xíu xiu chưa biết làm điệu như bây giờ. Khi bước vào cửa lobby, Mi đã gặp ngay một tên nhóc con mang kiếng cận:

- Are you Tammy Tran?

Cái tag cài trước ngực, có hình và hàng chữ cho Mi đọc thấy tên Bryan Ha, QA Engineering.

- Yes, I'm. Good morning.

Tên nhóc hơi cúi xuống, đổi giọng:

- Hi... chị, tên Vietnam của mình là Thạc, Hà Minh Thạc. Người phu. trách về paperworks hôm nay take vacation, vậy chị theo Thạc vào làm paperworks nhé.

Lại một vần T. quái ác mà Mi đang bước theo.

Khi đã xong mọi thủ tục cần thiết để vào hãng, đưa tay nâng kiếng lên, nhìn Mi, Thạc nói:

- Hình như là chị người gốc Huế, phải không?

- Sao Thạc hỏi vậy?

- Trong giọng nói của chị còn âm Huế mà, vả lại, Thạc cũng là người Huế, me Thạc bảo, Hà Minh Thạc có nghĩa là giòng sông êm đềm.

- Tên của Thạc hay lắm, có lẽ ba me Thạc là người lãng mạn, đúng không?

- Có dịp mời chị lên nhà Thạc để nói chuyện với ba Thạc cho vui. Ba Thạc thường nói "Tha hương ngộ cố tri" đó mà.

- OK. Sure.

Kể từ lúc đó cho đến bây giờ, biết bao nhiêu nước chảy qua cầu, bèo dạt mây trôi, biển dâu thay đổi, giòng sông êm đềm vẫn cứ hiện diện đâu đó trong cuộc sống thường nhật của Mi như một phần đời không thể tách rời, không thể cắt đứt, vẫn phải chấp nhận, vẫn phải song hành như đó là một trách nhiệm. Có phải buổi sáng hôm đó là một buổi sáng do định mệnh xếp đặt cho ngàn ngày sau đó nữa hay không, chỉ biết là ngày nào tên nhóc con cũng phải ngang qua QA line của Mi:

- Có ly yogurt mùi dâu, cho chị Mi ở trên bàn.

- Chị Mi ơi, tại sao Trịnh Công Sơn bảo là "Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau" vậy?

- Trưa mai Thạc mang lunch vào cho chị, thích đồ ăn của Đa Kao Sandwiches hay là Taco Bell?

Ngày tiếp ngày, tháng tiếp tháng, năm tiếp năm, biết bao nhiêu người đi người đến, Mi và Thạc vẫn còn hiện diện ở Flextronic, như một định mệnh không thể tách rời. Đôi khi Thạc nói, giọng cam chịu, hơi thoáng chút trách cứ không đâu:

- Thạc quen biết chị Mi một thời gian đủ để cho một con người từ khi sinh ra, lớn lên, đi học và vào đời phải không?

- Vậy sao Thạc không chịu làm một lần bước đi, một lần lên thuyền?

- Đâu phải ai bước lên thuyền thì sẽ tới bến.

- Thạc chưa thử qua, làm sao Thạc biết là không được?

- Thạc sẽ gắng thử...

- OK, Mi cũng gắng chờ xem...

Đôi khi, không thấy Mi có phản ứng gì, Thạc lại mím môi quay đi và hình như anh chàng tránh xuống line của Mi cả ngày hôm đó, nhưng hôm sau lại xuất hiện nhiều hơn, câu hỏi cũng nhiều hơn:

- Chị Mi nè, Thạc nghĩ ông trời thật bất công với Thạc quá, bởi vì khi chị đã đi học, biết đọc biết viết thì Thạc mới được sinh ra đời?

- Thì Thạc phải hỏi ông trời xem sao, nhiều khi ông trời ông ấy có lý do riêng mà Thạc không biết đó thôi.

Thạc nhìn xuống, đôi mắt như có làn sương phủ:

- Ông trời không có thương Thạc đâu.

- Đừng oán trách, Mi nghĩ ông trời công băng` lắm.

- Ngày nào cũng đối diện với resistor, capacitor, tranformer, diode, chip này chip kia, có chán không vậy chị?

- Ai bảo mình đang ở Silicon Valley.

Mi khôi hài tiếp:

- Từ thung lũng hoa vàng đến thung lũng điện tử, rồi thung lũng địa ốc đến thung lũng văn nghệ, Thạc muốn chọn cái nào?

- Thạc chỉ chọn chị Mi thôi.

- Oh ...



Mi cụt hứng, nín thinh, trong lòng rủa thầm tên nhóc con dám bạo miệng, dám nói ra điều cấm kỵ.
Trong tương lai , Mi con` phải đôi' pho' vơi' trận giặc tinh` cảm nay` dai` dai`...
Mùa hạ Mi lái xe về nhà, ngang Avallon, tư` trên cao nhin` xuống , phượng jacandia nở tím ngát viền quanh chân đồi, Mi rất thích nhìn một khoảng tím thơ mộng làm Mi gợi nhớ đến khung trời yêu dấu cũ khi còn ở phố Đà, đến ngôi trương` con gai' ma` Mi đã tưng` theo học , đến nhũng môi' tinh` nhỏ của minh` giờ đây đã tan theo mây khoi' ...Chợt Mi rưng rưng nghĩ đến nhũng vần T. quái ác khiến Mi thổn thức, đến Thạc là giòng sông êm đềm chảy xuôi theo cuộc sống của Mi đã bao năm, đến giọng Thạc nồng ấm thương yêu, trầm xuống vỗ về, đôi khi Mi muốn nói thẳng thắn với Thạc, là Mi không thể, không thể nào ... Nhưng Mi không nói được, Mi ngập ngưng` mãi , Mi sợ, Mi sợ một điều gì đó, có thể là có, có thể là không ...

Mi turn on, bài hát "Như đã dấu yêu" tuôn tràn:

Trong đôi mắt anh em là tất cả
Là niềm vui, là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng anh ước gì
Mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc
Và em chưa thuộc về ai
Em sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh
Em sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào

...

Thạc ơi, tối nay Mi sẽ send cho Thạc bài hát này, ngậm ngùi quá phải không ...

Tammy Tran
10/2010




_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Bảy 10 15, 2011 9:43 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NHỮNG CƠN BÃO CÁT


San Jose' vẫn chưa vào thu, tiết trời rất nóng vào đầu tuần hoặc có những buổi trưa nắng chói chang như đang ở vào giữa mùa hè, ngày thứ bảy Mi đang chuẩn bị ra Jamba Juice thì chị Sandy gọi ầm ĩ :

- Mi ơi, đang ở đâu, đến nhà chị ăn bánh cuốn chả lụa với lại chè đậu xanh nhá.
- Em đang diet.

- Ối, diet với đai iếc cái gì, cuộc đời có bao lâu đâu mà phải care. Ngưng hết công việc khác lại, đến nhà chị, sẽ kể cho em nghe chuyện này.
- Ủa anh Duy đâu?

- Thi` nguyên nhân chinh' la` người này, lại chị bây giờ đi em.
- OK chị, chờ em chút xíu.

Mi chắc lưỡi, than thầm : " Lần nào có kế hoạch diet cũng bị nhiều tác nhân bên ngoài phá hỏng hết, ôi, chết thì chết, ăn lần này là... lần cuối cùng, rồi...thôi [ nữa ] mà. "

Từ nhà Mi đến nhà chị Sandy khoảng hai mươi phút lái xe, chị Sandy ra mở cửa cho Mi vào nhà, nhìn chị, Mi thấy chị có vẻ mệt mỏi giống như đêm qua thức khuya lắm, hoặc là bị mất ngủ nhiều ngày, Mi thăm hỏi :

- Chị thế nào?
- " Bệnh cũ tái phát " thôi...

- ???
- Để chị lấy thức ăn cho em, từ từ chị sẽ kể.

Mi nhìn chị Sandy, đâu còn hình ảnh yêu kiều rực rỡ của nhiều năm trước, mỗi tối cuối tuần đi club chơi, áo đầm silk lang' mướt đỏ thẩm sang trọng, vớ lưới màu đen bí ẩn, giày gót cao điệu nghệ, môi son bóng bẩy gọi mời, mái tóc dài highlight hợp thời trang với ly rượu màu hổ phách sóng sánh trên tay. Chị Sandy lúc đó có khối người theo đuổi, nhất là mấy anh chàng trẻ hơn chị cả mười mấy tuổi va` kể cả những người đàn ông mà Mi vẫn thường gọi là " chú ". Chị Sandy trước đây điều hanh` một hãng Electronic ở Fremont, có người chồng đầu tiên la` John làm việc trong tòa Lãnh sự Mỹ ở VN, đã cưới và đưa chị sang đây từ năm 1970. Khi còn ở VN, chị Sandy là giáo sư Anh Văn, một thời là hoa khôi nổi tiếng.

Tên của chị là Bảo Sa, và ông John đặt lại tên Mỹ cho chị là Sandy, chị nói có nghĩa là những cơn bão cát, cái tên đầy sóng gió do ba mẹ chị đặt cho từ khi chị mới chào đời. Và Mi thấy rất đúng, có những cơn bão cát đi qua đời chị, phũ phàng và tàn nhẫn rơi xuống một kiếp hồng nhan...

Sau khi chồng mất, buồn vì cô quạnh, chị đã có những parties thâu đêm với những người bạn đồng cảnh ngộ, và đã trải qua rất nhiều mối tình ngắn ngủi, rồi cuối cùng thì trượt dài trên những vết trơn trợt của đời người...

Va` cứ mỗi lần thất tinh` thi`chị lại cho la` bệnh cũ tái phát. Rồi binh` phục, rồi...bệnh cũ tái phát, Mi không biết trai' tim của chị lam` sao ma` chịu đựng cho nổi những cơn bão cát dồn dập như thế nữa.

Cách đây mấy năm, chị Sandy sống chung với anh Duy, trẻ tuổi, đẹp trai, dang' dấp hao` hoa, phong nhã, rất xứng đôi với chị . Anh Duy đã một lần gãy ganh', co' hai đứa con trai lớn ở đại học va`đặc biệt chị Sandy coi chung' như la` con ruột của chinh' mình.

- Ăn đi em, ông Duy đã ra đi hơn tuần lễ này rồi, mang theo hết số tiền mặt của chị khoảng sáu chục ngàn, chị chưa kịp deposit.

Mi ngừng gắp, mở to mắt nhìn chị :
- Hả?

- Em ngạc nhiên phải không? Có gì đâu, khi một người đến với một người không phải bằng thứ tình yêu chân thật, mà chỉ mong trục lợi cho chính mình, thì cuối cùng sẽ như vậy thôi.

- Nhưng chị phải trả bằng một cái giá quá đắt.
- Hình như là khi mình có được dễ dàng một thứ gì đó, thì ông trời sẽ lấy lại của mình cũng dễ dàng như khi đưa đến em à.

- Em tưởng là anh chị sẽ đi đến một kết cuộc tốt đẹp mà chị. Rồi bây giờ chị có ý định làm gì?
- Em nghĩ đi, chị làm sao niu' bắt được con chim đã bay xa, trong khi con chim đó không có ý định dừng lại ở một nơi nào cả, chị chẳng biết phải tìm từ đâu...

Mi thẫn thờ :
-Cuối cùng thì cái gì cũng không phải là của mình...

Chị Sandy nhìn Mi, cai' nhin` của một người đan` ba` đã đi qua tuổi sau' mươi, giọng nói hệt như một triết gia gan` dở :

- Tùy theo trường hợp của mỗi cá nhân, khái niệm về chữ " của " đôi khi cũng không rõ ràng, chị cho thí dụ nhe', theo như em kể, thì khi mối tình đầu của em đám cưới, lúc đó, chữ của được xác định rồi, và em hiểu, cho nên em mới gần như là tuyệt vọng. Còn bây giờ, mấy chục năm sau, khi mà cuộc sống vợ chồng có quá nhiều chung đụng, và quen thuộc đến nhàm chán, thì thử hỏi, chữ của còn nguyên ý nghĩa ban đầu hay không? Hay là hôn nhân chỉ còn giá trị với pháp luật, đúng ra là chỉ còn tờ giấy trắng mực đen mà thôi. Co' khi, chữ của lại hoán chuyển sang em, tuy mơ hồ nhưng lại có thực. Em hiểu ý chị muốn nói phải không?

Mi ngồi yên trên ghế, tựa như một cô học trò nhỏ ngày nào thụ động, ngại ngần trong lớp học nghe cô giáo giảng bài toán hóc búa, khó trôi. Trên bàn, dĩa bánh cuốn là món mà Mi thích nhất đã nguội ngắt, mấy cọng rau bên trên đã héo úa,không con` ăn được rồi. Nét mặt Mi lúc này chắc là rất khó coi, đã bảo ma`, đừng bao giờ nhắc, đừng bao giờ nói tới, đừng khơi gợi một nỗi buồn âm ỉ co' chiều dài bằng con đường của một kiếp người. Hãy để yên cho ngày tháng lạnh lùng trôi qua, hãy để cho giá băng phủ quanh bề mặt bên ngoài thật cứng rắn, mặc kệ tận sâu trong con người mình có ra sao, có như thế nào...

"Lâu rồi đời mình cũng qua..."


Tammy Tran

9/2011



_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
td
HS SaoMai


Ngày tham gia: 20 9 2008
Số bài: 185

Bài gửiGửi: Ba 10 18, 2011 7:05 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thời gian dẫu có phai đi
Màu hoa tình vẫn như y thưở nào


Cám ơn những câu chuyện hay ngắn ngọn



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Hai 10 24, 2011 9:59 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tammy Trần (Thu Hương) xin cám ơn các bạn đọc và trả lời. Thu Hương nhờ M post lời cám ơn. Để M post hình Thu Hương lên sau nhé.

Tác giả trước đây có viết cho báo Tuổi Hoa, là nữ sinh Nữ Trung Học Hồng Đức, bạn của Bích Thuận, em gái Nguyễn Miêm Tịnh và cũng là 1 cựu học sinh trong nhóm liên trường Quảng Đà.

Hy vọng SMDN của mình sẽ có những bài văn hay và nhẹ nhàng của Mi.




_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Sáu 11 04, 2011 11:29 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

"Ẩn sĩ" và Mi





Chuyến bay của American Airlines cất cánh từ sáu giờ ba mươi sáng tại San Jose, đưa Mi đi đúng một chiều ngang của nước Mỹ, chuyển tiếp ở phi trường Dallas Ft Worth và đáp xuống Charlotte, NC vào lúc năm giờ chiều cùng ngày. Ê ẩm cả người vì ngồi lâu trên máy bay, vừa ra khỏi khoang tàu là Mi đã chạy ù đi, coi như là vận động cho tám tiếng đồng hồ ngồi yên không cựa quậy gì được, vì bên trái Mi là một bà Mỹ to đùng, và bên phải Mi là một ông gốc Âu châu có lẽ, cũng to lớn không thua chi bà khách bên trái. Đang chạy thì cell của Mi reo lên, nhìn vào màn hình của điện thoại, Mi thấy hiện ra một cái tên từ San Jose, là "ẩn sĩ" của Mi đang gọi, gớm, con người ta canh giờ đến nơi của Mi giỏi thế, mấy chuyện khác sao không thấy giỏi như vầy cho con nhờ hỡi Trời.

- Hello anh.

- Hi em, đến Charlotte chưa vậy?

- Vừa chạm đất đây nè anh, em chưa kịp thở thì anh đã gọi.

- Lo lắng cho em thôi, tìm thấy ba me chưa?

- Còn mấy phút nữa mới ra tới ngoài chỗ lấy hành lý, cả nhà đang chờ em ở đó. Năm
nào cũng vậy, theo lệ thường mà anh. Em quen rồi. Không sao đâu.

Giờ này Cali mới hai giờ chiều, chắc là T đang breaktime vì Mi nghe nhiều tiếng lao xao ở bên ngoài vọng vào máy, Mi hỏi:

- Anh đang ăn trưa hay chiều đó?

T cười lớn:

- Anh đang ăn trưa, mới đi có mấy tiếng đồng hồ mà đã quên giờ Cali hay sao, coi chừng đi một tháng thì quên luôn anh hả?

"Thì cũng mong là quên anh được để rảnh... nợ cho rồi đi ." Định nói vậy nhưng Mi lại nói qua câu khác:

- Em chuẩn bị đồ dùng cá nhân kỹ lưỡng vậy mà giờ check lại vẫn thấy còn thiếu một thứ đó anh.

- Thiếu gì em cứ bảo Giáng Hương đi mua thêm nhé.

- OK. Em đã thấy ba me rồi, ngày mai em gọi lại cho anh. Bye .

- Take care. Bye em .

Đại gia đình của Mi gặp nhau ở tầng lấy hành lý, cách một năm mà mấy cháu nhỏ của Mi lớn quá chừng, tất cả đều ngoan ngoãn khoanh tay cúi đầu chào cô Mi ạ, chào dì Mi ạ. Trong khi Mi với câu thường lệ:

- Hi các con, về tới nhà các con sẽ có quà nhé.

- Yes, cô Mi very nice ...

Có đứa thêm vào :

- Dì Mi very cute...

Mi tìm tác giả của câu nói, thì ra là thằng nhóc Jayden sáu tuổi, con trai lớn của Quỳnh Hương, đang đứng sau lưng mẹ và em gái Salsa, năm tuổi, câu nói chắc được mẹ dạy cho từ nhiều ngày trước .

- OK, thank you con.

Mi ôm lấy ba me đang già đi theo từng năm Mi trở về thăm nhà:

- Ba me khỏe không?

- Ba vẫn khỏe, còn me thỉnh thoảng bị mệt, dạo sau này Giáng Hương không muốn me lái xe nữa nên me cũng thường ở nhà, khi thì nấu ăn, khi thì đi bộ quanh khu nhà mình thôi con.

Lấy hành lý xong cũng hơn sáu giờ, Mi ngồi chung xe Giang' Hương, nhìn vào đồng hồ đo nhiệt độ bên ngoài, Mi thấy con số màu đỏ nổi bật trên nền màu đen thật lớn: 109.

Ba nói:

- Hôm nay trời dịu hơn mấy ngày trước đó con, có ngày 118 độ luôn con à. Không còn gọi là nóng nữa, mà phải gọi là "phỏng" mới đúng.

Mi le lưỡi, chả bù với khí hậu San Jose của Mi, lúc nào cũng mát và dịu dàng.Giang' Hương góp lời:

- Tại vì chị Mi lúc nào về đây cũng chọn tháng sáu hoặc tháng bảy, hai tháng đó là bị nóng nhiều nhất . Năm tới chị chọn những tháng khác nghe, chắc sẽ đỡ hơn nhiều.

- OK. Chị sẽ thử xem .

Trả lời Giáng Hương vậy thôi chứ trong thâm tâm, Mi không muốn trở về lại Charlotte vào những tháng khác vì Mi sợ mình sẽ bị gợi nhớ những đoạn thời gian buồn phiền cũ của mấy chục năm về trước, lúc mà Mi mang trong lòng những cảm giác kinh sợ, hãi hùng không biết phải làm sao để quên hẳn đi. Thà Mi chịu nong một chút, còn hơn là phải trực diện với qua khứ mà trong đó có những ngày tháng lạnh lẽo góp phần.
Mãi sau này, Mi cứ hoài đắn đo, không biết có nên dành tiểu đoạn cuối cùng để viết về một người mà cách đây trên mấy mươi năm, khi Mi mới chân ướt chân ráo đến vùng đất này hay là nên yên lặng, cho trôi đi như bao nhiêu điều bình thường khác của cuộc sống. Đó là VT, là một nguyên nhân - khi ấy - làm cho Mi sụp xuống, không thể nào gượng dậy nổi, cơ hồ Mi như đã chết đi, và không biết tại sao đã sống lại từ tầng địa ngục nào đó, trở về, ôm trái tim thất thểu đi qua đời sống với chồng con trong suốt mười lăm năm.

Phải mất đi mười lăm năm trong đời một người đàn bà để quên đi một người, cái giá phải nói là rất đắt, trong khi cuộc đời phù du như vó câu cửa sổ. Về sau, Mi cảm thấy tiếc quá, Mi vẫn thường nói, phải chi mình có sự suy nghĩ của ngày hôm nay, nhưng là lứa tuổi của đôi mươi thì hay biết mấy.
Nơi Mi và gia đình đặt chân đến đầu tiên là Charlotte, NC, miền đông nước Mỹ vào giữa mùa đông, tuyết rơi trắng trời, từ ngôi nhà bằng gạch màu đỏ kiểu classic với rất nhiều cửa sổ, có ống khói ngất cao, Mi và các em gái Giáng Hương và Quỳnh Hương khi đó còn nhỏ, co ro ngồi sát bên nhau cho đỡ lạnh vì cái máy sưởi cổ lỗ sỉ từ thời nào không đủ sức lam` ấm vì bên ngoài nhiệt độ xuống rất thấp. Con đường nhà Mi ở vào dead end nên không có một bóng xe chạy qua, nếu không nhìn đồng hồ, màu trời qua cửa sổ với Mi chỉ là một màu xám nhạt, ủ rũ như nhau, không biết là sáng hay chiều nữa.
Suốt mấy tuần lễ đầu, Mi không dám đi học lớp ESL vì phải ngồi nhà một mình đợi phone của VT, đợi những điều hứa hẹn không bao giờ xảy ra. Hy vọng càng lớn thi` tuyệt vọng càng cao: VT không co y định liên lạc trở lại với Mi nữa . Trong những ngày tháng giá buốt của miền Đông, Mi cứ ngồi nhà ôm tập nhạc mà VT phổ từ những bài thơ của Mi khi còn ở quê nhà, rồi Mi giở từng bức thư của VT gởi cho Mi trong suốt thời gian ngắn ngủi mà VT đã sang Mỹ từ trước Mi, Mi đọc lại từng dòng một, băn khoăn ngẫm nghĩ và vô cung suy sụp.
Một năm sau với tâm trạng dật dờ như thế, khi đam cưới xong thi Mi rời khỏi gia đinh và chuyển qua Cali.

Đang quay về với cảm xúc cũ thì cell của Mi reo lên, "ẩn sĩ " của Mi hỏi thăm ngày giờ trở lại San Jose. Ba Mi hỏi:

- Ai mà ngày nào cũng gọi cho con vậy?

- Dạ đó là một...ẩn sĩ ba à.

- Sao con cứ nhạc sĩ, thi sĩ rồi bây giờ lại là ẩn sĩ? Đừng nghe con, gom cho lắm vào người rồi cuối cùng chỉ mình con khổ thôi!

Mi suýt cắt nghĩa cho ba biết "ẩn sĩ " đây là người chưa đến lúc được đưa ra ngoài ánh sáng chứ không nên hiểu theo nghĩa thông thường nhưng Mi ngập ngừng:

- Dạ con biết ...

- Sau này con có gặp lại VT không?

- Dạ con có nói chuyện với VT qua phone rồi.

- VT có nói tại sao cancel con hồi đó không vậy?

- Không nói gì hết ba ơi, cả một tiếng sorry cũng không nói được luôn ...

Ba an á»§i:

- Thôi không cần đâu con ạ, mọi chuyện đã trôi qua cũng khá lâu rồi, nếu con đường phía trước mà mình không cho người ta qua thì chính mình cũng không qua được, hơn nữa không đáng gì.

- Dạ...

Mi định nói với ba là "Chính vì cái không đáng gì đó, cho nên bây giờ con rất hối tiếc, là vô cùng hối tiếc... ". Nhưng Mi lặng yên, Mi thấy không cần thiết phải nói về VT nữa. Mấy tuần lễ ở Charlotte trôi qua nhanh chóng, thứ sáu Mi lên máy bay. Ngày mai Mi về tới San Jose rồi, vì ở đó Mi biết chắc chắn có một người đang chờ ngóng Mi, đang trông đợi Mi từng phút từng giờ, Mi không cần phải xác tín một điều gì cả, mà phải bằng cảm nhận đặc biệt từ trái tim của Mi, chỉ biết là như thế, T ơi !

Tammy Tran
9/12




_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Sáu 11 04, 2011 11:36 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Hình như trời chợt nắng
Làm mắt em mơ màng
Trên xứ người đơn độc
Em ngở ngàng hoang mang

Thêm một ngày chờ đợi
Khơi lại mối tình si
Cuộc tình đã xa vời
Mang theo nỗi sầu bi

Yêu ai buồn cuộc sống
Thêm một đời vương mang
Anh như hình với bóng
Dắt dìu nhau lang thang

Muốn quên nhưng vẫn nhớ
Hận người rồi muốn quên
Thêm một lần từ giã
Cho chuyện tình không tên

Hình như em thôi nhớ
Hình như em thôi yêu ....



~lmm



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Bảy 1 07, 2012 2:33 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



QUÀ TẶNG CỦA TRỜI CAO





Mi không biết là có ai được cha mẹ đặt cho nhiều tên khi mới sanh ra như con bé nhà Mi hay không , chứ này nhé , Mi thì đặt cho con gái tên Hương Thơ, ba con bé gọi Bảo Khánh , trong khai sanh là Tiffany , nghĩa là dung nhan sáng láng của thiên thần , Mi thường gọi ở nhà bé Mơ ơi. Ông bà ngoại thì " viên kẹo đường " , chưa hết đâu , bạn bè trong trường học lại réo tên TK . Có lần con bé hỏi Mi :
- Thật ra là con tên gì mới đúng hả me?
- Con muốn tên gì thì nó sẽ là tên đó. Dễ mà con.
- Confuse quá me à , tại vi` mỗi người gọi con mỗi tên khác nhau ma` me .

Từ lúc hai tuổi , Hương Thơ nói tiếng Việt rất sõi , văn chương ra dáng " con nhà tông " lắm cơ , một lần Mi dẫn con đi chơi ở park gần nhà vào buổi chiều , tự nhiên Hương Thơ đưa tay chỉ về phía chân trời đang nhuộm ánh hoàng hôn :
- Me coi kìa , trời thì màu xanh , mây thì màu trắng , ông mặt trời có màu đỏ đẹp ghê đó me.

Ba Hương Thơ đi bên cạnh giật cả mình và lắc đầu :
- Trời ơi ! Trong nhà đã có một người thơ thẩn chưa đủ sao mà bây giờ lại xuất hiện thêm một mầm non văn nghệ nữa vậy hả Trời ?
Mi nhớ lúc Hương Thơ lên sáu tuổi , một lần Mi gặp lại VT trong dịp Hội chợ Xuân , bất ngờ và hoảng hốt , Mi nắm tay con , hấp tấp dẫn con về nhà , tối đó , khi tắm cho con gái , Mi không ngăn được xúc động , những giòng nước mắt thi nhau rơi xuống trên đôi vai trần của Hương Thơ , con be' vội vàng đứng lên quàng tay qua vai me , nói như một người lớn từng trải chuyện đời :
- Me đừng nên khóc làm gì , bây giờ me đang có con là quá đủ rồi mà me .

Từ đó , Mi biết minh` không nên co' những cảm xúc như thế trước mặt con gái nữa.

Lúc Hương Thơ lên lớp hai tiểu học, cô giáo cho học sinh làm bài tập ngắn nói về mẹ nhân dịp Motherday , con gái viết bài trong đó có một câu mà Mi nhớ mãi :

" Xa trên những ngọn đồi , trời đang tối dần và chuyển sang màu tím thẫm , có những vì sao mới mọc sáng lấp lánh , cảnh thật đẹp và tôi ước ao rằng phải chi tôi lấy được cảnh đẹp đó để đem tặng cho mẹ tôi , vì mẹ là người tôi yêu thương nhất trên đời ..."

Mi rất quý những bài viết nhỏ của con như thế , cứ mỗi Motherday là Mi có một bất ngờ từ con , một tấm thiệp tự tay làm và ghi : " Nếu tôi có tiền thật nhiều , tôi sẽ mua cho mẹ tôi một người phụ giúp làm việc nhà ".Chắc là năm học lớp ba , hơi lớn chút đỉnh nên Hương Thơ thấy Mi bận rộn nhiều việc quá chăng . Lúc nay` , Mi ghi tên cho con học đàn violon ở trường và học guitar ngày cuối tuần , con bé rất thích chơi bài Mẹ hiền yêu dấu để tặng me trong những dịp vui của gia đình.

Nhưng khi lên lớp năm thì tình hình hơi có thay đổi , trong một lần Mi chở con tan học về , lúc đó San Jose đang vào mùa phượng tím , khi ngang qua loài hoa mà Mi cực kỳ yêu thích , Mi dừng xe lại và xuất khẩu thành ... nho chùm :


Phượng tím rơi hoài trên lối đi
Ve sầu nức nở cảnh chia ly
Hạ vàng đưa tiễn buồn xa cach'
Ba thang' chia tay vá»›i mua` thi ...



Hương Thơ đang ngồi băng ghế phía sau nghe vậy liền dẫy nẫy lên hối thúc :
- Nhanh lên me ơi , con đang đói bụng , cho con về nhà để ăn cơm , hurry up ! Please !
Thế là bay mất vị ngọt của chùm nho !

Lên lớp sau' , Hương Thơ dần dần ít nói tiếng Việt , nhiều lần con be' viết note dán lên gối của Mi bằng tiếng Anh ma` Mi tạm dịch la` : " Mỗi đám mây trên trời đều có vẻ bàng bạc riêng của nó " hoặc là " Có rất nhiều người đi qua cuộc đời bạn nhưng chỉ có duy nhất một người để lại dấu chân của họ trong trái tim bạn mà thôi " .

Hương Thơ rất xuất sắc môn toán và lịch sử , năm lớp bảy, nhà trường đã cho con be' học vượt trên hai lớp , lấy điểm 4.25 về cho Mi rồi . Có vẻ như càng lớn , bên ngoài tính tình Hương Thơ thiên về lý trí nhiều hơn , và thương me số một trên đời .

Qua những năm ở high school , Mi và Hương Thơ giống như một đôi bạn thân thiết , Mi muốn duy trì như vậy , để con gái không ngại những khoảng cách giữa hai mẹ con mà không dám tâm tình với me về những chuyện mới lớn , đôi khi có những điều khó nói , hoặc la`hanh` xử ngây ngô vụng dại của tuổi đầu đời.

Vao` lớp mười một , cô nàng tự mình lái xe đi học , đi làm partime , còn Mi thì chạy xe theo sau để hộ tống con gái . Khi đã tạm vững tay , Mi buông ra cho Hương Thơ đi một mình , có lần Mi đang ở trên hãng , con gái hốt hoảng gọi Mi :
- Me ơi , con vừa bị accident .
Tim Mi đập thình thịch :
- OMG , con đang ở đâu?

Hương Thơ òa khóc trong máy điện thoại , chắc là nghe tiếng me vang lên :
- Con sợ lắm , bây giờ con phải làm sao?
- Nghe me nói nè , con đứng yên chỗ đó , me tới với con ngay .
Thế là Mi bỏ hết công việc dang dở , chạy tới chỗ con gái chỉ dẫn , đến nơi , Mi vừa bước xuống xe , Hương Thơ đã nhào qua ôm me chặt cứng :
- Driver của xe kia bỏ chạy rồi me à.
- Con có ghi lại được số xe của nó không vậy ?
- Khi vừa đụng vào con , nó ra hiệu cho con ra khỏi xe nhưng con không ra như me thường dặn , con lấy giấy nhưng chưa kịp viết xuống thì nó đã chạy mất tiêu rồi. Nó là hit and run đó me.

Hit cũng có mà run cũng có , Mi nhìn vào chỗ xe bị đụng , thương con bị sợ hãi mà cũng ngao ngán cho cảnh tự dưng bị phiền phức lôi thôi với hãng bảo hiểm vì con bé mới có bằng lái không lâu . Mi trấn an con :
- Thôi không sao , để ba take care chuyện này cho con , bây giờ me lại hộ tống con về nhà.

Trước khi lên xe , con bé ôm lấy me , an ủi ngược lại me mình rất ư la` phim bộ kiếm hiệp Hồng Kông :
- Me cô nương à , me thường nói tiền tài là vật ngoại thân , của phù vân thì để ngoài ngõ , phải không me?

Đầu năm nay , khi Mi liên lạc trở lại được với Tân , một anh chàng có tên trong " Bộ Sưu Tập " của Mi , Mi đã lên tiếng xin lỗi Tân về những hành động nông nổi ngày xưa của mình , khi Mi từ chối những bước tiến của Tân thì Hương Thơ suy nghĩ một lúc , rồi bỗng dưng con bé hỏi một câu làm Mi bất ngờ :
- Bây giờ me xin lỗi bác Tân , vậy rồi sao con không thấy bác VT xin lỗi me vậy?

Mi khỏa lấp :
- Mỗi người có mỗi tính tình và cách cư xử khác nhau mà con.
- OK , con chỉ nói vậy thôi me à , don 't worry .

Bây giờ thì cô nàng cao hơn Mi gần một cai' đầu , đang học ở UCLA , mỗi mùa học đem về cho Mi rất nhiều món quà tinh thần mà Mi biết , Mi mua ở đâu cũng không thể có . Khi cuối mùa học thứ ba , phần modern history , Hương Thơ có soạn thảo một bài thuyết trình để noi' trong lớp , về những cựu chiến binh VN đang sinh sống tại Hoa Kỳ dưới sự giúp đỡ của Mi , trong đó nhân vật chính là ông ngoại , với câu " Những người lính già không bao giờ chết , họ chỉ tan dần đi mà thôi..." làm ông ngoại vô cùng cảm động , viên kẹo đường ngọt ngào của ông bà ngày nào đang lớn vững vàng lên từng ngày.

Mi rất muốn tạ ơn Chúa Trời , tạ ơn Đấng toàn năng , qua bao giông bão của cuộc đời , cuối cùng , Mi nhận được một món quà duy nhất thật quý giá do ơn trên ban tặng , đó là : Viên kẹo đường bé Mơ TK Bảo Khánh Tiffany Hương Thơ .
Vô cùng cám ơn con !



Tammy Tran

10/2011



_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Sáu 2 10, 2012 11:52 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

HỒ ĐIỆP XƯA


Ngày bốn chị em gái Trúc Quỳnh mới lớn, con đường nhỏ Thanh Thủy của phố Đà bỗng chốc hóa xôn xao nhộn nhịp hơn.
Này nhé, hằng ngày, mỗi buổi sáng thế nào cũng có anh chàng Quân cao nhồng, tên tự là Quân cò, người đã cao lại gầy thế kia nhưng rất thích cắt tóc húi cua hai phân, diện thêm cái quần short màu vàng kaki cũ mèm, model đời ông vua nào đó của nước Việt, bất chấp hai mùa mưa nắng, cứ thế đạp chiếc xe cổ lỗ sỉ diễn hành qua nhà Trúc Quỳnh. Sau khi lượn qua lượn lại khoảng mười vòng có lẽ, chợt thấy bóng Trúc Quỳnh ra mở cổng cho bé út Trúc Hiên đi học, anh chàng cò hương nhào tới với gói xôi và nói trong tiếng thở hào hển:

- Nhờ Trúc Quỳnh đưa đồ ăn sáng cho Trúc Cầm giùm anh với, anh phải đi bây giờ.

Có khi anh cò hương nhét vội gói xôi rồi bỏ đi thật nhanh làm Trúc Quỳnh không kịp nói gì, nhưng đôi lúc trong người Trúc Quỳnh hơi "khó ở" thì Trúc Quỳnh gọi anh giật ngược:

- Này anh Quân, sao anh không đưa tận tay chị Trúc Cầm, Trúc Quỳnh không làm người đưa giùm nữa đâu!

Nhưng thoáng trông thấy nét thất vọng hiện ra trên mặt anh cò hương, Trúc Quỳnh không nỡ, lại tiếp tục chuyển rất nhiều quà sáng cho chị gái lớn nhất nhà là Trúc Cầm. Mà cái chị này lạ ghê, nhận thì vẫn nhận, ăn thì vẫn ăn, có khi còn chê bai thức ăn bị dở nữa, rồi còn tàn ác hơn đó là cùng ăn chung với anh Bình, người tình trăm năm con nhà giàu đẹp trai của chị, thường có mặt trong nhà Trúc Quỳnh mỗi ngày đợi chị trang điểm xong là chở đi làm. Để chấm dứt tình trạng cò gầy đi nuôi cò mập, có lần em gái thứ ba Trúc Đan tức giùm cho anh cò hương, buổi sáng đón anh ngay trước ngõ, thẳng thừng phán một câu:

- Anh Quân à, em thấy là anh không nên theo đuổi chị Trúc Cầm của em nữa, bởi vì chị ấy đã có người yêu rồi, anh nên thức giấc đi thôi.

Vừa nghe xong anh cò hương tối sầm mặt rất thểu não, không nói gì cả và phóng xe đi thẳng. Anh đi luôn. Đi biền biệt. Không lần quay lại. Mấy chục năm sau, khi ở Mỹ, lúc anh Bình đã không còn hiện hữu trên cõi đời và chị Trúc Cầm đã có cháu ngoại, ôm thằng nhỏ kháu khỉnh trên tay, chị nói với Trúc Quỳnh:

- Không biết bây giờ ông Quân cò ở đâu hả Trúc Quỳnh, hồi xưa cũng tại con bé Trúc Đan nhanh nhảu đoảng, đi nói thẳng vào mặt người ta, ông ấy không biến mất mới là lạ đó. Em làm ơn kiếm giùm cho chị với, dù sao chị cũng mắc nợ người ta một lời xin lỗi.

- Biết vậy sao ngày xưa chị lại làm, thôi được, thời đại internet mà, em sẽ kiếm ông ấy cho chị, nhanh lắm.

Email qua lại với những người quen biết cũ có, mới có, sau mấy tuần truy tìm tông tích người xưa, cuối cùng Trúc Quỳnh có được email của anh cò hương, hiện ở tận đảo Phú Quốc, có lẽ đang vui thú ngư ông và biển cả, Trúc Quỳnh thở ra nhẹ nhõm khi nói với chị Trúc Cầm:

- Nghe nói anh cò hương đã lập gia đình, đã có con, có một bầy cháu nội ngoại. Chị muốn đền bù gì cho anh ấy thì làm ngay đi nhé. Em sẽ báo cho Trúc Đan biết vì nó cũng có lỗi trong đó. Và em cũng muốn góp thêm một phần.

Một tuần lễ sau thì Trúc Quỳnh nhận được email cám ơn của anh cò hương: "Hơn ba mươi năm trước anh không hề biết là chính mình đã cho Trúc Cầm mượn một số tiền nhiều như vậy Trúc Quỳnh ạ, hôm nay bỗng chốc có trong tay mấy chục triệu đồng, anh không biết làm gì với nó bây giờ Trúc Quỳnh ơi ..."

Coi như chị Trúc Cầm bằng một cách nào đó, cố gắng làm mờ vết thẹo đã vô tình gây ra cho anh cò hương năm xưa ... Thôi thế cũng tạm yên.

Còn riêng Trúc Quỳnh, lúc mà anh cò hương đang làm nhà "cung cấp" thức ăn sáng cho chị Trúc Cầm thì buổi chiều nào cũng vậy, cứ khoảng năm giờ trở đi, khi đứng trên ban công nhà nhìn xuống đường, là Trúc Quỳnh đều trông thấy anh chàng Trần Hồ Dụng, người theo đuổi Trúc Quỳnh ráo riết nhất, đi ngang qua cùng với một vài người bạn, trong số đó có Vịnh, rất ... chết mê chết mệt vì Trúc Đan, nhưng coi bộ con nhỏ không muốn đáp lại tình cảm đó, mặc cho anh chàng "góp lại đường đi vạn dặm đường" như lời thơ mà me thường đọc cho bốn cô con gái yêu quý của me nghe.

Có khi anh Trần Hồ Dụng kéo theo cả nhóm bạn vào nhà Trúc Quỳnh chơi, thì bé Trúc Hiên là người được nhận quà nhiều nhất từ các anh bạn của các chị mình. Trúc Hiên nói:

- Kể ra thì em có nhiều chị nên rất có lợi, phải chi em có thêm nhiều anh...

Anh Trần Hồ Dụng hỏi liền:

- Vậy em có muốn anh làm anh của em không?

Trúc Hiên vừa chạy ra ngoài vừa ngoái đầu lại trả lời:

- Chuyện này anh phải hỏi chị Trúc Quỳnh thì rõ ràng hơn.

Anh Trần Hồ Dụng đặc biệt có đôi mắt rất đen và ánh nhìn đăm đắm, như có ngấn nước long lanh trên mặt hồ vào buổi đầu thu, anh ấy làm thơ dễ dàng như hơi thở:

Tháng giêng cùng em nhỏ
Trúc quỳnh xanh kiêu sa
Mảnh hồn em lịm thở
Trong đáy mắt bao la ...


Tháng giêng và em nhỏ
Lá hoa dịu dàng chào
Anh về qua lối cỏ
Hồ điệp bay xôn xao ...
(Trích Xin hoa nở trên lối em đi - thơ TTH)


Trúc Quỳnh cũng có cảm tình với anh Hồ Điệp, nhiều lần đã họa lại những bài thơ hay của anh, mơ mộng như thuở còn ở sân trường Hồng Đức yêu dấu năm nào. Khi làm thơ, anh Trần Hồ Dụng thường lấy tên là Hồ Điệp, tự cho mình là loài bướm trên thiên đàng hóa thân xuống trần gian để bay lượn chung quanh khóm Trúc Quỳnh ẻo lã, hư hư thực thực. Lúc đó vào thời điểm sau 1975 khoảng ba bốn năm, anh Hồ Điệp còn lang thang thất nghiệp, rất bất đắc chí, chán nản cùng cực, không có đất để dụng võ (theo lời anh Hồ Điệp thường than thở với Trúc Quỳnh). Nhưng Trúc Quỳnh không biết tài dụng võ của anh Hồ Điệp là ra sao, chỉ thấy là anh làm thơ bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu ... kể cả khi trong túi anh không có tiền. Thấy được viễn cảnh khổ sở của Trúc Quỳnh nếu cứ theo anh Hồ Điệp, me rất lo lắng và thường khuyên nhủ cô con gái thứ hai:

- Con nên thực tế một chút nghe Trúc Quỳnh, hồ điệp bay xôn xao ngoài ngõ là để tô điểm thêm cho cuộc sống phong phú, chứ trong tương lai không phải dùng để mà sống, nhớ điều đó giùm me nghe con.
Rồi một hôm, bỗng dưng anh Hồ Điệp biến mất, không để lại một dấu vết gì. Mấy tuần sau Trúc Quỳnh nghe tin anh vượt biên nhưng không thành công, đã bị bắt cùng với Vịnh, bà mẹ của anh Hồ Điệp tay xách tay mang vào thăm ở Hội An. Me thở phào nhẹ nhõm: thật là may mắn cho Trúc Quỳnh!

Mãi về sau, khi Trúc Quỳnh đến Mỹ, lúc đã ổn định xong cuộc sống, Trúc Quỳnh làm việc cho một công ty có cổ phần hùn hạp với một đối tác tại Nhật bản, vì phần hành của Trúc Quỳnh là cùng với nhóm soạn thảo hợp đồng và phải thường xuyên theo nhóm đi Nhật. Lúc vào khách sạn lấy phòng thì Trúc Quỳnh gặp một người đàn ông Việt Nam, là đối tác bên kia của công ty Trúc Quỳnh.

- Tên cô là Trúc Quỳnh Nguyễn?

- Dạ đúng, còn anh?

- Tôi là Hồ Phi Long, người Mỹ của cô thường gọi tôi là Long Hồ.

Lại dính dáng đến chữ Hồ...Trúc Quỳnh hơi xôn xao:

- Tên của anh thật là dũng mãnh, nhưng ... rồng đâu có ở trong hồ?

Long Hồ cười thoải mái:

- Thì nhiều khi cũng gặp phải cảnh rồng bơi nước cạn bị tôm ăn hiếp ấy mà, không có sao, cuộc sống đâu phải như mình muốn, vả lại, nếu ai cũng tranh nhau chỗ đứng thật cao, thì còn ai đứng chỗ thấp nữa, lên cao nhiều, dễ bị choáng váng lắm.

Nhưng định mệnh đã an bài, dù có ở đâu, cao hay thấp chăng nữa, thì một người đàn ông thực tế như Long Hồ cũng bị choáng váng vì cuộc gặp gỡ với khóm trúc xinh đẹp thật bất ngờ trên đất nước phù tang. Khi trở về Mỹ, Trúc Quỳnh nhận được fax tỏ tình nồng nhiệt của anh chàng: "Yêu em nhiều lắm! Yêu em điên cuồng. Anh không thể sống mà thiếu em!" Và rồi một đám cưới đã kết thúc những chuyến bay qua về giữa hai vòng đường biển dài vạn dặm Mỹ - Nhật của Long Hồ.
Khi con gái Quỳnh Ni sắp vào đại học, vì công việc của chồng không thể nghỉ dài hạn để cùng gia đình về Việt Nam, nên chỉ có hai mẹ con Trúc Quỳnh lấy một chuyến ba tuần lễ về Sài Gòn để thăm viếng gia đình của Long Hồ. Qua tuần thứ hai, Trúc Quỳnh và con gái bay ra Đà Nẵng. Ngồi trên máy bay, Quỳnh Ni nói:

- Từ nhỏ cho đến bây giờ, con cứ nghe mẹ kể mãi về Đà Nẵng là nơi mẹ sinh ra và lớn lên với sự nhớ tiếc không nguôi, nhất là bác Hồ Điệp và ngôi nhà cũ ở đường Thanh Thủy, con hy vọng lần về thăm này sẽ làm cho mẹ bớt buồn khi trở lại Mỹ. Phải không mẹ?


Trúc Quỳnh mắt rướm lệ :

- Mẹ cũng nghĩ vậy. Nhưng để mẹ xem sao đã.

Ngồi trên taxi để về khách sạn, Trúc Quỳnh nhận thấy Đà Nẵng thay đổi quá nhiều, có những đoạn đường lạ và sầm uất khiến Trúc Quỳnh không biết ở vào vị trí nào của ngày xưa, nước mắt Trúc Quỳnh lăn dài trên má, Quỳnh Ni ái ngại nhìn mẹ:

- Mẹ thấy thế nào, mẹ ra sao, có cần con giúp gì cho mẹ không?

Giọng Trúc Quỳnh nghèn nghẹn:

- Không sao đâu, chỉ là cảm xúc bình thường khi thấy lại nơi chốn cũ mà thôi, mẹ không có gì, sẽ ổn ngay con à.

Lúc xuống xe, Trúc Quỳnh dặn dò người tài xế ngày mai trở lại đón hai mẹ con về khu vực bãi biển Thanh Bình, sau đó Trúc Quỳnh cùng con gái ăn tối ở một tiệm ăn kế bên khách sạn.

Sáng hôm sau, người tài xế đúng hẹn đến đưa hai mẹ con về đường Thanh Thủy như lời Trúc Quỳnh yêu cầu. Xe qua đường Quang Trung rộng và thẳng tắp, rồi đường Ông Ích Khiêm đông đúc xe cộ và người qua lại tấp nập, rồi Cao Thắng ... Trúc Quỳnh đã trở về và đang đi trên những đường phố có hầu hết phụ nữ bịt mặt khi ra ngoài như chuyện nghìn lẻ một đêm. Qua cửa kính xe, Quỳnh Ni có vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, rồi làm sao mà bạn bè, người quen nhận ra nhau đây? Trúc Quỳnh nghe một nỗi bồi hồi dâng lên trong lòng. Như cảm thông được tâm trạng của vị khách trên xe, người tài xế nói:

- Tôi biết nhiều người cũng có cảm xúc giống cô, khi thấy lại nơi chốn cũ đã không còn như lúc mình ra đi, nhất là Đà Nẵng thay đổi đến mức độ chóng mặt như thế này. Chính tôi là người ở tại đây mà còn lạ lẫm nữa huống gì là cô đã mấy chục năm không về.

Trúc Quỳnh lẩm bẩm, đúng là mình thấy lạ ngay trên chính quê hương của mình. Người tài xế nói tiếp:

- Xin cô cho biết số nhà cũ của cô.

- Anh cứ chạy, tôi nhớ nhà mình chỗ nào ở Thanh Thủy mà, tôi lớn lên tại đây.

Người tài xế thấy cô khách có vẻ dạt dào cảm xúc quá nên im lặng tiếp tục lái xe. Khi xe chạy đến cuối đường, vẫn không tìm thấy ngôi nhà cũ của mình ngày xưa, sao lạ quá vậy. Người tài xế cho xe quay lại và nói:

- Tôi chạy từ từ để cô tìm nhé.

- Được mà, cám ơn. Ô đây rồi, anh ngừng xe tại đây cho tôi.

Hai mẹ con xuống xe, có vài ba đứa nhỏ thấy người lạ dáo dác tìm nhà nên đến vây quanh hai mẹ con Trúc Quỳnh, khiến Trúc Quỳnh nhớ đến bài thơ cổ của Hạ Tri Chương bên Trung quốc khi ông trở về quê cũ sau mấy mươi năm biệt xứ:

Hồi hương ngẫu thư

Nhỏ bỏ nhà đi, già trở lại
Tiếng quê chưa đổi, tóc thì thay
Bầy con nít gặp, nhìn ngơ ngác
Cụ ở đâu mà lạc đến đây?
(TVL dịch)


Quỳnh Ni thấy hơi bỡ ngỡ nên cầm tay mẹ và hỏi:

- Nhà ông bà ngoại ngày xưa đây hả mẹ?

- Đúng rồi con, nhưng bây giờ đã chia năm xẻ bảy, không còn như xưa nên mẹ không nhận ra.

Nhớ nơi góc vườn bên phải ngày nào ba trồng bụi thủy trúc xanh tươi, giờ đã không còn nữa, me Trúc Quỳnh rất thích và yêu quý loài cây kiểng này vì nó tượng trưng cho cái tên của me, cái tên do ông ngoại Trúc Quỳnh tìm tòi chọn đặt cho me khi me chào đời ở Huế: Lê thị Thủy Trúc.

Trúc Quỳnh nhìn lên khung cửa sổ nơi căn phòng học ngày xưa của bốn chị em, bệ cửa đó ngày xưa Trúc Quỳnh thường tựa vào mỗi chiều nhìn xuống con đường, khi anh Hồ Điệp ngang qua. Cũng tại nơi này, chỗ Trúc Quỳnh đang đứng, là một thời hò hẹn thiếu nữ mắt biếc môi hồng, một thời xôn xao con ngõ có bầy hồ điệp bay từng đàn ...

Lúc Quỳnh Ni đã vào trung học, đôi khi Trúc Quỳnh nhớ lại ngày xưa và anh Hồ Điệp, có một lần trong dịp sinh nhật tháng giêng năm nào, Trúc Quỳnh đã viết vội vài dòng tặng cho chính mình:

Tháng giêng về và bầy chim sẻ nhỏ
Hót ngoan hiền trên lối cỏ êm mơ
Tuổi mộng tròn hồ điệp qua ngang ngõ
Thần tiên ơi bay mất tự bao giờ ...
(Thơ TTH)


Trời Đà Nẵng mùa hè nóng như đổ lửa mà Trúc Quỳnh lại nghe trong lòng mình vô vàn sướt mướt mưa rơi, câu thơ cổ lại âm âm đâu đây.

Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi
Hương âm vô cải mấn mao thôi...


Hạ Tri Chương nghìn xưa chắc cũng giống như mình hôm nay, Trúc Quỳnh nghẹn ngào đứng ngẩn ngơ một lúc trước cổng, có tiếng Quỳnh Ni hỏi mẹ:

- Mẹ à, rồi mẹ có biết bây giờ bác Hồ Điệp đang ở đâu không?

Trúc Quỳnh nghe mình trả lời con gái:

- Mẹ cũng không biết cánh hồ điệp đã bay đi đâu ...

Tammy Tran
(Cho ngày xưa thân ái)



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI