PHAI...
Có lẽ trong ta hụt hẩng niá»m vui
Khi chiếc lá và ng bay ngoà i khung cá»a
Có nỗi hắt hiu nghe chừng rất lạ
Dẫu vô tình cũng thấm mệt hồn đau
Có lẽ trong ta hồn má»m tá»±a cá»
Chút vu vơ cũng cảm thấy xao lòng
Anh cứ trôi Ä‘i như ngà n bá»t sóng
Chút hư không ta mộng mị ngoái tìm
Có lẽ trong ta câu thỠlỗi hẹn
Tiếng trăm năm thôi lạc phÃm âm chùng
Ta là m sao dám ghì cương ngựa chứng
Dẫu biết mòn hÆ¡i váºt vã kiếm tìm
Có lẽ trong ta nỗi buồn trở dạ
Theo giá»t mưa sa bạc trắng đưá»ng vá»
Có buồn nà o hơn...nỗi buồn trần thế
Ký ức yêu thương nhuá»™m tÃm môi cưá»i
Thôi! Cũng xong rồi câu thỠhẹn ước
Nắng và ng phai theo ngà y tháng dần tan
Anh cứ buông cương dặm dà i phiêu lãng
Cho ta mãi ngồi...nhặt lá mơ phai!
ANH ÄI BIỀN BIỆT MUÔN TRÙNG
VÀNG PHAI Là RỤNG...NGẬP NGỪNG...MÆ AI!
DL
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm