THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Sáu 10 31, 2008 11:38 pm Tiêu đề: Pháºn dây leo - Thân tầm gá»i |
|
|
PHẬN DÂY LEO, THÂN TẦM GỬI
Tuyết Nhung gá»i: “Tạm gác bútâ€. Ôi trá»i! buồn Æ¡i là buồn. Là m gì để lấp đầy nởi trống vắng đây. Rồi lại khóc và khóc... cho mà xem.
Bây giỠlà mùa Thu - mùa của lá và ng rơi... mùa của Thi nhân - Văn sĩ....
Tôi cũng xin mạo muội tản mạn đôi chút - và cũng muốn chia sẻ với các bạn
Má»—i sáng thức dáºy, tôi đã thầm dặn vá»›i chÃnh mình: "Tôi Æ¡i, đừng tuyệt vong". Váºy mà , sao cứ á»§ ê, chán chưá»ng. Äêm đến, hai - ba giá» sáng rồi - vẫn chưa ngá»§ được. Ngà y thì thÆ¡ thẩn vá»›i má»› bòng bong, loay hoay hoà i mà vẫn chẳng tìm ra lối thoát, Tôi nhá»›, có lần mình đã nói - Ai có kế gì, xin chỉ dùm cho. Váºy mà các bạn đã im hÆ¡i, lặng tiếng. Äến má»™t lúc nà o đó, không còn chịu đựng được nữa - Mình sẽ giã từ. Lúc đó, các bạn có nhá»›, có thương thì cÅ©ng đã muá»™n mà ng lắm lắm rồi....
Sá»± việc bắt đầu - thằng bé cháu ná»™i nói: "Ủa, sao kỳ váºy hả bà ná»™i. Ở đây có bà ná»™i rồi - sao ngoà i đó cÅ©ng có má»™t bà ná»™i nữa?" Tôi sững sá», nhắn tin ra há»i. Ông ấy bảo: "Rồi em sẽ hiểu".
Má»™t năm trôi qua, tôi vẫn chẳng hiểu gì. Dần dần má»i chuyện hé lá»™, tôi hệ thống lại tất cả và tá»± nháºn thấy - mình quá dại khá» và quá đớn hèn. Phải chăng, đúng như lá»i má»™t ngưá»i bạn đã nói - tôi là má»™t thứ dây leo, thân tầm gá»i - bao nhiêu năm núp bóng, nương dá»±a - nay đụng chuyện, chẳng biết tÃnh toán gì, chẳng biết thoát ra. Vương vấn gì nữa chứ? Ngưá»i ta đã quá xem thưá»ng mình, đã chà đạp lên nghÄ©a vợ, tình chồng
Má»™t ngưá»i bạn nữa, à - không. má»™t anh bạn - đã nhắn tin cho tôi:
"Em nên điểm phấn tô son lại.
Ngạo vá»›i nhân gian má»™t nụ cưá»i"
Còn "ngạo" được sao anh? Äôi lúc tôi thầm há»i, Ông ấy là ai? và tôi là ai? giữa mùa thay đổi nà y.
Tôi nhớ, có lần Ông ấy nói: "Hạnh phúc hiện thực - em không nắm bắt lấy - mà chỉ mơ hạnh phúc ở trên mây."
Hạnh phúc hiện thá»±c là gì? Phải chăng là tiá»n bạc. Phải chăng là giấy tá» sang tên má»™t ô tô hạng sang, Ä‘á»i má»›i. Phải chăng là nhà cá»a, đất Ä‘ai?
Sao buồn cưá»i quá. Vá»›i tôi - tất cả những thứ đó là vô nghÄ©a Có đó rồi sẽ mất đó. Bao nhiêu năm vá»›i nhau, sao anh không nháºn ra quan Ä‘iểm sống đó cá»§a tôi chứ? Mãi mãi tôi không bao giá» chá»§ trương - việc - đưa anh ra là m váºt thế. Anh hiểu không? Yêu thương là mong muốn cho ngưá»i mình yêu được sống trong an bình, hạnh phúc. Vì lẽ đó, mà tôi đã từ bá» má»i căm ghét, giáºn há»n. Mặc kệ Ä‘á»i, mặc kệ ngưá»i. Chỉ đêm đêm cầu xin anh được bình an trong cÆ¡n lốc thị trưá»ng - Thương trưá»ng là chiến trưá»ng - Ä‘iá»u mà tôi lo lắng canh cánh bên lòng....
Tại sao lại có má»™t ngã rẽ khắc nghiệt đến như váºy? Chẳng lẽ từ đây đến cuối Ä‘á»i, tôi phải sống như thế nầy?
Thá»i nay, chuyện má»™t túp lá»u tranh vá»›i hai quả tim và ng - không phải là đã xa lạ và lá»—i thá»i - Äã có rất nhiá»u cặp vợ chồng, chẳng dư dã gì vá» tiá»n bạc, tháºm chà rất eo hẹp vá» tà i chánh, luôn thiếu trước hụt sau, giáºt gấu vá vai, mà cuá»™c sống gia đình cá»§a há» vẫn bình yên và ấm êm. Ngược lại, (mà khá là phổ biến), nhiá»u gia đình già u có, sung túc, tiá»n và o như nước, chi tiêu không cần tÃnh toán, thì dưá»ng như "lá»a" tình yêu cá»§a há» lại cứ lụi tà n dần. Nghèo khó cÅ©ng có thể sinh ra bi kịch. Song, vẫn có thể hạnh phúc. CÅ©ng như, già u có không phải là sẽ luôn hạnh phúc, nếu không muốn nói - khi ngưá»i già u có không biết sá» dụng đồng tiá»n hợp lý, sẽ gây ra bi kịch gia đình.
Ngược dòng thá»i gian, trong Ä‘á»i là m vợ, tôi đã nhiá»u lần nháºn được "tối háºu thư" - nghÄ© cÅ©ng buồn cưá»i, sao vẫn chung sống đến ngà y hôm nay được nhỉ? 35 năm đó, các bạn Æ¡i. Có lẽ - tôi - má»™t ngưá»i luôn hướng thiện, luôn nghÄ© vá» những Ä‘iá»u tốt đẹp, nên......chẳng ngá» ra Ä‘iá»u gì cả, khi nháºn biết được thì - gạo đã thà nh cÆ¡m.
Và bây giá», cái nhìn cá»§a tôi cÅ©ng khác di nhiá»u sau cÆ¡n "tháºp tá» nhất sinh", (có nháºn được sá»± chia sẻ từ KTSM).
Hình tượng cá»§a anh đã sụp đổ trong tôi, nhưng vì yêu anh, tôi đã cố chèn, cố dá»±ng anh đứng thẳng trước má»i ngưá»i - nhưng nay thì - chịu.
Ngà y xưa, khi Ä‘á»c chuyện Quýt Giang Nam - Quýt Giang Bắc, tôi chỉ hiểu lÆ¡ mÆ¡, đại khái. Nay thì đã hiểu rõ rà ng rồi. Khi chưa Ä‘i là m ăn xa, con ngưá»i anh sống rất có nghÄ©a, có tình, ai cÅ©ng yêu mến - dù nghèo. Nay xa nhà , Ä‘i là m ăn, anh trở nên là má»™t ngưá»i hãnh tiến, hợm mình, khoe cá»§a.... Lúc nà o anh cÅ©ng lá»›n tiến hô hà o má» ngưá»i hãy sống có tâm - nhưng - thá»±c ra, anh chẳng hiểu gì vá» chữ Tâm cả...
Ngà y anh Ä‘i "há»c táºp cải tạo", tôi má»™t mình vá»›i hai con nhá», ốm Ä‘au, quặt quẹo. Äi thăm nuôi anh, không có tiá»n, tôi đã phải bán Ä‘i từng cc máu. Ngà y đó, tôi má»›i chỉ có 20 tuổi đầu, (bạn bè tôi thì còn Ä‘ang dung dăng dung dẻ đến trưá»ng), biết bao nhiêu là cám dá»—, thá»i đó. Nếu vì ham tiá»n và sợ nghèo, tôi đã sa ngã, thì nay tôi không háºn anh đến như váºy.
Chẳng lẽ cứ bi lụy mãi. Tôi sẽ đứng lên sau chuyến "tham quan" vá». Tôi sẽ gặp cho bằng được anh, để đòi lại - chỉ - chiếc áo len, mà bao đêm tôi đã gởi hồn mình và o đó để Ä‘an cho anh ấm lóng vá»›i cái lạnh phương Bắc. Và buá»™c anh phải ký và o đơn Ly Hôn, có như váºy, tôi má»›i có thể sống được vá»›i tháng ngà y còn lại nầy.
Anh bảo rằng: "Sẽ không bao giá» gặp tôi nữa". Trừ phi, khi anh và ngưá»i tình cao chạy xa bay như Ä‘i nước ngoà i chẳng hạn, chứ còn ở đây, cùng trá»i cuối đất, tôi cÅ©ng tìm ra anh để xem thá» anh sống ra thế nà o?
Hà nh trình Ä‘i cá»§a tôi như thế nà y - Anh xem thỠđã chuẩn chưa - Trước tiên, tôi sẽ bán má»™t trong hai chiếc xe ở nhà để lấy tiá»n là m lá»™ phÃ, tôi sẽ mua vé tà u lá»a Ä‘i HN. Äến HN, tôi sẽ Ä‘i xe chất lượng cao đến nÆ¡i anh ở. Lúc nầy tôi sẽ mua má»™t chiếc xe đạp, chất hà nh lý sau xe, căng tấm băng rôn "muôn dặm tìm chồng". tôi sẽ chạy loanh quanh khu vá»±c anh ở, má»—i ngà y chỉ cần má»™t ổ bánh mì và má»™t chai nước nhá», anh nghÄ©, tôi có tìm ra anh không? À, quên, tôi còn phải liên lạc vá»›i Há»™i Phụ Nữ 73 địa phương đó để xin chổ tá túc dà i ngà y.
Cuối cùng, tôi sẽ là má»™t ngưá»i Ä‘iên dá»… thương nhất, ấn tượng nhất, nÆ¡i anh ở, anh thấy thế nà o? (bây giá», nghÄ© lại thấy buồn cưá»i quá, là m váºy để được gì hả anh - may mà tôi kịp dừng lại, không thá»±c hiện.)
Có lần anh nói: "NghÄ© lại ngà y xưa, có lúc đã đối xá» tệ bạc vá»›i em, anh hối háºn lắm. Và từ đây sẽ bù đắp cho em, rồi em sẽ hiểu".
Anh ạ, luáºt cá»§a yêu thương không có Ä‘iá»u khoản "BÙ", nếu nói, tôi sẽ yêu bù ngà y mai những gì tôi há» hững ngà y hôm nay - là tá»± dối mình và dối ngưá»i - Bù đắp là m sao được, khi vợ chồng ở xa nhau vá»i vợi. Tiá»n chăng? Vô nghÄ©a quá! Ra Ä‘i tìm lẽ sống, để mong gia đình có chiá»u hướng Ä‘i lên, trong cảnh sum há»p, vui vầy - chứ ra Ä‘i để dẫn đến bi kịch như ngà y hôm nay, cho và ng tôi cÅ©ng chẳng thèm.
"Cầm và ng mà lội qua sông.
Và ng rơi không tiếc, tiếc công cầm và ng".
Ông già La Thá» Æ¡i! Ông còn sống hay đã chết? Ba mươi mấy năm trước, ông bảo ‘Nhẫn nhẫn bách nhẫn thà nh kim". Nghe ông, con đã nhẫn nhẫn mấy chục năm nay và bây giá» thì thà nh gì đây hở ông? Ông ở đâu? có nghe lá»i con than vãn, com phải là m gì đây? hay là tiếp tục nhẫn nữa hở ông? Ông già La Thá» Æ¡i!
Cuá»™c Ä‘á»i - khi đóng cánh cá»a nầy lại, thì sẽ có má»™t cánh cá»a khác mở ra. ÄÆ°á»ng Ä‘á»i muôn ngà n lối, tình yêu cÅ©ng váºy - Ä‘iá»u quan trá»ng là - khi gặp Ä‘au khổ phải biết ngẩng cao đầu, chấp nháºn sá»± tháºt, chế ngá»± nổi Ä‘au và hướng tá»›i tương lai vá»›i má»™t niá»m tin mãnh liệt và o chÃnh bản thân mình. Biết váºy, sao lòng vẫn cứ buồn và khóc má»—i lúc đêm vá». Con ngưá»i ta luôn giữ quá khứ và ná»—i Ä‘au cho riêng mình.
"Còn gì nữa ở lòng anh? lòng em còn gì?
Tương phùng là để biệt ly -Biệt ly là để lòng đi theo lòng.... "
Năm 1996, sau khi bắt gặp anh và má»™t cô gái tay trong tay, cùng nhau Ä‘i sắm Tết ở chợ Bến Thà nh. Gia đình đã tan thà nh bình địa, má»™t năm chẳng biết tết là gì. Và tôi đã phải ghi và o Nháºt ký Ä‘á»i mình:
"Hãy cho ta giá»t máu hồng.
Ở cuối ngách trái tim ưa bội bạc.
Äể giá»t máu ẩn cư bé nhỠđó.
Không nhuốm mà u Ä‘en, thói lá»c lừa"....
Và hôm nay, xin mượn lá»i bà i thÆ¡:
"Trước lúc chia tay - anh có gá»i cho tôi
Chắc là để phân trần - Và tôi đã không bắt máy
Anh biết không - lòng xót xa đến váºy.
Nói thêm má»™t lá»i cà ng xé nát lòng nhau.
Không có anh - tôi sẽ chẳng sao đâu.
Mặt trá»i vẫn tá»a ánh bình minh má»—i sá»›m
Cái còn lại sau chuỗi ngà y đau đớn.
Là cõi lòng thanh thản bình yên.
Có sao đâu? sá»i đá vẫn cùng tôi...
Lối đi cũ, không cùng anh song bước.
Trái tim tôi, hết lung linh ánh lá»a
Như khi bên anh ngà y tháng xưa êm Ä‘á»m.
Nếu anh trở vỠ- Anh vẫn sẽ cùng tôi,
Chúng ta lại cùng nhau đón ánh bình minh rực sáng.
Tôi vững tin và o tình yêu trong sáng.
Và cà ng tin và o năm tháng đợi chá».
Dẫu - tôi lúc nầy, rất đơn độc và ... bơ vơ.
Các bạn ơi! nghĩ sao ở khổ thơ cuối cùng? Nghĩa là : vẫn còn vương, còn lụy - Phải không?
Mưa vẫn rả rÃch, lá và ng vẫn từng chiếc rÆ¡i từng chiếc, lòng tôi vẫn ngổn ngang trăm mối, chẳng phải biết tÃnh sao cho vẹn toà n. Ước gì - đêm nay - ngá»§ được - Má»™t giấc ngá»§ ngà n năm....không má»™ng mị.
( Sà i Gòn 2008 )
|
|
TieuThu HS SaoMai

Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 1044
|
Gửi: Hai 12 08, 2008 1:24 am Tiêu đề: |
|
|
Pháºn dây leo, thân tầm gá»i?
Tháºt ra trên Ä‘á»i ai ai cÅ©ng có số phần, duyên pháºn cả. Cái nà y là tá»± mình là m ra, tá»± mình chăm sóc và yêu quý.
Xưa kia mình có nghe bà i "Mưá»i Hai Bến Nước" cá»§a Võ Thiện Thanh:
Ngưá»i lá»›n cÅ©ng thưá»ng hay nói, lâu nay số bá»›i ông trá»i.
Hạnh phúc ở Ä‘á»i con gái mưá»i hai bến sông.
Hồi má tôi thá»i con gái, nhá»› thương chÃn đợi mưá»i chá».
Rồi đó mối tình của tôi đẹp như dòng sông.
Sông biết trôi vỠđâu, tôi vẫn hay ngồi nhớ ai
Ôi! có ai ngỠđâu cuá»™c Ä‘á»i, con nước chia là m đôi, tình đã rá»i xa ngưá»i yêu dấu.
Tôi bước Ä‘i lệ rÆ¡i ngáºm ngùi.
Xe pháo giăng thà nh đuôi.
Mình cũng dạt trôi vỠbến nao
Nhưng thá»i nay, tá»± mình yêu, tá»± mình Ä‘au. Äôi lúc mình nghÄ© tá»›i ngưá»i đó, mình buồn lắm, "Anh chỉ mang đến cho em toà n Ä‘au khổ ... có lẽ vì váºy mà em yêu anh, bởi vì niá»m vui thì dá»… quên, còn Ä‘au khổ thì không bao giá»" (Mikhail Lermontov).
Có phải không? Anh cÅ©ng đã từng nói yêu em thì sao anh lấy lại được câu nói đó? Em yêu anh! Nhưng em sẽ không bao giá» nói lên được tại vì giữa 2 đưá mình có má»™t hà ng rà o rất cao, che dấu cuá»™c tình mình. Äôi khi em má»™t mình ngồi ngắm sao đêm và nghÄ© đến anh, đến cuá»™c tình 2 chúng ta.
Ká»· niệm rồi cÅ©ng sẽ thà nh ký ức. Tình yêu là má»™t thứ có thể bà o món trái tim cá»§a má»—i con ngưá»i. Äôi khi ta tá»± há»i: tại sao mà con ngưá»i lấy đâu ra má»™t trái tim có thể yêu nhiá»u ngưá»i đến thế? Bất kể niá»m vui hay ná»—i buồn rồi cÅ©ng sẽ có ngà y kết thúc! Chỉ có trái tim là đáºp mãi vá»›i thá»i gian.... Ká»· niệm lần nà o đó sẽ là phôi pha nhưng những ký ức nhạt nhòa theo mưa gió, đã qua những ngà y nóng bức ta lại mong đợi má»™t cÆ¡n mưa à o, mưa giông có những cÆ¡n sấm sét, mưa đến đễ mang má»™t là n không khà mát mẻ để ta quên hết những ưu phiá»n.
Khi cÆ¡n mưa đến, mưa sẽ là m cho hồn mình tháºt buồn, tháºt ảo nảo, mặc dầu mình yêu mưa lắm, cÆ¡n mưa như Ä‘em đến má»™t cuá»™c tình yêu thương mong manh không vá» .... rồi trong cÆ¡n mưa nà y có gió thổi vá», sẽ thổi mối tình đó, bay xa mãi ..... bay mãi mãi và o chốn hư vô .....
_________________ Thôi Ä‘i, Tiểu Thư há»ng có chịu đâu!
|
|