Äêm! Lặng yên
Äồng loã vá»›i ná»—i cô đơn trong tôi
Căn phòng lạnh...tay tôi lạnh...trái tim đóng băng dẫy chết.
Lùa tay ra ngoà i khung cá»a...muốn tìm cảm giác lạnh hÆ¡n má»™t chút...
một chút nữa...nữa...
Äá»§ để thấm thÃa hồn Ä‘au!
Ngá»n đèn đưá»ng và ng vá»t dưới cÆ¡n mưa phùn,hắt bóng cây bằng lăng
lên mãng tưá»ng bạc thếch là m con đưá»ng lạnh lẽo lại cà ng buồn thêm.
Äêm tháºt sâu! Äôi mắt tôi nuốt chá»ng lấy bóng đêm
Nhìn đốm sáng cháºp chá»n loé lên từ Ä‘iếu thuốc,là m sao sưởi ấm được
những ngón tay lạnh cóng tội nghiệp,ngón tay út trái tôi!
Äêm ! sâu thẳm...diệu kỳ.
Tôi yêu bóng đêm,muốn ôm choà ng lấy...che khuất đi...
Trái Tim đau! Trầy trụa.
Ngoà i kia...đêm cà i sâu nỗi nhớ
Bên kia khung cá»a,có bà n tay ai đó khép vá»™i cánh cá»a.
Äêm!...hụt hẩng...
Äêm!...trượt ngã...
Vá» phÃa tôi...Æ¡i! Äêm!...Äêm!...
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm