| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Bảy 12 08, 2012 7:53 pm Tiêu đề: Tháng ngà y đà i đã qua |
|
|
THÃNG NGÀY DÀI ÄÃ QUA
Äầu năm há»c lá»›p sáu cá»§a Bảo Như , Bảo Kim đưa con gái đến trưá»ng, chá» cho con ổn định vị trà xong , Bảo Kim dá»± tÃnh lái thẳng đến hãng là m việc, khi sắp sá»a bước lên xe thì Bảo Kim trông thấy má»™t ngưá»i đà n ông.
Ngưá»i đà n ông vá»›i tia nhìn đăm đắm và trầm mặc, cÆ¡ hồ Ä‘ang chứa đựng trong đó cả má»™t bầu trá»i phiá»n muá»™n, mà khi má»™t ngưá»i phụ nữ nhạy cảm như Bảo Kim nhìn và o sẽ bị thu hút mãnh liệt ngay qua phút ban đầu.
Ngưá»i đà n ông rất lịch sá»±, cúi nhẹ chà o Bảo Kim:
- Hello! Chắc cô là ngưá»i Việt?
- Dạ đúng. Chà o anh.
- Chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i Mỹ da và ng, cho nên lúc nãy trông thấy cô ở ngoà i kia tôi cứ ngỡ cô là Chinese.
Bảo Kim hơi giễu cợt :
- Váºy sao anh không nói tiếng Tà u ?
- Tôi không nói được tiếng Tà u vì tôi là dân An nam má»™t trăm phần trăm , tôi là ngưá»i gốc Bắc cô ạ.
Bảo Kim hơi khựng lại giây lát:
- Anh là ngưá»i Bắc Việt Nam?
Ngưá»i đà n ông phân trần:
- Bố mẹ tôi là ngưá»i Bắc, nhưng di cư và o Nam hồi hiệp định Genève được ký kết nên tôi sinh ra ở trong Nam, gia đình tôi trước năm 1975 đã sống ở Äà Nẵng cô à .
Tôi cÅ©ng là ngưá»i Äà Nẵng. Bảo Kim định nói thế, nhưng lại thôi, không cần thiết phải nói ra Ä‘iá»u nà y vá»›i ngưá»i lạ. Thấy đã hÆ¡i trá»… giá» là m nên Bảo Kim vá»™i và ng ngồi và o xe:
- Sorry, tôi phải Ä‘i bây giá». Tôi tên Bảo Kim, bye anh nhé, hy vá»ng gặp lại.
Ngưá»i đà n ông vẫy tay qua cá»a kiếng xe:
- Bye Bảo Kim.
Äã hÆ¡i thay đổi trong cách gá»i, và đôi mắt đã Ä‘i theo Bảo Kim và o trong hãng suốt mấy tiếng đồng hồ liá»n mà Bảo Kim không hiểu vì sao...
Những ngà y kế tiếp Bảo Kim gặp ngưá»i đà n ông nÆ¡i cổng trưá»ng cá»§a con gái, vẫn đôi mắt ướt Ä‘áºm như lần gặp trước:
- Chà o Bảo Kim.
Bảo Kim hÆ¡i tá»± trách sao khi không bá»—ng dưng cho ngưá»i ta biết tên cá»§a mình là m gì, để bây giá» ngưá»i ta lại gá»i tên hết sức thân thiết như thế nà y.
- Hi anh.
Thấy Bảo Kim có vẻ lạnh nhạt, ngưá»i đà n ông lui bước ra phÃa sau má»™t chút, và không nói thêm gì nữa , vừa lúc đó thì tiếng chuông reo lên và bầy há»c trò midle school uà ra khắp sân trưá»ng mà trước đây Ãt phút còn Ä‘ang vắng lặng . Bảo Như chạy vá» phÃa Bảo Kim:
- Hi mẹ, cho con đi ăn KFC bây giỠnghe mẹ, con đói lắm.
- Con không ăn lunch sao?
- Không phải đâu, ngà y hôm nay con có giỠchạy ở ngoà i nên bị đói thôi mẹ à .
- OK. Má»i công chúa cá»§a mẹ lên xe.
Nhưng Bảo Kim không trốn thoát được bà n tay cá»§a trá»i cao, khi hai mẹ con vừa order phần ăn xong, Ä‘ang tìm bà n ngồi xuống thì lúc nhìn ra cá»a, Bảo Kim trông thấy ngưá»i đà n ông cùng vá»›i con gái bước và o. Bảo Như nói:
- Mẹ à , Kelly há»c cùng lá»›p vá»›i con đó mẹ.
Trong mắt ngưá»i đà n ông thoáng má»™t tia mừng rỡ là m sáng lên đôi chút :
- Không ngỠlại gặp hai mẹ con Bảo Kim ở đây. Có ngại khi hai cha con tôi ngồi chung bà n không?
- OK , đâu có sao.
- Tôi là Huấn , lần trước không kịp giới thiệu tên mình cho Bảo Kim .
Bảo Kim cưá»i nhẹ:
- Tại Bảo Kim không há»i mà , đừng để ý, chuyện nhá» thôi anh.
Bảo Như và Kelly nói chuyện rÃu rÃt rồi Kelly quay sang bố :
- Bố Æ¡i , Bảo Như cÅ©ng chỉ có má»™t mình giống con , không có chị em gì hết , và không có cha , còn con thì không có mẹ . Bố cho tụi con tá»›i nhà há»c chung nghe bố.
Kelly nÃu tay bố năn nỉ, Bảo Kim nhá»§ thầm, trá»i đất Æ¡i, đúng là con nÃt, sao lại khai ra hết lý lịch Ä‘á»i tư ngưá»i ta váºy nè. Bảo Kim thấy ngưá»i đà n ông thoáng chút tươi trên nét mặt:
- Bố OK nhưng con phải há»i cô Bảo Kim trước đã chứ, biết cô có đồng ý không?
Má»™t câu há»i khéo cá»§a ngưá»i Bắc , Bảo Kim hÆ¡i giáºt mình vì có Ä‘iểm giống bố cá»§a Bảo Như.
- Nếu Bảo Như muốn thì Bảo Kim cũng OK, không sao.
Hai đứa con gái nhỠcùng reo lên, Bảo Như nói với mẹ:
- Thì ra là nhà của Kelly cách nhà mình có hai phút lái xe thôi mẹ ơi, con có thể đi bộ sang nhà Kelly mẹ nhé.
Ngưá»i đà n ông chen và o:
- Äể chú chở Kelly đến nhà con, Ä‘i bá»™ chú nghÄ© mẹ con ngại không muốn đâu.
- Äúng rồi, mẹ con sợ nhất là con ra ngoà i má»™t mình.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Bảy 12 08, 2012 7:55 pm Tiêu đề: |
|
|
Sau đó là những lần gặp nhau ngoà i sân trưá»ng, Huấn hÆ¡i thắc mắc:
- Bảo Kim à , bố của Bảo Như đâu, sao tôi không thấy đến đón cháu?
- Anh ấy đã qua Ä‘á»i vì bạo bệnh lúc Bảo Như má»›i có sáu tuổi đó anh.
- Xin lỗi đã khơi gợi nỗi đau buồn quá lớn của Bảo Kim nhé.
Giá»ng Bảo Kim chùng xuống:
- Anh không cần nói lá»i xin lá»—i, Bảo Kim đã nguôi ngoai từ lâu rồi...
- Hèn chi tôi thấy Bảo Kim có vẻ rất vui tươi, có lẽ Bảo Kim là loại ngưá»i mạnh mẽ trong cÆ¡n bão tố cá»§a cuá»™c Ä‘á»i.
- Buồn hay vui thì cÅ©ng phải sống, tại sao mình không chá»n niá»m vui hả anh? Anh có nhá»› mà u da cá»§a con tắc kè không váºy, khi ở trên cây thì nó có mà u xanh để giống vá»›i mà u cá»§a lá, còn khi Ä‘ang ở trên mặt đất thì lại mà u nâu, chẳng qua là trá»i sinh để thÃch nghi vá»›i từng hoà n cảnh, Bảo Kim cÅ©ng váºy, nếu quá buồn thì Bảo Kim là m sao đủ nghị lá»±c để nuôi lá»›n Bảo Như hả anh?
- Cho tôi được khâm phục Bảo Kim, Bảo Như có ngưá»i mẹ phi thưá»ng lắm đó.
Bảo Kim mÃm môi:
- CÅ©ng không phi thưá»ng gì mấy đâu , đôi khi Bảo Kim thấy nản lòng và sợ hãi lắm , tuyệt vá»ng nữa, nhưng may mắn là Bảo Kim có ba mẹ và các anh chị Ä‘ang ở gần đây, vì hai mẹ con vẫn phải cần sá»± trợ giúp má»i thứ từ gia đình mà .
Ngà y nà o Bảo Như cũng đem những thông tin từ Kelly vỠnhà thủ thỉ với mẹ :
- Mẹ Æ¡i , mẹ cá»§a Kelly Ä‘ang ở Virginia vì đã li dị vá»›i chú rồi, Kelly còn má»™t đứa em trai hai tuổi nữa đó mẹ, nhưng hai chị em chỉ gặp nhau má»—i năm và o dịp hè, Kelly Ä‘i máy bay má»™t mình giá»i lắm.
Bảo Kim khuyên con:
- Nếu Kelly kể thì con nghe, nhưng con đừng há»i nhiá»u vì như váºy là tò mò chuyện cá»§a ngưá»i khác nhé.
- What do you mean “tò mò�
- Là để ý chuyện riêng cá»§a ngưá»i khác đó con.
- Con hiểu rồi. Nhưng Kelly tự kể cho con nghe mà . Nó nói chú rất buồn, và buồn hoà i.
Khá»i cần nghe con nói , Bảo Kim cÅ©ng thấy là Huấn rất buồn, không những Bảo Kim nháºn ra qua ánh mắt xa vắng cá»§a Huấn mà cả dáng Ä‘iệu, lúc nói chuyện hoặc là trong những lúc vui vẻ lắm thì cÅ©ng chỉ thoáng qua má»™t chút rồi thôi.
Sau đó Ãt ngà y thì Bảo Như lại kể chi tiết hÆ¡n:
- Mẹ à , thì ra là mẹ Kelly đang ở với chú của nó.
Bảo Kim báºt lên cưá»i nhưng không ngạc nhiên mấy vì hình như thá»i bây giá», những đứa con gái nhá» thưá»ng thÃch gá»i bạn trai cá»§a mẹ là chú, nhưng Bảo Như nói:
- Kelly nói chú đó là em trai ruột của bố nó đó mẹ.
Bảo Kim ngưng cưá»i :
- Váºy hả con ?
- Bộ chú không có nói với mẹ sao?
- Mẹ không há»i mà chú cÅ©ng không nói ...
- Lúc Kelly Ä‘ang há»c lá»›p bốn thì mẹ Kelly Ä‘i theo chú Hiển cá»§a nó vá» Virginia ở luôn đó mẹ, và bố Kelly vá»›i chú Hiển không còn nói chuyện vá»›i nhau nữa.
Váºy là má»›i có hai năm thôi, hèn chi mà vết thương cá»§a ngưá»i ta chưa là nh. Bảo Kim ôm con gái và o lòng:
- Thế thì Kelly tá»™i nghiệp quá hả con, chúa nháºt nà y mẹ nấu phở gà , con gá»i Kelly qua nhà mình cùng ăn vá»›i con nhé.
- OK mẹ, con nói lại chắc là Kelly mừng lắm đó.
Không biết là tá»± khi nà o , Bảo Kim cảm thấy Huấn cÅ©ng rất tá»™i nghiệp giống như Kelly khi cùng Huấn nói chuyện qua Ä‘iện thoại. Giá»ng Huấn reo vui:
- Má»i con ăn phở nhưng có má»i bố cá»§a nó không váºy?
- Không biết là bố Kelly có muốn ăn không?
- Tại sao không?
- Váºy thì cả hai bố con đến nhà Bảo Kim ăn phở nhé.
- OK, chuá nháºt nà y gặp hai mẹ con .
Sau khi ăn xong , đợi Bảo Như và Kelly và o phòng há»c, Bảo Kim há»i dò Huấn:
- Tha lá»—i cho Bảo Kim hÆ¡i tò mò, sao Bảo Kim chưa bao giá» nghe anh nhắc đến mẹ cá»§a Kelly váºy?
- Nếu Bảo Kim đã nghe nói vá» Hạnh Tuyá»n ra sao thì nó là thế ấy.
- Bảo Kim muốn nghe chÃnh anh nói ra...
Huấn dá»±a hẳn ngưá»i và o ghế, đôi mắt xa xăm:
- Cuá»™c Ä‘á»i đôi khi có những khúc mắc, và không ngỠđược. Bố mẹ tôi chỉ có ba ngưá»i con, chị cả tôi thì ở Saigon vá»›i ông bà cụ hiện nay đã già , tôi có má»™t ngưá»i em trai, do Ãt anh em nên chúng tôi rất thương yêu nhau. Bảo Kim biết không , hồi nhá» tôi thương em tôi đến ná»—i có thể nhưá»ng hết những gì cá»§a tôi cho em nếu nó thÃch. Tương tá»± như thế, khi má»›i sang Mỹ, thá»i gian đầu vợ chồng chúng tôi ở chung vá»›i Hiển, cho đến khi Hiển thÃch Hạnh Tuyá»n, và tôi cÅ©ng chìu ý nó luôn, Bảo Kim khoan hãy há»i, vì tôi đã biết mình vô lý, tháºm chà vô lý phải không...
Bảo Kim ngắt lá»i:
- Tháºt là không thể nà o, Bảo Kim chưa thấy ai như anh!
- Tôi đã nói rồi mà . Vấn đỠở chá»— là Hạnh Tuyá»n cÅ©ng yêu Hiển, và không còn yêu tôi nữa thì tại sao tôi không cho ngưá»i ta được toại nguyện? Nếu kéo dà i cuá»™c sống lứa đôi thì cÅ©ng đâu có ý nghÄ©a gì cho cả ba, tại sao tôi không chá»n giải pháp xa nhau, coi như là tôi để lại món đồ cá»§a tôi cho em như thói quen cá»§a tôi lúc còn bé...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Bảy 12 08, 2012 7:57 pm Tiêu đề: |
|
|
Sau đó là những lần gặp nhau ngoà i sân trưá»ng, Huấn hÆ¡i thắc mắc:
- Bảo Kim à , bố của Bảo Như đâu, sao tôi không thấy đến đón cháu?
- Anh ấy đã qua Ä‘á»i vì bạo bệnh lúc Bảo Như má»›i có sáu tuổi đó anh.
- Xin lỗi đã khơi gợi nỗi đau buồn quá lớn của Bảo Kim nhé.
Giá»ng Bảo Kim chùng xuống:
- Anh không cần nói lá»i xin lá»—i, Bảo Kim đã nguôi ngoai từ lâu rồi...
- Hèn chi tôi thấy Bảo Kim có vẻ rất vui tươi, có lẽ Bảo Kim là loại ngưá»i mạnh mẽ trong cÆ¡n bão tố cá»§a cuá»™c Ä‘á»i.
- Buồn hay vui thì cÅ©ng phải sống, tại sao mình không chá»n niá»m vui hả anh? Anh có nhá»› mà u da cá»§a con tắc kè không váºy, khi ở trên cây thì nó có mà u xanh để giống vá»›i mà u cá»§a lá, còn khi Ä‘ang ở trên mặt đất thì lại mà u nâu, chẳng qua là trá»i sinh để thÃch nghi vá»›i từng hoà n cảnh, Bảo Kim cÅ©ng váºy, nếu quá buồn thì Bảo Kim là m sao đủ nghị lá»±c để nuôi lá»›n Bảo Như hả anh?
- Cho tôi được khâm phục Bảo Kim, Bảo Như có ngưá»i mẹ phi thưá»ng lắm đó.
Bảo Kim mÃm môi:
- CÅ©ng không phi thưá»ng gì mấy đâu , đôi khi Bảo Kim thấy nản lòng và sợ hãi lắm , tuyệt vá»ng nữa, nhưng may mắn là Bảo Kim có ba mẹ và các anh chị Ä‘ang ở gần đây, vì hai mẹ con vẫn phải cần sá»± trợ giúp má»i thứ từ gia đình mà .
Ngà y nà o Bảo Như cũng đem những thông tin từ Kelly vỠnhà thủ thỉ với mẹ :
- Mẹ Æ¡i , mẹ cá»§a Kelly Ä‘ang ở Virginia vì đã li dị vá»›i chú rồi, Kelly còn má»™t đứa em trai hai tuổi nữa đó mẹ, nhưng hai chị em chỉ gặp nhau má»—i năm và o dịp hè, Kelly Ä‘i máy bay má»™t mình giá»i lắm.
Bảo Kim khuyên con:
- Nếu Kelly kể thì con nghe, nhưng con đừng há»i nhiá»u vì như váºy là tò mò chuyện cá»§a ngưá»i khác nhé.
- What do you mean “tò mò�
- Là để ý chuyện riêng cá»§a ngưá»i khác đó con.
- Con hiểu rồi. Nhưng Kelly tự kể cho con nghe mà . Nó nói chú rất buồn, và buồn hoà i.
Khá»i cần nghe con nói , Bảo Kim cÅ©ng thấy là Huấn rất buồn, không những Bảo Kim nháºn ra qua ánh mắt xa vắng cá»§a Huấn mà cả dáng Ä‘iệu, lúc nói chuyện hoặc là trong những lúc vui vẻ lắm thì cÅ©ng chỉ thoáng qua má»™t chút rồi thôi.
Sau đó Ãt ngà y thì Bảo Như lại kể chi tiết hÆ¡n:
- Mẹ à , thì ra là mẹ Kelly đang ở với chú của nó.
Bảo Kim báºt lên cưá»i nhưng không ngạc nhiên mấy vì hình như thá»i bây giá», những đứa con gái nhá» thưá»ng thÃch gá»i bạn trai cá»§a mẹ là chú, nhưng Bảo Như nói:
- Kelly nói chú đó là em trai ruột của bố nó đó mẹ.
Bảo Kim ngưng cưá»i :
- Váºy hả con ?
- Bộ chú không có nói với mẹ sao?
- Mẹ không há»i mà chú cÅ©ng không nói ...
- Lúc Kelly Ä‘ang há»c lá»›p bốn thì mẹ Kelly Ä‘i theo chú Hiển cá»§a nó vá» Virginia ở luôn đó mẹ, và bố Kelly vá»›i chú Hiển không còn nói chuyện vá»›i nhau nữa.
Váºy là má»›i có hai năm thôi, hèn chi mà vết thương cá»§a ngưá»i ta chưa là nh. Bảo Kim ôm con gái và o lòng:
- Thế thì Kelly tá»™i nghiệp quá hả con, chúa nháºt nà y mẹ nấu phở gà , con gá»i Kelly qua nhà mình cùng ăn vá»›i con nhé.
- OK mẹ, con nói lại chắc là Kelly mừng lắm đó.
Không biết là tá»± khi nà o , Bảo Kim cảm thấy Huấn cÅ©ng rất tá»™i nghiệp giống như Kelly khi cùng Huấn nói chuyện qua Ä‘iện thoại. Giá»ng Huấn reo vui:
- Má»i con ăn phở nhưng có má»i bố cá»§a nó không váºy?
- Không biết là bố Kelly có muốn ăn không?
- Tại sao không?
- Váºy thì cả hai bố con đến nhà Bảo Kim ăn phở nhé.
- OK, chuá nháºt nà y gặp hai mẹ con .
Sau khi ăn xong , đợi Bảo Như và Kelly và o phòng há»c, Bảo Kim há»i dò Huấn:
- Tha lá»—i cho Bảo Kim hÆ¡i tò mò, sao Bảo Kim chưa bao giá» nghe anh nhắc đến mẹ cá»§a Kelly váºy?
- Nếu Bảo Kim đã nghe nói vá» Hạnh Tuyá»n ra sao thì nó là thế ấy.
- Bảo Kim muốn nghe chÃnh anh nói ra...
Huấn dá»±a hẳn ngưá»i và o ghế, đôi mắt xa xăm:
- Cuá»™c Ä‘á»i đôi khi có những khúc mắc, và không ngỠđược. Bố mẹ tôi chỉ có ba ngưá»i con, chị cả tôi thì ở Saigon vá»›i ông bà cụ hiện nay đã già , tôi có má»™t ngưá»i em trai, do Ãt anh em nên chúng tôi rất thương yêu nhau. Bảo Kim biết không , hồi nhá» tôi thương em tôi đến ná»—i có thể nhưá»ng hết những gì cá»§a tôi cho em nếu nó thÃch. Tương tá»± như thế, khi má»›i sang Mỹ, thá»i gian đầu vợ chồng chúng tôi ở chung vá»›i Hiển, cho đến khi Hiển thÃch Hạnh Tuyá»n, và tôi cÅ©ng chìu ý nó luôn, Bảo Kim khoan hãy há»i, vì tôi đã biết mình vô lý, tháºm chà vô lý phải không...
Bảo Kim ngắt lá»i:
- Tháºt là không thể nà o, Bảo Kim chưa thấy ai như anh!
- Tôi đã nói rồi mà . Vấn đỠở chá»— là Hạnh Tuyá»n cÅ©ng yêu Hiển, và không còn yêu tôi nữa thì tại
Rồi Huấn ngồi thẳng lên , giá»ng khô khốc :
- Nhưng đây là lần cuối cùng, từ khi cho Ä‘i như váºy tôi đã không còn liên lạc gì vá»›i Hiển nữa , coi như cắt đứt. Chỉ có Kelly là còn Ä‘i thăm mẹ và em nó thôi.
- Rồi sao nữa hả anh?
- Thì Bảo Kim đã biết đoạn kế tiếp rồi mà .
Äá»™t ngá»™t Huấn cầm tay Bảo Kim:
- Äừng há»i nữa Bảo Kim, không nên hi sinh sá»± có mặt cá»§a mình cho má»™t ngưá»i vắng mặt.
- Nghĩa là ...
- Nghĩa là anh rất yêu em , anh không còn chìm sâu và o nỗi buồn ngà y xưa nữa...
Bảo Kim lặng ngưá»i không thốt lên được lá»i nà o, bên tai Bảo Kim, giá»ng Huấn nhẹ như ru:
- Em có biết là ngay khi anh trông thấy em lần đầu tiên ở cổng trưá»ng con há»c, vá»›i vẻ tinh khôi cá»§a em đã là m anh Ä‘iêu đứng, anh đã tá»± nhá»§ thầm vá»›i mình rằng, là mình nhất định phải yêu ngưá»i đà n bà nà y hay không?
Bảo Kim chới với:
- Em là m sao biết được ý tưởng ở trong đầu của anh chứ. Nếu biết thì em đã bỠchạy rồi.
- Bây giỠem còn bỠchạy nữa không?
- Cũng còn tùy ...
Huấn nôn nóng:
- Tùy cái gì?
- Tùy Bảo Như!
- Trá»i đất Æ¡i, tháºt ra em là mẹ hay là con cá»§a Bảo Như váºy?
Bảo Kim cưá»i, tìm kế hoãn binh:
- Chưa có trả lá»i bây giỠđược đâu, để em và o xem Bảo Như và Kelly có cần gì không...
Rồi Bảo Kim vùng đứng lên, bước vá»™i và o phòng há»c cá»§a con gái...
Ngà y tháng cứ thế dần trôi, êm như má»™t giòng sông và o thu, đẹp và thÆ¡ má»™ng như những chiếc lá và ng rá»±c qua những con đưá»ng từ nhà Bảo Kim dẫn đến trưá»ng Bảo Như há»c. Những dặm đưá»ng dà i Ä‘i và vá» hợp lại có lẽ sẽ thà nh má»™t con đưá»ng nối vòng quanh trái đất, nhưng trái tim cá»§a Bảo Kim vẫn chưa mở ngõ để đón chà o má»™t niá»m vui má»›i. Bảo Kim không thể giải thÃch tại sao. Rồi mùa thu qua nhanh , cùng mùa đông lạnh giá lụi tà n, cho mùa xuân cá» xanh trải rá»™ng sưá»n đồi hai buổi Bảo Kim đưa đón con gái Ä‘i vá», tháng sáu tá»›i nhanh và Bảo Như chuẩn bị nghỉ hè thì buổi trưa cuối cùng gặp Bảo Kim ở trưá»ng , ngáºp ngừng mãi Huấn má»›i nói vá»›i Bảo Kim :
- Kelly nghỉ hè thì hai bố con đi Virginia , anh đã mua vé máy bay rồi nè.
Bảo Kim giáºt mình :
- Anh đi Virginia? Bao giỠthì đi? Sao không nói cho em biết trước?
- Em há»i nhiá»u như váºy anh là m sao trả lá»i. Khoảng hai ngà y nữa anh lên máy bay.
Bảo Kim dáºm chân:
- Hai ngà y nữa đi mà bây giỠmới nói, anh có xem em là bạn không?
- Tại anh thấy em có quan tâm nhiá»u tá»›i anh đâu, vì em là ngưá»i hững há», là ngưá»i có trái tim băng giá số má»™t trên Ä‘á»i mà . Äáng lẽ anh Ä‘i rồi má»›i gá»i vá» báo tin đó.
Bảo Kim tức tối:
- Váºy sao , thôi anh cứ là m theo ý anh , good travel nhé!
Những ngà y đầu cá»§a kỳ nghỉ hè, Bảo Kim gởi con sang nhà ông bà ngoại, buổi tối vá» xum há»p vá»›i mẹ, Bảo Như than thở:
- Sao lạ quá mẹ Æ¡i , Kelly Ä‘i má»™t tuần lá»… rồi mà không thấy gá»i vá» cho con, con có gá»i cho Kelly nhưng cell cá»§a nó đã off rồi .Kỳ quá mẹ à .
Không nghe Bảo Kim nói gì, Bảo Như lại há»i:
- Chú có gá»i cho mẹ không hả mẹ?
- Không...
- Trước khi lên máy bay, con nghe Kelly nói là chú Hiển bị bệnh nặng lắm mẹ à , chú qua đó là để giúp mẹ Kelly chuyện nà y.
Ngồi bên cạnh Bảo Như, Bảo Kim cảm thấy trái tim mình như muốn lặng đi một nhịp, Bảo Kim muốn ù tai, mỠmắt đi vì nghe con nói, trong tâm trà Bảo Kim hiện ra những viễn cảnh Huấn và mẹ Kelly quay vỠlại với nhau nếu Hiển có mệnh hệ nà o...
Trong sân trưá»ng em thấy
Lá uá rụng rơi đầy ...
Má»—i chiá»u, khi lái xe ngang ngôi trưá»ng cá»§a Bảo Như, nhìn khung cảnh vắng lặng cá»§a mùa hè, Bảo Kim nghe có má»™t chút gì nuối tiếc dâng lên, khi tất cả những ngà y tháng qua Bảo Kim ở bên cạnh Huấn đã trở thà nh má»™t thói quen, mà vô tình Bảo Kim không há» hay biết.
Không lẽ, mình phải kết thúc lúc chưa bắt đầu hay sao? Thế là Bảo Kim bắt đầu hoảng hốt.
ChỠđợi hoà i không được, cuối cùng Bảo Kim gá»i cho Huấn:
- Anh đang ở đâu rồi, sao anh qua bên đó lâu quá, bao giỠthì anh trở lại San Jose?
Huấn cưá»i lá»›n trong Ä‘iện thoại:
- Biết sợ rồi phải không, váºy mà còn giả bá»™ lãnh đạm, nếu anh không là m má»™t chuyến Ä‘i như thế nà y, bắt buá»™c em phải quyết định thì bây giá» anh cÅ©ng đâu có biết trái tim em ra sao...
- Nhưng bao giá» thì anh vá»? Là m sao để biết anh nói tháºt?
Lần đầu tiên Bảo Kim nghe Huấn chá»c ghẹo:
- Khi nà o anh cùng Kelly vá»›i cái vali đứng trước cá»a nhà em thì là tháºt đó mà .
- Anh đừng có đuà nữa ...
Huấn kéo dà i giá»ng mình:
- Anh nói tháºt đấy, ngưá»i đà n bà mạnh mẽ trong em đâu? Bảo Kimmm....
- Sao chữ Kim kéo dà i quá?
- Nếu ngắn thì không đủ để đánh thức em.
- Nhưng nếu chỠđợi nhiá»u quá thì thà nh ra ngà y rất dà i.
- Cuá»™c Ä‘á»i dà i hay ngắn là do con ngưá»i tạo nên, nếu ta là m cho Ä‘á»i sống thú vị và vui tươi thì là rất dà i, là ý nghÄ©a , là có Ãch. Còn sống vô Ãch thì là ngắn, em hiểu không?
- OK ...Khi nà o anh v�
Bảo Kim nghe trong giá»ng Huấn có những nốt nhạc tháºt cao:
- Hai ngà y nữa, Bảo Kim!
~Tammy Trần
|
|
| Về Đầu Trang |
|
cq Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008 Số bài: 931
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|