Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Vu Lan nhớ mẹ

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
thien nga
HS SaoMai


Ngày tham gia: 22 10 2011
Số bài: 98

Bài gửiGửi: Bảy 8 17, 2013 7:22 pm    Tiêu đề: Vu Lan nhá»› mẹ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hôm nay mùa Vu Lan
Con lại quỳ bên mẹ
Để thì thầm khói hương
Nhiều năm trời xa cách
Mùa báo hiếu nghẹn ngào
Con ngậm ngùi nhớ lại
Những tháng ngày đã qua
Ngày trước bông hồng đỏ
Mẹ vẫn còn bên con
Đi lễ chùa cầu nguyện
Mong hương linh cửu huyền
Sớm vãng sanh siêu thoát
Mẹ thì thầm khấn nguyện
Mong gia đạo bình yên
Mong con ngoan học giỏi...
Mùa Vu Lan trở lại



Hôm nay con đi chùa
Với bông hồng màu trắng
Con lạc lõng bơ vơ
Trong các bông hồng đỏ
Nhìn quanh mình bâng khuâng
Mẹ, mẹ ơi, mẹ ơi
Hai bông hồng trắng đỏ
Cứ nhạt nhoà mi cay !




Được sửa bởi thien nga ngày Bảy 8 17, 2013 10:42 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Bảy 8 17, 2013 9:09 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Ở Mỹ và nơi không có dân Việt nhiều nên 'một ngày như mọi ngày', cũng chẳng biết là ngày lễ Vu Lan, nhưng M nhớ mẹ lắm, không có ngày nào mà không nhớ!!!!! Cám ơn Thiên Nga, bài thơ này sao mà ngậm ngùi đau thương quá!!!

M hy vọng một ngày nào đó sẽ bớt đi, nhưng chỉ là hy vọng thôi




_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
thien nga
HS SaoMai


Ngày tham gia: 22 10 2011
Số bài: 98

Bài gửiGửi: Bảy 8 17, 2013 10:52 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chị M ơi, Thiên Nga làm bài thơ trên sau lần lên chùa trong dịp lễ vu lan năm đầu tiên mất mẹ, người mẹ kính yêu của Thiên Nga đã ra đi quá đột ngột ... để lại trong Nga niềm tiếc thương vô hạn nên lần lên chùa này và mãi về sau chỉ thương về một bông hồng trắng đã cài lên ngực áo, một bông hồng trắng ở trong tim ! Em đã khóc ngất, khi lần đầu tiên nhìn thấy bông hồng trắng đó chị !!! Crying or Very sad
Bên ấy chắc chị buồn lắm phải không ? Cố vui lên nghe chị !


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
ThieuNu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 02 4 2011
Số bài: 601

Bài gửiGửi: CN 8 18, 2013 3:16 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này







Ở Việt Nam Nghi thức bông hồng cài áo mùa Vu Lan bắt đầu vào năm 1962, do thiền sư Thích Nhất Hạnh khuyến khích. Trước năm 1962, trong một lần sang Nhật, đi nhà sách với bạn vào đúng Ngày của Mẹ (Mother’s day, ngày lễ truyền thống của nhiều nước Âu, Mỹ), thiền sư đã được một cô gái cài lên áo tràng một bông hoa trắng mà không rõ lý do. Hỏi ra thì thiền sư được biết trong ngày này ai còn mẹ thì được cài bông hoa đỏ, ai mất mẹ thì cài hoa trắng.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: CN 8 18, 2013 11:08 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

. . . . . . . . . . . . . . . . .
Gửi: Tư 8 18, 2010 9:53 am Tiêu đề:
... Tôi vội vã bước ra, nhìn Đường... Ồ thật hay là mơ đây nữa ??? Sao bỗng dưng hôm nay Đường lại đến nhà tôi ???

Đường - một cô gái có thể nói là con nhà giàu có, tuổi độ xuân thì một con người đang độ mùa xuân với một cuộc sống có thể nói là vương giả hơn tôi nhiều lắm... nhà nàng ở tận xóm trên, xóm của những nhà giàu có khác hẵn với xóm nhà tôi - ngày đêm chỉ những con người chỉ biết "sai đâu làm đó" cuộc sống chỉ biết thuê và mướn để đổi lấy chén cơm qua tháng ngày... Gia đình của Đường như bọn tôi vẫn thường hiểu nhà chỉ có ba chị em, bố của Đường có thể nói là một tay được xếp vào "bậc đại gia" của vùng biển này... thử hỏi như thế với phận hèn tôi tớ như tôi thì làm sao mà có cửa để nhìn tới nàng cho được....

Tôi vội vã mời Đường vào nhà - chỉ vỏn vẹn bộ ván gỗ như ngày nào; nhưng Đường cũng không ngần ngại nhìn khắp gian nhà lá, chợt nàng tiến lại gần chỗ tôi để đống sách vở nhìn thấy mấy tấm bằng danh dự tôi đã gắn lên trên vách nhà, Đường cười cười rồi buột miệng:
- Anh Muối học khá đấy nhỉ, có cả giấy danh dự nữa chứ..
Tôi vừa lấy ly nước từ dưới bếp lên, chỉ vỏn vẹn một ly nước sôi mà thôi...
- Mời Đường uống nước....

Tôi bỗng e ngại sợ Đường chê bai gì đó, vì chiếc ấm nấu nước của nhà tôi ám khói đen quá xá; nhưng rồi Đường không ngần ngại đỡ lấy ly nước trên tay tôi và ngồi xuống bộ phản gổ....

- Bác trai đi biển rồi hả anh Muối ?

Tôi nhìn lại Đường, đúng là một con gái nhà giàu có từ nét đẹp thanh cao của người thiếu nữ, đế làn da mặt ửng hồng... một sức sống trên thân hình thon thả đối với một thiếu nữ dậy thì như thế quả là một ngôi sao sáng chói trên vùng biển nghèo miền trung này... làm sao mà mấy chàng trai khá giả kia không "ngó ngàng đến" cho đành...

- Vâng ba tôi đi thúng rồi Đường ạ, chắc giờ này cũng sắp về đến rồi.
- Anh thường ở nhà một mình như vậy sao ?
Nhìn Đường, với một vẻ sợ sệt gì đó lại nảy sinh trong tôi, cái tính cách khác hẵn với con Lan, con My, con Tâm ngày nào cũng hay qua nhà tôi chơi... nhưng tụi nó chỉ là những đứa em mà thôi - hơn nữa mấy đứa kia cũng chỉ là con nhà bần cố như tôi không hơn không kém, tôi không thấy làm lạ... nhưng hôm nay tại sao chợt nhiên Đường lại đến nhà tôi và biết tôi lại thi đậu....
- Ừ, thì thường ở nhà một mình, vì Muối còn phải đi học nữa, đôi lúc cũng muốn đi biển phụ giúp ba của Muối lắm nhưng ổng lại không cho đi...
- Anh Muối có biết bơi không mà đòi đi biển ?
- Thì cũng đập đập nước với người ta vậy thôi, chứ anh bơi thì cũng chưa rành lắm...
Đường chợt phá lên cười:
- Chưa rành mà cũng đòi đi biển...
- Thì cũng đôi khi muốn đi cho biết vậy mà...
- Ừ, mà Đường đây có khi nào được đi biển gì đâu, hơn nữa đàn bà con gái như em đây, ra ngoài nớ biết làm cái gì...

Cuộc hội thoại giữa tôi và Đường cứ chuyện này đến chuyện nọ - rồi xọ qua chuyện kia; bỗng Đường nhìn lên vách lá - một tấm ảnh người đàn bà được gắn sau một lon đồ hộp Mỹ dùng làm "bát hương"; Đường hỏi khẽ:
- Ai vậy anh Muối ?
Nhìn lên di ảnh người quá cố; tôi chợt nhớ về người mẹ thân yêu nhất của tôi đã ra đi vì một cơn bạo bệnh trong lúc tôi mới chỉ bốn năm tuổi... nhìn Đường tôi cười khẻ:
- Mẹ của Muối đấy, bà mất rồi, mất mười bốn mười lăm năm rồi...
Như xót xa cho thân phận của thân phận côi cút của tôi, vẻ mặt của Đường bỗng buồn hẵn và trầm ngâm nhìn lên bức di ảnh của mẹ tôi...
- Hồi đó chắc anh Muối còn nhỏ lắm hả ?

Hình như Đường muốn tôi quay lại cuốn phim của một thời quá khứ đã qua đi lâu rồi... Tôi nhìn lên bức ảnh mẹ tôi, một người đàn bà quê nhà miền trung khô cằn nắng cháy, sống một đời với thân phận người đàn bà nghèo khổ, gặp ba tôi, hai người đều tứ cố vô thân, cũng một kiếp lưu đày làm thuê làm mướn trên vùng biển này - gặp nhau rồi nên đôi vợ chồng trước sự chứng kiến của bao bạn chài vùng biển này... ngày sinh tôi ra, nghe ba tôi kể lại vì không học hành gì cho lắm, nên khi đặt tên cho con, hai ông bà muốn lấy tên muối để ám chỉ tình nghĩa mặn nồng của vợ chồng, và cũng là kỷ niệm của một mối tình vùng biển, nên tên Muối đã được ông bà dành tặng cho đứa con đầu lòng của ông bà.... tháng ngày trôi qua, một cơn bệnh ngặt nghèo đã bủa vây lấy bà... vì nhà nghèo, trong những đêm ba tôi còn ở ngoài khơi xa, ở trong này mẹ tôi đã cắn răng chịu đựng vì cơn đau hành hạ trên thân xác bà... Đêm hôm ấy trong cơn mưa tầm tã trời đã khuya lắm mỗi lần tôi thức giấc, dưới ánh sáng mờ ảo và những ánh sấm sét chiếu vào, tôi thấy mẹ tôi cứ ôm bụng tựa vào khung cửa và nhìn ra biển, tôi thấy vẻ mặt của bà nhăn lại vì cơn đau hành hạ, trong lúc tôi thiếp đi đến sáng dậy, một thân hình người mẹ của tôi đã nằm bất động dưới nền đất và không bao giờ dậy nữa.....

Nghe tôi kể, Đường ngồi lắng nghe như cố in sâu vào trong trí bởi những lời kể của tôi, bỗng chợt Đường đứng lên, tới gần di ảnh lấy một cây nhang thắp lên và vái lạy trước di ảnh của mẹ tôi, rồi cắm vào bát nhang ấy...

(Còn tiếp...)

_____________________________________

Gửi: Năm 8 19, 2010 12:36 am Tiêu đề:
Đến đây - NNH không thể viết nỗi nữa, bởi vì nhân ngày Lễ Vu Lan sắp đến, tự nhiên sau giây phút gửi lên mục Tin Vui và cầu chúc an lành cho mọi người; NNH chợt nhiên thấy đó tưởng như là "bối cảnh" của mình vậy... nên viết không được....
Xin chân thành kính gửi đến thầy cô và quý anh chị em SaoMai thưởng thức đỡ một bản nhạc này...


Link


Kính chúc một Đại Lễ luôn bình an...
NNH....

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .


(Trích trong chuyện chàng Muối của NNH)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Toc Trang
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1767

Bài gửiGửi: Năm 8 22, 2013 9:22 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bông hoa trắng con cài trên áo tím
Gió thu về se thắt trái tim côi !!!



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
thien nga
HS SaoMai


Ngày tham gia: 22 10 2011
Số bài: 98

Bài gửiGửi: Năm 8 22, 2013 9:39 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI