VÃ’NG TRÃ’N KHÉP KÃN
Má»™t dòng sông đầy nắng phÃa sau lưng
Một con phố đỠmùa hoa Phượng vỹ
Thá»i thiếu nữ là má»™t trá»i hoa mỹ
Một lặng thầm theo suốt những mùa hoa
Xuân đã tan theo những giấc mơ xa
Niá»m vui cứ lịm dần và o cổ tÃch
Tiếng cưá»i khóc bên dòng Ä‘á»i tÄ©nh mịch
Vẫn từng ngà y...đón ngá»n nắng phương đông
Vẫn từng đêm đỠmắt nhớ mông lung
Giá»t nước mắt lăn quanh vòng tay ấm
Ngà y tháng qua tuổi tác chừng nghe nặng
Trên hai vai mệt mõi má»™t pháºn ngưá»i
Một ra đi...hai trở lại...thế thôi!
Bởi Ä‘á»i sống như vòng tròn khép kÃn
Äi...để biết lòng ta luôn bịn rịn
Vá»...lặng nghe ký ức đã quá xa
Là m sao tìm lại được những mùa hoa
Là m sao nÃu lại má»™t thá»i thiếu nữ
Những hoà i mong cứ dần xa cổ xứ
Giấc mơ vỠnghe hoang phế tà n phai
MỘT RA ÄI...MỘT TRỞ LẠI...AI HAY?!...
DL
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm