MƯA...MƯA...MƯA!
Mưa đã vá» trên phố chiá»u nay
Không dưng lòng nhớ một vòng tay
Biển  mênh mông rì rà o sóng vỗ
Lòng em như ngá»n sóng vÆ¡i đầy
Mưa đã vỠtrên phố rồi Anh
Long lanh những hà ng lá mượt xanh
Lòng em như mái hiên trống vắng
Nhớ lắm một lần ta trú chân
Mưa đã vỠtrên phố xôn xao
Con đưá»ng thêm vắng để nhá»› nhau
Một bông Phượng đỠvừa rơi xuống
Chạnh nhớ ngà y xưa...áo lụa đà o
Mưa đã vỠtrên phố buồn tênh
Khi không mà lại nhá»› ngưá»i dưng
Một núi...một sông...nghìn trùng nhớ
Mưa đã vỠlòng em rối tung
Mưa đã vỠtrên mái phố xưa
Bước chân hoang chiá»u lạnh đôi bá»
Tay cà i thương nhớ lên môi mắt
Ướt lạnh bá» vai tóc há»ng há»
Mưa đã vá» Äà Nẵng buồn thiu
Buồn Ä‘an theo con sóng xô bá»
Như con thuyá»n giấy liêu xiêu gió
Bến lạc bá» neo...Dạ thẩn thá»
MƯA RÆ I ƯỚT MẤY CHO VỪA
GIỌT THÆ¯Æ NG...GIỌT NHỚ...GIỌT LƯA THƯA BUá»’N!
DL
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm