CÂU CHUYỆN CHÀO NĂM SỬU
Ngưá»i nông dân ná» chăn má»™t đà n trâu rất đông. Má»™t ngà y kia, có ngưá»i lạ tá»›i xem chuồng trại cá»§a bác và há»i bác cho trâu ăn những gì. Bác nông dân đáp:
- Tôi cho chúng ăn cám, ngô và những thứ đại loại như váºy!
Ngưá»i kia giáºn dữ:
- Tôi là thanh tra cá»§a Hiệp há»™i bảo vệ súc váºt và tôi cho rằng ông đã không đối xá» tốt vá»›i đà n trâu. Thay vì cho những thứ chúng đáng được ăn, ông chỉ cho chúng ăn chất thải.
Ông thanh tra liá»n láºp biên bản phạt bác nông dân.
Và i ngà y sau, má»™t ngưá»i khác tá»›i há»i bác nông dân câu tương tá»±. Cảnh giác, bác đáp:
- Tôi cho chúng ăn rất tốt. Thá»±c đơn hà ng ngà y cá»§a chúng có cá hồi, trứng cá caviar, tôm, bò bÃt tết...
Câu trả lá»i cá»§a bác là m ngưá»i kia nổi giáºn:
- Sao lại có thể bất công đến thế? Ông cho trâu ăn thịnh soạn như váºy trong khi hà ng ngà y có biết bao nhiêu ngưá»i Ä‘ang chết đói. Tôi là ngưá»i cá»§a Liên Hợp Quốc và tôi sẽ phạt ông vì sá»± hoang phà nà y.
Sau khi ông nhân viên Liên Hợp Quốc Ä‘i khá»i, má»™t ngưá»i khác lại tá»›i há»i bác nông dân đúng câu há»i ná». Bác ngáºp ngừng và i phút rồi đáp:
- Tôi cho má»—i con trâu 5 đô la. Chúng thÃch ăn gì thì tá»± mua lấy mà ăn!
_________________
Lý Toét