Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Chuyện bây giờ mới kể

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 8 25, 2008 11:54 pm    Tiêu đề: Chuyện bây giờ má»›i kể Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tôi và gã tình cờ gặp nhau ở một hiệu sách nhỏ MAI HOA (Chợ Mới - Đà Nẵng)

Ngày đó, Tôi - Cô nữ sinh Đệ Tứ - 16 tuổi, tuổi mộng tuổi mơ mà sao chẳng hồn nhiên, vô tư như lũ bạn - Bở vì - Tôi đã trót yêu Anh, chàng lãng tủe mang mộng phiêu bạt hải hồ để tôi phải luôn mong ngóng đợi chờ.

Ngày mai, thi Đệ Nhất Cá Nguyệt. Môn Việt văn là môn học tôi yêu thích nhất. Lúc làm Luận văn là lúc tâm hồn tôi bay bỗng. Không thể để thua sút các bạn, tôi đến hiệu sách để tìm mua vài tập tài liệu để tham khảo thêm. Đang lật xem vài trang - tự nhiên tôi bỗng thấy kỳ lạ sao đó, hình như - Có ai đó đang nhìn mình thì phải. Ngoái đầu nhìn lại, tôi bắt gặp gã - với mái tóc dài phủ mang tai, bềnh bồng. Người dõng cao, xanh xao, bệnh họan, duy chỉ có đôi mắt... Tôi hỏang sợ trả tiền sách ra về. Gã cũng theo ra. Tôi đi trước, gã sau - rồi vượt lên gần kề - Gã nói: "Bá ơi! Cho Anh đi cùng" Đã hoảng sợ lại càng hoảng sợ. "Giờ nầy, Mẹ tôi đi làm về - Ông mà đi cùng Mẹ bắt gặp thế nào tôi cũng bị đòn" Gã lẵng lặng băng vội qua bên kia đường. Bên này tôi bước, bên kia gã đi. Và cứ thế, cứ thế... Vừa đi vừa run, nghĩ thầm trong bụng "Ông nầy mà lẽo đẽo theo vào tận nhà - chắc là mình sẽ bị một trận đòn nên thân". Đến con hẽm quẹo vào nhà, tôi lại đi thẳng thêm một đọan nữa, ghé vào tiệm may quen của gia đình. Bên kia đường, gã dừng lại một chút rồi đi tiếp. Tôi thở phào nhẹ nhõm - Thoát nợ ...

Bận rộn với ngày thi, nào sách, nào vở. Tôi chẳng nghĩ gì đến gã nữa.

Hai hôm sau, buổi sáng, đang chuẩn bị đi học. Từ cửa sổ nhìn ra khỏang sân thấy thấp thoáng bóng người đang đứng ở cửa ngõ nói chuyện với Ba tôi - "Cậu tìm ai ?" - "Dạ! Cháu tìm em Th. - nhờ gởi đơn xin phép nghĩ học cho em của cháu" - Trời ơi, thì ra là gã. Lại hoảng sợ - Việc chẳng đặng đừng, đành mời gã vào nhà - Rót nước mời gã uống. Gã nhõ nhẹ - "Cuối cùng rồi Anh cũng biết nhà bé - Biết cả tên nữa đó". Đẩy tờ đơn xin phép ngụy trang về phía tôi, kèm một mãnh giấy nhỏ - "Anh đang dưỡng thương ở Tổng Y Viện Duy Tân - Phòng số ... Anh mong Bé vào thăm". Gã có vẻ chờ đợi câu trả lời của tôi. Tôi, con bé nhút nhát, chỉ biết mỗi con đường từ nhà đến truờng và từ trường về nhà. Cả Thành phố Đà Nẵng, tôi chẳng biết đâu là đâu dám nào lại đi thăm gã. Tôi vội nói: "Th. không thể..." Gã đứng vội lên, lại nhỏ nhẹ "Anh chờ đó". Rồi chào Ba tôi ra về.

Bâng khuâng, bâng khuâng - Vậy thôi. Chuyện cũng vào quên lãng.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 26, 2008 12:41 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Nào ngờ, cuộc đời tôi lại có khúc quanh là đây.

Chuyện yêu đương giữa tôi và Ch. - Hai gia đình đều biết. Chẳng có gì trở ngại - Vậy mà - Bên nhà Anh tự dưng đánh tiếng - Chuyện mai sau thôi gác lại - đến đâu hay đến đó - Ba Mẹ tôi cảm thấy xúc phạm, vô cớ mà tự ái bị tổn thương. Tôi thì hoang mang, chẳng biết tại sao. Buồn lòng, xao lãng việc học. Chẳng muốn thư từ gì cho Anh cả. Bặt tin từ đó. Tết đến, tự nhiên lại xuất hiện một ông Thầy bói ở xóm. Mẹ tôi đi chúc Tết xóm giềng - cũng xem một quẻ đầu năm. Thầy phán rằng - "Bà, có một cô con gái rượu đang yêu một tên hàng xóm, tuổi Dần. Hai tuổi này không tốt, chỉ hợp nhãn mà thôi. Tiến tới rồi cũng tan đàn xẻ nghé". Vậy là - Mẹ tôi nói - Chấm dứt nghe con.

Thỏa lòng người lớn. Chỉ tội nghiệp cho tôi va Ch. có lý nào lại như vậy. Thời gian nầy tôi học hành sa sút, Thầy ChT. lại phải đến nhà, khuyên răn, bảo ban. Thầy ạ, bây giờ ngồi đây viết lại những dòng hồi ức này, lòng em lại dâng lên niềm kính yêu vô hạn. Thầy giống như một người Cha thứ hai của em, tận tụy và hết lòng - Mãi mãi Em sẽ chẳng quên ơn Thầy. Viết thư cho Ch. tôi kể chuyện lão thầy bói - Ch. bảo: "Kỳ phép đến sẽ về tìm lão thầy bói mà móc mắt lão ta". Đến hẹn lại lên - Ch. từ Qui Nhơn về phép, qua nhà chuyện trò. Anh cũng hoang mang chẳng hiểu vì duyên cớ gì mà gia đình anh chẳng muốn bàn bạc việc thăm nhà, dạm hỏi như đã định. Mẹ tôi chỉ nói " Duyên số hai con chỉ có vậy thôi". Anh buồn lắm. Tôi cũng vậy. Ngồi đối diện với Anh ở bàn học, những câu chuyện không thể có được Anh đã kể tôi nghe. Lý do tôi không thư từ gì cho Anh một thời gian dài - Gia đình Anh không muốn tôi là vợ Anh sau này - Vì đôi mắt Cận thị của tôi, mai sau sanh vài đứa con rồi sẽ chẳng thấy đường mà đi. Lại thêm vụ lão thầy bói nữa. Anh nói "Đầu óc Em quá nhiều mê tín và quá dại khờ. Người ta đã bịa ra chuyện để đánh đổ một tình đáng lẽ đáng thương". Chuyện trò với em gái tôi - Chẳng biết vì sao, em tôi lại kể cho Anh nghe chuyện gã nọ đi tìm nhà và đưa cho Anh xem mãnh giấy gã đã gởi cho tôi (mãnh giấy nầy tôi tưởng đã bỏ đi lâu rồi). Thế là - Anh nổi giận chẳng chịu nghe lời trần tình của tôi - Vội phán liền một câu: "Em còn thơ ngây mà đã biết lọc lừa. Em bảo đã yêu Anh mà lại muốn đi thăm ai? Dứt khóat đừng bao giờ gặp Anh nữa". Giá như tôi ngày đó lại là tôi bây giờ thì tôi đã biết phân bua cho ra lẽ - Dằng này tôi chỉ biết khóc và khóc. Tôi có lỗi gì trong chuyện này ?


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 26, 2008 12:42 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Ngày đi học, tôi sống thật tình cảm và ủy mị lắm. Trong nhóm bốn đứa: Tôi, Thiên Hương, Thúy Vân, Tuyết Nhung thân nhau lắm. Đặc biệt tôi rất quý và thương ThH. Một tình thương trong sáng của tuổi học trò, hễ mỗi lần tôi thấy ThH. trò chuỵen với ai có vẻ thân thiết hơn tôi là tôi khóc - Vậy đó, chuyện yêu đương, chuyện bạn bè lúc nào cũng làm tôi phân tâm và nước mắt cứ vây lấy tôi. Có lẽ số khổ đã vận vào tôi từ dạo đó.

Xuân Mai ơi, ngày đó tan học, dung dăng dung dẻ đi chơi - Về nhà Mai - Mẹ Mai đã nói, mình có gương mặt phúc hậu. sau này sung sướng lắm.

" Nhìn lại đời mình qua đáy nước
Đổi thay hoài theo cuộc nắng, mưa"


Có thấy mình sung sướng không Xuân Mai ?

Có ai ngờ, tình tưởng đã đậm đà, phút giây bỗng xa xăm. Tôi như người thất tình chính hiệu. Tuyệt vọng, chán chường - Những ngày phép còn lại của Ch. chúng tôi như hai người xa lạ trước mắt người lớn.

Tan học, Anh đón tôi ở cổng trường đưa tôi đi vòng quanh phố. Giai đọan này tôi lại phải chịu thêm một nổi oan mà chẳng biết tỏ cùng ai - Số là - Anh chàng Tống Đức Tâm Thảo có tình ý với Tuyết Nhung nhà ta - Viết thư kẹp vào sách Anh văn nhờ tôi chuyển cho Tuyết Nhung - Anh lại bắt gặp - và lại giận hờn và phân bua và khóc. Lúc về đến cafe "Chiều Tím" Anh nhắc lại - Chuyện hai gia đình đã như vậy rồi - Anh thì tin Em. Không thể đạt được mục đích nếu mình không làm một việc gì đó. Tranh đấu ư ? Vô ích - Nếu - Em không đi với Anh thì thôi, xem như lần này gặp Em là lần cuối. Anh sẽ không bao giờ về ĐN nữa. Ta chia tay nhau từ đây.

Vì gã, tại gã - Vì Anh - Vì yêu Anh - Vì sợ mất Anh. tôi, con bé dại khờ chẳng biết tính sao. Một đêm lo lắng, thao thức, chẳng biết sẻ chia cùng ai mặc dù bên tôi còn có nhóm bạn thân bốn đứa, có Thầy ChT., Thầy LêĐH. làm sao mà nói với Thầy được - Hồi đi học, tôi cũng được Thầy LêĐH. thương lắm. Anh biết được điều đó - Viết thư cho tôi toàn tiếng Anh làm sao mà đọc - Tôi đã đem thư cho Thầy dịch - Thầy cốc đầu tôi và bảo lo tập trung mà học hành. Ngày Đòan trường Sao Mai đi cứu trợ nạn lụt ở Ái Nghĩa - thật vui - lúc về, lại một trận lụt nữa, xe không thể đi - tất cả phải ở lại Nhà thờ Ái Nghĩa - Và tại đây - Giáo xứ nầy đã cứu trợ lại cho chúng tôi - một đêm không ngủ - Vây quanh, bên Thầy LêĐH. - Chúng tôi đã được nghe thầy kể chuyện - Chuyện cổ tích giữa đời thường. Thầy kể rằng : Ngày xưa ở đất nước Trung Hoa, cac s vị Công chúa, các vị con nhà trâm anh thế phiệt đều phải bó chân cho thật nhỏ, để đi đứng chậm rãi, khoan thai hơn người thường - Và Thầy cũng vậy - Thầy cũng con nhà trâm anh thế phiệt, Bố Mẹ Thầy cũng bó chân cho Thầy như vậy đó - Ngày đó, sao tụi học trò chúng tôi khờ khạo, ngây ngô đến thế không biết nữa, vô tư, chẳng biết chia sẻ nổi khó khăn của Thầy - thầy ơi, một người Cha thật hiền - Hiền như cái tên của Thầy vậy đó. Hình ảnh Thầy cứ theo em mãi từ dạo rời xa trường.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 26, 2008 12:44 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Để chứng minh cho lòng chung thủy của mình. Tôi đồng ý ra đi. Anh về sửa soạn hành trang (Thứ 4.29.03.1972). Chọn một ít giấy làm hoa, một cái kéo và chiếc cặp thường ngày đi học. Tập thư gom lại từ ngày yêu nhau. Giã từ Cha Mẹ, Gia đình, bạn bè. Của hồi môn về nhà chồng của tôi đó. Sao Mai đã xa dần, xa dần trong tôi...

Mùa hè đỏ lửa, chiến sự xảy ra ở nhiều nơi. Chúng tôi đi từng chặng đường bằng xe đò. Bắt đầu từ Ngã 5 - đi bằng xe Trắc xông đen - Có hai người bạn của Anh tiễn chúng tôi. Anh PhĐìnhBảo - mua tặng một xấp vé số và một ít tiền - Cầu may - để có vốn lập nghiệp buổi ban đầu. Đà Nẵng xa dần - Chiều tối đến Quãng Ngãi - tìm đến nhà Chú và Cậu ruột của Anh. Sự thể đã như thế. Chúng tôi nhận được sự động viên và thêm một ít tiền làm lộ phí. Đến Quy Nhơn qua đảo Hải Minh - tạm ở phòng độc thân của Anh - Anh đưa tôi đi gặp Đại úy Tích - trình bày và xin một căn phòng nhỏ. Hôm đó chúng tôi cùng hai người lính của Anh ra sức dọn dẹp căn phòng, một căn nhà nho nhỏ, tạm được và kỷ niệm đầu đời của tôi đã đến. Chúng tôi chìm trong hạnh phúc - quên cả thời gian và quên cả hòan cảnh hiện tại của mình. Nhưng ... chuyện gì đến nó phải đến - trưa hôm sau - tiếng loa phát thanh ở bến phà lại rền lên: "Thúy úy NgVănCh. ra bến phà gấp- có người nhà cần gặp. Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Căn phòng nhỏ đã đón Ba tôi đi tìm con gái - Chờ đợi và không dám nghĩ sẽ ra sao. Ba tôi đi quanh phòng, chiếc bàn con đã dọn sẵn bữa cơm trưa đạm bạc - hai cái chén, hai đôi đũa, chiếc nồi cơm nhỏ xíu. Ba nhìn và không nói gì. Anh mang ghế mời Ba tôi ngồi. ba không thèm ngồi và bảo rắng: "Từ Cha sanh Mẹ đẻ đến giờ tao không ngờ tụi bây lại gan như vậy. Và - chúng tôi đã khóc, xin Ba tha thứ. Một lát Ba tôi bảo: ăn cơm ... và thiếu chén. ba đã nói với chúng tôi một câu mà chúng tôi ghi nhớ không bao giờ quên. "Thôi, chuyện đã rồi. ba rất thương hai con. Mặc dầu tai tiếng cho Ba Mẹ không ít, nhưng Ba không màng tới, miễn sao hai con hạnh phúc. ba cho hai con ít tiền làm vốn để sống ... và đừng bao giờ về Đà Nẵng nữa". Ơn nghĩa nào bằng. Chúng tôi chỉ biết khóc. Nhưng ... không song suốt như lời Ba, Anh hai tôi từ Nha Trang đến và cơn giận dữ đổ xuống như bão táp. Anh Hai tôi một mực buộc tôi phải về - không phải Đà Nẵng - mà vào Nha Trang sống với Anh. Tôi van xin Anh Hai và nói: "Em không về nữa đâu". Anh đã kéo tôi về phía Anh, và ôm tôi vào lòng - một tay Anh cầm khẩu súng Rulô (chẳng biết từ lúc nào) Anh nói: Nếu anh Hai cương quyết như vậy thì hai đứa em sẽ chết ở đây. Lạy trời, sao sự thể lại đến nước này.

Đơn vị Anh cử người xuống nói chuyện với Ba tôi - Và tất cả phải qua Quy Nhơn giải quyết - bên đảo này không tiện - vì là nơi làm việc của Anh. Rồi đơn vị Anh bàn bạc, rồi Anh chị ThanhThăng tham gia... Rồi Quan Phước nhập vai. Rồi ... Trở về - Lạy trời - Cũng an ủi cho tôi đôi phần - trong lúc dầu sôi lửa bỏng - Anh đã thể hiện được bản lĩnh đàn ông của mình - "Che chở và bảo vệ". Một đám cưới đơn sơ, nhanh chóng - nhóm bạn lại tập trung - Mừng đám cưới mà khóc như mưa - Có Hồng Yến là vui nhất nhóm - cứ luôn miệng hát "Răng mà lâu ri, răng mà lâu ri...".

Và mưa - một trận mưa thật là to.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 26, 2008 12:45 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Chúng tôi vào lại Quy Nhơn - Cuộc sống vợ chồng - một gia đình be bé - Thật hạnh phúc - Các bạn có tin không ? Có chồng rồi - ngày ngày tôi vẫn cắp cặp và tiếp tục đi học. sáng xe đưa đi - chiều đón về - Có những buổi trễ phà - tôi thơ thẫn một mình nhớ bạn bè, nhớ Sao Mai quá đỗi...

Tôi mang thai đứa con đầu lòng. Theo lệ xưa "Con so nhà mạ, con rạ nhà chồng". Mẹ tôi xin tôi về nhà để chăm sóc lúc sanh nở. Bạn bè lại vây quanh, rộn rã tiếng cười. Đứa nào cũng mang quà cho cháu bé. Kim Hương ơi! còn nhớ không ? Một lố bình sữa từ bé đến lớn, 12 cái bình sữa lận, dành cho 12 tháng của em bé. không hiểu sao, ngày đi học, Tôi - con bé hiền lành, nhút nhát lại chơi cũng thân với con bé tinh nghịch nhất lớp Hồng Yến. Đến lượt nó tự mở gói quà của mình, nhỏ tinh nghịch làm ra vẻ trịnh trọng - mở quà - mang ra một hộp nhỏ, đựng đầy những phong thư còn nguyên nếp. Tôi ngạc nhiên nhìn tụi nó như thầm hỏi "Việc gì nữa đây ?". Hồng Yến nói: "Từ ngày Bà đi - Ông Tổng Y Viện Duy Tân tìm tụi tôi nhờ chuyển thư cho Bà. Cả bốn đứa tụi tui chẳng đứa nào dám gửi ra Quy Nhơn - Sợ ông Ch. quá. Chỉ nhận rồi xếp để đây, bây giờ giao lại cho Bà". Tôi lùng bùng cả hai tai. Lại là gã - Sao cũng lại là gã. Tôi đã đến thế này rồi (may mà cũng có được một đám cưới nhanh). Tôi co rúm người lại - nói không ra lời "Mấy bà chia ra, mỗi người vài phong thư, đọc xong rồi xé bỏ hay cất giữ gì thì tùy - cần thiết - Tui bàn giao luôn gã cho mấy bà đó". Thúy Vân nói: "Không có bà - tụi tui có xem một chút. Ông Cung nói hận bà nhiều lắm. càng hận lại càng nhớ - Với ổng có một điều thất bại đó là ổng mất bà - và thất bại đó đối với ổng vẫn còn đầy bí ẩn. Nếu ổng biết bà về thì thế nào cũng ghé thãm". Trời hỡi, làm sao đây ?. Lại hoảng sợ - Tôi, tôi chỉ muốn yên bình. Đầy tháng con trai tôi Ch. không về được. Đơn vị vừa chuyển vào Cam Ranh. Tôi nhớ Anh và trông ngóng, đợi chờ ... Nữa tháng sau Anh về. Xin phép gia đình đem Mẹ con tôi theo (Sinh em bé xong - tôi mập lên, quần áo mặc chẳng vừa - Kim Hương đã phải đưa một bộ mặc đi. Ngày đó, Kim Hương vốn hơi bị mập mà). Vào Cam Ranh, Nha Trang rồi Năm Căn nơi tuyến cùng của đất nước.

Lại một lần nữa tôi ra đi, không một lời từ biệt - đành phải quên đi những điều không thể có được. Sau bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, tháng ngày dần trôi. Đôi lúc tôi cũng đã thầm hỏi - Gã có phải là một ngôi sao chổi đã đẩy chúng tôi lại gần nhau sớm hơn dự định, đã đưa tôi đến bến bờ của ngày hôm nay. Có nên óan trách gã nữa hay không? Tôi bây giờ đã là bà Nội, bà Ngoại nhưng những hồi ức về một thời con gái vẫn còn sống mãi trong tôi. Ai cũng có một khỏang trời riêng của mình. Ai cũng có những giây phút mộng mơ. Ai cũng có những giây phút ngòai chồng, ngoài vợ. Tôi cũng vậy - Nguyễn Bính đã viết: "Chiều nay tôi chắp tay tôi lạy. Đừng gặp người xưa nữa lạy trời". Còn tôi, cái nhìn của tôi bây giờ đã khác xưa. Canh cánh bên lòng. Bây giờ Anh ở đâu ? Có còn hiện hữu trên cõi đời này nữa hay không ? Chắc chắn là Anh đã yên bề gia thất. Có phút giây nào Anh chạnh nghĩ đến tôi nữa hay không ? Mong rằng Anh đã bình tâm. Thời gian là một phương thuốc nhiệm mầu để giúp ta tìm quên lãng. Anh đã ở lại với những trách móc, óan hận. Tôi, với những điều không thể quên mang theo. Nhiều năm đã trôi qua. Kể từ buổi ấy. Người con trai giờ đã rất xa. Xin một lần được gặp lại Anh. Không như ngày xưa (nhút nhát, rụt rà, hoảng sợ). Tôi sẽ mạnh dạn nắm lấy đôi bàn tay Anh, mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt Anh. Đôi mắt ấy... một thời tôi vẫn nhớ - Và mạnh dạn nói với Anh rằng" "Xin lỗi Anh - Ngày đó Em đã lỡ yêu rồi".

Âu đó cũng là cái duyên thời con gái.

Sa Huỳnh


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI