TieuThu HS SaoMai Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 1044
Gửi: Sáu 3 23, 2012 7:52 pm Tiêu đề: Sương An và Thầy Andrew
SÆ¯Æ NG AN VÀ THẦY ANDREW
Link
Sương An cho xe và o parking nhỠở dưới chân đồi. Từ đây, nhìn lên, không cao xa quá tầm mắt, nÆ¡i lưng chừng đồi, Sương An trông thấy ngôi nhà nguyện kiểu chapel mà u trắng, vá»›i những bá» tưá»ng có dây cát đằng leo kÃn xanh rì, và hoa hồng tỉ muá»™i nở đầy cả má»™t khoảng sân nhá» phÃa sau. NÆ¡i đây má»—i chiá»u từng hồi chuông gióng giã ngân nga cho tâm hồn con ngưá»i bá»nh bồng êm ả. Còn những lúc khác thì khung cảnh rÆ¡i và o má»™t ná»—i yên lặng thần thánh. Yên lặng có khi nghe rõ tiếng lá rÆ¡i nhẹ trên mặt cỠướt sương đêm qua, hoặc là nghe luôn nhịp Ä‘áºp cá»§a trái tim mình.
Sương An vẫn thÃch để xe ở đây rồi thong thả Ä‘i bá»™ lên, khoảng mưá»i phút là đã đến báºc thá»m đá xám, vá»›i cánh cá»a có mái vòm hình bán nguyệt đỠthẫm, và Sương An lắng nghe tiếng chuông reo trong nhà khi ngón tay mình vừa ấn nhẹ và o cái nút ở bên ngoà i. Rồi thầy Andrew hiện ra sau cánh cá»a mở:
- Hi Sương An. Hôm nay thế nà o?
- Chà o thầy ạ, thầy khá»e không, mẹ Sương An có gởi cho thầy má»™t Ãt mầm giống cá»§a hoa thược dược, mẹ nói hoa nhiá»u mà u lắm nên khi nở sẽ là m xinh xắn thêm cho sưá»n đồi nà y.
Thầy Andrew đỡ lấy cái giỠnhỠtừ tay Sương An:
- Äể thầy sẽ trồng chiá»u nay cho kịp tiết xuân, mẹ nói đúng, cây trồng khó nhá»c má»™t lần nhưng sẽ cho vẻ đẹp tháºt nhiá»u lần, nhá»› chuyển lá»i cám Æ¡n cá»§a thầy đến mẹ nhé.
Sương An bước và o phòng dương cầm và ngồi xuống ghế, nÆ¡i cây đà n mà u nâu sẫm có cuốn táºp nhạc đã được thầy Andrew mở sẵn từ trước, đó là thói quen cá»§a thầy khi bắt đầu và o giá» dạy đà n má»—i cuối tuần, cho những cô bé há»c trò như Sương An từ bao năm nay. CÅ©ng như má»i lần, thầy táºp lại bà i Aline cho Sương An , vá»›i những ngón tay thon cho tiếng dương cầm dìu dặt, thánh thót vang xa bên ngoà i khung cá»a:
"Ngồi há»a hình ngưá»i tình và o bãi cát và ng
Hình dáng em ngoan nụ cưá»i ôi mến thương
Rồi trá»i mịt mù...là m mưa rồi xóa nhòa
Hình dáng nên thơ chìm dần trong bão mưa...
Rồi tìm tìm hoà i ,rồi trông ngóng đợi
Ngưá»i hỡi có ai vá» tìm em giúp tôi...
Aline! Gá»i tên ngưá»i yêu ...
Aline!..."
- Hôm nay Sương An đà n hay lắm...
Sương An ngước đôi mắt đen ướt lên nhìn :
- Thầy biết tại sao váºy không?
Thầy Andrew nhướng mắt tỠý thay cho câu há»i, Sương An cưá»i:
- Tại vì tên của Sương An là Aline!
Thầy Andrew quay ngưá»i Ä‘i và i bước rồi giá»ng trầm xuống :
- Sương An chuyển qua bà i Giòng sông xanh đi thôi.
Sương An lại cúi xuống, ngoan ngoãn cho mưá»i ngón thiên thần lã lướt trên phÃm ngà ...
"Một giòng sông xanh xanh, một giòng trà n mong manh
Một giòng nồng ý biếc một giòng sầu mấy kiếp
Má»™t giòng trá»i xao xuyến má»™t giòng tình thương mến
Một giòng còn quyến luyến
Má»™t giòng nhá»› quay vỠđợi lúc mÆ¡ huyá»n...
Sau giá» há»c đà n ra, Sương An chầm cháºm lái xe rá»i khá»i con dốc yên tÄ©nh, rẽ và o lối nhá» Dunaire để vá» nhà , lại phải qua má»™t con dốc nữa. Mẹ Sương An bảo thà nh phố Charlotte nà y có nhiá»u nét từa tá»±a như Äà Lạt thÆ¡ má»™ng cá»§a mẹ ngà y xưa. Hết lên dốc lại xuống dốc và nhiá»u ngôi nhà có lối kiến trúc Âu châu vá»›i những bá» tưá»ng đỠsáºm cổ kÃnh và trầm mặc. Mẹ Sương An vẫn thưá»ng nói nhà mình rất giống ngôi nhà cá»§a ông bà ngoại Sương An ở Việt Nam, chỉ khác nÆ¡i chốn mà thôi. Mùa hè ở đây nóng kinh khiếp, má»—i sáng sá»›m còn được nghe bầy ve sầu cuống quÃt, kêu vang trên cà nh cây cổ thụ còn sót lại đằng sau khá»ang sân nhà Sương An. NÆ¡i cá»a sổ phòng Sương An nhìn xuống, rá»±c lên mà u hồng Ä‘áºm nhạt cá»§a các loà i hoa.
Xa hÆ¡n là mặt hồ nhá» xanh êm, soi bóng hà ng dương liá»…u rá»§ má»m những nhánh dà i tha thướt, lâu lâu có và i chiếc canoes nhá» chạy vút qua, để lại vô số đợt sóng trắng xóa dạt ầm ầm và o bá», là m bầy bồ câu hiá»n là nh Ä‘ang ăn những hạt cá» gần đó hoảng hốt vá»— cánh bay Ä‘i. Thuở nhá», khi Sương An Ä‘ang còn ở lá»›p tiểu há»c, và o những ngà y hè rãnh rá»—i, đôi khi hai mẹ con Sương An theo ông già bản xứ David bên hà ng xóm, mà Sương An thưá»ng gá»i là ông ná»™i, cùng nhau ra tá»›i gần cây cầu ngắn nhô ra nÆ¡i mé hồ, đặt xuống nước những cái giá» bằng nhá»±a có ô cá»a mở sẵn, ở trong giỠông đã cà i và o và i con tôm nhá» là m mồi, rồi cả ba ngưá»i ngồi bệt trên cầu hóng từng cÆ¡n gió mát, nói vá» những tin tức thế giá»›i hoặc vá» thá»i tiết sắp tá»›i. Hoặc mẹ Sương An gá»i nói chuyện vá»›i má»™t và i ngưá»i bạn thân ở Cali cho qua nhiá»u giá» chỠđợi, trong khi con gái nói đủ thứ chuyện vá»›i ông già tÃnh tình rất dá»… thương. Sương An thÃch thú nhất là khi ông kéo những chiếc giá» lên, bên trong có và i ba con cá bass dãy dụa vì bị mắc và o cái lưỡi gắn mồi bên trong giá». Những chiếc giá» còn lại có những con tôm cà ng không lá»›n lắm, vá» tôm xanh rì, ông đưa tất cả cho Sương An và nói:
- Như thế cÅ©ng khá nhiá»u rồi, chỉ là cho vui thôi...
Sương An nói:
- Cám Æ¡n ông nhiá»u lắm, mẹ cháu sẽ nấu chúng thà nh những món ăn rất ngon để mang qua tặng ông, lần khác mình còn tá»›i đây nữa không hả ông? Cháu rất thÃch.
- Nếu cháu thÃch thì sẽ có những lần sau nữa...
Nhưng rồi những mùa hè tuổi nhá» cÅ©ng trôi nhanh, Sương An không còn thÃch Ä‘i bắt tôm cá ngoà i bá» hồ nữa, và ông già cÅ©ng qua Ä‘á»i cách đây mấy năm, ngôi nhà đã có ngưá»i chá»§ khác dá»n tá»›i và có vẻ không mấy thân thiện vá»›i hà ng xóm nên Sương An thưá»ng cùng mẹ tá»›i nhà nguyện giúp thầy Andrew trồng hoa. Ngoà i giá» dạy đà n piano ra, thầy còn dạy thêm phần Ä‘á»c và viết tiếng Việt cho Sương An nữa.
Ở tuổi vừa lá»›n, Sương An má»—i tuần tá»›i há»c đà n vá»›i thầy Andrew, nghe xôn xao trái tim con gái khi thầy vừa dạo đà n vừa cất tiếng hát, má»—i lần đến câu "Aline!... Aline!" thì Sương An cảm thấy rung động như thầy Ä‘ang gá»i chÃnh mình...
- Tại sao lần nà o thầy cÅ©ng khen Sương An váºy hả?
- Tại vì Sương An rất dễ thương...
Những buổi há»c đà n má»—i thứ bảy rồi cÅ©ng trôi qua nhanh chóng, đã và o Mùa Chay, tuần đầu tiên thầy Andrew nói vá»›i Sương An:
- Sau lễ Phục Sinh thầy được thụ phong linh mục rồi Sương An à ...
- Váºy hở, khi đó Sương An sẽ gá»i thầy là Cha phải không?
- Äúng rồi, nhưng...
Sương An nghiêng đầu:
- Thầy nói nữa đi.
- Sương An đà n Ä‘iêu luyện lắm rồi, có thể chưa qua hết mùa xuân, trước tuần thánh là thầy không còn dạy Sương An được nữa. Sau khi thầy thụ phong, chắc gì Sương An còn gặp lại thầy, cho nên Sương An phải hoà n tất chương trình ngay bây giá» thì má»›i kịp. Có gì chưa hiểu nên há»i thầy liá»n nhé, bé con!
Sương An sa sầm nét mặt, thầy Andrew lạ ghê chưa, trước hay sau lá»… thụ phong cá»§a thầy thì cÅ©ng giống nhau, có gì khác lạ đâu mà thầy nói như không còn cÆ¡ há»™i gặp Sương An nữa, có khác chăng thì chỉ là Sương An phải gá»i thầy là Cha thôi, thầy vẫn là thầy Andrew thân ái cá»§a Sương An mà .
Ngẩng lên nhìn thầy Andrew, Sương An cố gắng hình dung ra sau lá»… thụ phong, thầy sẽ khoác áo chùng dà i mà u Ä‘en cá»§a vị linh mục, vá»›i đôi kiếng trắng, cá» chỉ thầy rất dịu dà ng, nhưng mà Sương An không biết là thầy có khó tÃnh hÆ¡n sau lá»›p áo khả kÃnh kia không nữa.
Nhá»› lại trước đây khoảng hÆ¡n ba năm, vừa qua sinh nháºt tuổi mưá»i tám, khi Sương An chuẩn bị và o UNCC để há»c năm đầu tiên thì thầy Andrew, lúc nà y Ä‘ang là thầy sáu, được bổ nhiệm vá» giáo xứ Charlotte, phụ giúp cá» hà nh thánh lá»… cùng vá»›i linh mục chánh xứ. Ngoà i ra, má»—i thứ bảy hà ng tuần thầy còn có lá»›p dạy piano mà Sương An là má»™t trong những cô há»c trò nhá» dá»… thương nhất cá»§a thầy.
Thỉnh thoảng trong tuần mẹ Sương An thưá»ng nhá» cô con gái mang những ổ bánh nhá» xinh tá»± tay mẹ là m để biếu thầy Andrew, hoặc mẹ nhá» Sương An ra những nurseries tìm các giống hoa lạ Ä‘em đến trồng quanh ngôi nhà nguyện trắng, là nÆ¡i các giáo dân thưá»ng đến Ä‘á»c kinh và cầu nguyện má»—i chiá»u, phÃa sau có căn nhà nhá» xinh cÅ©ng mà u trắng, là nÆ¡i ở cá»§a thầy, cÅ©ng vừa là lá»›p dạy đà n cho bầy trẻ rÃu rÃt bước chân chim sẻ...Mẹ thưá»ng nói vá»›i Sương An là cuá»™c sống cá»§a con ngưá»i sẽ đẹp hÆ¡n nếu chung quanh mình nở rất nhiá»u hoa.
Nhiá»u năm trước, khi gần hết mùa Chay, qua khá»i Chúa nháºt Lá»… Lá, đầu tuần thánh Sương An giúp mẹ chuẩn bị nhiá»u váºt liệu như trứng gà , phẩm mà u, những chiếc giá» nhá» Ä‘an bằng tre dùng đựng trứng xinh xắn, sẵn sà ng để mẹ luá»™c và nhuá»™m, trang trà trong buổi Easter Egg Hunt cho thiếu nhi và o ngà y Chúa nháºt Phục Sinh sắp tá»›i. Sương An mê Æ¡i là mê những quả trứng đủ mà u do mẹ là m, thay vì Ä‘i nhặt trứng ngoà i park vá»›i đám bạn cùng lá»›p giáo lý thá»i bé, Sương An được mẹ ưu ái dà nh riêng cho má»™t giỠđầy trứng và má»™t bầy thá» mà u hồng tuyệt đẹp. Nhưng bây giá» Sương An không háo hức như thá»i còn nhá» nữa, Sương An đã lá»›n rồi mà . Äiá»u bây giá» Sương An báºn tâm nhất là thầy Andrew sẽ được thụ phong.
NghÄ© đến thầy Andrew, Sương An nhẩm tÃnh, như thế là mình chỉ còn há»c đà n vá»›i thầy và i ba buổi nữa thôi, như thầy đã nói, sau Phục Sinh thầy không còn dạy đà n cho há»c trò, Sương An nghÄ© chắc là thầy sẽ báºn rá»™n hÆ¡n vá»›i chức vụ quan trá»ng má»›i cá»§a Ä‘á»i tu sÄ©. Äá»™t nhiên Sương An cảm thấy hụt hẫng, nếu sau nà y mình không còn há»c đà n, không còn gặp thầy Andrew như trước đây nữa thì má»—i chiá»u thứ bảy mình sẽ sống ra sao, nếu như mà ...
Mang tâm trạng như váºy và o lần há»c cuối, ngáºp ngừng mãi rồi Sương An há»i thầy Andrew:
- Thầy Æ¡i, rồi sau nà y Sương An há»c đà n ở đâu, Sương An chỉ muốn há»c vá»›i thầy thôi à ...
Thầy Andrew quay đi, lãng tránh đôi mắt rưng rưng chứa đẫm nước của Sương An:
- Ở thà nh phố nà y có nhiá»u lá»›p dạy đà n lắm mà , Sương An hãy ghi danh và o đó há»c, há»c ở đâu thì cÅ©ng váºy thôi...
- Khác nhau nhiá»u chứ, Sương An không muốn đâu, tại vì...vì...Sương An biết sau nà y Sương An sẽ nhá»› thầy nhiá»u lắm.
Thầy Andrew thoáng chút bối rối:
- Äừng nói váºy mà Sương An, ngoan nhé...
Sương An cúi đầu, nghẹn ngà o:
- Thầy Andrew...
Thoáng bối rối qua thôi, rồi thầy Andrew nhìn Sương An bằng đôi mắt cương nghị cá»§a má»™t ngưá»i lá»›n hÆ¡n Sương An mưá»i mấy năm :
- Sương An còn rất trẻ, rồi Sương An sẽ tìm thấy má»™t tình yêu thÃch hợp cho mình, hãy quên thầy Ä‘i, Sương An!
Từng giòng nước mắt tiếp nối rÆ¡i rÆ¡i trên khuôn mặt cá»§a Sương An, gần như thay thế hà ng vạn lần câu trả lá»i. Thầy Andrew lại nói, âm vá»±c trầm xuống bởi ân háºn xót xa, là má»™t lá»i thú tá»™i:
- Sương An à , xin lá»—i, cho thầy ngà n lần được xin lá»—i, vì thầy...vì tôi...cÅ©ng bởi vì tôi không thể, tôi không thể nà o mà Sương An, cuá»™c Ä‘á»i tôi đã dà nh cho Thiên Chúa rồi, lòng tôi đã quyết, mong Sương An hiểu, và thông cảm cho tôi. Cho tôi được ngà n lần xin lá»—i, và ngà n lần cám Æ¡n Sương An...
Tai Sương An ù Ä‘i như có hà ng ngà n con ong Ä‘ang hợp đà n bay quanh trong đầu. Sương An bước nhanh ra cá»a, chạy nhà o xuống con dốc lá cuốn lao xao bước chân, rá»i khá»i ngôi nhà nguyện có tiếng cầu kinh rì rầm, và gục đầu hồi lâu và o tay lái trong xe. Cuối cùng Sương An cho xe chạy Ä‘i, xa dần ngá»n đồi nhá», xa dần ngôi nhà nguyện quá đỗi thân yêu cá»§a tuổi vừa lá»›n đầy má»™ng mị thần tiên, có nhiá»u ánh sáng cá»§a ảo tưởng mÆ¡ hồ phản chiếu lấp lánh...
Những ngà y tiếp theo, Sương An thẫn thá» bá» bê má»i việc há»c hà nh, khi và o lá»›p, Sương An không thể nà o táºp trung trà óc để là m bà i như trước nữa. Sương An lái xe vòng vòng quanh thà nh phố lúc nà y hoa đà o và hoa mÆ¡ Ä‘ang tiết nở trắng xóa hai bên đưá»ng, nÆ¡i Sương An Ä‘ang thẫn thá» ngang qua, rồi theo thói quen, Sương An lại thấy mình Ä‘ang lần vá» con dốc dà i dẫn lên ngôi nhà nguyện nhá», nÆ¡i Sương An có biết bao nhiêu là vui buồn thá»i má»›i lá»›n. Äứng ngÆ¡ ngẩn má»™t lúc dưới chân đồi, Sương An lại buồn bã lên xe quay vá» nhà . Cho xe và o garage, khi ngang nhà bếp, Sương An thấy mẹ Ä‘ang sá»a soạn cho bữa cÆ¡m tối, vừa cất tiếng chà o mẹ đã vá» là Sương An chạy vá»™i và o phòng, vùi đầu trên gối khóc mùi mẫn.
Mẹ hốt hoảng bỠhết tất cả chạy theo con gái:
- Có chuyện gì kinh khá»§ng váºy hả con?
Sương An nói trong tiếng nấc:
- Con khổ quá mẹ ơi, mẹ cứu con với mẹ!
- Con phải nÃn khóc, nói từ đầu thì mẹ má»›i giúp con được chứ, ngoan nà o, nói Ä‘i con.
Cô con gái yêu quý nói từng chữ một:
- Thầy Andrew không có thương con mẹ à ...
Lạy Chúa tôi! Con gái tôi là m sao thế nà y. Mẹ Sương An choáng váng như vừa nghe tiếng sét đánh bên tai:
- Sương An! Con nói sao? Con đã là m gì, con có biết váºy là không thể được hay không?
- Nhưng chuyện nà y đến vá»›i con tá»± nhiên mà mẹ, con không ngăn được chÃnh con, bây giá» con phải là m sao?
Sương An lại ôm mặt khóc từng cơn, mẹ đau đớn nhìn Sương An:
- Thầy Andrew sắp thụ phong linh mục rồi, con nên hiểu Ä‘iá»u nà y chứ.
Mẹ yên lặng suy nghĩ một lúc, rồi mẹ cương quyết:
- Mẹ phải cứu lấy con, ngay bây giá». Sương An! Hãy ngồi dáºy cùng Ä‘i vá»›i mẹ ra nhà nguyện gặp thầy Andrew, mẹ rất muốn thầy cho mẹ lá»i khuyên, sau đó cả mẹ lẫn con phải và o cầu nguyện xin Chúa ban cho con nhiá»u nghị lá»±c để vượt qua lần ngã đầu Ä‘á»i rất lá»›n nà y, nhanh Ä‘i con, để mẹ ra ngoà i chuẩn bị.
Rồi hai mẹ con lại lái lên con dốc dà i dẫn đến ngôi nhà nguyện trong nắng chiá»u Ä‘ang buông dần. Mẹ Sương An bấm chuông, má»™t ngưá»i phụ nữ vẫn thưá»ng giúp nhà thá» những việc lặt vặt nhanh chóng ra mở cá»a:
- Thưa bà cần gì ạ?
Mẹ nói :
- Xin bà là m ơn cho tôi gặp thầy Andrew, ồ xin lỗi, cha Andrew ạ.
Ngưá»i phụ nữ lịch sá»± :
- Dạ thưa bà , theo lịch đã được sắp xếp để chuẩn bị cho việc quan trá»ng, thì cha Andrew sẽ cấm phòng từ đầu tuần thánh, không thể tiếp ai cả, rồi sau Phục sinh ngà i sẽ sang à và cùng gia đình ở đó tham dá»± lá»… thụ phong linh mục cá»§a ngà i. Khi trở lại Mỹ, ngà i sẽ nháºn nhiệm sở má»›i, đến má»™t giáo xứ xa xôi nà o đó để chăm sóc, không trở lại đây nữa.
Sương An cÆ¡ hồ muốn khuỵu xuống, mẹ ôm lấy bá» vai cá»§a cô con gái nhá», Sương An nghe loáng thoáng tiếng mẹ:
- Cám Æ¡n bà nhiá»u lắm, xin chà o bà .
Sương An Ä‘i theo tay dìu đỡ cá»§a mẹ ra khá»i ngôi nhà nguyện má»™t thá»i thân quen, mẹ nói như dá»— dà nh:
- Mình vỠthôi con, con cứ nhớ là lúc nà o cũng có mẹ ở bên cạnh con để cho con tựa và o. Rồi hai, ba năm sau nữa con sẽ nguôi ngoai...
Sương An báºt khóc không che dấu:
- Nhưng con yêu thầy Andrew...
- Mẹ biết, nhưng đâu thể được hả con, má»›i ngoà i hai mươi, sau nà y khi quên được thầy Andrew rồi, con sẽ thấy rằng ngà y hôm nay con đã là m má»™t việc không đúng. Thầy đã có ngà y đầu tiên đến đây thì thế nà o cÅ©ng phải có ngà y cuối cùng để thầy rá»i khá»i chúng ta, đó là qui luáºt cá»§a cuá»™c sống. Sương An, Aline cá»§a mẹ, hãy nghe mẹ, con nhé .
Sương An khóc sướt mướt:
- Bây giỠcon phải là m sao hở mẹ?
Mẹ ôm lấy Sương An vá»— vá», nói dịu dà ng như nói vá»›i chÃnh mẹ:
- Con nghe mẹ nói đây, hai mươi mấy năm trước, khi Há»™i Thiện Nguyện đưa gia đình mình vỠđịnh cư ở Charlotte nà y, mẹ chưa hình dung ra được nÆ¡i sắp đến có nhiá»u con dốc như váºy, là vì thà nh phố được xây dá»±ng trên má»™t khu rừng lá»›n, rất nhiá»u ngá»n đồi nhá», và đâu đó mặt đất trÅ©ng xuống thà nh hồ nước như đằng sau nhà mình. Mãi sau nà y thì mẹ thấy rằng cuá»™c sống cá»§a con ngưá»i sẽ có những lúc thăng trầm tá»±a như mình phải hì hục leo qua nhiá»u con dốc, rồi lại xuống dốc, mà muốn vượt qua con dốc đó, con phải dùng đôi chân và sức lá»±c cá»§a chÃnh mình, chứ không ai giúp mình được đâu con!
Mẹ nói tiếp:
- Mẹ nhá»› khi con ra Ä‘á»i, rồi tiếp theo ba con lâm bệnh, và bá» Ä‘i vÄ©nh viá»…n , thì mẹ con mình cÅ©ng phải cùng nhau vượt qua con dốc lá»›n đó. Theo thá»i gian, mẹ cÅ©ng Ä‘i qua được. Nên nghe mẹ, Sương An, con còn mẹ để con tá»±a và o mà , con Ä‘ang còn phÃa trước rất dà i...
Aline của mẹ, hãy là m cho cuộc sống đẹp hơn bằng cách cùng với mẹ đi tìm những hạt giống của hoa...
Tammy Tran
3/2012
_________________ Thôi Ä‘i, Tiểu Thư há»ng có chịu đâu!